Thursday, 6 June 2013

6.6.2013

Ngồi tính một hồi mới ngộ ra, blog mình sống được 1120 ngày rồi, hay là khoảng đó.

Chậc, cảm giác lạ thật, vì mình chưa từng nghĩ đến việc có thể duy trì một thứ gì đó lâu đến thế này.

Mà mình cũng không nghĩ là blogspot lại sống lâu được đến thế này =)) Kiểu 3 năm trời mà không có hỏng hóc hay thay đổi dữ liệu gì cả. Âm thầm mà tốt, hén :))

- - -

Chơi với đám này, mình cũng học được nhiều thứ lắm. Như là nhiều khi chẳng cần biết đúng sai đâu, cứ bạn mình thì mình theo thôi. Cùng lắm thì rút vô lãnh địa của (bọn) mình rồi thủ thỉ nói chuyện khuyên nhủ bla bla. Chứ lúc phải đối mặt với một thứ gì đó khác, thì cứ nhắm mắt làm đại thôi. An tâm lắm. Mà cũng chỉ là "nhiều khi" mới nên làm, tỷ như những chuyện nhỏ nhặt. Còn chuyện lớn thì, đương nhiên, cứ suy và xét đi.

"Phải cho nó biết mình không phải là thứ mà nó đụng được
Em cứ tưởng tượng em vô một môi trường mới
em cứ cúi gằm mặt xuống
ai nói gì em cũng xin lỗi
Thì từ đó về sau nó sẽ đ' coi em ra gì cả
Còn nếu em vảnh mặt bước vào
dòm nó bằng nửa con mắt
thì nó đ' làm gì em cả
 :vvvvvvvv"

Cái này coi như bài học đầu tiên :))))

Nói chung là, cảm ơn mọi người. Cảm ơn.

- - -

Dạo này có cảm giác có người theo đuổi :v Mình có bị hoang tưởng không?

Người ta bảo Thiên Bình khi theo đuổi thì hỏi rất nhiều, mà bạn này hỏi nhiều thật :v Mấy đêm ngồi chat FB với bản rồi, lần nào cũng nhảm nhảm đâu đâu, nhưng cũng không thể nói là khó chịu..

Mà bạn ý cũng dễ thương, khá giống kiểu con trai mình thích. Nhưng vì chưa thân nên phần tích cách cứ để tạm qua một bên đã.

Thực ra mà nói thì mình thích có một mối quan hệ ba-bước-lên-chồng luôn, chứ cũng không muốn có m6ọt người bạn trai để đồng hành trên một đoạn đường ngắn ngủi. Mình lười lắm, không cần cuộc đời thi thú làm gì đâu, cứ bình bình ổn ổn đi đến hết sợi chỉ số mệnh của mình là được rồi. Mình không muốn đi nước ngoài, không muốn đi làm lương mấy chục triệu một tháng, cũng không muốn làm sếp, không muốn luồn cúi, cứ bình thản ngẩng mặt lên đi làm, vậy thôi. Hiếp đáp có lẽ là không tránh khỏi, làm việc nơi nào cũng cần phải động não mấy chuyện thị phi, âu cũng là đương nhiên. Nhưng chỉ vậy thôi.

Chừng nào mình gặp được một người muốn đi cùng con đường với mình, muốn nắm tay mình và bình tĩnh đi đến hết cuộc đời nhàm chán này, mình sẽ giữ họ chặt, chặt thiệt là chặt luôn. Sẽ túm lấy người đó và quyết tâm biến họ thành chồng mình, còn chuyện người ấy có đồng ý không thì, haiz, không phải do mình quyết định.

Tóm lại là bây giờ cứ thử dũng cảm dấn thân xem thế nào. Trước giờ đã trốn chạy rồi.

Haiz.

Saturday, 11 May 2013

11.05.2013

Nói chuyện với một số người, mình cứ mãi như một đứa trẻ...

Muốn được chiều chuộng, muốn được dựa dẫm, muốn được bô lô ba la kể khổ để vai nhẹ bớt đi...

Mặc xác trước đó đã từng dằn dỗi, từng chửi thầm, từng mắt rơm rớm nhìn màn hình mà cố gắng đi tới cùng...

Để khi nick anh sáng, để khi anh PM, để khi anh vẫn tốt, vẫn quan tâm như vậy...

