Monday, 25 November 2013
The space between the words
The space between the words
Now you have gone into that space
Beyond language
You have gone into the pauses in our conversation
The time beyond time and time within time
You are in those moments when we sit in the audience
Waiting for the curtain to rise
And the end when the curtain has closed
And the actors have taken their bows
You are within the pauses of the bird’s song
When we strain to hear the next note
In the water between the fish
In the traveler’s silence within a foreign language
You are in the air that fills the sky
In the moments after the sunset
You are between night and day
Spirit next to soul
You are in the space between the words
The moment before the artist picks up her brush
Vicky Lettmann
Oct. 1, 2013
Original Link
Sunday, 24 November 2013
Cổ tích ngược
Không phải gu truyện mình thích, nhưng thực sự là nó hay quá, đem về đây cất chứ không thì quên mất.
Nguồn, NGUỒN: http://faithfair.wordpress.com/2011/09/06/c%E1%BB%95-tich-ng%C6%B0%E1%BB%A3c/
*Vì đây là dựa vào bối cảnh phương Tây, vợ của Hoàng tử thay vì được gọi là Hoàng tức, sẽ chuyển thành “Công chúa”. Lưu ý Công chúa ở đây là vợ Hoàng tử, không phải em gái.
Cổ Tích Ngược
Nguồn, NGUỒN: http://faithfair.wordpress.com/2011/09/06/c%E1%BB%95-tich-ng%C6%B0%E1%BB%A3c/
Thể loại: fanfic (của Cinderella?), oneshot, SE, angst, fairy-tale, horror, romance…
Rate: M
Disclaimer: Nhân vật thuộc truyện cổ tích. Tính cách, số phận của nhân vật nằm trong tay tác giả.
*Vì đây là dựa vào bối cảnh phương Tây, vợ của Hoàng tử thay vì được gọi là Hoàng tức, sẽ chuyển thành “Công chúa”. Lưu ý Công chúa ở đây là vợ Hoàng tử, không phải em gái.
Cổ Tích Ngược
Thursday, 14 November 2013
14.11.2013 - Quan tâm
A... Nói ngắn gọn là, quan tâm tao vừa phải thôi mày ơi...
Quan tâm quá, làm tao cảm động quá, coi chừng tao thích luôn cả mày thì mệt :v Tao đã tự hứa với lòng rằng chưa xong bước đà lần này là chưa được léng phéng gì hết đó...
Qua bao lần xương máu thì tao đã bỏ được thói hoang tưởng rồi =)) Chắc chắn là mày chỉ quan tâm tao như cách mày quan tâm đến những người khác xung quanh mày thôi. Tao thì chắc có cái ưu điểm là lúc nào cũng mù quáng tin vào lời mày nói, dù bị lừa hoài mà vẫn cứ tin hoài (tao cũng chả biết tại sao nữa). Nhưng ngoài chuyện đó ra thì tao biết mình chả có điểm gì thu hút mày cả.
Tao sẽ không hoang tưởng đâu, chắc luôn. Nhưng mà bảo kiềm chế lòng mình thì tao không đảm bảo mình làm được.
Tao tham lam quá. Ngoài miệng thì cứ muốn mày bớt quan tâm tao đi, nói chính xác hơn là lý trí nó kêu gào như thế. Nhưng trong lòng, trong phản xạ, tao cứ lưu luyến chút ấm áp ấy mà mày dành cho tao. Thiệt tình, mày làm tao thương mày lắm luôn. Thương dài dài, tin tưởng dài dài luôn ý.
Và tao cũng không muốn chút tình cảm này nó phình bự lên thêm chút nào nữa. Thương mày vầy, có lẽ là đủ rồi.
Đừng có lúc nào cũng tự mắng bản thân như thế. Có tao tin mày mà. Đừng có dùng cách nói chuyện chém đinh chặt sắt của mày mà thử tao nữa, tội cho lòng tin của tao. Đừng làm tao cảm thấy mình ngu dần đi, ngu riết rồi chẳng muốn nghe thêm cái gì nữa. Tao cũng có cực hạn mà. Cũng đừng bỏ tao nghen. Tao lỡ quen rồi. Bỏ tao đi thì sau một thời gian tao cũng sẽ quen sống một mình lại thôi, nhưng mà sẽ buồn lắm. Đừng quên tao. Có tao nhớ mày mà...
Nói chung là, hiện tại tao thương mày nhiều. Ráng lên, thằng ròm già.
- - -
Mình đúng là một con phát triển chậm.
Hồi đó cứ thầm mắng vì sao lũ con gái nó phức tạp thế, mình cũng là con gái mà có cảm nhận cái đinh ốc gì đâu, đời có bạn bè, gia đình, học tập và vui chơi, thế là đã dư thứ để nghĩ tới rồi.
Ấy vậy mà giờ mới thực sự cảm nhận được sự rối rắm đó, chắc là rối loạn tâm lý tuổi dậy thì, chỉ có điều là nó đến muộn quá xá lị luôn :v
Mà đã tới cái tuổi này rồi, tâm sự mấy vụ đó sao được nữa, trẻ con quá.
Nhưng mà vẫn thèm tâm sự ghê.
Giờ mới nhận thức rõ rằng hồi đó mình vô tâm đệ nhất luôn, thành nếp sống luôn. Kể cũng tệ, sống như vầy hình như là sai rồi.
Vì hầu hết những người mình quen đều quý mến mình.
Mà người quan tâm đến mình thì, haiz, như trên kia có tỉ tê rồi kìa. Tóm lại là mình nhớ đến già luôn, ở một ngày nào đó đã từng có người quan tâm đến mình. Mà thường thì khi họ làm mình đau, mình lại tự xóa chúng đi...
Hình như là sống sai rồi.
Khá buồn.
Thôi kệ, vô tâm vô tư là được rồi. Chỉ là, từ giờ sẽ tập cách thể hiện cá tính (gì đó) nhiều hơn một chút, thách người ta ghét...
- - -
À, éo le ở chỗ là mình chung nhóm với bạn ý rồi.
Ai sắp nhóm mà khéo quá chừng luôn đó. Đâu phải chỉ một mình mình đâu, mấy người có-vấn-đề khác cũng đều chung một chỗ cả :)) Mình không muốn thành nữ chính/phụ trong tiểu thuyết ngôn tình đâu, làm ơn, đường tình duyên của mình hãy đơn giản chút đi. Với cả, mình đã nén lòng cho nguội rồi, bình thường với bạn ý được rồi. Dù là nụ cười của bạn ý vẫn làm mình mất hồn, nhưng (hy vọng là) chỉ có vậy thôi.
Tim con gái lớn muộn, dễ liêu xiêu quá.
Lớn muộn khổ quá.
Ai rước mình về lẹ lẹ đi, cho mình có cơ hội chỉ nhìn về 1 người thôi. Vì hiện tại, mình đang tự khinh ghét bản thân đó. Ai đời trong tim lại có một lúc nhiều hơn 1 người cơ chứ... Không chấp nhận được.
- - -
À, hôm nay nhận được một tin kì lạ nữa, nhưng lười type vào quá =))
Đại khái là thằng H lên cơn cua đại r =)) Thấy hôm trước nó ngỏ ý cua mình là thấy nó bệnh lắm rồi =)) Giờ lại còn... :v
Dù là giỡn hay thiệt, thì câu trả lời của mình vẫn là thiệt.
- - -
Ngủ thôi, mai còn dậy sớm gọi thằng ròm dậy học bài.
Nhớ giọng của nó ghê, hy vọng sáng mai nó bắt máy.
- - -
Klq nhưng mà bookmark cái trang này lại, cần ghê: http://9gag.com/gag/aeNA4Zp (18 ways to tie a knot)
Còn cái này là cho BKT: http://forum.vietdesigner.net/threads/huong-dan-su-dung-cong-cu-co-ban-trong-photoshop.40841/
Quan tâm quá, làm tao cảm động quá, coi chừng tao thích luôn cả mày thì mệt :v Tao đã tự hứa với lòng rằng chưa xong bước đà lần này là chưa được léng phéng gì hết đó...
Qua bao lần xương máu thì tao đã bỏ được thói hoang tưởng rồi =)) Chắc chắn là mày chỉ quan tâm tao như cách mày quan tâm đến những người khác xung quanh mày thôi. Tao thì chắc có cái ưu điểm là lúc nào cũng mù quáng tin vào lời mày nói, dù bị lừa hoài mà vẫn cứ tin hoài (tao cũng chả biết tại sao nữa). Nhưng ngoài chuyện đó ra thì tao biết mình chả có điểm gì thu hút mày cả.
