Monday, 12 July 2021

12.07.2021

Lại đến ngày này rồi.

Bạn ơi, sinh nhật vui vẻ nhé. 

--- 
Lấy sinh nhật bạn làm cái cớ, viết thêm vài dòng lúc tâm trạng đang tốt. 

Hôm nay pha được bình trà sữa siêu ngon,
- 2 bịch trà sữa Myanmar pha sẵn
- 1 túi trà lài Phúc Long
- Sữa đặc Ông Thọ gia giảm độ ngọt

Uống ngon ngất ngây dù uống xong mình say vl say. Đầu óc quay mòng mòng.

Hôm nay order được tôm sú mùa dịch, con nào con nấy to chà bá. Ko dám nói giá cho mẹ luôn, chắc là mình mua trúng loại đắt quá. Nhưng mà nhảy tanh tách, chắc ngon lắm. Mèo à, sắp tới không phải thiếu tôm ăn rồi. Ức gà tao cũng mua rồi đó.

Order thêm một ít cá hồi, lát lấy ngâm tương, ăn với cơm cho đã.

Hôm qua với hôm nay biếng ăn, tối qua chỉ ăn 1 cái bánh bao Family Mart, sáng giờ cũng chỉ có 1 gói phở Vifon chia 2 bữa, cảm thấy no đủ. Uống thêm trà sữa nữa, đặt thêm trân châu rồi, chắc trong tuần này Shopee sẽ giao thôi. 

Từ 2016 đến giờ cứ lưu Goblin ở trong wishlist, hôm qua mới bắt đầu xem. Mình thích thích thích thích thích Kim Shin quá. Thích lắm lắm lắm luôn, lâu lắm rồi mới lại crush một nhân vật như vậy. Kiểu nam chính mình yêu thích nhất. Kiểu con người mình tham lam muốn được làm bạn nhất. Huhu U30 rồi mà còn quắn trai như thuở ban đầu, nhưng mà mê quá sao giờ...

Hôm nay mưa phùn lất phất, xe cấp cứu hú inh ỏi, đường sá như bỏ hoang, hy vọng mọi người chống dịch ổn thoả. Hy vọng rằng nếu bạn cũng ở tuyến đầu, bạn sẽ luôn khoẻ mạnh, luôn được yêu thương, trân trọng. Nếu không thì cũng mong bạn được rảnh rỗi vui vẻ, chắc mấy ngày này cũng ít ai đi làm răng.

Mẹ cầm Kindle theo sang nhà Ngoại rồi, khen Percy Jackson lắm, hy vọng sẽ giúp mẹ có một thế giới để mơ về, để làm sao nhãng bản thân những lúc không vui.

Dây khoai lang ở hồ cá đã vượt rào thành công rồi, đang vắt vẻo đung đưa theo gió, như thể muốn high-five những tên bạn vô hình.

Cá đã ăn, mèo đã ngủ, việc vẫn còn, các vấn đề vẫn còn,

nhưng mình tranh thủ hôm nay sinh nhật bạn, hôm nay mình say trà, hôm nay mình vừa mới chạy xong lương,

trong một khoảnh khắc nào đó, khi những điều tốt đẹp hợp lại, hôm nay mình thấy vui.

Saturday, 19 June 2021

19.06.2021

Bệnh tâm lý chữa được. Quan trọng là còn tay còn chân, còn phổi còn thở. Còn có quạt thổi mát, còn có mái nhà che mưa. Còn có ổi để ăn lai rai, còn có laptop, wifi để nghe nhạc, nghe giảng.

Cái đầu cái óc, chăm chỉ tập luyện rồi sẽ khỏi, sẽ mau cảm nhận được trọn vẹn những may mắn này.

Friday, 4 June 2021

04.06.2021


花花啊,
我也不离开。
我会在这个世界,
听你唱歌...

Thursday, 3 June 2021

Quyết định

Xong đợt này, xong kiếp nạn này, bình tâm nghĩ lại được mọi chuyện xong, 

thì chắc là chia tay thôi.


Hỏi tại sao thì ngay lúc này, ngay lúc mới khóc xong đây, thì mình cảm thấy mỗi lần chia sẻ khó khăn là mỗi lần cô đơn kinh khủng.

Mở lòng ra rồi mà tại sao lại cứ buồn hơn.

Không tin được nữa, thực sự không tin được nữa.


Cứ đâm đầu tự thu vén công việc, tự nhặt những mảnh vỡ lên cất lại vào lòng, tuy cô đơn nhưng yên tâm.

Có vẻ như lại không phải đúng người rồi.

Saturday, 29 May 2021

29.05.2021

Anh nói không thích ăn rau tần ô, em không bao giờ để anh phải ăn, lúc đi ăn lẩu chung em cũng lấy rau tần ô ra ăn trước.

Anh nói ngại không muốn về gặp mẹ em, em cũng không bao giờ nhắc đến chuyện mời anh về nữa, cho đến khi nào anh đủ sẵn sàng để chủ động.

Hôm qua, anh bảo anh không phải cái vựa mua than.

Em cười không nổi nữa.

