Showing posts with label Lan man. Show all posts
Showing posts with label Lan man. Show all posts

Sunday, 23 October 2022

Lại là yêu thương

23.10.2022. Đọc lại bài nháp từ 2015, thấy sao mà một câu chuyện buồn cứ lặp đi lặp lại.

Nếu mình không thay đổi, một là tính cách mình, hai là cách mình chọn người yêu, thì chắc chẳng bao giờ thoát khỏi được vòng luẩn quẩn này.

Làm sao bây giờ?

---

16.04.2015
Một bản nháp nằm mãi trong khung gõ văn bản

“…khi một người con trai yêu một người con gái, sẽ cảm thấy cô ấy vừa nhỏ bé, yếu đuối vừa đáng thương, cần quan tâm đến mọi chuyện của cô ấy; khi không yêu một người con gái, liền cảm thấy cô ấy vừa thông minh vừa kiên cường, vốn không cần sự quan tâm của mình.”

{Thời niên thiếu không thể quay lại ấy - Đồng Hoa}


Bỗng dưng thấy sợ thấy hoang mang.

Sợ vì không biết liệu người ta có yêu thương mình như kiểu mình mong muốn hay không.

Hoang mang vì vẫn không biết rằng mình có thật sự yêu người ta hay không.

Người ta khác mình ở những cái rõ ràng nhất. MÌnh bỗng nhận thức rõ ràng rằng mình là đứa ưa tỏ ra mạnh mẽ, ưa nghĩ xa nghĩ rộng, tùy hứng chứ chẳng thể nào gò ép theo kế hoạch. Mình là đứa chỉ quan tâm đến những cái mình cho là "cơ bản", sau khi xác định được tình hình đại khái rồi thì dễ dãi cho qua.

Ừ, chắc từ "đại khái" là đủ bao hàm nghĩa đó.

Bỗng dưng mình thấy người ta thật hẹp chứ không thoáng đãng như mình, người ta hay thay đổi chứ không đâm đầu vào một quyết định như mình. Người ta muốn có người cung phụng, muốn được tham lam hơn một chút, còn mình thì cứ nhẫn nhịn mà nuông chiều người ta thêm một chút.

Nhưng mình sẽ nhẫn nhịn được bao lâu?

Được bao nhiêu, được đến mức nào?

Mình biết mình đang khó chịu bởi những thứ lặt vặt. Mình biết mình đang cố gắng hết ga, hết sức lực có thể cho những hạt sạn này. Mình vẫn luôn đông viên bản thân cố gắng.

Nhưng chẳng hiểu lắm vì sao lòng vẫn không yên. Hay có thể là do xa nhau hơn 2 tuần nó dài quá, cách lòng mất rồi?

Không rõ nữa.

Tuesday, 23 June 2020

Zhihu - Thẻ tích điểm

Con gái vì lý do gì mà đột nhiên nói chia tay?

______________________________

Group Weibo Việt Nam
https://facebook.com/groups/weibovn
Fanpage
https://facebook.com/weibovietnam

______________________________

Tiểu Phát đột nhiên bị bạn gái nói lời chia tay, chỉ vì một thỏi son.

Cô ấy không phải kiểu đóng sầm cửa mà đi, cô ấy sắp xếp gọn gàng đồ đạc trong nhà, sau đó mới chuẩn bị hành lý, rồi nhẹ nhàng đóng cửa.

Tiểu Phát nhận được tin nhắn: “Chia tay đi, tạm biệt.”

Thời gian 6 năm hai người bên nhau, hồi đại học, mỗi ngày đều cùng nhau đi học rồi tan học, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ôn tập để thi cử.

Tôi nhìn hai người họ từng bước từng bước tốt nghiệp, bước vào xã hội, có việc làm, ở chung, đến nay khi chuẩn bị nói đến việc kết hôn, lại đột nhiên chia tay rồi.

Tiểu Phát hơi tức giận: “Lúc trước cô ấy nói chia tay, tôi liền xin tha thứ, cùng lắm thì quỳ gối nhận lỗi, nhưng lần này chỉ vì 1 thỏi son mà chia tay, tôi thực sự không chấp nhận được.”

Tiểu Phát và bạn gái bên nhau thời gian dài như thế, đã có rất nhiều lần cãi nhau dẫn đến chia tay, thường thường sẽ gọi tôi ra để hoà giải.

Có một hôm Tiểu Phát tan làm rất sớm, bạn gái muốn anh đến đón, không quên nhắc nhở mang cho cô ấy một cái bánh ngọt, nhưng Tiểu Phát quên. Đến trước cửa công ty mới nhớ ra, liền vội vàng xin lỗi, bạn gái mềm lòng tha thứ, nhưng không ai biết cô ấy vì tiết kiệm thời gian hoàn thành hạng mục, muốn kiếm thêm chút tiền, mà cả ngày không ăn gì.

Còn có lần cùng hội bạn gặp mặt, chơi trò chơi nói thật có người hỏi Tiểu Phát sinh nhật của bạn gái là gì, anh ta vậy mà lại lắp ba lắp bắp, cuối cùng cười cười rồi nói, quên rồi, bạn gái bắt đầu tức giận, anh ta lại vội vàng xin tha thứ.

Hình như con trai đều như vậy, mắc cùng một lỗi, xin lỗi cùng một chuyện, cầm tay bạn lắc đi lắc lại, nói anh xin lỗi mà, tha thứ cho anh đi mà, đánh thức tâm hồn mềm mỏng của con gái, sau đó nghĩ là chuyện qua rồi. 

Nhưng thật ra không phải là qua rồi, mà là trừ đi một điểm, bắt đầu từ chuyện cô ấy yêu anh, trừ đi một điểm. 

Yêu một người là sẽ có thẻ điểm số đấy.

Quên bánh ngọt, trừ một điểm, quên sinh nhật, trừ một điểm.

Chờ đến ngày trừ hết điểm rồi, thì cũng là lúc không còn ôm sự kỳ vọng nữa.

Tôi lại nhớ có một quãng thời gian, Tiểu Phát và bạn gái cãi nhau, lúc chúng tôi gặp nhau, cô ấy không nói một lời, ngồi đó nghe Tiểu Phát biện giải, khóc lóc, sau đó cô ấy gật đầu tha thứ, dường như chỉ là tha thứ cho có.

Nhớ đến lúc đó, chắc hẳn là cô ấy đang chờ đợi, đợi người con trai ở bên cô ấy 6 năm làm cho thẻ điểm số trong lòng cô ấy tăng trở lại, điểm số sớm đã bị trừ hết rồi, nhưng vẫn còn yêu sâu đậm, nên cô ấy lại một lần nữa cho cơ hội, cho cái người mà làm cô ấy buồn hết lần này đến lần khác một cơ hội nữa. 

Thỏi son đó là quà cho lễ tình nhân, nhưng trước lễ tình nhân mấy ngày, bạn gái nói là môi cô ấy bị sưng, đi khám bác sĩ nói nhất quyết không được bôi son.

Nhưng Tiểu Phát vẫn là giống như cũ, dùng thái độ cợt nhả để lừa dối cho qua. 

Tôi sau này mới hiểu ra, tất cả lời chia tay đều là đã nghĩ từ lâu.

Tất cả những sự đột nhiên, đều là có ý định từ trước rồi. 

Người bên bạn sáu năm, trong thâm tâm cuối cùng cũng quyết định rồi. 

Người thật sự muốn ra đi sẽ không bao giờ nói ra, càng giống như đi mua nước, bước vào một ngã rẽ, ngoảnh đầu lại mới nhận ra không tìm được cô ấy nữa rồi. 