Tao sẽ không hoang tưởng đâu, chắc luôn. Nhưng mà bảo kiềm chế lòng mình thì tao không đảm bảo mình làm được.
Tao tham lam quá. Ngoài miệng thì cứ muốn mày bớt quan tâm tao đi, nói chính xác hơn là lý trí nó kêu gào như thế. Nhưng trong lòng, trong phản xạ, tao cứ lưu luyến chút ấm áp ấy mà mày dành cho tao. Thiệt tình, mày làm tao thương mày lắm luôn. Thương dài dài, tin tưởng dài dài luôn ý.
Và tao cũng không muốn chút tình cảm này nó phình bự lên thêm chút nào nữa. Thương mày vầy, có lẽ là đủ rồi.
Đừng có lúc nào cũng tự mắng bản thân như thế. Có tao tin mày mà. Đừng có dùng cách nói chuyện chém đinh chặt sắt của mày mà thử tao nữa, tội cho lòng tin của tao. Đừng làm tao cảm thấy mình ngu dần đi, ngu riết rồi chẳng muốn nghe thêm cái gì nữa. Tao cũng có cực hạn mà. Cũng đừng bỏ tao nghen. Tao lỡ quen rồi. Bỏ tao đi thì sau một thời gian tao cũng sẽ quen sống một mình lại thôi, nhưng mà sẽ buồn lắm. Đừng quên tao. Có tao nhớ mày mà...
Nói chung là, hiện tại tao thương mày nhiều. Ráng lên, thằng ròm già.
- - -
Mình đúng là một con phát triển chậm.
Hồi đó cứ thầm mắng vì sao lũ con gái nó phức tạp thế, mình cũng là con gái mà có cảm nhận cái đinh ốc gì đâu, đời có bạn bè, gia đình, học tập và vui chơi, thế là đã dư thứ để nghĩ tới rồi.
Ấy vậy mà giờ mới thực sự cảm nhận được sự rối rắm đó, chắc là rối loạn tâm lý tuổi dậy thì, chỉ có điều là nó đến muộn quá xá lị luôn :v
Mà đã tới cái tuổi này rồi, tâm sự mấy vụ đó sao được nữa, trẻ con quá.
Nhưng mà vẫn thèm tâm sự ghê.
Giờ mới nhận thức rõ rằng hồi đó mình vô tâm đệ nhất luôn, thành nếp sống luôn. Kể cũng tệ, sống như vầy hình như là sai rồi.
Vì hầu hết những người mình quen đều quý mến mình.
Mà người quan tâm đến mình thì, haiz, như trên kia có tỉ tê rồi kìa. Tóm lại là mình nhớ đến già luôn, ở một ngày nào đó đã từng có người quan tâm đến mình. Mà thường thì khi họ làm mình đau, mình lại tự xóa chúng đi...
Hình như là sống sai rồi.
Khá buồn.
Thôi kệ, vô tâm vô tư là được rồi. Chỉ là, từ giờ sẽ tập cách thể hiện cá tính (gì đó) nhiều hơn một chút, thách người ta ghét...
- - -
À, éo le ở chỗ là mình chung nhóm với bạn ý rồi.
Ai sắp nhóm mà khéo quá chừng luôn đó. Đâu phải chỉ một mình mình đâu, mấy người có-vấn-đề khác cũng đều chung một chỗ cả :)) Mình không muốn thành nữ chính/phụ trong tiểu thuyết ngôn tình đâu, làm ơn, đường tình duyên của mình hãy đơn giản chút đi. Với cả, mình đã nén lòng cho nguội rồi, bình thường với bạn ý được rồi. Dù là nụ cười của bạn ý vẫn làm mình mất hồn, nhưng (hy vọng là) chỉ có vậy thôi.
Tim con gái lớn muộn, dễ liêu xiêu quá.
Lớn muộn khổ quá.
Ai rước mình về lẹ lẹ đi, cho mình có cơ hội chỉ nhìn về 1 người thôi. Vì hiện tại, mình đang tự khinh ghét bản thân đó. Ai đời trong tim lại có một lúc nhiều hơn 1 người cơ chứ... Không chấp nhận được.
- - -
À, hôm nay nhận được một tin kì lạ nữa, nhưng lười type vào quá =))
Đại khái là thằng H lên cơn cua đại r =)) Thấy hôm trước nó ngỏ ý cua mình là thấy nó bệnh lắm rồi =)) Giờ lại còn... :v
Dù là giỡn hay thiệt, thì câu trả lời của mình vẫn là thiệt.
- - -
Ngủ thôi, mai còn dậy sớm gọi thằng ròm dậy học bài.
Nhớ giọng của nó ghê, hy vọng sáng mai nó bắt máy.
- - -
Klq nhưng mà bookmark cái trang này lại, cần ghê: http://9gag.com/gag/aeNA4Zp (18 ways to tie a knot)
Còn cái này là cho BKT: http://forum.vietdesigner.net/threads/huong-dan-su-dung-cong-cu-co-ban-trong-photoshop.40841/
Sunday, 10 November 2013
"Vớ vẩn"
"Không có kiểu yêu nào vớ vẩn bằng yêu xa."
Tất nhiên, nhìn câu này, mình đã chửi ngay trong lòng là "Đồ nông cạn."
Ừ, đối với một đứa cua gái tính theo ngày, dẫn gái lên giường tính theo tuần, và tình cảm tính theo cái tôi to chà bá của bản thân, thì làm thế sao mà hiểu được hai chữ "yêu xa"?
Chưa nhìn thấy những đứa bạn, đứa nhỏ, người anh, người chị hằng ngày vui vẻ hớn hở, vậy mà mỗi lúc không kịp chặn lòng mà nghĩ về người yêu đang ở phương trời nào đó ngoài kia, mắt lại buồn đến cực hạn, buồn đến mức khiến tim mình như bị lây cơn đau vậy, khẽ nhói lên một cái...
Có thể tình yêu đó mang mùi mây khói, thật mờ và thật nhẹ. Nhưng ai bảo, ai trên cái cuộc đời này dám bảo, đó không phải là tình yêu thật sự?
Mây khói thì nhìn từ đâu cũng vậy, cũng chập chờn miên man. Quan trọng là đi xuyên qua làn sương khói ấy có cái gì: có đất khô cằn cỗi, biển hồ sâu thẳm, hay thậm chí một thảm cỏ ngát hương?
Đứng ngoài mà nhìn vào, thì chỉ có biết được màn sương đó thôi. Và như thế thì đừng có mạnh miệng phán bậy. Bạn không cảm nhận được ý nghĩa của nó không có nghĩa là nó vớ vẩn, chuyện ấy chỉ mang nghĩa là bạn thiếu hiểu biết thôi, kiểu ếch ngồi đáy giếng, nghe tiếng thị phi vọng vào bộ óc nông cạn của bạn vậy.
Bạn chưa thấy một cặp yêu xa, một năm chỉ gặp nhau được có một lần - một tuần, mà hai đứa ấy cứ bám riết với nhau mãi. Ôm, cõng, tựa vào lòng. Thậm chí không cần đi chơi xa, không cần lãng mạn ngọt lịm, chỉ cần cảm nhận được hơi ấm của nhau, nhịp đập của nhau, chỉ nhiêu đó thôi mà có kịp được đâu.
Yêu xa trong thời đại công nghệ thông tin rực rỡ thế này, thì cái thiếu nhất chỉ còn là hơi ấm mà thôi.
- - -
Để ngủ dậy rồi viết tiếp.
Đại khái là muốn chửi cái sự ngu dốt và ra vẻ ta đây của một cá nhân mà thôi.
Hermione từng nói tình cảm của Ron chỉ bé như cái muỗng trà. Còn đối với cá nhân này, mình nghĩ tới cái muỗng trà thì chắc cũng được, nhưng tất cả cái muỗng trà đó là chỉ dành cho bản thân mà thôi. Còn sự dốt nát và tính tự cao tự đại thì chắc phải đong bằng vại, bằng thau may ra mới đủ.