Chẳng thể giận nổi nữa. Dù anh là người bắt đầu, là nguyên nhân chính khiến em phải thức trắng cả đêm gõ lọc cọc vào bàn phím,

thì tới lúc anh lo cho em, anh giục em đi ngủ sớm, lòng em nó vẫn cứ nhũn hết cả ra.

Chắc là thằng Thu có nói với anh nhỉ. Nó có vẻ ấn tượng với vụ thức thâu đêm của em lắm.

Nếu mà có thì em cũng thương nó nữa.

Em thương hai người lắm. Thương cả Mai nữa, người luôn yêu quý em một cách rất dịu dàng, ấm áp, theo cách mà chỉ bạn ấy mới làm được. Thương cả chị Yến, người quan tâm em đến mức chỉ cần nhìn vào cái cfs là biết ngay đứa em mình quen chưa tới nửa năm...

Em thương mọi người.

Cho nên, dù hôm qua em mệt lắm, em cũng tức tối mà đi nói xấu anh nữa...

Nhưng mà sau vài dòng chat đó thì em hết rồi...

Thôi em đi ngủ sớm đây, mai còn phụ anh làm. Chắc đêm nay lại tới lượt anh thức khuya coi lại bài cho tụi em, anh nhỉ... Anh cố lên.

Em nghe lời anh.

Em đi ngủ sớm.

.

.

.

Nếu em có một người anh trai như anh, hay nếu bằng một cách thần kì nào đó, em có thể nhận anh làm anh trai, em sẽ rất hạnh phúc. Vì người anh trai em hằng tưởng tượng cho mình từ khi còn bé tí tẹo, không hiểu sao như hòa vào anh mất rồi.

 Mà anh cũng đừng lo, em không định làm gì anh đâu, chỉ là cất chút ấm áp này lại cho riêng mình thôi. Kiểu tự kỉ ấy mà. Để đừng bao giờ quên. Đừng bao giờ quên rằng bao mệt mỏi đều có thể bay biến chỉ với vài dòng quan tâm thực sự. Đừng bao giờ quên, rằng dù nói chuyện vụng về đến đâu, dù có cách xa nhau bao nhiêu cây số, dù chỉ giao tiếp với nhau qua bàn phím lạch cạch,

thì những trái tim vẫn sẽ với được tới nhau.

Xuyên qua không gian, xuyên qua vật chất,

lòng vẫn có thể ấm lên khi biết rằng ở đâu đó ngoài kia, vẫn có người còn bận tâm đến mình, còn nhớ đến mình.

.

Anh à, em thương anh.

Thu à, tui thương ông.

Mai ơi, tui thương bà.

Chị Yến ơi, em thương chị.

.

Bầy ơi, em thương bầy.

Con heo kia, t cũng bắt đầu thương m lâu rồi.

.

Nói là thế, dưng khi lên cơn thì có thể tim sẽ đóng băng và dẹp đi hết.

Đi ngủ thật đây ~

Friday, 19 April 2013

19/4/2013

Ngồi xem lại Công chúa thiên nga mà nhớ đến phát khóc...

Wednesday, 17 April 2013

17.04.2013

Dạo này tay mình dễ run quá... Người lúc nào cũng như sắp xỉu, nhất là khi tâm lý căng thẳng...

Trong hai, ba ngày mà mình run rẩy đến năm lần. Mà mỗi lần run xong thì mệt lắm.

Hôm kia lúc nói chuyện với cô Thỏ, xin lỗi và an ủi cô này nọ, coi phởn phơ vậy chứ mà tay run hết cả lên, vì rất sợ lỡ lời rồi gây ra chuyện gì đó không cứu vãn được. Nhớ hôm qua nói chuyện với chị kia cũng run cả tay, lúc xin lỗi chị ấy cũng vậy. Rồi hôm nay lúc cô đọc điểm mình 1/30, đm, là một trên ba mươi điểm đó, dù chỉ là đọc nhầm thôi nhưng cũng làm mình sợ và hoảng hốt kinh khủng, tay run bần bật.

Rồi cả lúc này đây, tay mình cũng đang run.

Mình vốn đã lo sợ vì độ gần gũi của họ đối với mình, vì những ảnh hưởng của họ đối với mình. Nhưng nặng nề thế này thì đúng là mình chưa nghĩ đến.

Nặng nề quá, mệt mỏi quá. Mà thực chất chuyện có gì đâu.

Mình không muốn nói thẳng với họ, rằng mình biết họ sẽ làm bung chuyện này ra, và mình sẽ rất ghét điều đó, có khi ghét luôn cả họ. Mình không muốn vì mình mà Crys bị liên lụy, chứ họ thì có liên quan gì đến GC?