Còn những người đóng sầm cửa mà đi, không ngừng tranh cãi, không ngừng làm trò ấu trĩ, cô ấy sẽ không làm được việc cắt đứt quan hệ, bởi vì yêu bạn, cô ấy hi vọng bạn có thể làm điểm số tăng trở lại, hi vọng bạn nhớ ngày mà cô ấy đến tháng, nhớ sinh nhật cô ấy, nhớ cô ấy cần phải làm ấm bụng và những lúc cô ấy cần một cái ôm.

Mỗi lần cãi nhau đều là đợi bạn thêm điểm, cho dù điểm bị trừ hết rồi, vẫn muốn tìm lý do cho bản thân.

Bởi vì đã cùng nhau đi qua bao nhiêu năm như thế.

Bởi vì cả hai người ở thành phố rộng lớn này đều là ánh sáng duy nhất của đối phương, cùng nhau chen chúc ở tàu điện ngầm, cùng nhau mua bánh chiên, cùng nhau thuê nhà và đi tìm việc, cùng nhau bị người môi giới lừa, đã từng bị bệnh, đã từng về nhà, rất nhiều chuyện như thế này đều là cùng nhau vượt qua, bởi vì cô ấy yêu bạn.

Nhưng mà việc yêu bạn khiến cô ấy buồn.

Cô ấy không phải đột nhiên chia tay với bạn.

Cô ấy là đột nhiên quyết định, đã đến lúc phải yêu lấy bản thân rồi.

Dịch: 英子 - Anh Tử (không reup dưới bất kỳ hình thức nào)

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/268385676/answer/1035493063
Nguồn ảnh: 小妖精美化

Sunday, 29 March 2020

không đề

在這茫茫人海裡 我不要變得透明
Trong biển người bao la này, tôi không muốn biến thành vô hình.

https://open.spotify.com/track/4nX9dPSkZ920da5hsnEKbW

是什麼讓我遇見這樣的你 - Làm thế nào tôi lại gặp người - Bai An (白安)

Monday, 26 November 2018

26.11.2018 - First "date"

I will put this here since you said I looked good in this pic.


Hardly anyone ever says that I'm pretty. So, thank you.

---

Hôm nay em đi "hẹn hò" với anh. 

Đi chơi hai đứa, ngắm hang Sơn Đòong qua VR, vượt bão đi ăn mì quảng, ăn chè. Bao nhiêu gió giật, bao trận mưa rơi, tụi mình vẫn giỡn thật vui.

Ừ, có thể đối với anh, hôm nay chỉ là "đi chơi". Nhưng em tự phong nó là hẹn hò "thử" đó lol. Ấm áp lắm. Em cảm ơn.

Rất có thể em chỉ mới crush anh thôi, nên nhiêu đây đã đủ làm cho em tự thoả mãn, không mong muốn gì hơn. 

Có khi em chán anh rồi cũng nên, haha.

Em nghĩ, em có thể hoàn toàn tự dằn lòng xuống, chỉ làm một đứa em gái nhoi nhóc ngoan ngoãn của anh là đủ, em nghĩ em làm được.

Em sẽ lưu hoài mấy đoạn chat đầy đường với anh.

Em sẽ nhớ hoài anh gọi vói theo "Nhớ thay lấy cái áo nha" khi thấy áo em đẫm nước mưa chạy vào rạp với bạn.

Em cũng chẳng quên được ánh mắt anh canh chừng em ăn có được không, đoán ý em xem có muốn đi đâu làm gì nữa không.

Tất cả và tất cả,
Em cảm ơn.

Vì ít ai đối xử với em như vậy lắm. 
Những gì đẹp quá, em hay muốn giữ gìn, không cho nó vỡ tan, mất đi.

Em chưa bao giờ nghĩ em sẽ phải lòng một người ở "thế hệ khác" như anh. Nhưng em đã lỡ rồi đấy. Nên anh cứ vững tin là tâm hồn anh vẫn còn trẻ khoẻ chán haha.

(Em không muốn tin là hồn em già đâu...)

Thương em như vầy hoài, được không anh?

Để một ngày nào đó em cất đi những kí ức về anh thật trọn vẹn, nhe.

- viết cho một ngày bỗng dưng thương ai đó thật dịu dàng











Tuesday, 24 April 2018

Đừng quay lại, làm ơn

Hôm qua gặp lại bạn, ngồi cạnh bạn.

Những năm qua tôi đẩy bạn đi, không quan tâm không đoái hoài, phần lớn chẳng phải vì bạn đâu. Người có tệ đến đâu, tôi vẫn giữ quan hệ được, không kì thị không nề hà chi hết.

Vấn đề quan trọng ở đây là, bạn rất tệ, và tôi lại thích bạn.

Tôi biết, tôi cứ bị cuốn hút bởi những người thật tệ. Nhưng tôi vẫn cố gắng tự bóp chết trái tim mình, tránh xa các người ra. Khi tôi đã sa lầy, tôi hiểu bản thân tôi và dư sức đoan chắc rằng, tôi sẽ lại ngã ào vào bạn thôi. Vào cái đoạn tình cảm đẹp đẽ mà tôi tưởng tượng ra. Vào dòng cuốn mà quả tim tôi tạo nên hòng bịt miệng lý trí.

Tôi biết chuyện đó sẽ xảy ra. Tôi biết tôi sẽ tha thứ tất cả và chấp nhận tất cả, vừa đui mù vừa ngu xuẩn. Nhưng tôi vẫn sẽ làm, vẫn sẽ đi theo bạn.

Mà như vậy thì đời tôi quá thảm rồi.

Nhiều lúc tôi nghĩ chớ, trong người tôi cứ như thể lúc nào cũng tồn tại một nút "tự huỷ hoại" bị kẹt ở nấc "Mở", phải liên tục lấy tay đè xuống nấc "Tắt" thì mới sống yên lành được. 

Tức là, tôi cứ phải liên tục dằn lòng xuống để không chơi ngu.

...

Bạn khéo léo, bạn dịu dàng. Bạn quan tâm, tinh tế. Giọng bạn hay, mặt bạn đẹp. Răng bạn khểnh, bạn cười thật chân thành.

Nhưng bạn thích đùa giỡn, chẳng mong rõ ràng. Bạn tham vọng, chuyện gì cũng có kế hoạch trước sau. Bạn quảng giao, nhiệt tình đến mức khiến tôi sợ hãi. Bạn nhẫn tâm, như thể bạn chưa thực sự yêu ai.

Bạn lưu luyến, tôi cũng vấn vương. Hai đứa mình tâm sự cũng vẫn còn hợp lắm. Cái kiểu hợp rơ đặc biệt khiến lòng sợ hãi không biết đến bao giờ mới tìm thấy được lần nữa.

Nhưng với người như bạn, chuyện chẳng bao giờ rõ ràng được. Tôi đã quá thấm thía rồi, tim đã quặn đau không biết đến bao nhiêu lần rồi.

Tôi hiểu, bạn cũng chỉ là người bình thường, có hỉ nộ ái ố, có lúc biết mình đang làm gì, có lúc không. Bạn có cảm xúc, bạn cũng có sự chân thành của bạn.

Chỉ là, cái cảm giác bất an, bị kiểm soát, bị đùa giỡn, bọn chúng khiến tình yêu không còn là đủ, không thể nào trở thành cái hạnh phúc mà tôi muốn cho cuộc đời mình.

Tôi thích bạn, nhưng tôi không tin bạn. Đã, đang, và sẽ, không tin bạn.

Vậy thì làm bến bờ cho nhau cái kiểu gì.

Tôi xin lỗi. Thực sự rất, rất, rất, xin lỗi.

...

Tại sao nhỉ,

Tôi lại cứ phải lòng những người thật tệ.

...

Rải rác khắp cuộc đời, tôi cứ phải tự tay chôn sống những đoạn tình cảm của mình đi,

Cho chúng chết hẳn đi,

Đừng dằn vặt tôi nữa.