Thực xin lỗi, nhưng bạn chắc chắn sẽ không là bạn ĐH của mình, vì giờ mình đã có thể khẳng định chắc chắn là ở cạnh bạn cũng chẳng an toàn hơn được chút nào, chẳng nhờ cậy bạn được chút nào hết. Bạn thích thì bạn mới ngỏ ý giúp thôi, và sau đó là tự sướng rằng ta đây tốt bụng lắm.
Khinh vào mặt.
Lúc trước kể rằng mình thân với chị đó thế nào, để rồi khi chị ấy gặp khó khăn cần giúp đỡ, bạn phủi tay cái vèo với lý do "không rảnh". Xin lỗi nghen, nhưng mình là một trong những đứa hiểu rõ cái sự "không rảnh" của bạn nhất đó. Những nỗ lực biện mình của bạn sẽ làm mình khinh thường, vậy nên mình chẳng đả động gì tới bạn cả.
Trên đời này, bạn chỉ nghe lời bản thân thôi.
Mà cái muỗng trà của bạn thì không đủ cho mình tin tưởng.
Vậy nên, tạm biệt nhé, một tình bạn gãy đôi.
Tất nhiên, nhìn câu này, mình đã chửi ngay trong lòng là "Đồ nông cạn."
Ừ, đối với một đứa cua gái tính theo ngày, dẫn gái lên giường tính theo tuần, và tình cảm tính theo cái tôi to chà bá của bản thân, thì làm thế sao mà hiểu được hai chữ "yêu xa"?
Chưa nhìn thấy những đứa bạn, đứa nhỏ, người anh, người chị hằng ngày vui vẻ hớn hở, vậy mà mỗi lúc không kịp chặn lòng mà nghĩ về người yêu đang ở phương trời nào đó ngoài kia, mắt lại buồn đến cực hạn, buồn đến mức khiến tim mình như bị lây cơn đau vậy, khẽ nhói lên một cái...
Có thể tình yêu đó mang mùi mây khói, thật mờ và thật nhẹ. Nhưng ai bảo, ai trên cái cuộc đời này dám bảo, đó không phải là tình yêu thật sự?
Mây khói thì nhìn từ đâu cũng vậy, cũng chập chờn miên man. Quan trọng là đi xuyên qua làn sương khói ấy có cái gì: có đất khô cằn cỗi, biển hồ sâu thẳm, hay thậm chí một thảm cỏ ngát hương?
Đứng ngoài mà nhìn vào, thì chỉ có biết được màn sương đó thôi. Và như thế thì đừng có mạnh miệng phán bậy. Bạn không cảm nhận được ý nghĩa của nó không có nghĩa là nó vớ vẩn, chuyện ấy chỉ mang nghĩa là bạn thiếu hiểu biết thôi, kiểu ếch ngồi đáy giếng, nghe tiếng thị phi vọng vào bộ óc nông cạn của bạn vậy.
Bạn chưa thấy một cặp yêu xa, một năm chỉ gặp nhau được có một lần - một tuần, mà hai đứa ấy cứ bám riết với nhau mãi. Ôm, cõng, tựa vào lòng. Thậm chí không cần đi chơi xa, không cần lãng mạn ngọt lịm, chỉ cần cảm nhận được hơi ấm của nhau, nhịp đập của nhau, chỉ nhiêu đó thôi mà có kịp được đâu.
Yêu xa trong thời đại công nghệ thông tin rực rỡ thế này, thì cái thiếu nhất chỉ còn là hơi ấm mà thôi.
- - -
Để ngủ dậy rồi viết tiếp.
Đại khái là muốn chửi cái sự ngu dốt và ra vẻ ta đây của một cá nhân mà thôi.
Hermione từng nói tình cảm của Ron chỉ bé như cái muỗng trà. Còn đối với cá nhân này, mình nghĩ tới cái muỗng trà thì chắc cũng được, nhưng tất cả cái muỗng trà đó là chỉ dành cho bản thân mà thôi. Còn sự dốt nát và tính tự cao tự đại thì chắc phải đong bằng vại, bằng thau may ra mới đủ.
Thực xin lỗi, nhưng bạn chắc chắn sẽ không là bạn ĐH của mình, vì giờ mình đã có thể khẳng định chắc chắn là ở cạnh bạn cũng chẳng an toàn hơn được chút nào, chẳng nhờ cậy bạn được chút nào hết. Bạn thích thì bạn mới ngỏ ý giúp thôi, và sau đó là tự sướng rằng ta đây tốt bụng lắm.
Khinh vào mặt.
Lúc trước kể rằng mình thân với chị đó thế nào, để rồi khi chị ấy gặp khó khăn cần giúp đỡ, bạn phủi tay cái vèo với lý do "không rảnh". Xin lỗi nghen, nhưng mình là một trong những đứa hiểu rõ cái sự "không rảnh" của bạn nhất đó. Những nỗ lực biện mình của bạn sẽ làm mình khinh thường, vậy nên mình chẳng đả động gì tới bạn cả.
Trên đời này, bạn chỉ nghe lời bản thân thôi.
Mà cái muỗng trà của bạn thì không đủ cho mình tin tưởng.
Vậy nên, tạm biệt nhé, một tình bạn gãy đôi.
Saturday, 9 November 2013
Inkblot Test
http://www.khoahoc.com.vn/doisong/yhoc/suc-khoe/50177_Bai-trac-nghiem-tam-ly-Hermann-Rorschach.aspx
Theo như kết quả từ trang này thì mình là:
- Bạn đang có nhiều tâm sự trong lòng. Bạn muốn diễn tả chúng nhưng lại thích chịu đựng trong im lặng hơn là khuấy động mọi thứ lên. Nhìn chung, bạn cảm thấy rất khó khăn nếu phải nói “không”.
- Bạn rất chăm chỉ nên thành công đến với bạn một cách tự nhiên. Bạn lên kế hoạch và thực hiện mọi thứ đều chỉn chu.
- Bạn có “sức ì” khá lớn. Trong cuộc sống, bạn ôm đồm nhiều việc nhưng vẫn có thể bình tĩnh chờ đợi từng thứ một diễn ra. Ý tưởng của bạn về cách thức mọi thứ nên diễn ra như thế nào – ví dụ người bạn nên ở cùng là ai, việc bạn nên làm là gì – rất sống động và nếu thực tế không được như mong đợi, những thành tích đáng kể sẽ là nguồn an ủi phần nào cho bạn.
- Bạn là người thích giao thiệp rộng, thích tìm kiếm các mối quan hệ bạn bè. Tuy nhiên, trong cư xử, bạn có xu hướng khá xa cách, luôn giữ khoảng cách nhất định với mọi người xung quanh. Đây là thói quen sẽ làm cho bạn bè bạn lo lắng.
- Bạn là người rất dịu dàng, chu đáo, biết cách chăm lo người khác và không ngại thể hiện sự quan tâm, chăm sóc ấy mà không cần được đền đáp. Chỉ có điều bạn không hoàn toàn chắc chắn rằng mình được tất cả mọi người yêu quý.
Cái chăm chỉ thì không chắc... Chứ 3 cái còn lại thì đúng đến đáng sợ...
Mà theo mình biết thì vụ này thường ko có đáp án chính xác đâu nhỉ :P Người ta dựa vào đây để xác định xem có biến thái hay ko hay sao ý =)))))
Nói chung là vẫn sợ :v
- Bạn đang có nhiều tâm sự trong lòng. Bạn muốn diễn tả chúng nhưng lại thích chịu đựng trong im lặng hơn là khuấy động mọi thứ lên. Nhìn chung, bạn cảm thấy rất khó khăn nếu phải nói “không”.
- Bạn rất chăm chỉ nên thành công đến với bạn một cách tự nhiên. Bạn lên kế hoạch và thực hiện mọi thứ đều chỉn chu.
- Bạn có “sức ì” khá lớn. Trong cuộc sống, bạn ôm đồm nhiều việc nhưng vẫn có thể bình tĩnh chờ đợi từng thứ một diễn ra. Ý tưởng của bạn về cách thức mọi thứ nên diễn ra như thế nào – ví dụ người bạn nên ở cùng là ai, việc bạn nên làm là gì – rất sống động và nếu thực tế không được như mong đợi, những thành tích đáng kể sẽ là nguồn an ủi phần nào cho bạn.
- Bạn là người thích giao thiệp rộng, thích tìm kiếm các mối quan hệ bạn bè. Tuy nhiên, trong cư xử, bạn có xu hướng khá xa cách, luôn giữ khoảng cách nhất định với mọi người xung quanh. Đây là thói quen sẽ làm cho bạn bè bạn lo lắng.
