Thursday, 11 April 2019

11.04.2019

Vẫn cảm thấy chưa thể tin được là đã 4 tháng trôi qua rồi mà mình vẫn còn thích người ta đến vậy.

Thích cái xắn tay áo. Thích nụ cười. Thích cái giọng bình bình ổn ổn, như thể có chuyện gì đang quấn não đi chăng nữa thì ta đây cũng xua tan được hết. Thích cái cách anh đang trong mode giọng mái mà thấy có đứa cần được lắng nghe là đổi giọng ngay. Thích lắm luôn.

Thích cái bụng mỡ. Thích cái lưng ấm cái vai thịt. 

Dù có nhiều lúc cự nhau cũng quạo ổng lắm. Nhưng đọng lại vẫn cứ là vừa thích vừa thương.

Thích một người mà người đó cũng thích lại mình, thì chuyện dù ngắn dù dài bao nhiêu, mình cũng may mắn lắm rồi. Chỉ cần giản dị vậy thôi. 

Rồi sẽ có những lúc phải nghĩ đến những chuyện phức tạp khác. Ghi đây để có chút gì đó nhớ những cảm giác này, sau này còn tìm lại.


Monday, 25 February 2019

24.02.2019




Hôm nay buồn hiu, chẳng muốn viết luôn, thủ thỉ thu âm vài dòng, khóc chút cho nhẹ người.

Tới giờ gõ những dòng này, tim vẫn còn nhói đau.

Mình lại tới đợt dở hơi rồi.

Dù dấm dở đến đâu thì cơn đau vẫn là thật. Buồn vẫn là thật. Khóc vẫn là thật.

Dù chuyện có đáng hay không đáng thì cũng làm mình cảm thấy vô cùng tồi tệ.

Nghỉ ngơi được không?

Muốn đi chơi một mình lại. Muốn phóng xe 1 mình 1 đèo. Muốn khóc muốn cười từ trong tâm lần ra. Muốn dành thêm thời gian chữa lành chính mình.

Muốn có dũng khí để yêu thương, chia sẻ. Không muốn hèn nhát nữa.

Mình nghĩ mình sẽ điều chỉnh được, mình muốn trở nên ổn hơn, cứng cáp hơn, còn lo mà chạy cho kịp đời



Ngủ nào.

Thursday, 21 February 2019

19.02.2019

Kiểu như là, lần đầu tiên mình thương yêu mê đắm một người tới vậy. Lần đầu tiên đi chơi xa biết nhớ biết nhung. Người đầu tiên mình hôn mà cảm thấy yên bình, cứ muốn ôm hoài hôn mãi. Vòng tay đầu tiên khiến mình chẳng muốn rời xa.

Đúng là có những lần sa vào yêu thương những người khác, biết rằng mình sẽ có những cảm xúc như vậy. Nhưng đây là lần đầu chúng thành hiện thực.

Người yêu đầu là một cái gì đó rất nhẹ nhàng và êm ả. Trong vòng tay bạn ấy, mình an yên và thoải mái. Từng cái hôn, cái chạm cũng khiến mình mê say. Nhưng đâu đó vẫn tồn tại cái sự "cầm được, buông được" nhẹ nhàng mà tàn nhẫn. Khi vắng bóng cũng không có cảm giác lưu luyến, ngày buông bỏ cũng không thấy cảm giác không cam tâm, không đành lòng. Tất cả những gần gũi ấy như tan biến trong nháy mắt, không hoài niệm, không lăn tăn chi sất.

Những lần yêu thương sau, toàn là giằng xé tổn thương, bao nhiêu khát khao cũng chỉ muốn bóp đi cho chết hết, chôn vùi đi tất cả, chẳng còn muốn cảm nhận bất kỳ thứ gì trên đời nữa. Những lần chỉ muốn bản thân tê liệt, không buồn nhúc nhích, không muốn phải thiết tha thêm bất kỳ thứ gì nữa, nhắc đến là lại sợ hãi khôn nguôi. Sợ cái cảm giác chỉ cần một cú hích nữa là mình sẽ nằm đo ván dưới đáy vực vô hình mà sâu thẳm ấy.

Nhưng lần này, cảm giác khác lắm.