Thursday, 19 April 2018

Chuyện nuôi mèo ~ Phần 1/vô cực +

Chuyện thứ nhất

Hôm nay, 18/04/2018, bạn chẻ Khoang chính thức làm mình cáu vì đã cạy hư mất nút V trên bàn phím laptop thân thương của mình.



Thà chỉ cạy ra thì thôi chớ, đằng này lại còn cào rách luôn miếng cao su ấn nút, làm mình điên người lấy tay phét cho 2 cái vào đít.

Lại còn sợ bả không biết bả sai chỗ nào, còn phải lôi cái laptop ra trước gầm giường, cuộn cuốn sách mỏng lại mà quất bốp bốp xuống sàn.

Đúng là chảnh mèo, thái độ láo không chịu được. Ấy vậy là bà Khoang nhà mình đã thuộc dạng ngoan rồi đó.

Yêu thương một con mòe còn không xong thì mai này còn biết yêu thương được ai.

Nhỉ.

*Lúc đang tức giận ai thì ráng tịnh tâm nghĩ lại về những cái tốt của người ta, vậy nên sẽ ráng nghĩ thêm 4 câu chuyện khác bù vào khúc mở đầu xịt khói này.



Chuyện thứ hai

Thật ra bà Khoang nhà mình rất ngoan.

La biết nghe, bỏ xuống ổ vài lần biết hiểu ý mà không đòi bò lên nữa. Chỉ là còn chưa biết đâu là đúng đâu là sai, quây loạn hết cả lên. Mấy hôm nay còn lôi thú bông, hộp hiếc dây nhợ rải khắp phòng, làm con sen đây thật mệt mỏi.

Nhưng làm sai biết xin lỗi, chạy ra dụi dụi lấy lòng chờ mình hết giận. Đi vệ sinh cũng đúng chỗ, dù vẫn làm vương cát ra sàn, nhưng không bao giờ đi bậy, đi vãi, nết rất ngoan.

Tới "mùa", người chủ vô tâm này chưa kịp cho đi triệt sản, làm cả ngày em cứ ư ử meo meo khó chịu thấy thương (dù cũng khó chịu gần chết). Nhưng chị ôm vào là yên ngay, thậm chí còn ngủ được một chút.

Mèo nhà người ta, tối "mùa" cũng giống phụ nữ mang thai, cau có quạu quọ tính nết thất thường, thậm chí còn bạo lực hơn. Nhưng em thì không. Dù có phiền hà thêm một chút, nhưng em vẫn đòi yêu thương bằng một phong cách rất "bánh bèo", muốn ghét cũng khó.

Ấy là còn chưa kể, em nhà mình muốn xoa đâu thì xoa, vuốt đâu thì vuốt, không nề hà chi cả. Chỉ cần gãi cho em vui là được rồi.

Nhiều lúc thương đến độ chỉ muốn đè ra hun cái chóc. Mà nhiều khi cũng hun thiệt, haha.

*Hình minh họa: bình thường ẻm chả bao giờ rờ đến cái ổ mẹ cất công xách về này, chỉ là mỗi lần mình đuổi ẻm ra khỏi giường thì thảy ẻm vào đây cho ẻm có nhận thức rằng "Đây là chỗ của mình". Vậy mà hôm nay lỡ can tội nặng (cạy phím), và ẻm như vầy:


Ai nói ẻm ngu ngơ tau vặt răng ngay. Khôn thấy tía má luôn ấy.



Chuyện thứ ba

Em Khoang nhà mình có cái tật cũng đáng yêu, đó là cứ ngủ say thì em sẽ le lưỡi, haha.

Cái lưỡi hồng hồng mà nhám kinh dị, ngủ say là le ra một xíu, miệng chẹp chẹp, chân động đây, thở im ru, cưng lắm.

Mà ngủ cũng như heo, bình thường bên ngoài chỉ cần cái máy lạnh nó "cạch" một phát khe khẽ thôi là đã dựng hết tai lên rồi, đằng này ba mẹ lên phòng đi ngủ khua dép loẹt xoẹt mà ẻm vẫn phè phè. Thương lắm.





Chuyện thứ tư

Ẻm cũng có một đặc điểm nữa là thích dựa hơi người. Có mình ôm, ẻm bình tĩnh ngay, thậm chí ve vuốt một hồi xung quanh yên tĩnh là ngủ luôn.

Ẻm cũng tin người lắm. Một khi đã tin rồi, mình làm gì ẻm cũng đứng dòm, mình bế xốc lên hay lao bịch bịch tới, ẻm cũng chỉ tròn mắt lên kiểu WTF chứ không bỏ chạy. Tin mình nhiều lắm. Còn đối với những người khác trong nhà thì, haiz, chả tin ai hết.

Tối giờ này rồi (1 tháng hơn) mà vẫn không dám ra khỏi phòng mình, thiệt chứ nếu không có mình ở nhà thường xuyên, coi chừng trầm cmn cảm.





Chuyện thứ năm

Tui làm cho cô biết bao nhiêu cái ổ, công sức của bao người, ấy vậy mà cô chỉ thích nằm trên cái bao nylon ngủ ngon lành? Hay quá ha? -___-



Cô lại còn cào nát ghế tui ngồi học bài, hất bể chai dầu thơm bạn Mẽo tặng, quậy um sùm làm tui không ngủ nổi suốt mấy đêm.

Vậy mà nhìn tướng cô trông tui trở về phòng, dõi theo tui lúc tui khua chổi quét nhà, nheo mắt dụi đầu vô tay tui lấy lòng, tui lại cảm thấy bất lực một cách sâu sắc.

Mèo ơi là mèo ~


Monday, 26 March 2018

Đóng

Cảm giác đóng kín lại các mối quan hệ xã hội, quả thực có những lúc thấy rất thoải mái.

Không có nghĩa vụ phải báo cáo cho ai, ứng xử như thế nào. Những lúc quá mệt mỏi muốn lui về tìm chỗ để thở, ừ thì cũng không đến nỗi quá khó khăn.

Chỗ nào, ở đâu, cũng đều có sẵn hết. Cũng có chút yên tâm.

Monday, 19 December 2016

a cookie dough of feels

Trải nghiệm được rất nhiều cảm giác.


Cảm giác hai đứa bạn thật thân bỗng dưng có gấu (nhất là chúng nó lại còn gấu chó với nhau) làm mình cảm thấy cả thế giới có đôi có cặp hết rồi trong khi mình còn chỏng chơ héo hắt.


Cảm giác bỗng hẫng một phát, mình không còn là nhất của bạn thật thân nữa. Hơn phân nửa những gì trước đây nó chỉ có thể nói với mình, giờ nó có người khác để rót hết tim gan rồi.


Cảm giác ghen tị khi ai đó tìm được một người thật tốt ngay trước mặt mình, khi mình vẫn biết từ thời ông tổ nào rồi là người đó tốt. Và chỉ muốn gào lên với cả thế giới hỏi xem tới đời nào mình mới tìm được một người tốt như bạn mình đây?


Cảm giác hụt hẫng và sứt mẻ khi tất cả những fantasy từng dựng lên về một ngày mình và họ sẽ tới già cùng nhau và sẽ dựa dẫm vào nhau bỗng sụp cái ầm trong nháy mắt, chỉ trong vài giây khi tin tức được thông báo. Và khổ đau ở chỗ những con người chính sự đang dòm chằm chằm biểu cảm của mình mà phỏng đoán, trông chờ. Tức là mình chỉ có duy nhất vài giây để chuẩn bị kịch bản và diễn.


Cảm giác vui và hạnh phúc không kiềm chế được khi hai người mình thật yêu quý tìm được đường về với nhau. Và mọi tư duy logic đều dẫn đến được kết quả ấy thật viên mãn.