- Bạn là người rất dịu dàng, chu đáo, biết cách chăm lo người khác và không ngại thể hiện sự quan tâm, chăm sóc ấy mà không cần được đền đáp. Chỉ có điều bạn không hoàn toàn chắc chắn rằng mình được tất cả mọi người yêu quý.
Cái chăm chỉ thì không chắc... Chứ 3 cái còn lại thì đúng đến đáng sợ...
Mà theo mình biết thì vụ này thường ko có đáp án chính xác đâu nhỉ :P Người ta dựa vào đây để xác định xem có biến thái hay ko hay sao ý =)))))
Nói chung là vẫn sợ :v
Monday, 28 October 2013
28.10.2013
Xong rồi.
Xong luôn rồi.
Rước tình cảm vào mình thiệt khổ, giờ tim đau quá...
Không viết ra đâu, để sau này quên cái ngày này đi...
Ban nãy có tủi thân mà khóc một chút, giờ thì đỡ rồi.
Hy vọng là lâu thiệt lâu sau này, khi đọc lại cái post này, sẽ chẳng hiểu mình đang viết cái gì, tức là đã quên.
Dặn lòng là đừng bao giờ tưởng bở nữa, cứ vác cái cục tự ti đi vòng vòng đi, như vậy sẽ không thích ai, sẽ không bị tổn thương...
- - -
Thôi, lao đầu đi tiếp... Hạ quyết tâm rồi, nửa năm tới không được lộn xộn gì sất, nhảy bước đà xong rồi tính tiếp.
Friday, 25 October 2013
25/10/2013
Dạo này tự dưng cảm thấy được yêu được thương, thích ghê là thích.
Thu nó thương mình nè.
Tâm nó thương mình nè.
Trà cũng thương mình nữa.
Phúc với Cường cũng thương mình nốt.
Gia đình thì khỏi nói rồi.
Nói chung là dạo này cảm nhận được yêu thương, tim lúc nào cũng ấm.
- - -
Thương mày ghê á Thu, lên chức bảo mẫu cho tao rồi. Mai này mỗi lần làm bánh tao để phần mày một ít hen. Mà mày chưa biết đấy thôi, tao ngại được khen lắm, tao có dám đọc hết cái tin nhắn của mày đâu, nóng hết cả mặt :))
Có ăn một phát là hết tiếc lời luôn hà :))
Dạo này siêng nhắc tao đi ngủ sớm ghê, mỗi lần thấy mày nhắn là lòng ấm thêm một chút. Mà chỉ bị mỗi một vấn đề, đó là tao lỡ quen giấc ngủ này luôn rồi = = Thằng quỷ, sau này làm sao tao thức khuya chạy việc đây huhu :'(
Thấy mày chịu thiệt, tao phát cáu lên đi được, cũng chỉ biết khuyên với tức chung thôi chứ chẳng biết làm gì.
Mà nè, mày nghe tao chửi thề rồi thích quá ha =)) Cười giữa đường như thằng khìn ấy =))
Thương mày ghê. Đừng có đi nha. Mày đi rồi thì tao chẳng có cớ để đu mày nữa.
Thương mày, thằng ròm tốt bụng nhóm tao.
- - -
À, khẳng định luôn là mình hết thích bạn kia rồi.
Hóa ra cũng chẳng sâu đậm lắm. Như những gì mình nói với Nhung hôm bữa, mình thấy cái tình cảm này nó kì lắm, thấy mặt nhau thì mới thích, mới bám theo, chứ tách nhau ra thì tim hơi nguội.
Mình thấy nó không bền được.
Hôm bữa nói chuyện với Khánh, biết được gu của bạn ý rồi. Hoàn toàn không giống với mình. Mà nghĩ lại cái thời kì bạn ý chat tới khuya với mình, chắc là cua đó hả...?
Chẳng biết nữa.
Nói chung là tự dưng bị nguội lòng.
Hy vọng là sẽ không bị hành động gì của bạn làm cho nó cháy lên lại.
Mà ngẫm lại thì, crush lần này của mình cũng tuyệt vời quá đi...
Khác với lần trước, crush này chịu để mình vào mắt; chịu quan tâm mình và nói chuyện dịu dàng với mình, giỡn giỡn với mình, âu cũng là một chút ngọt ngào ấm áp.
Crush à, hãy tìm cho bản thân một người con gái thật phù hợp nha. Có thể một ngày nào đó khi chúng ta đều đã già đi, mình sẽ nói cho bạn nghe rằng, hồi ấy có một giai đoạn tui thích ông lắm lắm lắm đó...
- - -
Ngủ thôi, mai dậy 4h30 sáng đó...
Thu nó thương mình nè.
Tâm nó thương mình nè.
Trà cũng thương mình nữa.
Phúc với Cường cũng thương mình nốt.
Gia đình thì khỏi nói rồi.
Nói chung là dạo này cảm nhận được yêu thương, tim lúc nào cũng ấm.
- - -
Thương mày ghê á Thu, lên chức bảo mẫu cho tao rồi. Mai này mỗi lần làm bánh tao để phần mày một ít hen. Mà mày chưa biết đấy thôi, tao ngại được khen lắm, tao có dám đọc hết cái tin nhắn của mày đâu, nóng hết cả mặt :))
Có ăn một phát là hết tiếc lời luôn hà :))
Dạo này siêng nhắc tao đi ngủ sớm ghê, mỗi lần thấy mày nhắn là lòng ấm thêm một chút. Mà chỉ bị mỗi một vấn đề, đó là tao lỡ quen giấc ngủ này luôn rồi = = Thằng quỷ, sau này làm sao tao thức khuya chạy việc đây huhu :'(
Thấy mày chịu thiệt, tao phát cáu lên đi được, cũng chỉ biết khuyên với tức chung thôi chứ chẳng biết làm gì.
Mà nè, mày nghe tao chửi thề rồi thích quá ha =)) Cười giữa đường như thằng khìn ấy =))
Thương mày ghê. Đừng có đi nha. Mày đi rồi thì tao chẳng có cớ để đu mày nữa.
Thương mày, thằng ròm tốt bụng nhóm tao.
- - -
À, khẳng định luôn là mình hết thích bạn kia rồi.
Hóa ra cũng chẳng sâu đậm lắm. Như những gì mình nói với Nhung hôm bữa, mình thấy cái tình cảm này nó kì lắm, thấy mặt nhau thì mới thích, mới bám theo, chứ tách nhau ra thì tim hơi nguội.
Mình thấy nó không bền được.
Hôm bữa nói chuyện với Khánh, biết được gu của bạn ý rồi. Hoàn toàn không giống với mình. Mà nghĩ lại cái thời kì bạn ý chat tới khuya với mình, chắc là cua đó hả...?
Chẳng biết nữa.
Nói chung là tự dưng bị nguội lòng.
Hy vọng là sẽ không bị hành động gì của bạn làm cho nó cháy lên lại.
Mà ngẫm lại thì, crush lần này của mình cũng tuyệt vời quá đi...
Khác với lần trước, crush này chịu để mình vào mắt; chịu quan tâm mình và nói chuyện dịu dàng với mình, giỡn giỡn với mình, âu cũng là một chút ngọt ngào ấm áp.
Crush à, hãy tìm cho bản thân một người con gái thật phù hợp nha. Có thể một ngày nào đó khi chúng ta đều đã già đi, mình sẽ nói cho bạn nghe rằng, hồi ấy có một giai đoạn tui thích ông lắm lắm lắm đó...
- - -
Ngủ thôi, mai dậy 4h30 sáng đó...
Wednesday, 16 October 2013
15.10.2013
Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Lúc đó chỉ muốn hét lên vậy thôi, muốn cười toe toét vậy mà thôi a a a a a a a a ~~~~~~~~
Bạn ý tặng quà cho mình tặng quà cho mình~~~~~ <3 p="">
Dù là bạn nhớ sai sinh nhật mình T___T Mình đâu có sinh ngày 16 đâu, ai chỉ bậy cho bạn vậy =)))))) Chắc thằng Trường hả, thấy bạn có vẻ cay nó quá =))))))))))
Nhưng mà vẫn vui lắm lắm lắm lắm lắm ~~~~~~~~~
Bạn quý mình, bạn tặng quà cho mình, bạn cất công đi tìm hiểu sinh nhật mình, mình vui lắm.