Ừ, nhưng chuyện chỉ là man mác buồn thôi nếu nó dừng lại ở đó.

Cái làm mình buồn nhất là cách họ phản ứng với việc mình không kể chuyện cho họ nghe.

Ừ mình biết họ quan tâm đến mình, nghĩ lại thì cũng vui lắm, nhưng đâu phải chuyện gì cũng nói ra với nhau được. Thà là chuyện ngoài đời, mình cãi nhau với anh A bạn B con C, muốn mình nói mình kể bao nhiêu cũng được. Đằng này là chuyện ở trong diễn đàn, với những người họ biết và nhiều khi còn là thân quen, mình thực sự không muốn. Họ thương mình, và mình nghĩ họ sẽ nhảy dựng lên đòi lại công bằng cho mình, không biết liệu mình có đang hoang tưởng?

Cái mình sợ nhất chính là cái cố-gắng-tỏ-ra-ngầu của họ. Cái mà họ cho rằng ai cũng đang làm. Nhiều lúc họ đưa ra những quyết định mà họ cho là ngầu nhất, là hay nhất, chứ không phải là đúng đắn nhất. Và điều đó làm mình hơi nản...

Có lẽ đây là lần đầu tiên mình quá stress để viết cho dài thêm...

Thôi, bỏ đi.

Thursday, 28 March 2013

Book/Reading Challenge - Day 2

#2 Favorite book - 10 reasons why people should read it.

The Golden Compass - Philip Pullman.

1. Cốt truyện tuyệt vời.

2. Đầy ma thuật và những điều kì diệu.

3. Đương nhiên là không phải theo kiểu đầy cầu vồng và những bà tiên lấp lánh.

4. Có kiểu tình yêu mình thích, đại khái là dắt nhau đi phiêu lưu, và không lụy nhau quá.

5. Tình bạn thực sự rất cảm động, vì Lyra đã sẵn sàng tìm đường lên Bắc Cực để cứu bạn của mình. Đoạn cậu bé ấy chết, và Lyra tự đổ lỗi cho bản thân, mình đã khóc.

6. Tình cảm gia đình ở đây duy trì và phát triển theo một chiều hướng rất kỳ lạ. Nhưng không phải là không có. Và, cũng như tình cảm của bao gia đình khác, nó cứ tồn tại ở đó, không điều kiện.

7. Nhiều triết lý, nhất là về những thế giới song song.

8. Đọc nó như được chìm vào một thế giới khác, có lẽ là vì sức tưởng tượng của tác giả quá siêu cường. Giống như Harry Potter hay Inkheart, hay như game .hack//G.U. vậy.

9. Lời văn tiếng Anh cực hay, và bản dịch tiếng Việt cũng vậy.

10. Đọc hết truyện, ít nhất là cuốn 1, rồi mở phim ra xem - cảm giác đó tuyệt vời không tả được :3


P.s: mình thích The Golden Compass nhất, sau đó là Harry Potter và Inkheart. Tất cả đều là series nhiều truyện.

27.03.2013 - Sn Kiên

Trời ạ, tối nay đúng thật là quá vui =]]

Dù cực kì phờ phạc và ức chế khi phải chạy hộc tốc ra khỏi lớp và chấp nhận đứng mỏi nhừ cả chân trên bus, nhưng thấy mặt thằng Nhật là bắt đầu thấy vui rồi, và từ đó niềm vui chỉ có tăng chứ ko giảm nổi :))

Này thì đi ăn lẩu cá nhá. Chu choa không ngờ mình có thể ăn nhiều cá đến như vậy >w< Ăn thì ít mà tán dóc thì nhiều, ai cũng nói cũng cười, cực kì thoải mái :3 Kiểu như ai cũng lịch sự vừa phải mà cũng ngô nghê vừa phải, mình thích không khí đó lắm lắm lắm luôn ý :3

Này thì đi công viên THỎ TRẮNG nhé =]]]]]]] Khốn khổ khốn nạn với cái tên =]]]]]]]]] Này thì xe điện đụng, tàu lượn siêu tốc, Crazy Wave aka thảm quay (lâu bm), rồi ghế quay quay bay bay nữa :)) Hét riết khan cả tiếng, nói chuyện cứ như vịt Donald =))))))))))

"Má ơi cứu con" =))))))))

"Á á á"

"Ú ú ú"

"Há há há"