Cảm giác phi lý khi vẫn biết chỗ nào không phải là của mình, mà mình cũng không muốn nhảy vào, mà khi người khác nhảy vào như cuộc sống vẫn tiếp diễn và vạn vật phải thế thì mình lại cảm thấy có gì đó bị lấy đi khỏi mình. Dù không phải của mình.


Cảm giác thất bại khi vòng tròn xung quanh nhỏ đến độ bất kỳ thay đổi nào cũng làm cho tâm trí xoắn xuýt hết cả vào nhau, chẳng nghĩ đến việc gì khác được. Và mình chẳng bao giờ thể hiện ra rằng họ quan trọng đến thế. Họ cũng chẳng bao giờ biết mình xem sự hạnh phúc của họ như một chỗ dựa yên bình cho mình mỗi đợt stress về.


Cảm giác lạ lẫm khi dẫu biết mình ích kỷ vê lờ và mình lại cảm thấy người khác ích kỷ. Dù chỉ một chút thôi. Họ không hề ích kỷ, và mình cảm thấy rõ rệt được não mình và tim mình đang bụp nhau để rẽ sang hai hướng khác nhau. Đầu thì biết là chắc chắn éo phải và tin hoàn toàn vào chuyện đó, trong khi tim thì cứ ngẩn ngơ "Nhìn giống như ích kỷ". Cho dù họ là những người rộng mở nhất thế gian này.


Cảm giác ngộ ra chân lý khi mình biết rõ được họ là ai và mình là ai, họ sẽ như thế nào và mình sẽ dựa vào họ như thế nào. Hai bên sẽ cứ mãi ghen tị với nhau về những gì bản thân không có, dù sự ghen tị cũng chỉ nhỏ tí teo thôi. Mình ghen tị, vì mình sẽ không thể bình yên như họ, giản đơn và chân thành với những hạnh phúc vẹn nguyên như họ. Trong khi họ ghen tị với mình vì những gì mình có thể chịu đựng được, vượt qua được. Nhưng mà ai cũng biết, cuộc sống này là chi phí cơ hội của cuộc sống kia thôi. Hai phạm trù không thể nhập chung vào với nhau được.


Cảm giác chấp nhận khi hiểu rằng có những khía cạnh mình sẽ không bao giờ để họ biết, không cần để họ biết, vì thực ra mình cũng đã có một nơi để hiểu mình, ủng hộ mình bằng lý trí rồi. Một bên là phao cứu sinh khi đang chìm dưới biển, một bên là dù khẩn cấp khi đang rơi cách mặt đất nghìn dặm. Những người mình giữ lại chính là như vậy đó, mình tự biết đâu là nơi chỗ đâu là chức năng, ai sẽ tối ưu lúc nào. Đó chính là cách mình tránh được những cảm xúc tiêu cực không đáng có, nhất là đối với những người mình biết rằng mình yêu quý rất nhiều. Chỉ là, một số chỗ trong lòng mình không phải dành cho họ.


Cảm giác trong veo khi nhận ra nhiều thứ về bản thân mình, như việc mình có khả năng nhìn xem thằng nào trong lúc thằng tim đang ngó đường khác. Khi nhận ra mình không biến tất cả mọi cảm xúc thành suy nghĩ, như thể hai bên chẳng có điểm chung. Mình hầu như không bao giờ nghĩ về cảm xúc của mình. Nên lúc nào cảm xúc quẩy lên thì nó cứ đơn thuần như vậy mà tác động thôi, và các cảm giác của mình bao giờ cũng trọn vẹn, đâu ra đó.


Mà cũng khổ, tới hồi có cảm xúc mà chẳng hiểu chúng đến từ đâu, lại mất công ngồi ngẫm lại suy lại, như thể cho não với tim đàm đạo cùng nhau để đi tới thống nhất vậy.


Cũng may mà còn viết ra được. Cũng may là phần vui và hy vọng bự hơn những cái khác rất rất rất nhiều, nên cũng đọng lại thật nhiều.


Chân thành, chân chân chân thành chúc tụi bay đều hạnh phúc. Chúc bạn thân mập cũng thật hạnh phúc. Chúc cho tất cả chúng ta đều hạnh phúc.



| một ngày bạn thân có chốn về |

Tuesday, 29 November 2016

YOLA application | Self-confidence

Well, the contest was cancelled, but I still got 2 boxes of flashcards and a backpack. Good deal though xD

- - -

Among the 6 factors of an ACUPIT culture (Action, Caring, Understanding, Passion for Excellence, Innovation, Trust), I find the Passion for Excellence to be the most interesting. It is not that I prefer the other factors – to me, they are mostly at the same level of importance – but it is because many people may have different opinions on this matter. Some may say that the strongest Passion for Excellence is ambition, or relationships, or money. However, I personally think that the most important thing needed for success is self-confidence.

First of all, one of the basic factors required in building one’s self-confidence is self-understanding. As you might know, the power of gossip and media nowadays is getting stronger than ever. It would be nice if people were talking about good stuffs, but in fact, that speed of spreading is often applied to embarrassing moments, awful criticisms, etc., which can really hurt one’s self-confidence if we do not have a clear mind about ourselves. We should be the one who know ourselves best. We should know what we are missing from perfection, understand what we have, and what we are still trying to have, then aim for it only. The public should be considered as a blurry mirror which partially reflects what we look like. We should better ourselves to look nice in it, not convince it to reflect differently.

The next factor I want to mention about gaining self-confidence is the support from one’s close people. They can be members of the family, relatives, friends, co-workers, etc. Why? In my opinion, the contrary of self-confidence is insecurity. To be more specific, it is the fear of failing without being able to get back up. A person who is ensured of having someone at their back is not likely to have this problem. The power of affection can be limitless, and our way of accepting it also makes a big difference. We can hide in a corner and wait for someone to find us despite their busy lives, or we can ask for a hug, and surely that an “Are you ok?” question will follow. If you know that you are not alone, that you will always have some sort of warm pillows to catch your fall, I believe that you can walk your way as confidently as you want.

Last but not least, I strongly believe that courage is also a very important factor. It is not the kind of courage like stepping forward to fight a big monster, but the kind of taking responsibility, of believing in oneself, of taking a leap of faith and jump to one’s dream. Nothing can be achieved by hesitating and being afraid of falling, because you will definitely fall before succeeding. Only when the fear is controlled will the confidence take place.

In conclusion, I consider self-confidence is the most powerful motivation for overcoming obstacles, because only when you acknowledge your true value will you find your own way of reaching success.

Monday, 7 November 2016

Falling | The Messy Me

I think I am fucking falling for him all over again. After weeks and months and days and years of supressing. I am freaking out as I wrote this, since it would become real if expressed in words, I think.

My imagination is back to elementary base again, where fantasies take over every single inch of my body and I cannot focus on anything.

I imagined how we would talk about love. How we would snuggle together in any kind of weather. How we would kiss and make love and hug and find each other in our sleep. How I would take so so so ever many of pictures of him to seize every moment, and how he would look at me, and only me with those dreamy, yet intensive eyes. How we would hold hands and walk on whatever path that Fate has settled for us. How I would find comfort by hugging his back or chest or arm. How would I adore his smell, his touch, the feeling of his rough, messy hair. How would he adore my stupid face while sleeping. How he would keep my hands warm when I'm nervous. How he would see me break down and heal me back to life.

Now I'm stuck with how he brushed his hair with his gigantic hands, how he shook his hips playfully to make us laugh, how he sulked and whined and complained about how violent I treated him. How he shielded me from the coming traffic just because I'm to stubborn to stay on the safe side. His safe side.

And the voice. Omg with his voice. I have a high tendency to fall for boys with good voice, low and warm and has that special vibration to it (that was how I fell for the last jerk anyway.)