Cho dù đây có thể là trả ơn kèo rau câu với lại bánh quy. Có thể đây là món quà bạn tặng ai cũng được.
Nhưng mà mình vẫn vui lắm. Sinh nhật này, tính ra mình mới chỉ có 2 món quà thôi, mà cái món kia nó còn chưa tới tay mình nữa.
Cho nên cái câu "Mới có mình ông tặng tui hà" mình nói lúc chiều không có tí xạo nào đâu ; ;
Mà bạn làm gì ngại ngùng thế hả, tặng món quà mà cứ đánh vòng lung tung làm mình lo quắn cả lên =)) Mà mình cũng đã có linh cảm rất mạnh là bạn sẽ làm gì đó cho mình bất ngờ rồi, chỉ là nghĩ chưa ra vụ này thôi. Mình hoang tưởng giỏi lắm mà :))
Mình thích nhìn vào mắt bạn lúc bạn ngại quá =))
Làm chi lại đưa cho mình cầm cái nón bảo hiểm chớ hụ hụ =))
Rồi còn bắt mình chờ 20p T___T Bạn đi gói quà hả T___T Thằng K với thằng T nó xà quần bên kia, mình cứ sợ tụi nó nhìn thấy mình rồi túm vào, thế là mất đi lúc mình và bạn đc gặp riêng nhau.
Lúc bạn đưa quà cho mình, hộp quà xanh với cái nơ hồng, mình đơ cả não ra luôn, chỉ biết nhìn trân trối,
sau đó là cảm giác muốn nhảy cẫng lên vì mừng ~~~~~~~~~
Mình phản ứng tệ quá bạn ha, lúc ấy mình nghĩ gì mà lại đi vỗ vai bạn cơ chứ T__________T
Nhưng mà não mình đơ rồi T_______T Vui quá nên dây thần kinh tê liệt rồi, chập mạch rồi T__T
Mình thương mình thích mình mến mình quý bạn quá quá quá đi T____T
Mình sẽ giữ cây bút đó thật kỹ, hứa luôn T___T
Lúc bạn tặng xong, mình chỉ muốn hét lên thôi, mà hét giữa đường thì không được nên phải gọi đt rồi hét nhỏ nhỏ với con bạn. May mà có nó để mình xả, chứ không thì chắc phát rồ luôn rồi :)) Nó còn hy vọng vào vụ này còn hơn cả mình nữa :))
Ngày đáng nhớ nhất trong giai đoạn mù mờ gần đây <3 br="">
3>3>
Lúc đó chỉ muốn hét lên vậy thôi, muốn cười toe toét vậy mà thôi a a a a a a a a ~~~~~~~~
Bạn ý tặng quà cho mình tặng quà cho mình~~~~~ <3 p="">
Dù là bạn nhớ sai sinh nhật mình T___T Mình đâu có sinh ngày 16 đâu, ai chỉ bậy cho bạn vậy =)))))) Chắc thằng Trường hả, thấy bạn có vẻ cay nó quá =))))))))))
Nhưng mà vẫn vui lắm lắm lắm lắm lắm ~~~~~~~~~
Bạn quý mình, bạn tặng quà cho mình, bạn cất công đi tìm hiểu sinh nhật mình, mình vui lắm.
Cho dù đây có thể là trả ơn kèo rau câu với lại bánh quy. Có thể đây là món quà bạn tặng ai cũng được.
Nhưng mà mình vẫn vui lắm. Sinh nhật này, tính ra mình mới chỉ có 2 món quà thôi, mà cái món kia nó còn chưa tới tay mình nữa.
Cho nên cái câu "Mới có mình ông tặng tui hà" mình nói lúc chiều không có tí xạo nào đâu ; ;
Mà bạn làm gì ngại ngùng thế hả, tặng món quà mà cứ đánh vòng lung tung làm mình lo quắn cả lên =)) Mà mình cũng đã có linh cảm rất mạnh là bạn sẽ làm gì đó cho mình bất ngờ rồi, chỉ là nghĩ chưa ra vụ này thôi. Mình hoang tưởng giỏi lắm mà :))
Mình thích nhìn vào mắt bạn lúc bạn ngại quá =))
Làm chi lại đưa cho mình cầm cái nón bảo hiểm chớ hụ hụ =))
Rồi còn bắt mình chờ 20p T___T Bạn đi gói quà hả T___T Thằng K với thằng T nó xà quần bên kia, mình cứ sợ tụi nó nhìn thấy mình rồi túm vào, thế là mất đi lúc mình và bạn đc gặp riêng nhau.
Lúc bạn đưa quà cho mình, hộp quà xanh với cái nơ hồng, mình đơ cả não ra luôn, chỉ biết nhìn trân trối,
sau đó là cảm giác muốn nhảy cẫng lên vì mừng ~~~~~~~~~
Mình phản ứng tệ quá bạn ha, lúc ấy mình nghĩ gì mà lại đi vỗ vai bạn cơ chứ T__________T
Nhưng mà não mình đơ rồi T_______T Vui quá nên dây thần kinh tê liệt rồi, chập mạch rồi T__T
Mình thương mình thích mình mến mình quý bạn quá quá quá đi T____T
Mình sẽ giữ cây bút đó thật kỹ, hứa luôn T___T
Lúc bạn tặng xong, mình chỉ muốn hét lên thôi, mà hét giữa đường thì không được nên phải gọi đt rồi hét nhỏ nhỏ với con bạn. May mà có nó để mình xả, chứ không thì chắc phát rồ luôn rồi :)) Nó còn hy vọng vào vụ này còn hơn cả mình nữa :))
Ngày đáng nhớ nhất trong giai đoạn mù mờ gần đây <3 br="">
3>3>
Monday, 14 October 2013
14.10.2013
Được yêu thương thích quá đi. Hôm nay bất chấp bệnh tật, chạy lên trường giúp nó là đúng ddắn, vì nó làm mình thấy ấm áp cả ngày hôm nay.
Mình cũng tệ, được chiều được thương một chút là lòng cứ chảy nhũn ra, có chuyện gì cũng xí xóa hết. Mà đã tủi thì chuyện gì cũng oán giận được.
Thương mày ghê á thằng quỷ ơi. Mày mà làm cái điều mày nói ban sáng, chắc tao buồn thảm luôn đó.
Sinh tố bưởi, dâu nha đam, gà rang me, bò lúc lắc, power point và rớt thể dục 5 lần. Cây dù bé tí che nắng và mấy câu tâm tình về công việc, học hành.
Tao sẽ nhớ ngày hôm nay, lâu thiệt là lâu luôn...
Thursday, 10 October 2013
Crush rồi ~
Mình thích bạn ý từ lúc nào nhở...
Nếu nói chính xác lần ấn tượng đầu tiên (mà mình còn nhớ được) thì chắc là lần cả nhóm đứng trước giảng đường A001, hôm ấy hình như sinh hoạt với FAAC thì phải... Mình còn đang cầm ly chè đậu xanh chị Ngọc cho mà ~
Lần ấy bạn ý bê mấy tấm bảng trắng nho nhỏ để lát nữa chơi game, đứng một hồi rồi hai đứa cũng nói chuyện với nhau, mình cũng chỉ có ấn tượng là thích giọng của bạn ý thôi...
Ban nãy có thử lội đi tìm lại câu chat đầu tiên của mình với bạn trên FB, mà tìm r đọc lại 1 hồi sao thấy... mất cảm xúc quá :v
Rút ra 1 kết luận là để thích bạn thì phải tránh xa cái FB ra, đừng liên lạc với bạn dưới những hình thức phi-trực-tiếp. Và ngược lại.
Đó là lý do duy nhất khiến mình kiềm chế bản thân suốt mùa hè. Vì mình không gặp bạn. Vì mình không nghe được giọng bạn, không được bạn quan tâm, mà lại được thấy bạn gõ những câu làm mình buồn. Nên mình sẽ dừng thích bạn lại một chút.
Nếu nói chính xác lần ấn tượng đầu tiên (mà mình còn nhớ được) thì chắc là lần cả nhóm đứng trước giảng đường A001, hôm ấy hình như sinh hoạt với FAAC thì phải... Mình còn đang cầm ly chè đậu xanh chị Ngọc cho mà ~
Lần ấy bạn ý bê mấy tấm bảng trắng nho nhỏ để lát nữa chơi game, đứng một hồi rồi hai đứa cũng nói chuyện với nhau, mình cũng chỉ có ấn tượng là thích giọng của bạn ý thôi...
