Saturday, 7 May 2011

2.5.2011



2 ngày liền mình đi chơi, cùng với 2 nhóm bạn hoàn toàn khác nhau. Những cảm xúc có được... thật khó để miêu tả...

Hôm qua khi đi với tụi TKN, hic, lần này đúng là đi-với-cả-lũ-con-trai theo nghĩa đen đấy ==" Biết thế hôm ấy mình ráng ủi lấy cái áo đen mà mặc thì nhìn nó men-lì hơn đc 1 chút... Lại chơi ngu, bận nguyên bộ hồng chóe như thế... Thật nà ngại chết đi =_______=

Ban đầu, mình những tưởng chuyến đi sẽ khá khó khăn cơ chứ. Nhưng thật sự không ngờ là nó dễ chịu hơn rất nhiều so với tưởng tượng.

Bọn nó đều rất... nói sao nhỉ... nhẹ nhàng chăng? *khiếp, đứa nào mà thấy được miêu tả ntn chắc sẽ rầu đến chết mất =))*


Nhưng mình thực sự cảm thấy như thế đấy...


Và chúng nó không phải "Cố tỏ ra nhẹ nhàng" với mình đâu (dù gì thì đối với họ, mình vẫn mang gene XX mà :"> Đâu đến nỗi như trong lớp :">) Cũng không phải dạng galant giả tạo mà lũ bảnh chọe thời nay cứ khoái show ra.


Mình có thể cảm nhận được sự thoải mái, thư thả ngay từ cách chúng nói chuyện với nhau, cách mn im lặng mà vẫn không hề căng thẳng... Hay cả những câu đùa bỡn của chúng... tất cả...


Thể như


không cần quan tâm đến thế giới ngoài kia...

Không mảy may để tâm đến bất kì rủi ro, bất trắc...


Thể như chúng chỉ cần biết rằng

Mình đang đi chơi...

Đang có những khoảnh khắc thực sự vui vẻ cùngnhau khi áp lực đã tan biến...


Không cần lo âu, không được gượng ép...

Thật sự...



Rất thoải mái...



Và ngay cả lúc xem phim cũng thế

Cách họ thả mình vào bộ phim


Cách họ phản ứng trước những cảnh phim, và cả những câu hỏi ngây ngô mà không ai có thể tưởng tượng được rằng chúng đang được phát ra từ mỏ-của-những-thằng-con-trai như "Bà thấy thằng diễn viên nào đẹp trai hơn?" =))


Tất cả

Làm mình nhẹ nhõm đến không ngờ...

Thật may là mình đã đi đấy ^^

Thật may là mình đã không quay lưng về nhà ngay khi thấy 5 "hịp xĩ" cường tráng đứng chình ình ở đó..., khi biết được tình hình rằng mà thì là không-có-con-gái... và cả phim sắp xem là phim hành động thứ thiệt nữa =)) Và cả nếu muốn đi thì phải chịu-bị-đèo =))


Để có được một cuộc đi chơi khó quên...


Còn chuyến đi chơi hôm nay... thực sự cũng rất rất rất tốt ah~

Dù chỉ có 4 đứa, và đó là cái làm mình bực mình nhất =))

Nhưng thiệt sự, khi 1 lũ bịnh đi đú đởn với nhau, thì không thể nào không vui được =)) Đúng là phởn mà, đi coi phim cho đã vào, lên Vincom bỏ $ ra chơi đúng mỗi trò xe điện đụng rồi lại bắt bus đi về =)) Chơi đã luôn, húc nhau thiếu điều văng cả khỏi ghế ấy =))))


Rất rất rất thích khi tìm lại được cảm giác quên đã lâu....

Cảm tưởng như lâu lắm rồi ý...

Thật tốt...

Khi biết được rằng tình yêu của mình, tuy đã nhỏ lại, như vẫn trọn vẹn...

Wednesday, 9 March 2011

9/3/2011



Này

Các người có thực sự xem tôi là CON GÁI không?

Các người con biết, con gái người ta định nghĩa thế nào không? Cả tỉ thứ ấy chứ: đanh đá, nhiều chuyện, đa sầu đa cảm, ham khóc lóc, phức tạp, dễ giận...

Này

Tôi cũng là CON GÁI đấy nhé?

Đừng có xem tôi như cục đất bên đường, nhé?


Tôi đâu phải là thứ mà các người có thể đem ra đùa bỡn,

Cũng chẳng phải một con búp bê nhựa rẻ tiền chỉ biết cười vô hồn

Tôi cảm xúc.

Thế nên

LÀM ƠN

TÔN TRỌNG CÁI CON GÁI TRONG TÔI MỘT CHÚT CÓ ĐƯỢC HAY KHÔNG???


Người ngồi kế bên tôi à

Người có biết, là người phiền phức lắm không???

Cái gì người cũng phải hỏi là sao????


Mệt lắm

Người có biết là tôi mệt mỏi lắm hay không??

Mỗi lần đi học là tôi phải chuẩn bị tinh thần để gồng mình lên trước mặt người

Xù gai lên với cái đống câu hỏi của người


Tôi, là tôi chúa ghét sự quan tâm xã giao kiểu đó.

Vì tôi vốn là người không thích phải khai tuốt tuồn tuột mọi thứ về mình

Nên tôi cảm thấy rất rất rất rất rất phiền phức với những câu "hỏi thăm" của người

Có khi, cũng chẳng phải là "hỏi thăm"

Chỉ là một câu nói buột ra theo thói quen của người

Tôi hỏi nhé, những câu hỏi ấy, NGƯỜI CÓ THỰC SỰ CẦN CÂU TRẢ LỜI KHÔNG CƠ CHỨ???!!!


Có thể, vài lần người nghĩ cho tôi.

Tôi biết ơn người, tôi cũng đã cám ơn người rồi, cũng đã trả ơn người nhiều hơn mức cần thiết rồi


Thế nên, tôi xin người, làm ơn BIẾT ĐIỀU một chút, đừng có chèn ép tôi mãi thế

Tôi chịu không được, sẽ chửi đấy

Sẽ nói nặng thật sự đấy...



Tôi chưa ghét người đến mức muốn làm người tổn thương nhảm nhí vì tôi



Nhưng, tốt nhất là cả 2 ta nên cẩn thận.