Not to mention that I know he is so good-hearted. I knew how he loved his last girlfriend to the moon and back. How he would do good things to his friends even without the credit. How he never lies about important matters, or at least he would tell me the truth right after he has got me fooled (still feel not very well tho, but at least I have some trust in him.)

It's not that I never knew he is a good person. It's just that feelings for him tend to get too strong, and they scared me. I don't feel things very often. I'd rather stay behind and be a good, violent and cheerful friend than take the leap of faith and jump into that mess. So I never do anything but pushed everything away. I didn't even want to THINK if I liked him or not. It's just too dangerous even just to think. It's best not to think about it. It's best to put my mind to different matters, to a different world.

So now I sitting here, and keeps wondering if I truly LIKE(D) him or not. Do I really see him as he is, or it's just that I have just been lonely for too long?

Damn, I don't even know if he is still single or not.

- - -

I am a detailed person like that, even if my brain will not let these memories last for long. They will fade, and disappear eventually, as always. But if I put them here, they might stay. They might remain for as long as I need. I need some safe haven. I need to know that somewhere, I am safe with my thoughts. I need somewhere, something to help me keep my important stuffs. Something without judgement, comments nor suggestions.

It was just one encounter in what, 5 years? And I'm already a big mess like this. So pathetic.

Not to mention my huge self-doubt obstacle still haunting me recently, where all the stress just came from nowhere. May be Olivia was right. I am stressed and having a depression.

"Sadness is when you feel sad when things are bad. But depression is when you feel sad while everything around you is good."

I still think that I'm fine, tho. I am the kind of person who never want to classify anything. I never want to force anything into order, never want to agressively get things under a detailed control.

I just want the world to live with itself, to kick their limits away and grow to their fullest without any chains nor boundaries. But I guess freedom is just and ideal. A far-away illusion that we often use as the target.

But it can never be reached, I think. We cannot build freedom wihout rules and restrictions. Its result would be chaos, not freedom. Good people need rules. Perfect masterpieces need patience and discipline. All goods thing need their rules to keep each other from falling into the black hole. We would not be very likely to get a bad person's back. We would not be able to unite. And things will fall for sure.

- - -

Right now I really want to have a machine that lets me date him for one day. Just one day to see what happens. To see whether if my heart was right or it was just messing with my head. To see if he truly have feelings for me.

Genie, when can I find you?

Monday, 24 October 2016

Lost in nowhere


I'm just terribly lost.

Lost in thoughts, in future plans and teenage feelings.

I don't want to feel so old any more. I want these mumblings in my head to stop. Just stop.

I want to stop thinking. I want to paralyze my mind for a while.

I want these insecurities to fuck off and leave me alone with whatever I've got. Just get lost. I'm already a mess and I don't want to feel WORSE about my pathetic self.

---

I don't know why I always feel bad about my self. And sometimes, those thoughts don't even match.

Like once in a while, I would see my self as an idiot who knows nothing about life, like a sailor in the dark without his lighthouse in sight.

Like it's so often that I feel I'm an arrogant biatch who always says the wrong thing at the wrong time. Someone who always act as if she is superior among others. Someone who can't even keep even ONE friend beside her. Just plain pathetic.

Like always, I am so desperate for a hand to hold, but too wary to give mine to anyone. It's my dilemma. It has always been.

I want to be carefree. I want to be able to decide my life. I want to escape from the mess of my own mind.

---

Thinking about the future is just too hard these days.

What will I do? What would I become?

I don't even know what I like, what I want to do. I can't just hopping around with all these internships without any stable stay.

Who would I meet? Who should I keep?

How many people have I let go? How many of them tried so hard to be with me, then give up because it's not worth it? Because I'm not worth it?

Yet, if I could turn back time, I still would not keep them by my side. I'm just bitchy and reserved that way. I just don't like spending time with them.

Sometimes I regret those choices. Maybe I should have kept some of them. But sometimes, I confused and unsure if those are really bad or not.

I am trying to keep some of them now anyways.

---

So many things are still undone. So many risks are on the line. So many problems to think about.

Yet I just want to be lazy and freeze my brain.

Fuck these insecurities. Fuck fuck fuck.


Sunday, 17 April 2016

Go away

Hôm nay lại có một bạn rủ đi "học thêm".

Xin lỗi bạn chứ, mình biết trong lớp đó bạn quen biết rất nhiều mà, sao lại phải kêu mình? Thực sự không nghĩ ra được lý do nào khác cho bạn cả.

Nhìn Facebook của bạn, mình sợ lắm. Mình đã từng biết cảm giác "người chắc là quan trọng" viết lách ẩn ý gì đó và chờ phản ứng của mình, và mình cực chán ghét luôn. Mình đã chọn yêu một thằng con trai chứ ko phải mộtcon bánh bèo hay than thở. Mình không chịu nổi cảm giác người đúng ra phải là quan trọng đối với mình, bảo bọc và chở che mình, lại có thể làm trò đâm chọc nhau trong cái chốn thị phi ấy.

Ngay cả lúc mình muốn đăng cái gì đó để giải tỏa tâm trạng, mình cũng lựa chỗ họ không thấy, không nghe. Ít ra, đối với mình, đó là một dạng tôn trọng.

Từ Facebook của một người có thể đoán ra rất nhiều thứ. Và chỉ với vài lần làm việc chung, mình nghĩ cũng đã đủ cho một ấn tượng, đủ để quyết định xem có phù hợp hay không.

Mình không muốn người mình giao phó cả phần đời còn lại, mình đặt trọn cái niềm tin sứt sẹo của mình, lại chìm đắm trong PES, trong chơi bời ăn nhậu, trong những thời gian rảnh rỗi xa xỉ của thanh xuân. Mình không muốn kết giao với một người nhìn mình bằng con mắt kinh nể, chứ không phải sự tôn trọng công bằng. Mình không muốn trải lòng với một người luôn mặc định rằng mình có sự "giỏi" sẵn, để rồi từ đó phủ nhận sự yếu ớt, tự ti của mình.

Mình không-bao-giờ muốn làm một người "khai sáng" một lần nữa. Mình không thể chịu nổi.

Có thể nói mình coi thường người khác, mình tự cao và chảnh chọe. Mình mặc kệ. Mình đủ tốt để kiêu hãnh. Những cố gắng của mình tuy chẳng có gì là xuất sắc, nhưng mình có thể tự hào rằng mình đã vượt qua rất nhiều giới hạn của bản thân, đã cố gắng rất nhiều rồi.

Tóm lại là, xin lỗi bạn, và đại đa số mấy ông con trai ở cái xứ này.

- - -

Mấy hôm nay xem lại avatar, đọc thêm truyện, xem thêm phim, thấy ấm áp hẳn từ tim lên đầu.

Chỉ là, chìm đắm vào thế giới đó lâu quá, khi quay lại thế giới thực lại rất buồn thôi.


Saturday, 9 April 2016

Supergirl

[from AoC]

Mình tự thấy mình là một đứa lộn xộn và nhiều vấn đề, nhưng mình nghĩ đó cũng là điều bình thường với một đứa 22 tuổi. Nhưng trong suốt 22 năm ấy, cái mình sợ nhất lại áp lực của sự tin tưởng, vì dần dà chúng đều biến thành sự ỷ lại.

Mình rất thường xuyên phải nghe câu, "Chung nhóm với con này là sướng rồi", "Nó giỏi vậy mà, lo gì", "Làm giùm tao rồi đó hả, nhanh quá vậy, đúng là mày! Cám ơn nha, tao tin mày nhất!"...

Những lần đầu, cảm thấy tự hào. Những lần sau sau sau đó, cảm thấy mệt mỏi. Và cảm giác đọng lại sau cùng, là bị ỷ lại triệt để. Những lúc họp nhóm, hễ nghe câu "Giao nó hết phần đó đi, nó giỏi mà làm được mà", tủi thân đến độ chỉ muốn bật khóc ngay tại đó. Những lần giúp đỡ bạn bè, họ nhận được kết quả hoàn hảo ấy và có ngay suy nghĩ rằng, "Con này giỏi nên làm gì cũng tốt quá trời".