Ban nãy có thử lội đi tìm lại câu chat đầu tiên của mình với bạn trên FB, mà tìm r đọc lại 1 hồi sao thấy... mất cảm xúc quá :v
Rút ra 1 kết luận là để thích bạn thì phải tránh xa cái FB ra, đừng liên lạc với bạn dưới những hình thức phi-trực-tiếp. Và ngược lại.
Đó là lý do duy nhất khiến mình kiềm chế bản thân suốt mùa hè. Vì mình không gặp bạn. Vì mình không nghe được giọng bạn, không được bạn quan tâm, mà lại được thấy bạn gõ những câu làm mình buồn. Nên mình sẽ dừng thích bạn lại một chút.
Wednesday, 9 October 2013
9/10/2013
Hôm nay bạn ý khen rau câu ngon >w< Có vẻ thích lắm ~ Mà bạn ý nói này là lần đầu có con gái làm thức ăn cho ăn, không biết có thiệt ko :v Nếu mà thiệt thì vui quạ a~ :3
Nói cho con Quỳnh nghe r, hy vọng là nó k tọc mạch. Thử tin nó 1 lần xem.
Mình ẩn sinh nhật trên profile đi rồi. Mình không muốn thấy một lô những người mình chẳng thân quen, cả năm chỉ xuất hiện 1 lần để chúc mừng sinh nhật. Thà ít ỏi những lời chúc, nhưng là lời chúc của những người còn nhớ.
Chắc là mình cũng sẽ tủi thân thôi, vì mình hiểu, vì mình hầu như chẳng nhớ được sinh nhật của ai cả =]]
Nói rồi, ít cũng được.
Sắp tới sinh nhật rồi, tuổi 19 ơi ~
Nói cho con Quỳnh nghe r, hy vọng là nó k tọc mạch. Thử tin nó 1 lần xem.
Mình ẩn sinh nhật trên profile đi rồi. Mình không muốn thấy một lô những người mình chẳng thân quen, cả năm chỉ xuất hiện 1 lần để chúc mừng sinh nhật. Thà ít ỏi những lời chúc, nhưng là lời chúc của những người còn nhớ.
Chắc là mình cũng sẽ tủi thân thôi, vì mình hiểu, vì mình hầu như chẳng nhớ được sinh nhật của ai cả =]]
Nói rồi, ít cũng được.
Sắp tới sinh nhật rồi, tuổi 19 ơi ~
Tuesday, 8 October 2013
08/10/2013
Mình vẫn còn thích bạn ý quá T___T
Tách ra khỏi bạn ý là đúng đắn, vì cứ đến gần là mình lại không xóa được bạn ý ra khỏi đầu. Thích bạn ý đến mức sẵn sàng dỏng tai nghe tất cả những gì bạn ý nói, sẵn sàng vứt thẳng mọi thứ xung quanh để chạy theo bạn ý...
Cái lúc mà bạn ý đến bên cạnh mình lúc mình đang bị rối tinh mù, nhẹ nhàng hỏi "Có đói không?", thực sự là mình choáng váng đến sững sờ, và sau đó là cảm động đến muốn khóc luôn. Mà lúc đó nếu không quá lo lắng thì chắc là khóc hoặc cười tét miệng thật.
Cái lúc mà bạn ý nhìn thấy mình thở dài (nhẹ hều) khi trời đổ mưa, chần chừ một chốc rồi hỏi "Có dù không đó?", thiệt tình làm mình nghẹn ngào luôn... Sau đó thì đương nhiên là cho mình mượn dù...
Cái cách bạn quan tâm tới mấy hạt đậu nành rang mình ăn tạm cho đỡ đói, cách bạn cố gắng làm mình vui sau sự hẻo lánh của BKT, cách bạn tự chạy lên ngồi cạnh mình khi Trà đứng dậy đi chỗ khác, cách bạn ngồi nghiêng về phía mình và kể chuyện thiệt hăng say... Cách bạn khen mình xinh đẹp ra, cách bạn thương mình khi thấy mình bị áp lực...
Làm thế quái nào để mình thôi thích bạn đây?
Làm thế quái nào để mình quên bạn, bớt cảm động vì những quan tâm của bạn đây?
Bạn thường xuyên làm mình cảm động theo cách những người thân thiết nhất với mình cũng chỉ thi thoảng mới làm được. Bạn làm lòng mình có chút gợn sóng khi thấy nick FB rực xanh trên màn hình nhỏ tí. Bạn làm mình có những ghen tị ích kỷ khi thấy bạn quan tâm đến những người khác. Bạn làm mình vô thức nghe theo tất cả những gì bạn nói, tất cả những gì bạn cần.
Bạn làm mình thích bạn.
Mà đồng thời cũng làm mình bất an, vì mình sợ bạn đối xử như thế không chỉ với mình. Đó chỉ đơn thuần là bản chất tuyệt vời của bạn, và tình cảm này cũng chỉ đơn thuần là sự mơ mộng huyễn hoặc của mình.
Nhưng sự thật là mình vẫn thích bạn quá đi, dù bạn có thích phim Hàn Quốc và tốt bụng với nhân loại đi chăng nữa.
Cảm ơn bạn vì đã xua tan đi áp lực, tiếp thêm năng lượng cho mình vượt qua đêm dài đầy áp lực này. Cảm ơn bạn vì đã khen mình xinh.
Cảm ơn bạn, đã giúp mình cảm nhận được những cảm giác này, có thể nói là một lần nữa.
Tách ra khỏi bạn ý là đúng đắn, vì cứ đến gần là mình lại không xóa được bạn ý ra khỏi đầu. Thích bạn ý đến mức sẵn sàng dỏng tai nghe tất cả những gì bạn ý nói, sẵn sàng vứt thẳng mọi thứ xung quanh để chạy theo bạn ý...
Cái lúc mà bạn ý đến bên cạnh mình lúc mình đang bị rối tinh mù, nhẹ nhàng hỏi "Có đói không?", thực sự là mình choáng váng đến sững sờ, và sau đó là cảm động đến muốn khóc luôn. Mà lúc đó nếu không quá lo lắng thì chắc là khóc hoặc cười tét miệng thật.
Cái lúc mà bạn ý nhìn thấy mình thở dài (nhẹ hều) khi trời đổ mưa, chần chừ một chốc rồi hỏi "Có dù không đó?", thiệt tình làm mình nghẹn ngào luôn... Sau đó thì đương nhiên là cho mình mượn dù...
Cái cách bạn quan tâm tới mấy hạt đậu nành rang mình ăn tạm cho đỡ đói, cách bạn cố gắng làm mình vui sau sự hẻo lánh của BKT, cách bạn tự chạy lên ngồi cạnh mình khi Trà đứng dậy đi chỗ khác, cách bạn ngồi nghiêng về phía mình và kể chuyện thiệt hăng say... Cách bạn khen mình xinh đẹp ra, cách bạn thương mình khi thấy mình bị áp lực...
Làm thế quái nào để mình thôi thích bạn đây?
Làm thế quái nào để mình quên bạn, bớt cảm động vì những quan tâm của bạn đây?
Bạn thường xuyên làm mình cảm động theo cách những người thân thiết nhất với mình cũng chỉ thi thoảng mới làm được. Bạn làm lòng mình có chút gợn sóng khi thấy nick FB rực xanh trên màn hình nhỏ tí. Bạn làm mình có những ghen tị ích kỷ khi thấy bạn quan tâm đến những người khác. Bạn làm mình vô thức nghe theo tất cả những gì bạn nói, tất cả những gì bạn cần.
Bạn làm mình thích bạn.
Mà đồng thời cũng làm mình bất an, vì mình sợ bạn đối xử như thế không chỉ với mình. Đó chỉ đơn thuần là bản chất tuyệt vời của bạn, và tình cảm này cũng chỉ đơn thuần là sự mơ mộng huyễn hoặc của mình.
Nhưng sự thật là mình vẫn thích bạn quá đi, dù bạn có thích phim Hàn Quốc và tốt bụng với nhân loại đi chăng nữa.
Cảm ơn bạn vì đã xua tan đi áp lực, tiếp thêm năng lượng cho mình vượt qua đêm dài đầy áp lực này. Cảm ơn bạn vì đã khen mình xinh.
