Showing posts with label Nhật ký giấc mơ. Show all posts
Showing posts with label Nhật ký giấc mơ. Show all posts

Monday, 8 July 2013

[NKGM] 08-07-13

Mình và một người nữa, chơi cái trò gì đó mà phải chạy vòng vòng ăn phở/bún tích điểm nhận vật phẩm :v Ngầu cái là hai đứa bách chiến bách thắng luôn, tới tiệm cuối còn được tuyên dương trước các người chơi đang xì xụp ăn khác =]]

Chỉ nhớ một trong hai đứa dùng tên Haseo, 1 trai 1 gái (mình chả nhớ mình là trai hay gái). Chạy qua rất, rất nhiều địa điểm, ăn ở các quán khác nhau.

À, trong lúc chơi còn có vụ dùng chuyển động của chính mình để điều khiển chuyển động của người khác nữa chứ, dùng remote để bật/tắt chức năng :v Chẳng hiểu sao trên con đường lớn ấy - lát xi măng và ở giữa hai làn đường có trồng một hàng cây như ở Nha Trang - mình lại cầm remote điều khiển cô Thỏ lái xe, mà chật vật quá nên cuối cùng cầm remote tắt chức năng điều khiển luôn, vì hai đứa đang đi ngược chiều nhau.

Đường sá rộng, ngoằn ngoèo dưng rất đẹp. Nhà ở hai bên đường san sát nhau, có chút nét cổ. Tiết trời âm u, trong con phố có một con sông, càng đổ ra ngoại thành càng lớn.

Tiệm cuối cùng mình và bạn đồng hành cùng đi để lấy điểm có vỏ bọc là một tiệm sách, tên Susill gì đấy, điểm nhận biết là một chữ S rất bự (để phân biệt với các tiệm sách khác, mình nhớ có chạy ngang qua một tiệm sách và định tếch vô thì nhận ra nó không có chữ S). Tiệm nằm trong một đường hầm rất lớn, vách đều bằng đá, tối tăm ẩm thấp, chỉ được thắp sáng bằng đèn dầu.

Có thấy xuất hiện một đứa con gái, cảm gíac như Cú hay Ryo gì đó ở chỗ con sông. Lúc ấy là lúc mình đang ngoi ngóp bò lên tấm ván tới nhà hàng boss, để rồi nhận ra chưa tích đủ điểm để được cho phép vào và thế là phải chạy bán mạng đến Susill.

Lúc ngồi trong Susill, tự dưng thầy Filch trong Harry Potter xuất hiện (O___o) Thầy hằm hè đưa cho mình hai cái điện thoại, bắt mình phải giữ rồi bỏ đi mất. Mình định thần lại thì thấy hai cái điện thoại đang TỰ nói chuyện với nhau, hóa ra là một cái bình thường và cái còn lại có thể tự đối thoại với thằng kia. Mình nhớ thầy Filch nói là 'Cái điện thoại ấy có giá trị bằng mày đấy' (đại loại thế), nhưng chẳng hiểu sao lại là nhìn thấy câu đe dọa ấy trên một trang giấy, giống như đọc kịch bản trước khi vào đóng phim vậy.

Thầy Filch đi đâu đó rồi quay về, xuất hiện ngay sau lưng mình (mà mình không thấy), rồi hạ giọng gầm ghè hỏi mình có bán cái điện thoại đó không (thử nhau ấy mà). Mình im lặng không nói gì cả, thế là trót lọt. Thầy ngồi xuống nói chuyện với mình, bảo rằng thầy là Squib nên khá rảnh rỗi, vì không có gì để làm nên mới chế ra cái điện thoại biết nói kia. Sau đó thì thầy bắt đầu hỏi chuyện về bà Figg.

Ngay khúc đó thì bị bố gọi dậy mất rồi.