Nhiều lúc muốn dập đầu van xin các bạn ấy, đừng xem rẻ mình như vậy nữa.

Mình chậm chạp và hậu đậu cực kì. Những lần dò bài, chỉnh sửa bài, làm powerpoint, tìm tư liệu, etc cho các bạn, mình tốn không biết bao nhiêu thời gian và công sức để làm cho tốt nhất. Cái kết quả hoàn hảo ấy là do mình quý các bạn và đổ mồ hôi sôi nước mắt, chứ không lôi đuợc cái mác "giỏi" ấy ra ịn một phát là tèn ten, xong xuôi. Vậy mà các bạn đối xử với sự yêu quý của mình như thế nào? Chỉ vin vào quan niệm "giỏi mà!" và sau đó thì "có gì nhờ nó cho lẹ".

Không phải tự nhiên mà thế giới của mình chỉ có duy nhất một đứa bạn thân. Không phải tự nhiên mà mình không bao giờ quen tâm đến sự sống chết của nhiều ngời tự nhận là "bạn tốt" của mình. Không phải tự nhiên mình chia tay tình đầu sau nhiều tháng chịu đựng, bằng tất cả dũng khí mà một đứa con gái có thể có.

Mình không thể chịu đựng được sự lợi dụng. Mình không thể cố gắng nữa khi mình không còn tin tưởng ai hết.

Mình không muốn "giỏi". Mình muốn được trân trọng, chứ không phải bị coi như một supergirl đa năng tiện dụng!

Nếu trong cuộc đời này mình không thể tìm được tri kỷ, mình nguyện để dành thật nhiều tiền dưỡng già, tìm một công việc chỉ cần có động vật hoặc con nít thôi. Mình thà nuôi dưỡng tâm hồn và sự thanh thản của mình, còn hơn cố gắng cho một chuẩn mực xã hội nào đó khiến mình không thể sống cho bản thân.


Không biết tự thương mình thì ai thương đây?

Avatar \m/

Luyện Avatar thích cả đống nhân vật, share hoài ko hết ; v ;

Saturday, 26 December 2015

26.12.2015

Hồi đầu định viết về con nít. Xong lại định chuyển sang viết về 5 anh. Mà thôi, viết hết đi, chứ chẳng thích viết theo topic trên này.

Lâu lắm rồi không viết bài nào, thực ra là do quá lười, chẳng cần biết mình nghĩ cái gì, cảm thấy cái gì nữa, cứ để mọi thứ tê liệt hết đi cho khỏe. Mấy tháng trời rồi, ngày nào cũng như robot đi đi về về, mệt mỏi và chán chường. Cũng lâu lắm rồi không đọc sách đọc truyện gì, tâm trí cũng héo hon hết cả rồi.

Mình đang rất muốn tìm lại bản thân mình năm xưa, dù mê man và mông muội, nhưng vẫn còn có cái để thích, để yêu, có cái gì đó khác bản thân để trầm ngâm suy nghĩ về. Có cái thế giới riêng để mình chui vào đó cuộn tròn. Có những câu chuyện khiến mình cứ muốn mở rộng chúng ra mãi đến khi chán ngấy.

Nhưng bản thân dạo gần đây lại dần quen với lối sống robot rồi.

Dần dà thấy đi làm cũng thích, thấy mình người lớn, thấy được xoay sở làm việc gì đó nằm trong khả năng. Thấy mình chưa bằng ai và có thêm mục tiêu để cố gắng. Rồi lái xe cũng dần quen, cảm thấy kiểm soát được đời mình tốt hơn. Sáng đi làm, chiều về chờ cơm mẹ, nhơi tới tối, làm chút việc nhà, ôi xong một ngày thanh thản.

Đến một ngày, cảm thấy trống rỗng.

Việc vẫn luôn tay luôn chân, nhưng cứ có gì đó đã lỡ bỏ quên mất. Giống như quên mất cái thế giới màu mè của vài năm về trước mà mình đã tự nhủ sẽ không bao giờ đổi thay. Lâu lâu lại có cảm giác, à, giờ thế giới của mình không giống vậy nữa, nhưng chỉ cần có chút thời gian là sẽ tìm lại được những thói quen ấy ngay thôi mà.

Nhưng thời gian chẳng bao giờ đến.

Quá nhiều thứ để đọc, để học. Quá nhiều việc chưa xem đến. Quá nhiều mối quan hệ rối rắm khiến bản thân chẳng còn tin vào những câu chuyện tình. Quá nhiều con người khiến ta mệt mỏi, khiến ta băn khoăn đặt câu hỏi về mọi thứ: tình bạn, niềm tin, những lời hứa và những ngày lạc mất nhau.

Và rồi, trong cuộc sống không còn chỗ cho những năm tháng xa xôi đó nữa. Thực tại chỉ cần giật một sợi dây, và ập đến tâm hồn ta bằng tốc độ đau đớn của nó..

Có những lúc thật buồn, tự ôm mình mà khóc nức nở. Mà khóc xong lại thấy trống rỗng, lạnh căm, chẳng còn muốn đặt tay viết cho thỏa như ngày xưa kìm nén. Không còn thời gian kìm nén. Không còn thời gian ngẫm nghĩ, nhìn tới nhìn lui, ngẫm cho ra căn nguyên của cái buồn nữa.

Khóc nhanh hơn.

Nhiều khi cũng sợ, không biết rồi mình sẽ còn thay đổi đến đâu, trở thành người thế nào. Rất sợ một ngày mình quên mất mình từng là ai.

Nghĩ tới là lại muốn khóc.

Chẳng hiểu ăn ở thế nào mà càng lúc càng cô đơn, Hoặc có lẽ đó là do đang dần mất đi thế giới nhỏ làm bạn, bao nhiêu trống trải tranh thủ ùa về cho đã thèm. Đó giờ đã không có thói quen nói hết "cho nhẹ lòng", vì nói hết xong không thấy nhẹ. Chỉ tổ làm tăng thêm cảm giác trần trụi với thêm một người, mà những điều mình phải suy nghĩ thì vẫn cứ ở nguyên đó, có ai làm mất đi giùm đâu.

Có lẽ, mình phải tập suy nghĩ nhanh hơn nữa, dùng thời gian hiệu quả hơn nữa, để làm được nhiều hơn những gì mình muốn.

Chậc, nghe giống như motto của mấy cuốn sách self-help quá.

Mình cũng không biết mình muốn cái gì nữa.

Ở trong lòng biết bao vòng tay mà sao vẫn thấy chỉ có một mình. Là mình quá ích kỷ, đòi hỏi, hư hỏng, có phải không?

- - -

Dù gì đi chăng nữa,

Năm thứ 12 của các anh, năm thứ 8 của em, chúc các anh hạnh phúc. Giúp em một tay, gìn giữ em của ngày ấy, các anh nhé.

Yêu thương.

Tuesday, 10 November 2015

Có ai biết nơi nào bán niềm vui? - Lai Ka




Có ai biết nơi nào bán niềm vui?

Chỉ giùm tôi… tôi mua về một ít

Để những khi thấy yếu lòng, mỏi mệt

Mang ra dùng chắc là hết buồn thôi.


Ai chỉ giùm tôi nơi nào bán tiếng cười?

Tôi sẽ đến và mua về mấy nụ

Để những ngày lòng héo hon, ủ rũ

Sẽ được rạng ngời nhờ những nụ cười kia.



Có ai biết nơi nào bán bình yên?

Tôi mua về và khắc lên đáy mắt

Dù có đớn đau, hay khó khăn, chật vật

Vẫn thấy nụ cười nơi đáy mắt an yên.