Cảm ơn bạn, đã giúp mình cảm nhận được những cảm giác này, có thể nói là một lần nữa.
Monday, 16 September 2013
16/09/2013
Tự dưng mình thấy yêu quý cái tập thể clb này quá đi a a a ~
Yêu quý theo kiểu đứng ở xa nhìn vào ~
Mình vốn không dấn thân tham gia nhiều vào hoạt động của các anh chị, các bạn ý, nhưng đứng ngoài nhìn vào cũng thấy ấm áp lắm, ấm dài dấm lâu ấm hoài ~
Dù là bị ép dầu ép mỡ nhiều lần, dưng chẳng lần nào mình phát bực lên được cả, vì mấy anh chị ý biết dụ người ghê luôn, hay gọi là biết chăm sóc an ủi mấy em cũng đc. Kể cũng có ích thôi, mai mốt đi làm rồi thế nào chẳng có cái áp lực còn lớn hơn, mà lúc ấy có khi chẳng ai thèm hậu đãi mình đâu, chỉ còn biết tự xoa dịu bản thân thôi.
Có một môi trường thế này để tôi luyện, thực quá may mắn.
Hôm qua cười suốt, xã giao cũng có mà vui thiệt lòng cũng có, dưng về nhà thì mệt kinh.
- - -
Hôm qua quánh thằng K liên tục rồi, xả tức cho phái nữ rồi, coi như mình đánh thay bạn kia đi = =
Đối xử với con gái gì mà khốn nạn quá, thiệt sự là mình nghĩ vậy luôn. Nói chuyện trên mạng khó biểu đạt cảm xúc, mình ko mắng chửi nó được, mà nó nhìn thấy mấy dòng chữ lạnh lùng hiện trên FB thì cũng dễ thấy bị tổn thương rồi im ru luôn, khổ thế. Hôm qua hai đứa nói trực tiếp, nó kể lể còn mình chửi đánh, rồi may thay mà mối quan hệ bạn bè mới giữ lại được, chứ không mình nghi là hai đứa rạn nứt luôn.
Mình quyết định là sẽ không bao giờ can dự vào chuyện tình cảm của nó nữa, vì mình thực sự không chịu nổi cách nó đối xử với con gái, rồi sau đó cảm thấy tội lỗi khổ sở bla bla, nói chung là tự thương hại bản thân.
Thực sự không thích.
Nên sẽ không can dự vào. Vậy nên nếu nó ko có chuyện gì ko liên quan tới gái thì mình cũng chả biết nói với nó cái gì nữa.
Chắc là phim ảnh thôi hả?
Hờ.
Thôi thì để đó vậy, ra sao thì ra.
Mình có ức chế vì nó và con nào nữa thì cứ lôi nó ra đánh là xong.
Mình thấy nó cần mình, nó chẳng dám để mình giận tới mức nghỉ chơi nó đâu.
Tự dưng có cảm giác giống như dạo đầu chơi với Tâm khi trước. Mà với con cá vàng như mình thì phải đứa nào cần mình, chủ động giữ mình lại, may ra mới giữ được quan hệ lâu dài. Hoặc là ăn rơ 100% như Mai Thy hay Giáng Tiên, mà đó giờ cũng chỉ gặp có hai đứa nó = = Và những đứa ăn rơ với mình thì chẳng cần phải liên lạc với nhau 1 tuần vài lần mới giữ được quan hệ.
Kể cũng hay, duyên phận nó lôi mọi người vào thành một cục hổ lốn, xong lại đập banh nó ra, và kết quả là có những cục dính lại được với nhau theo những hình thù kì quặc nhất. Mà các mảnh cũng tình nguyện dính với nhau cơ.
Mình vốn chẳng đòi hỏi ai phải nhớ đến mình cả. Mà ai tự giác nhớ được thì mình cũng mừng lắm. Nhớ tới mình lâu dài thì mình tự nhiên cũng sẽ có phản xạ quan tâm lại. Giờ những người quan trọng kia đột nhiên trục trặc thì mình cũng sẽ chủ động mà quan tâm, có thể sẽ ngại ngùng lắm, nhưng miễn có kết quả tốt là được rồi.
Cái thằng này, để coi mày chơi được với tao tới hết ĐH ko. Được tới đó mà tao vẫn chịu được thì sẽ nghĩ đến chuyện nạp vào hàng ngũ người muốn giữ.
Đi làm forum tiếp đây :))
Yêu quý theo kiểu đứng ở xa nhìn vào ~
Mình vốn không dấn thân tham gia nhiều vào hoạt động của các anh chị, các bạn ý, nhưng đứng ngoài nhìn vào cũng thấy ấm áp lắm, ấm dài dấm lâu ấm hoài ~
Dù là bị ép dầu ép mỡ nhiều lần, dưng chẳng lần nào mình phát bực lên được cả, vì mấy anh chị ý biết dụ người ghê luôn, hay gọi là biết chăm sóc an ủi mấy em cũng đc. Kể cũng có ích thôi, mai mốt đi làm rồi thế nào chẳng có cái áp lực còn lớn hơn, mà lúc ấy có khi chẳng ai thèm hậu đãi mình đâu, chỉ còn biết tự xoa dịu bản thân thôi.
Có một môi trường thế này để tôi luyện, thực quá may mắn.
Hôm qua cười suốt, xã giao cũng có mà vui thiệt lòng cũng có, dưng về nhà thì mệt kinh.
- - -
Hôm qua quánh thằng K liên tục rồi, xả tức cho phái nữ rồi, coi như mình đánh thay bạn kia đi = =
Đối xử với con gái gì mà khốn nạn quá, thiệt sự là mình nghĩ vậy luôn. Nói chuyện trên mạng khó biểu đạt cảm xúc, mình ko mắng chửi nó được, mà nó nhìn thấy mấy dòng chữ lạnh lùng hiện trên FB thì cũng dễ thấy bị tổn thương rồi im ru luôn, khổ thế. Hôm qua hai đứa nói trực tiếp, nó kể lể còn mình chửi đánh, rồi may thay mà mối quan hệ bạn bè mới giữ lại được, chứ không mình nghi là hai đứa rạn nứt luôn.
Mình quyết định là sẽ không bao giờ can dự vào chuyện tình cảm của nó nữa, vì mình thực sự không chịu nổi cách nó đối xử với con gái, rồi sau đó cảm thấy tội lỗi khổ sở bla bla, nói chung là tự thương hại bản thân.
Thực sự không thích.
Nên sẽ không can dự vào. Vậy nên nếu nó ko có chuyện gì ko liên quan tới gái thì mình cũng chả biết nói với nó cái gì nữa.
Chắc là phim ảnh thôi hả?
Hờ.
Thôi thì để đó vậy, ra sao thì ra.
Mình có ức chế vì nó và con nào nữa thì cứ lôi nó ra đánh là xong.
Mình thấy nó cần mình, nó chẳng dám để mình giận tới mức nghỉ chơi nó đâu.
Tự dưng có cảm giác giống như dạo đầu chơi với Tâm khi trước. Mà với con cá vàng như mình thì phải đứa nào cần mình, chủ động giữ mình lại, may ra mới giữ được quan hệ lâu dài. Hoặc là ăn rơ 100% như Mai Thy hay Giáng Tiên, mà đó giờ cũng chỉ gặp có hai đứa nó = = Và những đứa ăn rơ với mình thì chẳng cần phải liên lạc với nhau 1 tuần vài lần mới giữ được quan hệ.
Kể cũng hay, duyên phận nó lôi mọi người vào thành một cục hổ lốn, xong lại đập banh nó ra, và kết quả là có những cục dính lại được với nhau theo những hình thù kì quặc nhất. Mà các mảnh cũng tình nguyện dính với nhau cơ.
Mình vốn chẳng đòi hỏi ai phải nhớ đến mình cả. Mà ai tự giác nhớ được thì mình cũng mừng lắm. Nhớ tới mình lâu dài thì mình tự nhiên cũng sẽ có phản xạ quan tâm lại. Giờ những người quan trọng kia đột nhiên trục trặc thì mình cũng sẽ chủ động mà quan tâm, có thể sẽ ngại ngùng lắm, nhưng miễn có kết quả tốt là được rồi.
Cái thằng này, để coi mày chơi được với tao tới hết ĐH ko. Được tới đó mà tao vẫn chịu được thì sẽ nghĩ đến chuyện nạp vào hàng ngũ người muốn giữ.