Mỗi khi mệt mỏi, chỉ muốn tìm đến anh, trò chuyện cũng được, ôm một cái càng tốt. Mỗi khi lên kế hoạch đi chơi, mình lại nôn nóng háo hức muốn điên luôn. Mỗi lần anh xìu xuống, xụ mặt là mình lại bứt rứt không yên. Mỗi lần anh nhắc đến chị là mình lại tê cóng hết cả lòng mề.

Sống 25 năm cuộc đời, cuối cùng cũng biết yêu một lần thành công rồi.

Dù đúng dù sai, dù có phải bến đỗ cuối cùng hay không, thì những ngày này cũng đã rất viên mãn.


Mà,
thương nhiều rồi thì sợ mất.

Em làm gì để anh thương em nhiều hơn nữa đây, anh ơi?


Monday, 14 January 2019

14.01.2019

Không nhớ có phải là lần đầu tiên trong đời không,

Ngoài bố mẹ đôi lần mình về nửa đêm quên báo,

Anh là một trong những người duy nhất gọi cho em khi em về trễ hơn bình thường một chút.

Anh biết hôm nay em mệt, anh không nhắn tin nhiều, nhưng rải rác, để em không một mình.

Em đi làm thêm, anh nhắn FB hỏi em về chưa, em mệt nên chưa rep, anh lo anh gọi điện hỏi xem em thế nào rồi.

Thương muốn khóc đi được ấy.

Lâu lắm, lâu lắm rồi mới được cưng chiều đến vậy.

Chắc do sống tự mình riết rồi quen. Nay có thêm một người, tim gan cứ chạy loạn lên hết cả.

Ngày trước dù hai mình vẫn thấy cô đơn. Giờ gặp được người làm cho mình thấy đỡ rồi.

Thương anh nhiều lắm.

Anh ơi.

Wednesday, 9 January 2019

09.01.2019

Tui thích người ta đến ngu người rồi.

Mượn sách thấy chữ người ta ghi chi chít mà ngồi cười tủm tỉm hí hửng như con khùng nãy giờ.

Vầy hoài tới lúc có chuyện chắc chết em mất anh ơi...





Thursday, 3 January 2019

03.01.2019

Thuốc hành quá.

Hành đắng hết cả miệng, bã hết cả người. Đầu óc như muốn nổ tung.

Hôm nay thử uống thêm thuốc an thần thì biếng ăn và buồn nôn kinh khủng.

Chắc chưa hết tam tai là chưa hết nhọ ha.

Mệt mỏi vô cùng tận.

Viết ra một chút thấy đỡ.


Saturday, 29 December 2018

29.12.2018

Em buồn quá anh ơi.

Ghen thì có ghen. Nhưng giờ không chỉ là ghen, mà còn buồn thiệt buồn.

Em không biết mình bị làm sao nữa.

Nhìn thấy clip anh làm tặng sinh nhật chị, em buồn kinh khủng.

Em cũng không biết mình đang muốn gì nữa.

Chỉ biết đang ngồi gõ mà muốn khóc quá.

Lát đi chơi Vũng Tàu với anh rồi mà giờ em còn buồn quá,

buồn lắm anh ơi.


Vì một cái video, vì vài tuần tích tụ mà em muốn khóc đến nhường này,

chắc em lỡ thương anh thật rồi.

Không còn là quen thử cho vui nữa rồi.

Phải làm sao?


Em không biết phải làm sao với anh nữa.

Em không biết phải làm gì với chính em, với chuyện chúng mình nữa.


Em từng nghĩ em đủ sức,

nhưng giờ tự dưng em đánh mất cái tự tin đó rồi.




Anh ơi.

Anh ơi...

Wednesday, 19 December 2018

19.12.2018

Hôm qua em uống thuốc tránh thai.

Từ lúc do dự đi mua thuốc đến lúc ngồi đọc đi đọc lại hướng dẫn sử dụng, em sợ lắm.

Em cũng không biết em sợ cái gì nữa. Sợ tác dụng phụ. Sợ lỡ dính rồi mà uống vào thì giết bé mất. Sợ lần sau anh rủ đi lại ko ôm anh được, mà lỡ ôm có chuyện gì thì hết cách. Sợ chuyện ngày ấy của em không đều, làm sao mà tính, mà canh.

Sợ hết đống trên đó. Hoặc hơn. Hoặc gì đó em không biết. Chúng cô đặc lại thành một cục sợ hãi lạnh lẽo, rối tung beng trong đầu.