Có ai biết nơi nào bán liều thuốc lãng quên?

Chỉ giùm tôi… mua mấy viên và uống

Để kí ức không còn quay về được

Để tôi mỉm cười đón hạnh phúc tương lai.


Có ai biết nơi nào bán ánh sáng ngày mai?

Bán niềm tin cho những ai đánh mất

Bán yêu thương cho những người chân thật

Bán tâm hồn không biết nhặt niềm đau.

- Lai Ka

Thursday, 16 April 2015

Về

(viết từ 28/12/2014)

Mấy ngày nay ở nhà, có một cảm giác khá rõ ràng, ấy là bố mẹ đang cố giữ mình lại, cố trân trọng những ngày hiếm hoi mình ở nhà hơn.

Những tuần đầu thấy rất hưởng thụ, nhưng dần dà lại thấy đau lòng.

Bố mẹ mình vốn mạnh mẽ, độc lập, vốn chẳng bao giờ chịu nhường bước ai, có áp lực gì cũng chỉ nín nhịn một mình, hoặc thể hiện ra bằng những lời cằn nhằn, la mắng chẳng mấy liên quan, cốt chỉ để xả đi những lúc tâm trạng dồn ứ. Vốn chẳng bao giờ xuống nước trước bất kỳ ai. Mà đối với mình thì không như thế. Càng ngày, sự nhẫn nhịn bảo bọc của bố mẹ thể hiện càng rõ, lưu luyến cũng nhiều hơn.

Nhiều lúc thấy bố mẹ chiều chuộng mình, thực chỉ muốn khóc.

Khóc vì những lúc quyết tâm. Khóc vì những tính toán trước sau chẳng ăn nhập vào đâu cả. Khóc vì tự dưng nghĩ tới nếu đột nhiên một ngày gia đình tan tác mà mình không có mặt ở đó thì sao.

Bất an và lo lắng cứ ập đến, run rẩy hết cả người. Mà lại càng muốn khóc hơn khi nghĩ tới việc chắc nhiều lúc bố mẹ cũng cảm thấy như vậy.

Giờ đây, những lúc bị khiển trách, bị la rầy, lại càng thấy đau lòng hơn trước rất nhiều. Cũng bởi vì cái cảm giác ở nhà báo hiếu chẳng được bao lâu, ấy vậy mà vẫn làm họ phiền lòng. Mà tình hình gia đình giờ đây cũng đâu phải sáng sủa gì cho cam.

Những lúc gia đình áp lực nhất, nhìn lại chỉ thấy mình chỉ phụ được chút xíu về tinh thần. Còn lại thì chẳng có gì, âu cũng là xuất phát từ sự lười nhác của bản thân.

Thực sự là hổ thẹn lắm.

Không có nỗi hổ thẹn nào khắc sâu hơn là nỗi hổ thẹn với gia đình, với những người đã cho đi không luyến tiếc, những người mình đã không biết bao nhiêu lần làm tổn thương.

- - -

(16/04/2015)

Giờ là tháng 4, mọi chuyện cũng dần ổn định rồi. Bố mẹ vẫn nuông chiều mình, còn mình cũng vẫn lăn xả vào việc nhà, làm cho cả nhà vui vẻ nhất có thể. Cuối tuần cũng không đi đâu chơi nữa, ở nhà thôi. Dù gì có cái mặt mo của mình ở nhà, thấy cũng vui vẻ hơn là 2 cái phòng trống không đầy bụi bám.

Thằng Bi dạo này cần thuê gia sư rồi. Mấy lúc nghe anh gia sư nhận xét nó không tốt thì cũng... thấy ghét, việc chi mà chửi thằng nhỏ dữ vậy. Là anh tự tin quá đáng thì có. Xin lỗi chớ, mặt đẹp trai cơ mà nói chuyện không đẹp nết thì cũng từ chối, không kết hảo hữu được.

Bố mẹ thì vẫn vậy. Dạo này bố làm ăn được, nhìn thấy vui vẻ hẳn, cũng có thời gian ngủ nghỉ nhiều hơn trước. Mẹ thì, hầy, ông ngoại mới mất, không nên nhận xét gì cả. Cơ mà vẫn cưng mình lắm, cũng lạc quan nữa, dạo này lại có chí đi học dược cao rồi.

Lớn hơn một chút rồi mới thấy, cái kiểu thương nhau của gia đình mình chắc cũng thuộc dạng quái bậc nhất ~

Tuesday, 30 December 2014

Qua một đời

http://doisong.vnexpress.net/tin-tuc/gia-dinh/25-ba-i-ho-c-da-ng-gia-tu-cu-ong-so-ng-ga-n-mo-t-the-ky-3127418.html

Dưới đây là 25 bài học mà cụ ông 99 tuổi rút ra từ sự từng trải của mình. Những bài học tuyệt vời này đã truyền cảm hứng cho nhiều người về ý nghĩa của cuộc sống mỗi người được trao tặng.

1. Luôn giữ sự hài hước.

2. Đừng bao giờ nghĩ mình quá tốt nên không thể bắt đầu từ con số 0.

3. Hãy luyện tập thể thao mỗi ngày, dù bạn có thích hay không.

4. Không tiêu pha nhiều hơn số tiền kiếm được.

5. Uống nước cam mỗi ngày.

6. Tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không phải chỉ có trong truyện ngụ ngôn.

7. Có một công việc tồi còn hơn không có gì để làm.

8. Ăn hết phần ăn, đừng lãng phí thức ăn.

9. Gia đình là điều quý giá nhất bạn có trong đời.

10. Ăn xúc xích mỗi ngày - điều này có lợi cho bản thân.

11. Cuộc sống rất mong manh, và nếu không quan tâm tới bản thân mình, bạn sẽ dần bị phá hủy.

12. Đừng bao giờ sợ phải là chính mình.

13. Mọi người có quá nhiều quần áo. Mặc những gì mình có và đừng mua nhiều hơn.

14. Bạn phải biết cách tha thứ, dù lắm khi đây sẽ là thử thách rất khó khăn.

15. Tiết kiệm tiền bây giờ để dùng về sau.

16. Tình yêu không bao giờ là dễ dàng, đôi khi bạn phải dành rất nhiều tâm sức cho nó.

17. Luôn tìm kiếm niềm vui trong mọi tình huống.

18. Nếu phải đối diện với một khó khăn, đừng trì hoãn việc giải quyết. Nhưng nếu cuối cùng vẫn không có cách gì khả dĩ, tốt nhất là quên đi.

19. Chắc rằng bạn đang làm điều mình yêu thích, đừng sợ hãi theo đuổi ước mơ của riêng mình.

20. Giáo dục là rất quan trọng nhưng không phải bao giờ cũng cần thiết. Cuộc đời chính nó cũng đã là một trường học quý giá.

21. Khám phá thế giới của bạn và luôn tò mò.

22. Cố gắng không quan trọng hóa mọi việc.

23. Tên đầy đủ của tôi là William Bradford James Anderson, và chữ cái đầu (W) luôn nhắc nhớ tôi câu hỏi “Sao chỉ là một ai đó?”

24. Hãy hành động có suy xét và luôn cố gắng nghĩ ra câu trả lời hợp lý nhất cho mọi tình huống.

25. Cuộc sống là một món quà mà bạn phải là người mở. Những thứ bên trong sẽ dẫn đến hạnh phúc hay đau buồn? Tất cả đều phụ thuộc vào cảm nhận của chính bạn. Bạn là người có quyền năng ra quyết định cho chính mình.

Sunday, 21 December 2014

Tản mạn

Con nít không có đứa nào là xấu, là hư cả.
Chỉ có người lớn làm chúng hư đi thôi. Mà phải chứng kiến quá trình đó diễn ra từng chút, từng chút một, thật khó có gì buồn thương hơn.