"Tụi nó làm gì mà la dữ vậy trời" =))))))))))))))))))

Dưng chỉ có 25k mà chơi đc khoảng 15p cỡ đó là hơi bị rẻ =]] Mình ngồi trển mà cứ thầm than Sao hoài nó ko hết :)) Cái cảm giác như sắp bị hất tung ra khỏi ghế, chân không còn khả năng bám trụ trên sàn, thực tình rất rất rất đã~~~~~ Đã vậy nó còn xịt sương mù vào mặt, đổi chiều quay và hành hạ người chơi đủ kiểu =)) Chơi xong là thấy mặt đất nhảy tưng tưng luôn, đứng yên cứ sợ té =]]

Còn cái trò ghế quay, tức thiệt, sao lại chóng mặt cơ chứ :)) Dù là nó ít dã man hơn cái trò thảm kia nhiều lắm :)) Thanh nó bảo là do mình chịu đựng "lãng mạn" ko nổi =]] Thế ra hai thằng kia là trùm tận hưởng lãng mạn à huhu =))))))

Rồi còn vụ ngồi bập bênh =)) Hình như mấy ông bà ngồi ở cái bập bênh đối diện bị GATO với bọn mình hay sao ý, bọn mình bắt đầu lắc là mấy ông bả cũng ráng lắc rồi còn la lối um sùm =)) Thằng Nhật lắc một hồi bảo Coi chừng thằng Kiên nó bay từ đầu này qua đầu kia =)) Buồn cười sống dở chết dở luôn =)) Rồi còn cả hai bác cứ nhìn tụi mình với nụ cười đầy hàm ý, chắc là thấy tụi này sao lớn xác mà còn vô tư quá chăng :))

Buồn cười bác bảo vệ, xua tụi mình ra khỏi bập bênh rồi còn ráng thanh minh thêm một câu, Cái này không cho người lớn chơi =]] Xấu mặt quá điiiiiiii =]]]]]]]] Chỉ là tụi con ko kiếm đc chỗ ngồi và nhận thấy cái bập bênh khá vui thôi bác ơi =))

Túm lại là ai hôm nay về cũng khan giọng và muốn sái quai hàm  hết :))

Hỏi Nhật thì nó bảo, Kiên trong lớp có bạn, nhưng trong lớp nó ít cười lắm, còn đi chơi với nhóm mình thì nó cười hoài, cười suốt. Mình thì thấy nó ham cười quá chừng, khó tưởng tượng được trong lớp nó như thế nào. Nhưng nghe Nhật nói như vậy cũng vui lắm. Cảm giác mình-đặc-biệt đối với một ai đó rất quý giá, cho dù mình chỉ là một phần của sự đặc-biệt đó. Thanh, mình với Nhật thì chắc lúc nào cũng cười rồi. Nhật thì chỉ cần có mấy lỗ tai ráng nghe nó nói nhảm là nó vui hà :)) Với lại hình như nó có tánh M, bị đánh cũng khoái nữa huhu =))

Nhật cũng thỏ thẻ là "band" mình rất vui, chơi với nhau rất hợp :)) Nhưng cá nhân mình thì nghĩ, chỉ là do mức độ bạn bè của chúng ta đang cực kì lý tưởng, vậy nên niềm vui mới được trọn vẹn như thế. Chứ nếu thân hơn, hay ít thân hơn, đều rất khó.

Không nghĩ lung tung nữa, tóm lại là tối nay rấttttttt vui~~~ <3 br="">

Thursday, 21 March 2013

Book/Reading Challenge - Day 1

#1 Your favorite quote from any book - why does it means so much to you.

Biết đâu già đi lại là một điều hay. Bởi đi càng nhiều tuổi, người ta lại có càng nhiều kí ức. Và rồi, một lúc nào đó khi chủ nhân chết đi, những kí ức sẽ hòa lẫn với không khí, tan vào mưa, thấm vào đất, tiếp tục tồn tại. Chúng sẽ trôi tới nhiều nơi khác, và không chừng, cũng sẽ len lỏi vào tim người khác nữa. Thỉnh thoảng, có những nơi ta mới đến lần đầu nhưng chẳng hiểu sao lại có cảm giác như rất thân quen, không chừng đó là kí ức của một người xưa nào đó đang trêu chọc chúng ta.


– Khu vườn mùa hạ – Kazumi Yumoto.