[tự thấy mấy giấc mơ của mình quá mệt :v Sau này mua sổ mới rồi sẽ cố viết cho chi tiết hơn]

[NKGM] 01-07-13

Mình, Will Smith và Jonah Hill (anh mập trong 21 Jump Street) làm điệp viên sát thủ gì đó, mình và anh mập ở chung một phòng, đèn vàng, thảm đỏ, tường được làm bằng gỗ hay sơn màu giống gỗ gì đó, lúc ấy không tìm hiểu. Ở phòng khách có một tấm cửa sổ rất lớn, choán gần hết bức tường, rèm cửa màu trắng.

Có một bà sát thủ, thấy bả là biết sắp có người chết. Cảm thấy rất sợ khi nghĩ tới người chết đó là mình, hoặc là hai đồng sự. Bả xài súng, thường là súng tỉa. Bả là người da đen, không phải là đen như cột nhà cháy mà chỉ là ngăm ngăm thôi, tóc xoăn tít, hay mặc váy ôm màu hồng tươi, vải bóng lưỡng.

Phi vụ cuối cùng còn đọng lại trong đầu là lúc đó mình, Jonah Hill và Will Smith đang cùng ở phòng mình. Hai ổng đang nói tía lia với nhau cái gì đó thì mình thấy bà sát thủ bình thản đi ngang qua phòng mình ngoài cửa sổ, mình đứng chết trân luôn. Bả quay qua, nhìn thấy mình và làm động tác gì đó, nháy mắt hay để tay lên "suỵt" không nhớ nữa, rồi bắt đầu dựng chân súng và ngắm bắn.

Ghê cái là, ở dưới bệ cửa sổ có mấy cái tượng đất đá xi măng gì đó màu vàng. Lúc bà sát thủ đang ngắm bắn thì có một tượng phụ nữ mở mắt quay qua nhìn, biểu cảm khá kinh ngạc và hoàng sợ.

Bà sát thủ nhắm bắn chết ngắc một ông nào đó trên bãi cỏ lớn, có vẻ giống như sân gôn.

Những mảnh vụn vặt khác là mình và hai ông cộng sự đi thám hiểm khá nhiều, quan hệ rất tốt và thoải mái, mà hình như lần đi thám hiểm nào cũng thấy có người chết. Có lần đi thang máy thấy có mấy cái ngón chân rơi ở trỏng (í ẹ), khu đó gần biển.

Mình còn nhớ là có xém bị thằng bạn nào đó (ốm nhách, không có cảm giác như kẻ thù) đẩy từ trên cao xuống, cao lắm, đại khái như nhảy bungee mà không có dây vậy.


[mình mơ cái quần gì vậy nè =.="]

Nhật ký giấc mơ

"Thông qua lượng đọc của các bạn trong những bài đầu của series giải mộng trước, mình biết là nhiều member của page khá là quan tâm về giải mộng và muốn thử cho riêng mình. Tuy nhiên, một trong những thử thách lớn nhất trong qúa trình giải mộng là khả năng nhớ lại các giấc mơ của đêm hôm trước.

Một trong những đặc điểm nổi bật nhất của giấc mơ là khả năng biến mất không một vết tích của nó. Mỗi đêm chúng ta mơ từ 5 đến 6 lần bởi một giấc ngủ lý tưởng thường kéo dài trong 9 tiếng, bao gồm 6 chu kỳ ngủ, mỗi chu kỳ kéo dài 90 phút, trong mỗi chu kỳ bao gồm một pha ngủ nhanh (Rapid Eye Movement – REM) kéo dài từ 15 phút trong chù kỳ thứ nhất đến 35 phút trong chu kỳ thứ sáu. Chúng ta mơ trong mỗi pha ngủ nhanh nhưng lạ thay hầu như chỉ có thể nhớ được từ 0 đến 1 giấc mơ, mà kể cả nhớ được thì các chi tiết cũng sẽ rất mờ ảo.