Nhưng mà em vẫn uống. Uống luôn cả nỗi sợ vào lòng. Chôn chúng sâu thật sâu.

Tối đó nhìn anh chat anh cười, anh ngắm em, em nghĩ chứ, kêu nuốt bom cũng nuốt.

Sợ vậy mà không khóc tí nào, em giỏi ha anh.

---

Giờ thương anh rồi, em ghen quá ạ.

Em biết anh còn thương chị T nhiều. Cái thương nó thấm vào từng câu nói, từng lời kể, từng chút tôn trọng anh còn dành cho chị. Bao kỷ niệm vẫn quấn quýt, bao nuối tiếc vẫn đủ đau để cất thành lời.

Mấy lúc em nghĩ chứ, chị ấy chỉ cần nói một tiếng, là em mất anh ngay.

Chỉ cần chị ấy đổi ý,
Nếu anh có chọn khác đi,
Chắc anh chỉ còn ở lại với em vì hai chữ trách nhiệm.

Mà,
Nếu một người miễn cưỡng ở lại với em chỉ vì em cho họ cái gì đó,
Em thà đuổi anh đi.

Nếu anh chọn em vì em hợp với anh, em hiểu được anh,
anh thoải mái được khi bên em,
anh thấy muốn dành với em một đoạn đời,
thì dù Trời đến cướp, em cũng không để anh đi.

Nhưng nếu vì lý do kia,
Vì anh thấy có lỗi, 
Vì anh thấy em tội nghiệp,
Thì dù có phải bỏ nhà bỏ xứ,
Em cũng sẽ cút đi thật xa,
trốn vào xó xỉnh nào đó,
cho khuất mắt anh đi, để anh tuỳ nghi lựa chọn.
Coi như món quà cuối em tặng anh là sự thanh thản.

Vì em lỡ thương anh mất rồi.

---

Có thể do thuốc, hôm nay em mệt, nhức đầu, em khó tính khó nết khó chịu ghê nơi. 

Cố với em nha.

Thương nhiều.

-lá thư không bao giờ gửi anh.

Monday, 26 November 2018

29.11.2018

Sẽ nhớ hoài cái cảm giác gửi một tin nhắn đi và nghe tiếng khịt cười của anh phía sau lưng. Dễ thương đến rụng rời. Hôm nay còn cười hihihaha.

Chi tiết có thể phai nhạt, nhưng cảm giác thì không bao giờ quên được.

Chắc do vậy nên quá nhiều lúc em chỉ muốn đi nhảy cầu thôi, vì tim chịu không nổi.

Thật sự rất hy vọng những cảm giác nhỏ xinh này sẽ là một trong những thứ níu em lại, anh ơi.

Em rất muốn giữ anh như một liều thuốc an thần ngọt ngào. Như cách mà em vẫn giữ một góc tí teo cho bạn mà em thích đầu tiên trong đời. Những khi lo lắng muốn gục ngã, chỉ cần niệm tên bạn í trong đầu,  em sẽ bình tâm lại được chút ít.

Cho nên là, nhìn anh những ngày này, đọc những tin nhắn khiến bao nhiêu ám ảnh của em hiện về, em sợ lắm.

Em sợ những ngày vui vẻ này sẽ chết yểu, vì em có cảm giác mình sắp phải tính toán tiến bước này, lui bước kia với anh rồi. Em chỉ ước anh đừng như thế. Nhưng đó không phải là chuyện em có thể kiểm soát được.

Em chỉ muốn được yêu thương một cách bình thường thôi. 

Mà bản thân chuyện này, ngay từ lúc bắt đầu, đã sai rồi.

Em sai rồi.

Em sai với anh, với cả bản thân em.

Bao nhiêu lần em tự la mắng mình, phải biết tự chủ, biết nghiêm khắc với bản thân, không được để tim gan điều khiển não,

Ấy vậy mà, em cứ chiều chuộng, cứ sa đà, cứ tự hủy hoại mình.

Giống như nghiện ma tuý vậy. Vui ngây ngất, nhưng thẳm sâu trong lòng vẫn tự canh cánh rằng ngày mai có thể là ngày cuối cùng mình còn thở.

Mấy hôm nay anh hay hỏi, sao mặt em xanh mét vậy. 