Giờ thì bắt đầu học cách không than với anh nữa. Không bao giờ nữa.

Đâu phải chưa biết tính nhau.

Nói vậy rồi thì đừng hỏi thăm nhau nữa, nha.

Rồi sẽ tới một ngày em không còn cần gì ở anh nữa. Không còn đòi hỏi gì ở anh nữa.

Lúc đó thì thôi kệ, cứ mang tiếng là tự huỷ hoại mối quan hệ này thôi.

Dù là, đường dài với anh em cũng đã tính hết rồi.

Nhưng mà, cái gì đến lúc cần phải bỏ thì cứ bỏ thôi.

Cùng lắm lại đau khổ vài tháng, rồi lại vươn lên.

Sống có được bao nhiêu đâu mà cứ tủi thân hoài. Đi làm quiz lúc nào cũng thấy chỉ số tự tin giảm sút, chỉ số nhạy cảm với stress thì tăng.

Có bệnh thì tìm cách chữa, vậy thôi ha.

Mình biết bệnh mình, mình biết cơ thể dị ứng với cái gì, thì cũng nên hiểu rõ tâm hồn mình dị ứng với cái gì.

Mình dị ứng với sự vô tâm, dị ứng với cảm giác bị xem nhẹ, bị bỏ rơi. Phản ứng mạnh mẽ đến không chịu nổi. Suy nghĩ cũng kém mạch lạc hẳn, cứ vỡ vụn ra, nghĩ một lát lại phải nghỉ một lát.

Giờ mới cảm nhận được sâu sắc rằng chuyện gia đình đã làm cái vụ dị ứng này trầm trọng thêm đến mức nào.

Muốn phòng tránh việc bị bị bỏ rơi, thì cứ phải chủ động bỏ rơi người ta trước thôi.

Đỡ hại mình, đỡ hại người.

Bản thân mình không ổn thì chắc đừng nên quen ai "bình thường". 

Vì anh ta chắc cũng không có lỗi.

Anh ta chỉ không quan tâm thôi.

Âu cũng là một cách tự bảo vệ của anh ta. Mình cũng có cùng cơ chế thôi.

Âu cũng là nghiệp quật.

Saturday, 8 May 2021

Lạm dụng

Save để đây, nhiều người bạn cần đọc.

Trộm vía, tất cả những câu hỏi trong bài, mình đều có thể trả lời "không".

---

CÁC DẤU HIỆU CHO THẤY BẠN CÓ THỂ LÀ NGƯỜI LẠM DỤNG TRONG MỐI QUAN HỆ


Nếu bạn nghĩ mình là người lạm dụng trong mối quan hệ, hãy tự hỏi bản thân những câu sau:


Bạn có...?

• Thường xuyên kiểm tra vị trí, bạn bè hoặc hoạt động của người kia?

• Chỉ trích hoặc xúc phạm người kia?

• Tin rằng bạn được phép đánh, xô hoặc tát người kia vì làm những việc bạn không thích?

• Tin rằng các hành vi không phù hợp hay hành vi bạo lực của bạn là do hành động của người kia mà ra?


Bạn đã bao giờ...?

• Đe doạ hoặc đập vỡ đồ đạc để làm người kia sợ?

• Dọa sẽ rời đi hoặc thật sự đã rời đi và để người kia ở lại một nơi nguy hiểm/không quen thuộc?

• Lái xe rất nhanh hoặc thiếu thận trọng để làm người kia sợ?

• Đấm, xô, đánh, bóp cổ, túm lấy, khống chế thể xác, đe dọa, uy hiếp, làm nhục, hạ bệ, chế nhạo hoặc ném đồ đạc vào người kia?

• Đổ rằng hành vi bạo lực hoặc lạm dụng đối với người kia là do rượu hoặc các chất gây nghiện khác?

• Đe dọa người kia để người kia theo ý bạn?

• Đe dọa làm hại bản thân nếu người kia rời đi hoặc chia tay với bạn?

• Cưỡng ép hoặc ép buộc người kia thực hiện các hành vi tình dục không mong muốn?


Nếu câu trả lời là “có” cho dù chỉ một câu hỏi ở trên đây, khả năng cao là bạn đang lạm dụng đối tác của mình. Hãy tìm kiếm sự hỗ trợ trước khi hành vi bạo lực và lạm dụng ngày càng nghiêm trọng và nguy hiểm hơn.

_______________________________

CÁC DẤU HIỆU CHO THẤY BẠN CÓ THỂ LÀ NGƯỜI BỊ LẠM DỤNG TRONG MỐI QUAN HỆ


Nếu bạn nghĩ mình là người bị lạm dụng trong mối quan hệ, hãy tự hỏi bản thân những câu sau:


Bạn có...?

• Những lúc bị hành vi của người kia làm cho sợ hãi?

• Sợ việc phải không đồng ý với người kia?

• Thường xuyên xin lỗi người khác vì hành vi mà người kia làm với bạn?

• Bị người kia sỉ nhục bằng lời nói?

• Không thể gặp bạn bè hay gia đình do bị người kia ghen tuông hoặc kiểm soát?