Tôi không có tốt bụng or mạnh mẽ như người nghĩ đâu

Tôi có thể mất kiểm soát

Và tôi thậm chí còn chưa biết, khi đã mất kiểm soát, tôi sẽ làm gì


Thật sự, là tôi đã đủ mệt mỏi với người rồi .

Tôi không đủ can đảm để nói những lời này trước mặt người

Chỉ dám hèn nhát nói xấu người ở nơi này thôi

Thấy chưa, tôi đâu có mạnh mẽ?


Làm ơn đi

Bớt phiền một chút

Cho đời tôi thanh thản một chút!


Thật sự... rất nản...

Nản với cả cái cuộc sống này...

Monday, 21 February 2011

Gửi cậu...



Có lần, cậu đã dặn tớ, đó là dù cậu có nói những gì làm tớ tổn thương, thì đó cũng không phải là do cậu cố ý...

Tớ đã nói

Rằng tớ biết...

Tớ nói... rằng tớ vẫn luôn biết...


Rốt cuộc, là cậu đã nghĩ gì khi nói ra những lời đó...?

Tớ không hiểu nổi...


Cậu không phải là người đầu tiên tớ nói chuyện...

Cậu càng không phải người bạn đầu tiên của tớ...

Cũng không phải là người tớ trân trọng, quý mến ngay từ lần đầu gặp mặt...


Vậy mà sao...

Tớ lại dần bị cậu ảnh hưởng nhiều đến thế này...?


Tớ thực sự không hiểu nổi... Ngay cả những con người, những đứa bạn gắn bó bao lâu với tớ...

Cũng chẳng thể làm tổn thương tớ nhiều hơn cậu...


Mặc dù... thậm chí khác với cậu... Có những lúc là cố tình... Có những lúc tớ thấy như bị phản bội...


Cậu... thực sự có hiểu tớ không...? Hay... tớ chỉ là một hình mẫu, một cá tính điển hình nào đó do cậu vẽ nên...?


Cậu... có giống như bao người khác không? Có giống như Yu, như Rà, như Yat, như Ny...

Những người đã tự vẽ nên một hình ảnh tớ trọn vẹn... Để rồi bị những khuôn mặt đối lập nhau của tớ làm hoang mang...?


Cậu thử đi hỏi xem, liệu trong tất cả những người tớ quen, tớ "thân", có ai là không lúng túng, là không do dự khi phải miêu tả về tớ...?


Cậu... có như thế không...?



Cậu có biết, tớ đã buồn thế nào, đã thất vọng thế nào, khi trong những note gửi gắm yêu thương của cậu... lại không hề có tớ...?

Cậu có biết... tớ hoang mang thế nào... khi những lời gửi gắm trong 4rum, thì tớ luôn là người đứng đầu danh sách...?


Rốt cuộc, thì tớ ở đâu...?


Rốt cuộc, phải là ở đâu thì cậu mới nhớ đến tớ...


Rốt cuộc, là tớ phải làm gì để không trở thành một phần của cảnh vật xung quanh...?

Phải làm gì... để có được sự gần gũi thực sự...?




Cậu... Tớ thực sự không biết, rằng rốt cuộc là cậu có hiểu tớ hay không...

Cậu có biết, tớ là kiểu con gái có thể dễ dàng khóc... khi nhận được một chút... chỉ cần là một chút xíu thôi... tình cảm của gia đình...?


Chỉ cần một cử chỉ yêu thương nhỏ nhất... cũng có thể làm cho tớ ứa nước mắt...


Cậu có biết, thể loại fic mà tớ thích nhất là gì không? Là về ai không?


Tớ thích nhất, là oneshot. Tớ thích nhất, là fic nói về YunJaeMin - là family-YunJaeMin đó...




Cậu có biết không...?





Có ai biết không...?





C
ậu có biết... tớ trong trường học, trong tập thể là như thế nào không...?


Tớ luôn là đứa pha trò đấy....

Tớ luôn là đứa... làm đủ trò điên loạn... nói đủ thứ linh tinh ngớ ngẩn mà "dễ thương", làm cho mọi người cười...

Tớ luôn là đứa... đối đáp lanh lẹ mà "chừng mực", đủ để chọc tức nhưng không làm tổn thương người khác...


Tớ... luôn là đứa lắng nghe tâm sự của người khác... Và luôn có cách để chia sẻ hay giải quyết cùng họ....




Tớ... luôn là đứa... không bao giờ kể cho bất kì ai về con người mình... về cuộc sống của mình ngoài trường lớp và "gia đình"...

Tớ... là thế đó...





Cậu...



có biết không?




Và, tay tớ luôn rất lạnh nữa.... Trừ khi cần sưởi ấm cho người khác, thì giống như tớ có thể vận công lực cho tay nó ấm lên vậy ^^~


À, da tớ còn rất dễ đỏ nữa... Ngộ nhỉ, đúng ra da dày thì phải không dễ đổi màu chứ hén? Tớ cũng chẳng hiểu nổi >.<


Còn nhiều, rất nhiều thứ đối nghịch nhau về tớ lắm...



Mà hầu hết chúng, mọi người xung quanh tớ đếu biết. Chỉ là, nếu mỗi chi tiết vụn vặt ấy về tớ là một viên đá, hay một viên kim cương nhiều mặt, thì mỗi người chỉ được quyền biết về một mặt thôi...



Tớ cũng muốn nói, muốn hỏi cậu nhiều thứ lắm...

Biết bao lần tớ ngập ngừng trên yahoo, rồi lại thôi...


Tớ sợ lắm.

Tớ sợ mình dấn sâu vào cậu, dấn sâu vào một thế giới khác mà tớ không biết liệu có lối quay về hay không...

Tớ sợ... tớ phụ thuộc vào cậu... Làm cậu rối rắm bởi sự phức tạp đa diện của tớ...


Tớ sợ...

Cậu vô ý làm tớ tổn thương...

Vì mỗi lần như thế...

Vết thương ấy sẽ mãi hằn in, không tài nào xóa bỏ được....

Như một vết sẹo to, bình thường khi ta không nhớ đến nó, nó chỉ nằm đó. Ta không thấy, nhưng không phải là nó vô hình...