Do mấy nay em đang tranh thủ quay sang nhìn hình nền của anh bất kỳ khi nào anh rời khỏi, để em giết cho hết đống mầm đang mọc trong lòng em đi.

Nhìn sang đấy, em sẽ xoá mù trong mắt mà tự nhủ rằng, anh là của người khác.

Em, với tất cả sự kiêu ngạo của mình, với những gì em còn sót lại,

sẽ không bao giờ, không vì bất kỳ lý do gì, trở thành người xen vào chuyện của người khác.

Đau lắm, đau thấu cả xương, 
nhưng đó là chuyện phải làm. Nên em sẽ làm. Mọi nguỵ biện khác đều vô nghĩa.

Chuyện này không phụ thuộc vào việc anh đang muốn gì. Mà là về chuyện em muốn là người như thế nào.

Và em chỉ đơn giản muốn làm một con người đàng hoàng thôi.

Sau này có chết sớm chết muộn chết xấu chết đẹp gì, cũng phải được ngẩng cao đầu.

---

Gần đây đã đỡ muốn ra đi hơn trước. 

Lúc trước mỗi khi tuyệt vọng ùa về, mình luôn có cảm giác như không còn gì trong người có thể đủ chống đỡ được nữa. Mọi ánh sáng cứ bị bóp nghẹt dần, tắt từng cái, dập đến khi người mình tê liệt. 

Đơn giản vì chỉ khi mình ngừng chống đỡ, mà thay vào đó là tự làm tê liệt bản thân, thì con quái vật ấy mới chịu từ từ mà rời đi.

Gần đây thì, những đốm sáng ấy có lì hơn được một chút.

Mình sẽ nhớ đến những cái ôm em mèo, nghe được giọng con T. Nhớ đến núi đồi Tây Bắc vời vợi, ngửi được mùi hoa Đà Lạt lành lạnh nhẹ nhàng. Nhớ đến tiếng sóng biển rì rào, nhẹ nhàng vỗ về quán cafe quen thuộc. Nhớ đến cái khịt cười của anh. Nhớ đến cái ôm tay người cũ. Nhớ đến mùi sách, mùi cỏ đất mà mình thích nhất trên đời. Nhớ đến cảm giác an lòng vui vẻ khi nhà có đủ người, ở nhà.

Những lúc co quắp cả người ấy, chỉ còn 1 trong số những đốm sáng kia còn ở đó, mình chắc chắn sẽ chống chịu được, không để bị kéo vào cái cuộn xoáy đen ngòm đang bủa vây.

Mình tự hứa sẽ giữ cho bản thân không điên. Mình sẽ không mắc bệnh, sẽ không là gánh nặng. Mình sẽ cố sống thật tốt, và sẽ giúp những người xung quanh cũng sống thật tốt. 

Mình sẽ ghi lại hết những gì mình còn nhớ, còn cảm thấy, còn thương. Ghi lại hết những suy nghĩ khi chúng còn mạch lạc. Khi chúng còn là của mình.

Vì cuộc đời ngắn lắm mình ơi.

26.11.2018 - First "date"

I will put this here since you said I looked good in this pic.


Hardly anyone ever says that I'm pretty. So, thank you.

---

Hôm nay em đi "hẹn hò" với anh. 

Đi chơi hai đứa, ngắm hang Sơn Đòong qua VR, vượt bão đi ăn mì quảng, ăn chè. Bao nhiêu gió giật, bao trận mưa rơi, tụi mình vẫn giỡn thật vui.

Ừ, có thể đối với anh, hôm nay chỉ là "đi chơi". Nhưng em tự phong nó là hẹn hò "thử" đó lol. Ấm áp lắm. Em cảm ơn.

Rất có thể em chỉ mới crush anh thôi, nên nhiêu đây đã đủ làm cho em tự thoả mãn, không mong muốn gì hơn. 

Có khi em chán anh rồi cũng nên, haha.

Em nghĩ, em có thể hoàn toàn tự dằn lòng xuống, chỉ làm một đứa em gái nhoi nhóc ngoan ngoãn của anh là đủ, em nghĩ em làm được.

Em sẽ lưu hoài mấy đoạn chat đầy đường với anh.

Em sẽ nhớ hoài anh gọi vói theo "Nhớ thay lấy cái áo nha" khi thấy áo em đẫm nước mưa chạy vào rạp với bạn.