Thích, đơn giản thích vì hình ảnh đoạn văn này tạo ra. Giống như những màn bụi lấp lánh len lỏi trong từng thớ đất. Mà mình thì vốn luôn thích những gì kì diệu, cho dù chẳng mấy khi tin vào nó đi chăng nữa.

Và cũng để tạo niềm tin rằng, sự tồn tại của mình luôn có một, hoặc một phần, của một người, hay nhiều phần của nhiều người ở bên cạnh. Tóm lại là không lúc nào một mình cả.

Lý do để mình tin vào sự tồn tại của các linh hồn cũng vậy. Có khi ngay xung quanh chỗ ta đứng là hàng chục linh hồn khác đang đi qua đi lại đó. Mọi lúc. Vô hình. Như một con đường đông đúc không tồn tại.

Book Reding Challenge

11 day “book/reading” challenge.

  1. Your favorite quote from any book - why does it means so much to you.
  2. Favorite book - 10 reasons why people should read it.
  3. Favorite author - which was your favorite book by him.
  4. Do you prefer to read a “real” book (material thing) or to read it on your iPad/iPod/computer - why.
  5. Favorite thing you have ever read in the Internet (it can be a quote, just a post, a phrase, whatever)
  6. Favorite quote from you favorite book.
  7. Favorite plot.
  8. 5 must read books.
  9. 2 books you disliked - why you disliked it.
  10. Which was the worst book you have ever read - why.
  11. 5 authors people need to read.
#accepted

Wednesday, 13 March 2013

Movies to watch

List những phim cần xem, đã xem và không quên được.

Wednesday, 6 March 2013

06.03.2013

Dạo này tự dưng có cảm giác, thể như mình có thể chết bất cứ lúc nào.

Kiểu như khi cái chết gần quét đến mình, thì lại có người / thần thánh nào đó phẩy tay và bảo, "Thôi chưa tới lúc", và mình thoát vậy đó.

Ừ, kể cũng hơi đáng sợ.

Không rõ tại sao nữa, hay là mình sắp chết thật?

:(

[Fic] Phía bên kia

Fic tham dự game Sun Hill @ Vnsharing kì 19
Hiện tại chỉ post ở đây và VNS, vui lòng không đem đi bất kỳ nơi đâu khác.

Friday, 1 March 2013

Confession ^ ^

Nói nhỏ trong đây thôi, hí hị hị hị hị ~ :v

Tuôi thấy tuôi đã quánh trúng tâm sự của khá là nhiều con gái ban Tự Nhiên :3

Quá chời like luôn :3

Và có 1 share nữa, đọc luôn rồi, cả đóng comt bựa bên dưới :3

Tình hình là, sự hiền và sự nữ tính nó hông có liên quan đến nhau một chút xíu nào đâu nghen :3 Mình chọn từ cẩn thận lắm đó :3

Dịu cmn dàng quá, đủ để đánh lừa và tự đánh lừa, hihi :>

Thursday, 21 February 2013

Yêu

Muốn có người yêu, có chồng, có con luôn quá. Vì chợt nhận ra rằng từ lúc thi xong ĐH đến giờ, mình chưa tiến thêm được bước nào cả. Nhưng chọn lấy một người để gửi gắm cả cuộc đời mình, sao thấy khó khăn quá. Thiệt tình là quá mệt mỏi để tìm ra người đó trong cái biển người bao la này đây.

.

Cái cảm giác đáng sợ là khi, bước vào giấc ngủ mà tai vẫn văng vẳng giọng nói của một người, lưu luyến hơi ấm của tấm lưng họ, và chấp nhận buông xuôi, thả mình vào những ảo tưởng về họ trên con đường đi vào cõi mộng mị.

Cảm giác như thích một ai đó.

Một người mà mình không bao giờ muốn phải thích.

.

Sự quan tâm là cái rất dễ làm mê hoặc lòng người, khiến ta chỉ muốn đứng yên mãi mãi ở khoảnh khắc ấy, vùi mình dụi mũi vào sự ấm nóng mà thanh thản ấy.

Và khi phải tự tách mình ra, bỗng cảm thấy như mình vừa xé rách một thứ gì đó mình yêu thích vô cùng. Thấy mình thật tàn nhẫn, thật máu lạnh.

Thế là lại chùng tay, để nó còn lưu lại một chút ngọt ngào.

.

Ai ơi có thích mình à, yêu mình nữa, nhỡ có thì nói cho nhanh, được không ~ Đời ai dài mình không rõ, chứ đời mình ngắn lắm, không thể đứng chờ mãi, cũng không thể do dự mãi. Mà ai cũng vậy thôi.