Đi làm forum tiếp đây :))
Saturday, 7 September 2013
07.09.2013
Nản, nản, nản, nản, nản, nản, nản, nản, nản....................................................
Nhưng tạm thời tự chữa rồi :v Và vẫn đang tự chữa đây.
- - -
Đọc xong I Am The Messenger rồi. Cảm xúc khó tả.
- - -
Tiếp tục bế quan, nhốt mình trong thế giới không có người.
Đừng ai bước vào cả.
Đừng ai cả.
Nhưng tạm thời tự chữa rồi :v Và vẫn đang tự chữa đây.
- - -
Đọc xong I Am The Messenger rồi. Cảm xúc khó tả.
- - -
Tiếp tục bế quan, nhốt mình trong thế giới không có người.
Đừng ai bước vào cả.
Đừng ai cả.
Tuesday, 3 September 2013
Người thương mình
Thực ra thì, mình đã từng được yêu thương rồi, được theo đuổi rồi, chân tình cũng đã cảm nhận được rồi.
Nhờ đó mà mình biết, mình ĐÁNG được yêu thương chân thành, đáng được quyền chọn lựa người để yêu.
Không việc gì phải tóm đại một người không tốt, không thật lòng, không yêu CON NGƯỜI của mình, chỉ vì lo sợ ngày mai thiếu vắng yêu thương cả.
Quá nhiều lần rồi, mình toàn gặp phải những đứa con trai yêu bằng mắt, nhớ bằng mắt và khao khát cũng bằng mắt. Nhiều đến nỗi suýt chút nữa mình đã nghĩ rằng, chắc là tên con trai nào cũng vậy.
Nhưng giờ mình nhớ ra rồi.
Và mình sẽ sống thật mạnh mẽ, thật tốt, thật vững vàng, để tìm và đợi một người yêu MÌNH, từ đó yêu luôn ngoại hình của mình cũng được.
Lần đầu tiên trong đời nhận ra, không xinh đẹp, không chăm chút vẻ ngoài cũng là một chuyện tốt, vì đã loại đi được phần đông những người mình vĩnh viễn không chọn rồi.
Họ cứ nói như đúng rồi ý. Không chăm chút nhan sắc sao có bồ, không ăn mặc đẹp sao có bồ, không nữ tính đi sao có bồ... Và làm như là mình tệ hại lắm, thấp kém lắm khi xét về vấn đề ngoại hình.
Vấn đề là, mình không cần một người "bồ" như thế.
"Ba bước lên chồng", tôn chỉ chọn bạn trai của mình mà :))
Mình đã từng được thương thật lòng, dù suốt ngày mặc đồng phục và thân vẫn béo tròn. Tính cách vẫn hung bạo, thái độ vẫn khắc nghiệt, và vô vàn những mặt xấu xí khác...
Nhưng mình vẫn được yêu thương.
Giờ mình ngộ ra rồi, chẳng việc gì phải lo cả. Cứ sống thật với mình, cứ nỗ lực với bản thân mình và với những mối quan hệ xung quanh, rồi một ngày cũng sẽ có một người yêu mình. Một tình yêu từ tim lan ra những bộ phận khác.
Không việc gì phải đợi chờ một người con trai yêu bằng mắt. Vì với người yêu mình, nụ cười của mình đã là đẹp nhất rồi, màu sắc của mình cũng đã là độc nhất rồi.
Không việc gì phải đợi chờ một người con trai thể hiện tình yêu bằng những kế hoạch, vì người thực sự yêu mình sẽ có những cách riêng để khiến mình vui. Họ sẽ thể hiện theo cảm tính, không phải tính toán từng bước. Chỉ cần nhìn quanh, cố gắng tìm ra người con trai luôn khiến mình thoải mái vui vẻ nhất, thậm chí là hạnh phúc.
Họ sẽ muốn được ở bên mình, chứ không phải muốn mình ở bên họ.
Họ sẽ muốn tốt cho mình, chứ không hẳn là muốn tốt cho một mối quan hệ như phim ảnh, như bao người khác.
Mình muốn một người yêu mình như vậy.
Mình nhớ một người đã từng thương mình như vậy. Mà có lẽ là không chỉ một người.
Thế nên, dù có phải sống một mình đến hết cuộc đời cũng không sao. Mình vẫn còn có gia đình và bạn bè. Mình không muốn một tình yêu tạm bợ. Thà rằng nó không phải là tình yêu cũng còn đỡ hơn.
Như lời chào của blog, đặt ở đó bao nhiêu năm tháng về trước, mình vẫn luôn muốn có người yêu mình như mình sẽ yêu lại họ.
Mình thực hy vọng sẽ gặp được một người như vậy.
Thực hy vọng...
Nhờ đó mà mình biết, mình ĐÁNG được yêu thương chân thành, đáng được quyền chọn lựa người để yêu.
Không việc gì phải tóm đại một người không tốt, không thật lòng, không yêu CON NGƯỜI của mình, chỉ vì lo sợ ngày mai thiếu vắng yêu thương cả.
Quá nhiều lần rồi, mình toàn gặp phải những đứa con trai yêu bằng mắt, nhớ bằng mắt và khao khát cũng bằng mắt. Nhiều đến nỗi suýt chút nữa mình đã nghĩ rằng, chắc là tên con trai nào cũng vậy.
Nhưng giờ mình nhớ ra rồi.
Và mình sẽ sống thật mạnh mẽ, thật tốt, thật vững vàng, để tìm và đợi một người yêu MÌNH, từ đó yêu luôn ngoại hình của mình cũng được.
Lần đầu tiên trong đời nhận ra, không xinh đẹp, không chăm chút vẻ ngoài cũng là một chuyện tốt, vì đã loại đi được phần đông những người mình vĩnh viễn không chọn rồi.
Họ cứ nói như đúng rồi ý. Không chăm chút nhan sắc sao có bồ, không ăn mặc đẹp sao có bồ, không nữ tính đi sao có bồ... Và làm như là mình tệ hại lắm, thấp kém lắm khi xét về vấn đề ngoại hình.
Vấn đề là, mình không cần một người "bồ" như thế.
"Ba bước lên chồng", tôn chỉ chọn bạn trai của mình mà :))
Mình đã từng được thương thật lòng, dù suốt ngày mặc đồng phục và thân vẫn béo tròn. Tính cách vẫn hung bạo, thái độ vẫn khắc nghiệt, và vô vàn những mặt xấu xí khác...
Nhưng mình vẫn được yêu thương.
Giờ mình ngộ ra rồi, chẳng việc gì phải lo cả. Cứ sống thật với mình, cứ nỗ lực với bản thân mình và với những mối quan hệ xung quanh, rồi một ngày cũng sẽ có một người yêu mình. Một tình yêu từ tim lan ra những bộ phận khác.
Không việc gì phải đợi chờ một người con trai yêu bằng mắt. Vì với người yêu mình, nụ cười của mình đã là đẹp nhất rồi, màu sắc của mình cũng đã là độc nhất rồi.
Không việc gì phải đợi chờ một người con trai thể hiện tình yêu bằng những kế hoạch, vì người thực sự yêu mình sẽ có những cách riêng để khiến mình vui. Họ sẽ thể hiện theo cảm tính, không phải tính toán từng bước. Chỉ cần nhìn quanh, cố gắng tìm ra người con trai luôn khiến mình thoải mái vui vẻ nhất, thậm chí là hạnh phúc.
Họ sẽ muốn được ở bên mình, chứ không phải muốn mình ở bên họ.
Họ sẽ muốn tốt cho mình, chứ không hẳn là muốn tốt cho một mối quan hệ như phim ảnh, như bao người khác.
Mình muốn một người yêu mình như vậy.
Mình nhớ một người đã từng thương mình như vậy. Mà có lẽ là không chỉ một người.
Thế nên, dù có phải sống một mình đến hết cuộc đời cũng không sao. Mình vẫn còn có gia đình và bạn bè. Mình không muốn một tình yêu tạm bợ. Thà rằng nó không phải là tình yêu cũng còn đỡ hơn.
Như lời chào của blog, đặt ở đó bao nhiêu năm tháng về trước, mình vẫn luôn muốn có người yêu mình như mình sẽ yêu lại họ.
Mình thực hy vọng sẽ gặp được một người như vậy.
Thực hy vọng...
Subscribe to:
Posts (Atom)