Em cũng chẳng quên được ánh mắt anh canh chừng em ăn có được không, đoán ý em xem có muốn đi đâu làm gì nữa không.

Tất cả và tất cả,
Em cảm ơn.

Vì ít ai đối xử với em như vậy lắm. 
Những gì đẹp quá, em hay muốn giữ gìn, không cho nó vỡ tan, mất đi.

Em chưa bao giờ nghĩ em sẽ phải lòng một người ở "thế hệ khác" như anh. Nhưng em đã lỡ rồi đấy. Nên anh cứ vững tin là tâm hồn anh vẫn còn trẻ khoẻ chán haha.

(Em không muốn tin là hồn em già đâu...)

Thương em như vầy hoài, được không anh?

Để một ngày nào đó em cất đi những kí ức về anh thật trọn vẹn, nhe.

- viết cho một ngày bỗng dưng thương ai đó thật dịu dàng











Tuesday, 20 November 2018

20.11.2018

I know
I'm still in love
When I realized
Seeing her on your lockscreen
Gently, quietly gorgeous
Broke me into bits

I can never do that, y'know
Putting someone on my lockscreen
I never had the privilige
To love and show that love
Like you do

You love her.
Love, not loved.
That fact is so plain
So painfully simple
That can kill any dreams of mine.

I adore how much you love her
And I want to keep that for you too
That little precious, honest, priceless thing
Should never be harmed
In any way
By anyone.

It's funny
When what you love most about someone
Is the way he loves someone else

How can I protect it
Without putting my soul on fire
I have yet to know

Sometimes it's too bitter
Sometimes it's too sweet
Driving me crazy
As if I'm still sane enough

All in all,
I am so thankful that you noticed me
Treated me as if I'm your friend
Your little sister
(Maybe I'm just imagining it?)

I actually think that
I can be strong enough
Someday
To treat you the same
Then I can have one of the best hearts in the world
That I can call a friend
And will take pride in it forever.

Missing you.


Friday, 9 November 2018

09.11.2018

Nhiều lúc mình thấy mình như con ốc.

Mỗi lần tình cảm thò ra yếu ớt mà gặp vật cản, phản xạ đầu tiên là thụt vào, và không muốn thò ra thêm 1 tí nào nữa.

Tính ra mình còn nhát hơn cả ốc.

Nhưng mà,

giống như tớ đang đối xử với hầu hết mọi người xung quanh tớ,

tớ nghĩ tớ sẽ không kể thêm cho cậtu cái gì trong lòng tớ nữa hết.

Thực ra thì,

tớ thất vọng một chút rồi.

Tốt nhất là tớ ngưng. Tất cả những chuyện này, đều nên ngưng lại.

Thursday, 25 October 2018

25.10.2018

Tớ nghĩ tớ thích cậu thật rồi.

Ngày gặp nhau hôm ấy, tớ chẳng muốn làm gì khác ngoài việc ngắm cậu kể chuyện.

Ngày gọi nhau hôm qua, tớ cứ muốn nghe giọng cậu hoài, từ vui vẻ đến mỉa mai đến yếu xìu.

Tớ kiểu muốn ôm cậu vào mình. Muốn ở bên nghe cậu kể chuyện, vừa nghe vừa ngắm cơ.

---

Buồn quá, mãi mới thích được một người thật tốt, thì lại ở thật xa...

Trước giờ cứ thích kèo nào là fail kèo đó ấy. Tim gan cứ vỡ tanh bành.

Lần này chắc lại cũng vậy thôi.

Nhưng không dừng được.

Làm sao để dừng đây.

Không biết.

Chỉ biết là, tình cảm mà dần tăng lên, thì lại càng tiến gần tới những đau đớn phía trước thôi. Lần nào cũng vậy. Lúc nào cũng vậy.

Mệt lắm. Sẽ mệt lắm. Có khi sẽ lại phải mua thuốc uống tiếp.

Cái cảm giác nhìn màn hình cả ngày mà chỉ muốn thế giới dừng lại, tất cả những giọng nói dừng lại, im hết đi, đừng xì xào quanh quẩn nữa. Đừng quấn lấy não mình nữa. Đừng giết dần giết mòn mình nữa. Nhưng chúng không dừng.