Rồi khi có một thứ gì đó tác động vào, nó lại tấy đỏ lên...



Gởi ta nhớ sự đau đớn khi có "được" nó...




Tớ sợ rằng một ngày nào đó

cậu sẽ xem tớ như một chỗ dựa...

và rồi... cậu sẽ nhận ra, chỗ dựa ấy vốn không phải là một chiếc giố êm ấm...

mà chỉ là bụi cát khôn khan

trượt khỏi tay cậu

trước khi cậu kịp nắm giữ...



Tớ rất, rất sợ

tớ sẽ làm cậu thất vọng..
.




Tớ xin lỗi...

Tớ không phải là Moon do cậu vẽ ra...

Càng không phải một Moon hay HA do tớ tự nhào nặn cả cuộc đời mình...




Tớ là ai...




chỉ có tớ mới biết thôi...






Cảm ơn cậu...
đã luôn tin tưởng tớ đến mức kì lạ...



Xin lỗi....
Có lẽ rằng... tớ phải đi rồi...



Monday, 22 November 2010

Cười... ư...?

From ss Gào's FB blog...

Cười :)

 

 

bởi Gào vào ngày 20 tháng 11 2010 lúc 1:19 chiều
Khi bạn bị bệnh, đối mặt với nỗi sợ hãi. Đứng trên ranh giới của hai bờ sống - chết. Băn khoăn giữa việc tiếp tục tồn tại hay sẵn sàng buông xuôi. Là lúc bạn tỉnh táo. "Ngắm nhìn và ve vuốt" những mối quan hệ của bạn từ trước đến nay. Cơ hội dành cho bạn chính là cách bạn nắm lấy những bàn tay vươn ra ôm ấp bạn "ở lại" cuộc sống này. Hãy dũng cảm lên!
Lúc tôi rời bệnh viện, là khi tôi nhìn lại quá khứ của mình một lần nữa. Có lẽ là lần cuối. Tôi mỉm cười với nó. Và tự nói với mình rằng: Tôi đã sống đủ với nó rồi.
Trước đây, tôi còn nghĩ mình cần chờ đợi một câu trả lời. Cho những điều vô lý. Cho cái kết phi lý.
Song, có lẽ, chính thời gian hạn hẹp ở bệnh viện, với cơn đau ứa nước mắt. Tôi hiểu:
Mình không có thời gian cho sự đợi chờ. Mình cũng không cần bất cứ câu trả lời nào.
Giờ đây, đợi chờ là một điều thực sự vô nghĩa.
Tôi phải sống cho mình. Bởi thời gian cho mỗi người đều rất rất ngắn ngủi.
Yêu thương những người thương yêu mình. Nắm lấy bàn tay họ, để dìu dắt mình qua cơn đau này.
Tôi muốn làm những việc ý nghĩa. Sống cuộc đời ý nghĩa.
Ngày mai, lại phải vào bệnh viện. Lại sợ. Lại đau. Cơn đau sẽ qua mau, sợ hãi cũng theo cơn đau rồi tan biến hết. Chỉ cần có khát khao, có niềm tin, có hy vọng, có tình yêu mãnh liệt vào chính bản thân mình, không điều gì là không thể vượt qua.
Và có một điều tôi muốn nói với tất cả mọi người, những người đang trải qua những cơn đau như tôi, những lo lắng như tôi, những sợ hãi giống tôi hoặc còn kinh khủng hơn cả tôi nữa, đó là:
Chúng ta sinh ra đều có lý do riêng. Sống trọn vẹn ý nghĩa với từng phút giây ta tồn tại.
Đừng bao giờ từ bỏ cuộc sống này vì người khác, đừng bao giờ từ bỏ cuộc sống này vì nỗi sợ hãi không gì hóa giải.
Đối mặt với tất cả, rồi chúng ta sẽ chiến thắng thôi! Chiến thắng trong nụ cười, bởi vì mình mãn nguyện.
Nếu không có ai động viên bạn, hãy tự động viên mình.
Nếu không có bàn tay nào nắm lấy bàn tay bạn. Hãy đan chặt hai bàn tay của chính bạn vào nhau.
Đứng trước những cơn đau, hãy nhắm mắt và mím môi thật chặt. Rồi nó cũng sẽ trôi qua thôi! Cố nhé!
Cố lên! ^^

Monday, 18 October 2010

Lãng đãng sáo ngân

Lãng đãng sáo ngân
 

Written by me, Moonrabit

Non-Fanfic, G

Tặng cậu, người quan trọng. Món quà cậu sẽ chẳng bao giờ biết đến.



Chỉ là một ngày, tôi cảm thấy biết ơn.








Tôi đã từng là một cô gái trong veo.

Yêu tiếng sáo, yêu màn mưa, yêu cả những giọt nắng nhạt màu.




Tôi đã từng là một cô gái trong veo, với lớp vỏ ngoài xám nhạt. Hòa mình vào thế gian.

Một lớp vỏ hoàn hảo không kẽ nứt, êm mượt qua ngày tháng.




Tôi đã từng là một cô gái trong veo, với tình yêu gói gọn trong căn phòng nhỏ. Bụi giấy, gỗ vàng và chăn lạnh.

Không phải bình yên, mà là an toàn.



Tôi đã từng là một cô gái trong veo. Đến ngày tôi gặp cậu.




Tôi không còn là một cô gái trong veo. Trái tim tôi dần pha lẫn hồng thơm của nắng, xanh mát của biển trời.

Tôi biết yêu thêm bông ấm, cỏ vàng và nụ cười giòn nắng.




Tôi không còn là một cô gái trong veo. Lớp vỏ xám nhạt vẫn hoàn hảo, nhưng không còn êm mượt.

Mà lấp lánh bụi sao.



Tôi không còn là một cô gái trong veo. Căn phòng của tôi giờ đã rộng. Có bàn gỗ, ghế nâu, và trang vở thơm mùi phấn trắng.

Không chỉ bình yên, mà còn ấm áp.



Tôi không còn là một cô gái trong veo. Vì tôi đã biết yêu thương.




Cậu đến với tôi, tự nhiên như sương sớm.

Cậu đến với tôi, dịu dàng như tiếng sáo ngân vang.

Và, ấm áp như nắng nhạt.