Các nhà tâm lý học nghiên cứu về trạng thái mơ (từ Freud những năm 30 cho đến Laberge những năm 80) đã bỏ nhiều thời gian tìm cách lưu giữ lại ký ức của giấc mơ, và một trong những liệu pháp đơn giản và hiệu quả nhất giúp bạn nhớ lại giấc mơ hôm trước là giữ một quyển nhật ký mơ (dream journal).

Hãy lấy một quyển vở hay một cuốn nhật ký để ghi lại những giấc mơ của mình. Quyển vở này phải trông thật lôi cuốn đối với bạn và hoàn toàn chỉ được sử dụng với mục đích lưu trữ các giấc mơ. Hãy đặt nó ngay cạnh giường để tự nhắc nhở bản thân về mục đích ghi lại giấc mơ của bạn. Ghi lại các giấc mơ ngay sau khi bạn thức tỉnh từ chúng. Bạn có thể ghi lại cả giấc mơ ngay sau khi tỉnh dậy hoặc ghi lại một vài gạch đầu dòng để trau chuốt lại về sau.

Đừng chờ đến lúc thức dậy buổi sáng để ghi chép lại giấc mơ. Nếu bạn chờ đến sáng thì kể cả khi chi tiết của giấc mơ có thể rất là rõ ràng khi bạn tỉnh dậy trong đêm thì đến sáng, bạn có thể chẳng nhớ được gì về chúng nữa. Vì vậy, điều bạn nên làm là ghi lại gạch đầu dòng của giấc mơ ngay tức thì sau khi thức dậy từ giấc mơ. Vì vậy, bạn nên căn thời gian để mình có thể chìm vào giấc ngủ và đặt chuông báo thức trong vòng 90 phút. Ví dụ nếu bạn mất tầm 15 phút để bắt đầu ngủ thì hãy đặt chuông báo thức dài khoảng 1 tiếng 45 phút (105 phút). Việc này làm cho chuyện ngủ đủ thời gian của bạn sẽ lâu hơn bình thường, vì vậy hãy chọn cách luyện vào lúc bạn có thời gian, ví dụ như trong kỳ nghỉ Tết và hè. Sau này khi quen rồi, bạn có thể chỉ cần phải ghi lại 1 giấc mơ trong 1 đêm.

Cách ghi chép lại giấc mơ không cần hoa mỹ quá bởi nhật ký mơ này là một vật dụng mà chỉ có chính bạn là người dùng và đọc nó. Hãy tả lại các âm thanh, hình ảnh, mùi vị của các hình ảnh và nhân vật trong mơ, và nhất là tả lại cảm giác của bạn trong mơ. Các cảm xúc có khả năng tăng cường lưu giữ ký ức trong não. Hãy viết về những thứ không bình thường, những thứ không bao giờ xảy ra ngoài đời thật: lợn bay, khả năng thở dưới nước, bay, hoặc các ký tự, ký hiệu kỳ lạ. Bạn có thể vẽ lại các hình ảnh mà bạn thấy trong mơ. Cũng như cách ghi chép thì cách vẽ cũng không cần phải quá cầu kỳ, chỉ miễn là nó gợi lại được ký ức trong mơ của bạn.

Viết ngày tháng ở đầu trang. Chép lại giấc mơ ngay bên dưới và viết bao nhiêu trang cũng được nếu cần. Nếu bạn chỉ nhớ lại được một phần của giấc mơ, hãy ghi nó lại dù cho bạn cảm thấy nó không quan trọng. Nếu bạn nhớ lại được cả giấc mơ, hãy đặt nhan đề cho nó; một cái tên ngắn, dễ nhớ, và nắm được cả nội dung và tâm trạng của giấc mơ."


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=512972198770299&set=a.472616179472568.114451.452944968106356&type=1


*
*  * 

Vì vụ này thú vị vô cùng nên mình sẽ làm luôn :))

Chắc phải đi mua cuốn sổ nào đó dễ viết hơn, chứ cái cuốn con mèo Chu cho khó ghi nhanh quá...