Những ngày chỉ muốn cào nát móng tay, bứt rụng hết tóc. Những ngày nhìn trừng trừng lưỡi lam lưỡi rọc giấy mà quá nhát gan không dám động. Những ngày tê liệt, trống rỗng, tang thương.

---

Chị Thi bảo, "Chị không tin rằng em đi du lịch một mình mà không có chuyện buồn."

Em chỉ cười. Chị nói vậy do chị không biết trạng thái bình thường của em. Em không cần phải có chuyện buồn mới buồn. Em không cần bị bỏ lại mới thấy cô đơn.

Em cứ héo úa từng ngày vậy đó. Chuyến đi ấy, là để em tìm kiếm chút bình yên. Để thân em thu lại nhỏ bé, những hố đen tạm ngưng xoáy cuộn, để đầu em chịu lặng yên giữa núi trời.

Để em có được những ngày phóng xe đi thật nhanh mà không phải bật khóc.

Để em có khoảnh khắc nhận ra, à mình cũng không muốn thả rơi xuống vách núi lắm. Không việc gì phải làm như vậy. Dù đó cũng là một kiểu chết khá hay ho.

Mọi khi, có nhiều lúc em cũng không muốn chết. Nhưng thường là vì còn gia đình, bạn bè, còn nhiều thứ chưa làm, còn vì tự trách mình nản chí, hèn nhát, bỏ phí hơn 20 năm nuôi nấng yêu thương của bao người, vân vân mây mây. Chắc em cũng dùng cả tỉ lý do để thuyết phục bản thân rồi.

Nhưng tuần rồi, trên những cung đường ấy, bỗng dưng em học được thứ cảm giác "không muốn chết" thực sự: đơn giản vì muốn sống thôi. Vì sống lúc đó cũng vẫn khá dễ chịu mà. Sự sống cũng không quá tệ như mọi ngày. Và em nghĩ mình có thể đi tiếp được một đoạn nữa.

Chuyến đi một mình ấy, dù trắc trở đến mấy, đối với em lại vô cùng an yên. Nó hiệu quả hơn hàng trăm giờ cố gắng thiền tịnh, hàng triệu đồng quà cáp em tự mua cho bản thân. Nên em thèm đi lại lắm. Mà chắc lần tới em sẽ chọn nơi nào đó để em có thể chạy xe xa hơn mà đỡ ổ gà hơn, haha.

Nhưng em vẫn thương chị nhất cái nơi này. Thực sự đó.

---

Bạn ấy lại nhắn tin. Mình lại cười rồi.

Sunday, 22 July 2018

22.07.2018 - Gửi mình 5 năm sau

Hôm nay bố cho uống rượu nên có hơi say, viết chắc sẽ suôn sẻ hơn. Bữa giờ cứ muốn viết mà chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

Cho nên là hôm nay chắc sẽ thực hiện ý tưởng ấp ủ cũng lâu rồi: tự viết cho mình 5 năm nữa (đúng ra phải 10 năm, nhưng mình lại muốn được khui thư sớm cơ haha)

---

Gửi bạn,

Năm nay bạn chắc đã 29 tuổi rồi nhỉ, ôi sắp chạm cái mốc 30 tử thần rồi.

Không biết ở ngay gần mốc 30 sẽ cảm thấy như thế nào nhỉ. Hiện tại khi nghĩ đến mốc ấy mình rất sợ, thực sự rất áp lực. Công việc phải ổn định, người yêu phải có, thậm chí con cũng nên có luôn rồi, mình đã tự hứa với nhau là phải sinh con trước 30 tuổi mà nhỉ.

Nghĩ tới mấy cái phải phải phải đó là lại lạnh cả người.

Nên thôi, chắc để mình tự kể về tình hình của mình trước đi ha.

Thực sự mà nói í, mình vẫn đang cảm thấy khá ổn. Công việc tuy hơi gây ức chế, nhưng dù gì cũng có một lời hứa cho tương lai. Người yêu thì chưa có, nhưng bù lại thời gian thì có rất nhiều. Tiền thì tháng này bị vỡ kế hoạch mất rồi, ai mà ngờ được tháng sau zai lại qua Thái cơ chứ hic hic, biết thế đã không đóng tiền học vội vã như vậy.

Nhưng nói chung là vẫn rất yên bình.