Cậu mang đến cho tôi giọt nước mắt ngày gặp lại.

Cậu mang đến cho tôi nụ cười phút mưa rơi.

Cậu mang đến cho tôi những cảm xúc không tên, vào những khi tâm hồn đi lạc.


Cả đau buồn, lẫn hạnh phúc, chỉ vì cậu



Tôi đã từng mơ về một ngày, mình có được hạnh phúc giản đơn.

Biết yêu và được yêu.



Tôi đã từng đọc ở một cuốn truyện vàng màu giấy

"Người ấy không phải một phần của hạnh phúc

Mà là tất cả của hạnh phúc.

Mất người ấy, thế giới như sụp đổ."

Và, tôi có thêm một giấc mơ xanh

Thế giới ơi, xin đừng vỡ tan.

Đừng để chút hy vọng trong tôi hóa thành tiếng sáo tan vào bầu trời.

Đừng để ánh mắt tôi trở nên vô định, lạnh căm.

Đừng để tôi trở lại làm một cô gái trong veo, với lớp vỏ xám êm mượt.


Xin, hãy để cho tôi mơ.



Cảm ơn cậu, đã dịu dàng gieo cho tôi sắc màu của cuộc sống.

Càm ơn cậu, đã tinh nghịch khuấy nhẹ một cô gái trong veo.

Cảm ơn cậu, vì đã nhìn thấy tôi, dưới lớp vỏ xám bạc màu.



Cảm ơn cậu, đã giúp tôi vượt qua mùa gió lớn.

Cảm ơn cậu, đã dạy tôi thế nào là xót thương.

Cảm ơn cậu, đã rải niềm vui giấu trong mỗi ngày dài.



Cảm ơn cậu, vì đã là tình yêu đẹp của tôi.



Sài Gòn
21.9.2010
Viết để đừng bao giờ quên.

Monday, 5 July 2010

A far-away dream...



Tôi mơ.

Tôi mơ thấy mình đang tung tăng trên một con đường cát.

Một mình.


Rồi dần dần, có nhiều người xuất hiện bên cạnh tôi.

Những người xa lạ, cắm cúi bên cạnh chiếc hàng rào mắt cáo bên đường.

Những ống nước, những hàng lưới rào bằng sắt.

Những người bạn mới

Và những người bạn tưởng chừng như tôi đã quên...



Thật hạnh phúc.



Chúng tôi đã rất vui vẻ trên con đường cát ấy

Rồi chúng tôi đến một lớp học nhỏ

Tường tróc sơn, bàn gỗ ẩm ướt, nhưng tấm bảng rất đẹp và căn phòng rất sáng.

Tôi ngồi cạnh Cọp - một cô bạn, không cũ nhưng cũng chẳng phải mới

Nhưng lớp học này thì hoàn toàn xa lạ.

Thầy cô. Những người xung quanh tôi.

Tôi chỉ biết mỗi Cọp, và uh, chồng tôi (!)


Bỗng, thầy cho một bài tập gì đấy, và bước ra khỏi phòng học

chồng tôi lôi từ đâu ra một bộ quần áo kì lạ, mà nếu tôi được quyền quyết định,, tôi sẽ không bao giờ cho chồng mặc cái thứ vô-cùng-phản-thời-trang ấy.

Xanh lơ. Trắng nhạt. Và đen trong veo.

Chồng cầm một mảnh giấy, và bắt đầu đọc.

Rồi chồng hát. Một bài hát quen mà lạ.

Bài hát về mẹ. Về lời ru ngọt ngào, về tình yêu chan chứa.

Tôi mỉm cười. Chồng tôi đây mà. Gương mặt ngây ngô đang nhăn nhó hát. Chiếc bóng đổ cao cao tưởng chừng che chở được cho cả một người...

Mãi tôi không bao giờ quên... Từng đường nét, từng cử chỉ...


Rồi, chồng viết. Lên tấm bảng màu lục.

Phấn xanh.


Chồng ghi lại lời bài hát. Viết mà cứ như vẽ. Dòng chữ chao lượn, chạy tuột xuống dưới rồi lại vút thẳng lên trên.

Chồng vừa hát vừa ghi.

Giọng hát ấm áp không ai có, biểu cảm buồn cười không thể không thương...

Như ngày nào... chồng vẫn hay hát cho tôi nghe...


Nhưng buồn cười ở một chỗ, hình như chồng hát một đằng, nhưng ghi một nẻo.

Tôi cười thật rộng, nhảy phóc lên tấm bục gỗ mòn vẹt, trêu chồng vài câu.

Chồng bĩu môi, lại định hành hung tôi đây mà. Thường là sẽ đấm tôi một cú, hay đạp cho một cái. Chậc, đằng nào thì tôi cũng sắp bị ê ẩm trong vài ngày đấy.

Ngay lập tức, tôi nhanh nhẹn nhảy xuống khỏi bục giảng, chạy xuống kể cho Cọp nghe.

Cọp cười. Mọi người cùng cười.

Những người tôi không quen biết. Nhưng họ đã cùng cười với chúng tôi.

Thật ấm áp.


Rồi thầy bước vào, nhìn lên bảng, và bắt đầu la mắng chồng tôi.

Mắng về mọi thứ. Áo xanh, giọng hát ấm, và tấm bảng giờ lẫn cả lục lẫn lam.

Một cô giáo khác bước vào. Chỉ nhìn.


Đầu tôi bỗng nóng lên. Bỗng thấy thế giới này thật độc ác, chồng tôi thật nhỏ bé, và tôi thì thật hèn nhát.


Bỗng vụ một thoáng, họ đi. Để lại chồng tôi trơ trọi, và một tôi đang định xông lên làm gì không rõ.

Chồng hơi buồn. Chắc chồng không biết, rằng nhìn chồng như thế, tôi xót đến đâu, heh?

Cô đơn

Nhút nhát

Như ngày nào...

Nhưng gần như ngay lập tức, chồng ngẩng lên, thấy tôi, và cười.

Nụ cười ngô nghê xen chút gian tà, nhưng thật sáng.

"Mày thấy lão ấy không? Lão nói nãy giờ, tao chả hiểu đếch gì :D"

Chà

Giọng hát ấm áp ban nãy đã biến mất không dấu vết

Để lại cái giọng trầm đục láo lếu đang lầu bầu chửi rủa

Tôi lại cười. Thật tươi.