Nếu không thì mình cũng sẽ giống như Shen, anh Khổng Tước đơn độc vậy, sẽ tự giành lấy hạnh phúc cho mình. Sẽ phải chủ động hưởng thụ, phải gồng mình thêm một quãng đời nữa.

Mình lười lắm, mình muốn yếu đuối cơ. Thậm chí yếu đuối như hồi mẫu giáo cũng được, để người khác đánh đập cũng được. Hay bị họ đè đầu cưỡi cổ, ừ cũng tốt. Miễn là có ai đó nhìn thấy mình và nâng niu. Ừ, là nâng niu đó.

Mình ít được như vậy lắm, cho nên mỗi lần được là sẽ khó có thể quên, sẽ ấm lòng cả một ngày dài.

Không phải kiểu tôn trọng, quý mến, thoải mái khi ở cùng, đồng cảm, khích lệ.

Mà là kiểu đang chăm sóc cho một thứ - một người - cũng có khả năng tan vỡ như bất kì thứ gì - ai - khác. Kiểu như chiều một đứa con gái.

.

Mà nghĩ lại, chắc là do lúc chiều bị ảnh hưởng bởi lời cô nói. Rằng "Đàn ông thích phụ nữ ít thông minh một chút, nữ tính một chút, phụ thuộc vào mình một chút."

Mình cũng muốn dựa vào đâu đó - vào ai đó - lắm. Nhưng mà khi đã dựa rồi thì lúc nào cũng sẽ phải lo về ngày mình ngã. Lo về một sự an toàn không chỉ thuộc về mình, và sợ khi phải mở ra một con đường dẫn đến trái tim - chỗ yếu đuối nhất - để người ấy có thể đâm xuyên nó bất cứ khi nào họ muốn. Chỉ cần họ muốn. Và chỉ biết hy vọng cho họ đừng muốn.

Mình nhát lắm. Mình sợ cảm giác như thế.

Trao trái tim cho một ai đó, là một việc vô cùng thiếu an toàn.

.

Ai ơi có thích tôi à, xin hãy nói ra đi ~ Đừng giữ trong lòng, vì tôi không chờ được đâu...

Hạnh phúc đến, dù dưới bất kỳ hình thức nào, tôi cũng sẽ bắt lấy đó. Cho dù nó có vuột ra khỏi những kẽ tay tôi như những con bướm chập chờn, tôi cũng sẽ liều mình mà bắt lấy đó.

Lúc ấy mà kéo tôi lại, tôi sẽ rất khổ sở. Cảm giác buộc mình vào cuộc sống mà mắt mãi dõi theo mơ ước chập chờn ở ngoài xa sẽ rất khó chịu đó. Sẽ phải vùng vẫy, sẽ phải níu giữ, và chán nản, và buông. Và chẳng màng đến sự chập chờn rù quyến tâm can đó nữa.

Nói chung, là đổ vỡ đó.

Cho nên, hãy che mắt tôi lại đi, trước khi tôi kịp nhìn thấy con bướm đó.

.

Đến giờ này, cảm giác có người ấy bên cạnh vẫn lởn vởn trên người.

Vừa dễ chịu, vừa khó chịu.

Nhưng mình quá lưu luyến nó để gạt đi rồi...

.

Ps: tự nhiên tui thương vợ tui quá :3

.

Wednesday, 30 January 2013

[Fic] Stalking cũng là một nghệ thuật.


Viết với tinh thần OT5 bất diệt và bộ óc hoang tưởng level cực kì cao (▼へ▼メ)

.

.

.

.

.

.

.

.

Title: Stalking cũng là một nghệ thuật.
Disclaimer: tác giả vô sản ;A; Chỉ có sự hoang tưởng là của tác giả thôi ;A;
Pairings: có lẽ là YunJae, nếu bạn muốn.

.

E hèm, xin chào các bạn ~

Chắc các bạn đang thắc mắc rằng tôi là ai?

Xin thưa tôi chỉ là một fangirl vô cùng thầm lặng, một người hâm mộ DB5K từ cọng tóc dựng đứng thẳng nhất đến cái móng chân dài nhất!

.
.
.

Nhất nhất nhất luôn đó!

.
.
.

Khụ khụ, hình như tôi hơi quá khích~

Nào, giờ có phải bạn đang thắc mắc rằng đây là cái chi?

Xin thưa, đây là một cái fanaccount không hơn không kém!