Đi làm không quá căng thẳng (dù dạo gần đây mọi thứ có vẻ hơi vượt tầm kiểm soát một chút), về nhà có thời gian đi học thêm, đi tập tành, dành thời gian với gia đình. Lại còn có một em mèo rất dễ thương, thực sự thì tính cách của em với mình siêu hợp nhau luôn haha. Chơi game thì có thằng Bi chơi chung. Bạn bè hơi ít một chút, nhưng cũng vừa đủ. Mình chỉ có từng ấy thời gian, từng ấy tim phổi, bấy nhiêu người bạn đã thực sự rất đủ.

Tình cảm thì hồi tháng 2 mới tan nát một lần, nhưng giờ đã cảm nắng được người mới rồi, dù biết là hoàn toàn không có kết quả. Nhưng người này là một người rất tốt, thực sự tâm tính cực kì tốt. Nhưng cũng còn chút bất an, nếu một người mà mình chỉ thấy toàn cái tốt, thì hẳn là mình đang trong giai đoạn bị đui rồi, cho nên mình vẫn là chưa dám tin ảnh. Mình chưa tin mình, số vận mình vẫn đang cực kì chó cắn, haha.

Tóc mình thì đang từ nâu thành vàng khè, chưa có tiền với thời gian đi làm lại tóc nữa, mà cũng chưa biết để kiểu tóc nào thì hợp. Nói mới thấy tò mò, không biết bạn đã chọn được kiểu tóc phù hợp chưa ha? Vái trời là rồi, haha.

Mắt kính thì mình đang đeo một cái gọng đen tròn tròn, công nhận rất ưng, nhìn mặt trẻ mà vui vẻ hơn hẳn, chỉ có điều giá tròng đắt quá hic. Cũng đang xuống độ nữa nè. Không biết bạn có mổ mắt chưa ha? Hai việc tốn kém nhất mà mình vẫn còn đang do dự là mổ mắt với niềng răng đó.

À, 17/8 sắp tới sẽ có concert của zai nhà ở Thái nè, nếu đi được concert này thì mình đã hoàn thành ước nguyện 1 ngày nào đó nhìn thấy đầy đủ 5 người rồi. Chưa gì mình đã có nguyện vọng khác trong đầu rồi, đó là thấy được 5 người ấy ở bên nhau. Nhưng chắc cái này dài hạn hơn vì hoàn toàn ko phụ thuộc vào mình được haha.

Không biết sao nữa, càng ngày mình càng thích ở một mình. Một mình nghe nhạc, một mình học bài, một mình khóc. Một mình ngồi yên, không cần phải nói chuyện với ai. Có thể do những công việc của mình phải nói cười nhiều quá, giả tạo nhiều quá, đâm mệt. Nản. Muốn tránh né.

Không biết bạn có còn như vậy không? Mình rất, rất, rất hy vọng là không, vì như vậy sẽ buồn lắm.

Chắc là đủ để nói về mình rồi ha? Còn bạn thì sao?

Hy vọng lúc này bạn đã tìm được người thương, đã có nơi để tựa vào, không còn phải đau khổ quay quắt nữa, không còn phải mòn mỏi đơn phương nữa.

(nếu như vẫn còn tình trạng ấy, hoặc lỡ có xui xèo mà tệ hơn, mình ôm bạn một cái nhe, tụi mình khổ ghê mà)

Hy vọng bố mẹ em trai vẫn khỏe, vẫn hòa thuận, không phải chia xa (hoặc ít nhất là không quá xa). Hy vọng bạn bè vẫn tốt, T vẫn là bạn thân, và có thể tụi mình sẽ có thêm một vài bạn thân nữa.

Hy vọng bé Khoang vẫn khỏe. Vì hiện tại bé gần như cứu rỗi tâm trạng mình mỗi khi mình ở nhà quá lâu.

Hy vọng bạn đã lên được vị trí mà bạn thích, làm việc ở công ty mà bạn thích, dành được nhiều thời gian cho bản thân.

Hy vọng bạn vẫn còn thích DB5K, Harry Potter, Luân Tang, The Civil Wars.

Hy vọng Marvel Universe nay vẫn thật hào hứng và bạn vẫn dành được thời gian đi xem đều đều.

Mình không biết diễn tả sao, nhưng mình hy vọng rất nhiều vào bạn, vào tương lai mà mình đang cố gắng.