Chồng tôi dễ thương thật mà ♥

Một lúc sau, tôi thấy mình đang ở hành lang.


Hành lang đông lắm. Nhưng họ đang tụ tập xem cái gì đấy ở ngoài kia.

Tôi cố chen ra chỗ cái lan can.

Thì ra có một chiếc cặp đang bị treo toòng teng ở dãy nhà trước mặt tôi.

Gần lắm.

Nhưng vẫn ko đủ để với tới.


"Đâu ra thế?"

"Ai biết được!"


Xôn xao.


"Cặp thằng Voi"

Tôi thấy bản thân mình đang nói. Đừng hỏi vì sao tôi biết, vì tôi cũng chẳng hiểu nhờ đâu mà mình dám khẳng định thẳng thừng như thế.


"Nó đâu?"

"Ban nãy bị một lũ lôi đi rồi."


Cha chả, lại đánh nhau.

Chẳng suy nghĩ, tôi đu qua dãy bên kia, móc lấy cái cặp, rồi lại đu lên. Nhưng tôi không về lại hành lang cũ. Hành lang này y chang dãy hành lang ban nãy, nhưng chẳng có ai ở đó cả.


Trong các phòng học, học sinh đã về gần hết. Bỗng một người từ đâu nhảy ra ôm chầm lấy tôi.

"Trời ơi mbk, lâu lắm rồi mới gặp lại mày!!!"

Hóa ra là Hảo, một cô bạn cũ. Đã lâu lắm rồi tôi không nghe giọng của nó, và cũng đã lâu lắm rồi, tưởng chừng như tôi đã quên cảm giác bị kẹp cứng ngắc này.

Nó lôi tôi vào phòng học của mình. Trong lớp còn nhiều học sinh chưa về. Chúng tôi đã nói chuyện rất vui.


Cũng đã đến lúc tôi tạm biệt nó ra về. Chưa ra được đến hành lang thì giọng nói của một người khác làm tôi giật mình quay lại.

"Trời ơi! Có tin DBSK <...> này!"

Đó là giọng nói của một cô bạn tôi không quen. Tay cầm cặp, tay cầm một chiếc điện thoại hồng.

Hình như, Hảo cũng giật mình. Hình như, nó cũng là fan KPop, nhưng ko rõ ràng thích nhóm nào cả. Và, nó cũng biết ít nhiều.

"Đâu, đâu?" - nó hốt hoảng.

"Đây nè. Tao đang onl bằng điện thoại nè."

Cô bạn ấy chìa chiếc điện thoại màu hồng của mình ra.

Tôi cười.

"Trời ạ... Các anh chỉ dừng hoạt động thôi mà, làm gì có chuyện <...>. Mà tin này khá lâu rồi cậu ạ."

Hảo ấn nhẹ vào đầu cô bạn, nói gì đấy mà tôi không nhớ rõ.


Tôi chỉ nhớ mình đã bước đi thật nhẹ, bỏ lại phía sau những tiếng lèm bèm và thanh minh yếu ớt.


Một thoáng mơ hồ.

Rồi tôi thấy mình lại đang tung tăng trên con đường cát nọ. Hai bên đường là cỏ cây và những hàng rào mắt cáo. Những chỗ cát cứng làm tôi đau chân, nhưng những đụn cát mịn màng lại làm giày tôi phủ cát. Tôi thích thú tháo giày và đi chân đất. Cảm giác thật dễ chịu.

Rồi tôi lại gặp chồng tôi, đang làm gì đấy rất kì quặc ở cái ao ven đường. Cũng không hẳn là một cái ao nữa, chỉ đơn giản là một vũng nước thật rộng.

Tôi chờ chồng bước đến chỗ tôi, chìa ra cái cặp.

"Cặp mày nè."


Đúng lúc đó, tôi tỉnh dậy. Hơi tiếc nuối, nhưng không sao, vì tôi đã kịp nhìn thấy nụ cười hiền lành hiếm hoi, nhưng cũng thật quen thuộc của chồng tôi rồi xD


Một giấc mơ đẹp, và một đêm lành.




Tuesday, 25 May 2010

21/05/2010




Thế đấy! Mình chịu hết nổi rồi!!!

Mình đã cố kìm nén bao lâu nay, nhưng h mình có thể hét lên khẳng định điều này được rồi!


Mọi người đều ghét mình!!!


Mình là người chuyên làm người khác ghét ~


Có cố gắng đến mấy, nỗ lực đến mấy, bản chất vẫn hoàn bản chất thôi.



Chỉ muốn bật khóc...


Buông tha cho tôi đi! Đừng nhìn vào tôi nữa! Đừng ép buộc tôi nữa!!! Cũng đừng thuyết phục tôi xuôi theo ý các người nữa!!!

Làm ơn đi...

Đừng gò bó tôi như thế này nữa...


Tôi muốn làm trẻ con. Tôi muốn mơ mộng. Tôi muốn chơi đùa. Tôi muốn có bạn bè.

Tôi muốn... bản thân mình sẽ tin vào những gì mình MUỐN tin...

Làm những gì mình MUỐN làm...


Các người oán ghét tôi, cứ trừng phạt tôi đi, làm cho đau đớn vào...

Hãy thử đi! Cho tôi một lần đau dớn cùng cực đi, rồi biến khỏi đời tôi!

Đi đi...

Đừng để tôi nhìn thấy mặt các người nữa...

Tôi đã nói câu này bao nhiêu lần rồi nhỉ...?

Nếu... các người nhất quyết không chịu đi... thì... tôi sẽ đi.

Sẽ xéo khỏi đời các người.

Để các người không phải nhìn tôi cười giả tạo, không phải nghe tôi nói, không cần tốn sức chà đạp tôi làm gì nữa.

Tôi sẽ đi.






Khóc rồi.

Mày khóc làm gì hả? Chẳng có ai ở đây đâu. Mày đã chìm trong bóng tối rồi. Sẽ chẳng ai thắp bất kỳ ngọn đèn nào lên cho mày, cũng như chẳng ai lau khô nước mắt cho mày đâu, con nhóc ngu ngốc ạ.