Và chúng tôi - bao gồm tôi và con bạn chí cốt của mình *chỉ qua bên cạnh* - sẽ cố gắng tường thuật buổi tối 27/01/2013 của chúng tôi một cách sống động và khái quát nhất có thể!

.

Màn tự biên tự diễn của ABC và XYZ xin được phép bắt đầu ~ *xòe quần nhún người, mỉm cười tiêu chuẩn*

.
.
.
.

Trong concert của Jaejoong oppa.

"Aaaaaaa!!!"

"Aaaaaaa!!!"

"Kim Jaejoong!"

"Kim Junsu!"

"Park Yoochun!"

"Này, cậu có nghĩ Chunnie oppa hơi bị... chỉn chu quá đáng cho một cuộc gọi bất ngờ không?"

"Ờ, cây piano để sẵn ở đó luôn kìa."

"Ê anh đàn kìa!!!!"

"Chu choa hay quá!!!!!!!!!"

"Aaaaaaaaaaaa~"

"Aaaaaaaaaaaa~"

"Ôi hết rồi..."

"Tóc lại còn dựng đứng, ở nhà ai lại vuốt keo làm gì?"

"Mặt rõ hớn hở luôn, chậc, chắc là đã mong chờ lắm đây."

"Haiz..."

"Haiz..."

"Dộ ôi anh sắp nấu ăn kìaààààààà!!!!!"

"Aaaaaaa~~~~~"

"Aaaaaaaaaaa~~"

"A... a..." -____-lll


(khan tiếng rồi, đổi phân cảnh!)

.
.
.
.
.

Sau concert của Jaejoong oppa.

"Đi mau nào, mình phải phóng ra nhà hàng kia ngay!"

"Sao không đi nhìn Jaejoong oppa thêm một chút? Anh ấy đang ở cổng sau kìa?"

"Ngốc, lát nữa fan ùn ùn kéo đến nhà hàng thì làm sao mà chen vào? Phải chạy từ bây giờ thì mới có thể giả bộ bình thản mà bước vào, sau đó mới nhìn anh ăn được mấy tiếng đồng hồ luôn, hiểu chưa?"

"Đã rõ!... Ê chờ tí, tớ có điện thoại!"

*vừa chạy vừa nghe*

"Yoboseyo? Cái gì, nãy giờ Minnie oppa đang ở đó á?!! Rồi bọn tớ tới ngay!"

*vẫn còn đang chạy* "Gì vậy? Ai báo tin gì à?"

"Minnie oppa đang ở đó đó!!!"

"Hộc... hộc... Đó nào???"

"Cái nhà hàng chúng ta đang chạy tới đó... TAXI!!!"

"GÌ CƠ???!!!"


(chui vô taxi, đóng màn, đổi phân cảnh tiếp)


.
.
.
.
.
.


"Sẵn sàng chưa? Cười một cái cho tớ xem! A, không được! Phải nhu mì hơn, hiền thục hơn, giấu bớt răng đi! Phải tỏ ra vô lại... Ủa lộn, vô hại! Đúng rồi đó."

"Đầu tóc, duyệt. Không mồ hôi, duyệt. Quần áo, ờm, duyệt. Đi nào!"

*duyên dáng lướt vào nhà hàng*

"Xin cho một bàn hai người ạ."

"Mời các quý cô đi lối này."

*nói thầm* "Ôi họ kìa, họ kìa! Hướng 10h!"

"Đã thấy."

"Anh ơi, có thể cho bọn em ngồi bàn kia được không ạ? Bọn em thích ngồi gần cửa sổ..." *cười ngọt ngào, giơ ra ngón tay ngọc ngà chỉ về phía chiếc bàn trống sau lưng Minnie oppa, đầu hơi cúi, mắt chớp chớp lúng liếng*

"Ơ... Tất nhiên là được."

.

"Anh mang cho tụi em chút súp nha, lát tụi em gọi món tiếp."

"Ừ, các em chờ một chút."

[Reng... reng.... reng...]

"Yoboseyo? Jaejoong hyung?"

*thì thầm* "Éééé... Gọi kìa, thực sự là có gọi cho nhau kìa!!!"

"Tất nhiên là ăn ngon rồi, hồi ấy cũng vậy mà... Hyung, thức ăn hôm qua hyung nấu cho concert, còn không? Đóng hộp gửi qua cho em~~~"

*kích động trong im lặng* "Éééééé..."