- - -

Nhiều lúc mình thấy mình tàn nhẫn quá, vô cảm quá, bàng quan quá. Thực ra tim vẫn không đủ chỗ chứa. Thực ra dù có là máu mủ nhưng nếu không có tình nghĩa, mình cũng xem trọng không khác người ngoài là bao. Có thể hơn một chút. Hay hơn nhiều một chút, thực không rõ nữa.

Nhưng lỡ chăng những ngày gần đất xa trời ấy có đến, mình chỉ sợ là mình không quá đau buồn. Thực sự rất sợ phải nghĩ đến một bản thân như thế, và có khả năng cao là bản thân ấy trở thành sự thực.

- - -

Rất rất rất thường xuyên cảm thấy nói những lời ngọt ngào là rất khó. Dù là thực hay không thực, cũng không thể một sớm một chiều rũ bỏ những thói quen đã gắn liền suốt hai chục năm ròng. Rất rất rất khó.

- - -

Bỗng dưng nhận ra, những ngày tháng này có thể là những ngày tháng trọn vẹn nhất của cuộc đời.

Yêu thương có rất nhiều. Gia đình cũng trong giai đoạn gắn kết hơn để đối mặt với những biến chuyển sắp tới. Bạn bè cũng cắt bớt được rồi, thế giới cũng đã an tĩnh đi phần nào. Học hành cũng không đến nỗi. Ngoại hình cũng đang trong giai đoạn tươi sáng nhất rồi, mình nghĩ thế. Sẽ không còn bất kỳ một giai đoạn nào mà mình có thể trở nên dễ nhìn hơn lúc này nữa, giờ đây là nhất rồi.

Phải trân trọng từng phút một, từng giây một.

- - -

Có lẽ phải đổi lời chào của blog thôi. Vì bây giờ mình đã được yêu rồi, dù có trọn vẹn hay không thì cũng là hết mình, cũng là đã có người dốc hết tâm can ra mà yêu thương. Vì đang cảm thấy rất ấm áp và ngọt ngào, thẩm thấu thật sâu.

Thực tế, quả là khác rất rất rất nhiều.

Thương lắm. Thương thiệt là thương. Dù có yêu hay không yêu, có lẽ không quá quan trọng nữa rồi.

- - -

Hiểu mình quá, hiểu người quá, đôi khi cũng rất buồn.

Vì không còn chỗ nào để trốn đi cả.

- - -

Mình không những ích kỷ, mà còn tham lam. Thường rất dễ buông tay, nhưng khi nhìn lại và thấy nơi đó yêu thương người khác trao cho nhau vẫn đong đầy, vẫn cảm thấy như mình bị bỏ rơi, bị quên lãng.

Mà thực tế hình như nó cũng là vậy. Mà hình như là mình bỏ rơi họ trước.

Vẫn cảm thấy như đáng ra phải có một phần dành cho mình.

Vẫn cảm thấy như mình chẳng là gì cả; vốn dĩ đã chẳng bao giờ là gì cả.

Có chút đau, chút day dứt.

Nhưng ngẫm lại thì, đầu óc vẫn cứ văng vẳng một câu, Là mình bỏ họ trước.

Chỉ là trong một chốc đã lỡ để bản thân tham lam quá mà thôi.

Nói chung là buồn đó. Nhưng mà thôi, gì rồi cũng qua. Chỉ đơn giản là mình không quyết đoán thôi.

Họ có yêu thương, nhưng trong thật nhiều lúc, đối với mình lại không quan trọng. Mình không sống xa gia đình, bạn bè mình vẫn là đếm không xuể. Mình không phụ thuộc tình cảm vào họ, không hỏi đến họ những lúc khó khăn, cũng không chia sẻ với họ niềm vui thực sự nào cả. Mà cũng không giỏi giang bằng họ nữa, vỏ bọc nào rồi cũng có ngày bị phá vỡ thôi, không thể giả vờ hiểu biết mãi được.

Những lúc tỉnh táo, mình vẫn nghĩ như vậy. Mà nhìn lại cũng thấy, với mức độ gắn kết chỉ có bấy nhiêu mà vẫn được họ nhớ đến, được họ quan tâm, âu cũng là đáng kể lắm rồi.

Yêu thương đó, tình cảm thể hiện trên con chữ đó, không dành cho mình.

Mình là đứa đang muốn thu gom thế giới cho nhỏ lại. Đang muốn gỡ bỏ bớt những mối quan hệ không cần thiết. Đang muốn sống cho sâu, cho ích kỷ, để có thể có thời gian yêu thương bản thân, cho dù trở thành một đứa đáng ghét cũng được.

Ừ, chỉ là mình hơi bị lung lay một chút thôi. Chứ đã quyết định rồi mà. Nói được thì phải làm được. Cũng do cái tính luyến tiếc này mà không biết mình đã hốt về biết bao nhiêu thứ lặt vặt, tiêu tốn không biết bao nhiêu thời gian nữa.

Ừ, cứ để họ sống cuộc sống của họ thôi. Tim mình, mình giữ là được rồi.

Tự dưng muốn cười hì một cái quá, mà cười với ai bây giờ. Thành phản xạ mất rồi.

- - -

Bắt đầu thì ai chẳng bắt đầu được? Chỉ cần đừng quá yếu đuối, vượt chuẩn người bình thường thôi.

- - -

Tự dưng muốn có một cuốn sổ mình thật thích, thật nâng niu. Nhưng lại lười mang đi mọi lúc mọi nơi. Mà mang đi rồi không cho ai coi thì cũng kì. Nên chỉ ghi những gì cho-coi-được ở trong đó thôi.

Vậy thì tốn công chọn làm chi?

Luẩn quẩn.

Wednesday, 26 November 2014

Ai được phép yêu?

Bỗng dưng chợt nghĩ tới,

một khi mình đã thực sự yêu nó rồi, đã yêu nó nhiều rồi, thì mình sẽ không còn có thể làm nó yêu mình như hiện tại nữa.

Nói cách khác, càng muốn được yêu thì lại càng không được phép yêu.

Muốn giữ được hạnh phúc, thì lại phải càng lý trí.

Thậm chí ngay lúc này ngồi đây, mình đã có cảm giác đôi mắt mình đã mờ đi nhiều lắm rồi, không còn sáng suốt như trước nữa.

Tiến cũng không được, mà lùi thì lại càng không muốn, vì lỡ yêu thương cái cảm giác này mất rồi.

Mình là đứa bị ảnh hưởng rất mạnh bởi thói quen.

Một khi đã thành thói quen, đã thành chốn về của trái tim rồi,

thực không muốn tưởng tượng đến cảnh phải từ bỏ.

Càng đắm chìm trong hạnh phúc, cũng tự hiểu là đang tự tay đẩy hạnh phúc ấy ra xa.

Tự dưng thấy khó nghĩ ghê. Mà để bản thân trôi theo cảm xúc thì không dám - rất không đủ can đảm.

Đơn giản vì rất sợ đau. Đơn giản vì tựa vào đâu đó không vững thì chắc chắn sẽ ngã.

Đơn giản vẫn là do nhát như cáy, chẳng dám đứng lên vì cái gì bao giờ. Chẳng dám rời bỏ vùng an toàn của bản thân bao giờ.

Nghĩ tới mà muốn ứa nước mắt. Vì nhìn đâu cũng thấy mình bất lực.

Chuyện nhà cũng vậy, chuyện học cũng vậy, nay cả chuyện này cũng vậy.

Làm gì bây giờ?

- - -

Mình là cái con dở hơi, ngay cả vào những thời điểm đáng ra phải hạnh phúc nhất, thì trong đầu vẫn quắn lên lo sợ những thứ gì đâu không...

Làm gì, làm sao...

Sống cho ai, vì cái gì đây?

Hầy..................................