Đúng.



Mình đã quá ngu ngốc rồi.

Friday, 21 May 2010

19 - 20 - 21/05/2010


 
Mấy ngày rồi không viết diary. Bận.

Thật là chán mà. Hè này là cái hè chết tiệt nhất đời mình. Học chẳng ra học, chơi chẳng được chơi, cứ quanh quẩn trong nhà miết.

Còn mấy cái fic nữa. Chắc đợt này xin nghỉ phép hết các forum, trừ V*Cass. V*Cass là nhà mình. Chẳng thể dễ dàng bỏ nhà đi. Còn các 4rum kia, chẳng gắn bó gì cả. Nếu V*Cass là nhà, thì mí 4rum kia chỉ là "chỗ làm việc" thôi.

Mẹ ốm. Mỗi cái ho là một lần ruột quặn.

Bà đau. Chân sưng tấy.

Ông đau. Mắt hoe hoe. Nhìn tướng ông nằm mà không khỏi xót.

Em bị điểm thấp. Cáu kỉnh. Gắt gỏng. Chán nản.




Ôi mùa hè ~




Mình những tưởng Dấm nó tốt. Nó bỏ cuộc. Nó không muốn làm mình đau thêm nữa. Nhưng mình lầm rồi. Lòng tốt của nó chỉ có bấy nhiêu thôi. Cứ mỗi lần mình bộn bề, nó lại xuất hiện, quậy tung mọi thứ lên. Mệt lắm rồi.

Chả lẽ nói, "Biến cho tôi nhờ?" Không, không thể. Vì sao không thể? Vì nó chẳng đáng gì để mình phải làm xấu bản thân như thế. Nó sẽ chẳng tổn thương, chẳng lợn cợn gì khi mình nói "Không" cả.

Nhưng, mình không nên làm bản thân xấu xí đi chỉ vì nó. Không đáng. Thật sự không đáng.

Quyết rồi. Mình sẽ ko onl nữa. Không đi đâu chơi nữa. Vì mình sẽ chẳng thoải mái được khi nó ở bên. Vậy thì đi làm gì? Đi để mệt nhoài, cau có thêm à? Dẹp phắt.




Dạo này mama và thằng em ngày càng quá đáng. Mình có giới hạn. Và nó sắp đứt rồi.












Một ngày bực bội.

Tuesday, 18 May 2010

Nơi thời gian ngừng lại



Mới đọc fic Nơi thời gian ngừng lại của ss Okami. Không. Là đọc lại. Nhưng vì cảm xúc vẫn vẹn nguyên, nên cứ tưởng mình mới đọc lần đầu...


Khi nào thì thời gian ngừng lại nhỉ? Và nơi ấy, nơi có thời gian ngừng lại ấy, là như thế nào?


Có phải chăng, đó là những lúc, ta nhắm mắt và hồi tưởng mông lung, đến khi gặp một hình ảnh, một kí ức nào đó khiến dòng suy nghĩ của ta dừng lại, hay thô thiển hơn, bị tắc, bị nghẽn?


Hay là những khoảnh khắc trong đời, khi ta chẳng còn nhớ nổi cái từ "thời gian" nó đánh vần ra sao?


Hay... đó là những lúc... ta ước sao thời gian đừng bao giờ trôi?



Vậy... thì nhiều lắm (T^T)


Nơi thời gian ngừng lại, có những con ho buốt nhói kéo dài

Đó là khi bật hỏi, Sao thời gian trôi chậm thế?



Nơi thời gian ngừng lại, có những bức tường ẩm ướt

Một ngôi nhà thật to, nhưng vẫn rất chật chội

Đông lắm

Tới cả trăm đứa trẻ chứ không chơi

Quay cuồng

Ám ảnh

Chỉ còn mình tôi, nổi trên vòng xoáy mịt mờ...



Nơi thời gian ngừng lại, có ánh mắt xót thương của mẹ

Khi nhìn thấy mảng trầy trên tay tôi, mà lúc ấy, tôi còn chẳng biết chúng xuất hiện lúc nào

Chỉ biết, tôi đã rất vui, và hậu quả là rất rát

Nhưng mẹ à, con không hề đau, và con cũng chẳng hề nói dối mẹ.

Rằng con chẳng hề biết, mình đã bị thương vào lúc nào.

Mẹ à, sao mẹ không tin con...?



Nơi thời gian ngừng lại, có xirô ngọt, có mì giòn tan

Có miếng ổi tím, và những vỉa hè đầy màu sắc

Có nâu sạm, có trắng nõn, có cao, có thấp

Có tóc ngắn hay cười, có đầu đinh mặt quạu

Có nụ cười híp mắt, có giọt nước tròn xoe

Có cả những cơn mưa đầu mùa mát rượi...




Nơi thời gian ngừng lại, có hình ảnh một đứa bé đi lững thững trong đêm

Đã xác định được điểm đến, nhưng lòng vẫn nao nao không chịu lặng

Tóc kẹp, váy xanh, áo hoa và cặp sách

Chỉ một mình



Nơi thời gian ngừng lại, có mùi áo mới, mùi vải kem

Có những nhịp trống thùng thình dồn dập

Có những buổi tập dợt mệt nhoài, nhưng lòng vẫn hừng hực lửa xanh

Có cái mỉm cười thật nhẹ, khi nhìn những hàng trống bé xinh đi thật đều, thật đẹp

Lúc ấy

Tôi quên hết những cái cau mày khó chịu của người lớn, khi tôi cứ phải tập đến khuya mới về được nhà

Tôi quên hết những đêm mù mịt, những con chuột to oành đen nhẻm nhởn nhơ

Tôi quên hết những khúc bánh mì mặn chát, tìm mãi chẳng thấy mảnh thịt nào

Lúc ấy

Chỉ còn sự rạng rỡ chiến thắng, ánh đèn trắng lập lòa, và tấm bằng khen ấm áp trên tay

Lúc ấy

Vui sướng sao, cảm giác mình là một phần của họ, dù là rất nhỏ

Và lúc ấy

Lẫn vào hạnh phúc chiến thắng, là vị mật hoa trang ngọt dịu, đỏ thắm



Tôi



Thấy thời gian như đã ngừng trôi...