"Hừ, Yunho hyung biết nấu có vài món thôi, xoay vòng riết ngán lắm rồi hyung ơi~... Rồi, sẽ chia phần cho hyung ấy mà, đừng có lo. À anh này, Yunho hyung đang bị cảm đấy, hay là anh nấu thêm món gì ngon ngon rồi gửi một lượt đi?"

*thẽ thọt* "Tớ thề là ban nãy Minne oppa cười rất gian nha.... Ơ sao tự dưng lại ụp mặt xuống bàn vậy anh???"


"Hyung à... Lát nữa không gặp được hả..."

"..."

"Đang ngồi trong xe đậu trước cửa nhà hàng chứ gì?..."

"..."

"Đừng có lừa em nha..."

"..."

"Hừ, biết ngay mà! Hyung đang nói chuyện với cao thủ đoán mò IQ ba chữ số đó."

"..."

"Rồi, em giục họ đi đây, xong cả rồi."

"..."

"Này, hyung ah... Yunho hyung nhớ hyung lắm đó... Ổng bảo muốn dê hyung kìa~"

"..."

"Hừ. Người ta đang nói khái quát mà lị. Rồi, cúp đây."

.
.
.

"Súp của hai cô đây... Ơ, sao lại khóc rồi?"

"..."

"..."

.
.
.


"Ê, hức, Jaejoong oppa kìa."

"Ừ, thấy rồi, hức."

"Anh phục vụ ơi, nhà vệ sinh ở đâu vậy ạ? À vâng, cám ơn anh."

"..."

"Vâng, cho tôi hủy đơn đặt bàn. Thực xin lỗi."

"A, không có gì."

"Giám đốc vẫn cho giữ tấm hình này sao?"

"Tất nhiên rồi, chữ ký của 5 người các anh là quý giá lắm đó, biết bao nhiêu cô cậu bé fan đã dành tiền vào đây ăn để nhìn thấy nó. Dạo gần đây thì, càng ngày càng đông..."

"Ừ, Minnie nó cũng chọn nhà hàng này mãi..."

.

"Ơ, hai cô chưa tìm ra phòng vệ sinh à?"

"A, chúng tôi..."

"..."

"Hai em..."

*cùng lúc cúi chào* "Chào anh, Kim Jaejoong-sshi."

"... Chào hai em."

"Tụi em sẽ không làm phiền an..."

"Cảm ơn hai em."

*cười*

"Và, đừng khóc nữa."

"..."


(*chùi nước mắt* Đổi, đổi phân cảnh, đi...)

.
.
.
.
.

"Haiz, lần này có lẽ là lần stalk thành công nhất của chúng ta ấy nhỉ..."

"Ừ... Bao nhiêu kinh nghiệm thực không uổng phí."

"Liệu chúng ta kể lại câu chuyện này, có ai tin không?"

"Sẽ có. Chắc chắn là thế. Vì họ muốn tin."

.

"Này, đi đâu tiếp đây?"

"Bắt đầu lục tìm lịch trình của họ đi nào. Họ đi đâu, chúng ta dõi theo đó."

"Nghe như chúng ta đang dẫn đầu binh đoàn rình rập các anh vậy."

"Haha ~~~ Stalk là một nghệ thuật, mà stalker cũng là một nghệ sĩ đó, đặc biệt là stalker đi đầu ~"


.
.
.
.
.


Fanaccount vô-cùng-đứng-đắn của bộ đôi ABC XYZ đến đây là hết, cám ơn quý vị đã nén cười mà xem đến dòng cuối cùng *cười ngọt ngào*

*vẫy tay kiểu hoa hậu*

*kéo màn* :3


Những lời chỉ ghi trong blog.

 Thực chất, fic này không vui. Mình đã không hề vui khi viết nó. Thấy mọi người vui vẻ với nó, mình ngạc nhiên lắm.

Có phải là đã bão hòa với tiểu thuyết ngược tâm rồi không? Nên chút nhói đau cỏn con này chẳng là gì cả?

Chứ mình thì buồn lắm.

Mình vốn không thích đọc tiểu tuyết ngược tâm, vì mình nhạy cảm với nỗi buồn. Mình muốn chạy thật xa khỏi nó, chứ không phải đâm đầu vào.

Mà, những gì mình viết, mình thực sự cảm thấy nó. Vì đối với mình nó là thực, nên đau lắm.

.
.
.



Dạo này ban đêm mình dễ down mood kinh khủng ấy.

Thôi ngồi học tiếp.