Nhiều lúc mình rất sợ, có khi nào mình sẽ đụng xe chết sớm, hoặc bệnh tật gì đó ụp đến để không kịp từ biệt trước khi đi.

Nhưng nếu mình sống được để gặp bạn, mình rất mong bạn được bình an vui vẻ, thoải mái hạnh phúc.

Vì hiện tại tự dưng mình rất sợ chết, sợ không khỏe.

Nên mình mong bạn phải thật khỏe mạnh nha.

Chao xìn ~
Bạn nhỏ 24 tuổi, năm Mậu Tuất 2018.

Tuesday, 24 April 2018

Đừng quay lại, làm ơn

Hôm qua gặp lại bạn, ngồi cạnh bạn.

Những năm qua tôi đẩy bạn đi, không quan tâm không đoái hoài, phần lớn chẳng phải vì bạn đâu. Người có tệ đến đâu, tôi vẫn giữ quan hệ được, không kì thị không nề hà chi hết.

Vấn đề quan trọng ở đây là, bạn rất tệ, và tôi lại thích bạn.

Tôi biết, tôi cứ bị cuốn hút bởi những người thật tệ. Nhưng tôi vẫn cố gắng tự bóp chết trái tim mình, tránh xa các người ra. Khi tôi đã sa lầy, tôi hiểu bản thân tôi và dư sức đoan chắc rằng, tôi sẽ lại ngã ào vào bạn thôi. Vào cái đoạn tình cảm đẹp đẽ mà tôi tưởng tượng ra. Vào dòng cuốn mà quả tim tôi tạo nên hòng bịt miệng lý trí.

Tôi biết chuyện đó sẽ xảy ra. Tôi biết tôi sẽ tha thứ tất cả và chấp nhận tất cả, vừa đui mù vừa ngu xuẩn. Nhưng tôi vẫn sẽ làm, vẫn sẽ đi theo bạn.

Mà như vậy thì đời tôi quá thảm rồi.

Nhiều lúc tôi nghĩ chớ, trong người tôi cứ như thể lúc nào cũng tồn tại một nút "tự huỷ hoại" bị kẹt ở nấc "Mở", phải liên tục lấy tay đè xuống nấc "Tắt" thì mới sống yên lành được. 

Tức là, tôi cứ phải liên tục dằn lòng xuống để không chơi ngu.

...

Bạn khéo léo, bạn dịu dàng. Bạn quan tâm, tinh tế. Giọng bạn hay, mặt bạn đẹp. Răng bạn khểnh, bạn cười thật chân thành.

Nhưng bạn thích đùa giỡn, chẳng mong rõ ràng. Bạn tham vọng, chuyện gì cũng có kế hoạch trước sau. Bạn quảng giao, nhiệt tình đến mức khiến tôi sợ hãi. Bạn nhẫn tâm, như thể bạn chưa thực sự yêu ai.

Bạn lưu luyến, tôi cũng vấn vương. Hai đứa mình tâm sự cũng vẫn còn hợp lắm. Cái kiểu hợp rơ đặc biệt khiến lòng sợ hãi không biết đến bao giờ mới tìm thấy được lần nữa.

Nhưng với người như bạn, chuyện chẳng bao giờ rõ ràng được. Tôi đã quá thấm thía rồi, tim đã quặn đau không biết đến bao nhiêu lần rồi.

Tôi hiểu, bạn cũng chỉ là người bình thường, có hỉ nộ ái ố, có lúc biết mình đang làm gì, có lúc không. Bạn có cảm xúc, bạn cũng có sự chân thành của bạn.

Chỉ là, cái cảm giác bất an, bị kiểm soát, bị đùa giỡn, bọn chúng khiến tình yêu không còn là đủ, không thể nào trở thành cái hạnh phúc mà tôi muốn cho cuộc đời mình.

Tôi thích bạn, nhưng tôi không tin bạn. Đã, đang, và sẽ, không tin bạn.

Vậy thì làm bến bờ cho nhau cái kiểu gì.

Tôi xin lỗi. Thực sự rất, rất, rất, xin lỗi.

...

Tại sao nhỉ,

Tôi lại cứ phải lòng những người thật tệ.

...

Rải rác khắp cuộc đời, tôi cứ phải tự tay chôn sống những đoạn tình cảm của mình đi,

Cho chúng chết hẳn đi,

Đừng dằn vặt tôi nữa.