Nơi thời gian ngừng lại, có hình ảnh người cô tôi hằng yếu quý

Có lẽ, đó là hình ảnh làm tôi bình tâm nhất

Tôi tự hào rằng, mọi khoảnh khắc tôi có được với cô, đều được ghi nhận kĩ càng

Nổi bật hẳn trên lớp sương mù rét buốt, mờ mịt bủa giăng tôi...


Giọng nói ấm áp, gương mặt hiền từ

Và cả khi gương mặt ấy bị che đi bởi tấm khẩu trang đáng ghét

Cô à

Cô có biết con buồn lắm không? Cái buồn của một đứa con nít không đáng để tâm ư?

chẳng hề tin tưởng chúng con. Khi cô bỏ chiếc khẩu trang ra.

Làm sao chúng con có thể sợ cô được cơ chứ?



Lúc ấy, con muốn khóc lắm. Nhưng lại sợ cô hiểu lầm, nên thôi.

Con muốn khóc. Vì thương cô đấy. Cô biết không, lúc ấy, con rất ghét nghệ. Nghệ làm mặt cô xấu đi nhiều lắm.

Nhưng vài phút sau, thì con không còn ghét nghệ nữa. Vì nghệ làm cô chóng hết đau. Lúc đó, con chỉ biết nghĩ, Không sao đâu cô à. Nghệ tốt lắm. Dù gì đi chăng nữa, đối với con, cô luôn đẹp.

Và đó chưa bao giờ chỉ đơn thuần là một lời an ủi. Thật sự, cô luôn đẹp, dù thời gian có trôi qua nhanh đến mức nào đi chăng nữa.

Lúc ấy, tôi chỉ ước.

Ước sao cho thời gian trôi qua thật nhanh, để cô không còn đau nữa. Nhưng khốn khổ thay, thời gian cứ đứng ỳ tại đó, chẳng chịu trôi...




18/05/2010



Sáng nay chán ngắt. Chỉ biết nằm ườn phè phởn xem lại Bus Stop mà chả làm gì sất.

Đầu óc dạo này là lạ, cứ bay đi đâu mất, chẳng "hạ cánh" xuống được.

Hôm nay trời nóng kinh khủng. Lau được cái nhà thì mát hẳn ra.

Chiều thì đỡ chán hơn, umma dẫn đi bơi ^^ Hic, nước hồ ấm chẳng thua gì vòi nước nóng ở nhà cả. Lượn 1 vòng dưới nước, cuối cùng đúc kết được 1 câu: Ở trên bờ còn mát hơn (-- --")

Mà thây kệ, mát hay không mát cũng mặc, chỉ cần được phởn với nước là ok. Từ nhỏ đã chẳng hiểu sao lại thích cả nước lẫn lửa. Vớ được là bấn lắm ^v^






Chúc mừng sinh nhật ai kia nhé. Nhớ mày nhiều. Hôm trước mày xù tao, éo cho mày quà. Chừng nào gặp lại, tao quyết bắt mày è lưng ra đãi bù T^T




Hôm nay là một ngày kì lạ (=3=)

Monday, 17 May 2010

17/05/2010



Mấy hôm nay mình thật sự thoải mái ^^

Nhưng thoải mái nhất, có lẽ là từ hôm Chủ Nhật, sau khi đi chơi với cái lũ chết toi kia (-- --") Nói thật, đi với chúng nó 4 tiếng mà còn sung sướng hơn đi với tụi cùng lớp cả ngày. Vui, uh thì không vui bằng, nhưng ấm áp lắm cơ. Đến tối, còn một mình trong phòng, mới thấy tim mình ấm áp đến không ngủ được, phải ôm bé gấu bông êm êm vào mình mới có thể chợp mắt.


Lạnh lẽo riết quen mất rồi....


Chậc, đến hôm nay mới hoàn thành xong cái blog này. Thật sự thì chẳng mệt tí nào, nhớ hồi làm WordPress còn kinh khủng hơn (=3=) Thật thích khi có được một nơi cho riêng mình, không ai xen vào, cũng chẳng ai biết mình ở đây ^^ Giống như chỗ trốn bí mật vậy ^^ Tâm trạng lại càng tốt hơn.

Bắt tay vào làm cho cái bài này đúng với tinh thần "Diary" nào *đập tay*





Hôm nay là ngày cuối cùng của năm học. Nhưng sao thấy lạ, rằng mình chẳng hề cảm thấy thế. Đây giống như buổi học ngay trước khi nghỉ Tết, hay nghỉ Noel vậy. Không hề có cảm giác là hè đã đến. Hè là phải nghỉ ngơi, phải chơi bời cho sướng vào, phải không? Nhưng sao đầu óc vẫn bộn bề...

Chắc chắn là mình không đang lo lắng về chuyện học tập rồi. Đã được cái chức Học sinh giỏi đáng chán ấy, Đội tuyển cũng đã đậu, vậy thì còn quái gì để lo lắng nữa?

Vậy chỉ còn 2 chuyện để lo thôi. Gia đìnhtình cảm. Nói 2 từ này ra, bỗng chẳng ngăn được bản thân nhếch mép cười.

Gia đình á? Phù phiếm quá. Xa xỉ quá. Chẳng biết nó ở gần hay xa mà nắm lấy. Mà mình cũng chẳng quan tâm. Chỉ muốn đi khỏi nhà càng nhiều càng tốt, và các lớp ngoại khóa là một sự lựa chọn thích hợp. Thả mình vào những bản vẽ đầy than chì, những hóa chất chẳng mấy gì thơm tho, hay vùi đầu vào đống sách truyện rối rắm, có lẽ tốt hơn nhiều so với việc ngồi im thin thít ở phòng khách lạnh băng mà chán ngán.

Mình thích nhạc cụ, nhưng mình lại lười học chúng. Mình thích vẽ, nhưng lại chẳng muốn vẽ gì cả. Vậy thì chuyện thú vị nhất để làm chỉ còn là đọc mà thôi ^^ Mớ fic mới in quả là đáng giá biết bao ~

Tình cảm á? Nghe tới là mệt. Một đã đủ ngán rồi, giờ lại một em nữa dính chưởng. Cấp 3 đúng là mệt. Chả lẽ cứ ai ngồi gần mình là bị mình chọt cho đui mắt, phá cho không suy nghĩ ra hồn nổi nữa à? Mà dù có như thế đi chăng nữa, cũng không thể dễ dàng "dính" vào mình như chuột dính vào keo thế chứ? Mình có phải đèn neon hút ruồi đâu nào?

Mà lại gặp những người mình ưa còn chả nổi, huống chi là thích! Ngưỡng bạn còn chưa thò ngón chân qua được, vậy thì làm sao có thể có-cơ-may lên level đây?

Lý do để mình không thích 2 người ấy, không nhiều, nhưng không thể vượt qua. Bạn no.1 thì... haizzz... Cậu ta không thật sự thích mình. Cậu ta thích gì ở mình, mình không rõ, nhưng mình có linh cảm không tốt. Và cái cách cậu ta khoe khoang mình với mọi người, nhưng sau lưng thì lại xem mình như một-bé-thỏ-ngây-thơ-chả-biết-đếch-gì làm mình khinh. Đúng, khinh. Chà, mình làm cao quá rồi. Mình cũng chẳng hay ho gì hơn ai *nói đúng hơn là chả hơn nổi ai*, nhưng mình vẫn không thể tôn trọng được con người ấy.

Mình cũng là con gái. Mình có cảm xúc, có tức giận.

Chứ không phải một con búp bê não bé chỉ biết cười.


Các người có thực sự NHÌN NHẬN tôi như thế không?

Hay... tôi đã đóng kịch quá giỏi?


Đến bạn no.2. Dấm.

Chẳng dám nói ai, nhưng sự thực thì đầu năm đã bị thu hút. Chắc là vì đôi mắt cứ dán dính vào người khác không rời, và cái sự diêng phát biểu của nó. Thậm chí, đã từng tưởng, rằng mình có thể thích một lần nữa.

Và, nhìn mãi mà vẫn thấy nó giống một ai đó, rất quen. Một người mình CẦN phải nhớ ra. Nhưng lại không sao nhớ nổi.

Đến ngày ấy, ngày chuyển chỗ, mình vẫn giữ nguyên cái hy vọng mong manh ấy. Rằng tim mình có thể tăng cường độ đập lên lần nữa. Và, hình như mình đã suýt chạm tới được ánh sáng le lói ấy, nếu như không nhận ra những điều làm mình không-thể-chấp-nhận nơi nó.

Cái lòng tốt của nó, chỉ giới hạn trong một mình mình. Cho dù mình chỉ hơi gặp khó khăn một chút, nó sẽ xuất hiện và làm cái chuyện mình ghét nhất trên đời - giúp đỡ mình. Khi ấy, mình vẫn chưa thể chấp nhận được nó, dù mình có cảm tình với nó đến đâu đi chăng nữa. Mình không quen nhận được sự giúp đỡ từ bất kì ai.

Và rồi, khi mình nghĩ "Tốt thôi, nó cũng là một người tốt, nhiệt tình, nhà khá giả, không đến nỗi xí trai và đểu vô độ như lũ bạn mình", nghĩa là xem xét đến khá năng chấp nhận một người bạn mới ấy, thì cái sự thật này nó ập đến mình, như một nhát chổi lia qua, quét hết cảm giác của mình đi.

Nó chỉ quan tâm đến mình. Và đó chính là điểm mình không-chấp-nhận-được.

Dù bất kì ai lâm vào hoàn cảnh y chang mình, có khi còn khó khăn hơn, nó sẽ chẳng buồn ghé mắt đến.

Dù người khác đang có tâm sự gì, hay nỗi lo nặng nề đến đâu đi chăng nữa, nó sẽ chẳng quan tâm mà cứ tiếp tục xả stress của mình lên họ.

Và đau lòng hơn...

Nó thích mình, nhưng nó lại chẳng cần mình thích lại nó.

Lời tỏ tình (nếu có) của nó, chẳng qua chỉ là một CÂU NÓI...

Dứt điểm hết những âu lo, khó xử của bản-thân-nó

Và tống hết chúng sang mình.


Chà, mình phải cảm ơn cái nick Knight nhiều nhiều. Nhờ thế, tim mình lại có thêm một lỗ thủng, và màu nâu của mắt mình lại có dịp sậm màu thêm.

Hôm ấy, mình không chỉ nhận được cái clip của nó - cái clip mà dù có phải bán hết máy lạnh trong nhà đi, chắc nó cũng cam lòng, miễn là nó đừng rơi vào tay mình một cách vô duyên như thế này - mà mình còn có cơ hội nhận ra tình cảm thật, suy nghĩ thật của nó nữa.

Và cái cơ hội ấy chẳng làm tâm trạng mình khá lên chút nào.

Hôm ấy, mình đã buồn nôn kinh khủng. Không, tên ấy chẳng có gì đáng buồn nôn cả, thật đấy (-- --") Khi quá căng thẳng, người ta cũng có thể buồn nôn mà? (=3=) Và mình lại phải nhờ đến sự trợ giúp của bạn gấu bông mới có thể ngủ được. Lần này là ôm thật chặt, nhưng vẫn không thể lấp đầy lỗ thủng trong lòng...

Nhưng ngày thứ sáu ấy, cũng thật cảm ơn trời, tên ấy vẫn còn chút tình người. Ít ra, bụng nó cũng không hẹp đến nỗi không cho mình nổi một buổi đi chơi ra hồn. Hôm ấy, mình đã thực sự rất vui. Một ngày vui hiếm hoi trong khoảng thời gian gần đây.

Dù gì cũng cảm ơn. Khá nhiều đấy ^^




Quay lại buổi sáng nay nào. Đúng là một thảm họa. Ôi, cái cưa nhà mình nó "ba chìm bảy nổi" còn hơn cái bánh trôi nước của bác Hồ Xuân Hương. Lội bao tầng lầu mới vớt được nó ra. Thật là yêu cô lao công quá đi. Tết năm sau sẽ đem bánh cho cô vậy. Cô ráng chờ nhé ~ Con thực sự biết ơn cô lắm ấy ^^

Chà, pizza vẫn béo ngậy như hồi nào. Chỉ có cái, là ăn chung sẽ ngon hơn rất nhiều ^^



Hôm nay là một ngày tàm tạm ~