• Sợ phải rời bỏ người kia vì người đó đe dọa làm tổn thương bạn hoặc doạ tự tử nếu bạn rời đi?

• Đôi khi cảm thấy mình phải bịa ra lý do để giải thích những hành vi của mình để tránh sự tức giận của người kia?

• Tránh tham dự các hoạt động gia đình/xã hội vì sợ người cách người kia sẽ cư xử?


Bạn đã bao giờ…?

• Bị đấm, xô, đánh, bóp cổ, túm lấy, khống chế thể xác, đe dọa, uy hiếp, làm nhục, hạ bệ, chế nhạo hoặc ném đồ đạc vào người?

• Bị cưỡng ép hoặc ép buộc thực hiện các hành vi tình dục không mong muốn?


Nếu câu trả lời là “có” cho dù chỉ một câu hỏi ở trên đây, bạn có thể đang bị lạm dụng bởi đối tác của mình. Hãy tìm kiếm sự hỗ trợ trước khi hành vi bạo lực và lạm dụng ngày càng nghiêm trọng và nguy hiểm hơn.

_______________________________

Ba chiến lược lạm dụng phổ biến nhất bao gồm: thể chất, lời nói và cảm xúc.


Các đối tác bạo hành có thể đánh đủ mạnh để để lại vết bầm, nhưng chỉ ở những bộ phận trên cơ thể nạn nhân mà người khác không nhìn thấy. Nạn nhân có thể chọn không nói ra, hoặc nạn nhân có thể không xem đó là bạo hành.


Những kẻ lạm dụng có thể tấn công bằng lời nói thay vì — hoặc đồng thời với — bạo hành thể chất. Các cuộc tấn công bằng lời nói có thể nhắm thẳng vào nạn nhân, hoặc có thể dưới hình thức những bình luận coi thường hay hạ nhục, hoặc những lời buộc tội không đúng sự thật nói với người khác về nạn nhân. Lạm dụng bằng lời nói là vô cùng đau đớn và ảnh hưởng của nó rất lâu dài. Các hành vi có thể được mô tả là lạm dụng bằng lời nói bao gồm la hét; hăm dọa; dọa nạt; chế giễu; chỉ mặt đặt tên để sỉ nhục; chỉ trích; buộc tội; xúc phạm; hạ nhục; chửi thề; đổ lỗi; coi thường; chế giễu; mỉa mai; nhận xét tiêu cực; và tầm thường hóa các ý tưởng, quan điểm hoặc mong muốn của nạn nhân. Tất cả đều là những hành vi lạm dụng và không có chỗ đứng trong mối quan hệ yêu thương.


Sự lạm dụng cảm xúc rất âm ỉ và tàn phá tâm lý đến mức có thể mất nhiều thời gian nhất để nhận định và chữa lành. Vết bầm tím, vết cắt, gãy xương hay cảm giác bị tổn thương hầu như luôn chữa lành nhanh hơn vết thương do lạm dụng cảm xúc. Chúng cố gắng làm cho nạn nhân cảm thấy không xứng đáng được yêu thương, kém hấp dẫn, không có kỹ năng tình dục và có lỗi vì đã gây ra hành vi lạm dụng đang xảy ra. Các hành động có thể cấu thành lạm dụng cảm xúc bao gồm ra lệnh (“Tôi mong em làm những gì tôi nói”); che giấu thông tin (“Tại sao tôi phải cho em biết tôi đang nghĩ hay cảm thấy gì?”); từ chối tình dục ("Tại sao tôi muốn làm tình với một người như em?"); cố tình diễn giải sai cảm xúc của nạn nhân (“Em không bị tổn thương đâu — ngưng phàn nàn đi”); hành vi rủi ro (sử dụng ma túy, thực hiện các hành vi nguy cơ cao như lái xe ẩu, không đi khám khi cần thiết); từ chối sự giúp đỡ từ đối phương; ghen tuông thái quá; đe dọa tự tử; đe dọa làm tổn thương hoặc giết đối tác, bạn bè, người thân hay vật nuôi; và chịu trách nhiệm về tất cả các quyết định trong mối quan hệ.

_______________________________

THOÁT KHỎI MỐI QUAN HỆ LẠM DỤNG


Bạo lực trong các mối quan hệ thân mật thường không phá hủy một mối quan hệ đủ nhanh, và nạn nhân có thể bị mắc kẹt trong các chu kỳ quan hệ lạm dụng và bạo lực suốt một thời gian dài: nhiều năm hoặc thậm chí nhiều thập kỷ. Bạo lực trong các mối quan hệ thân mật chỉ nhằm một mục đích: kiểm soát tối đa và toàn bộ nạn nhân. Việc lạm dụng/bạo lực và mối đe dọa rằng chuyện này sẽ còn xảy ra nhiều hơn trong tương lai thường tạo cho nạn nhân nỗi sợ hãi đến nỗi việc cố gắng trốn thoát trở nên bất khả thi.


Nhiều người tin rằng khi một mối quan hệ đã trở nên bạo lực, nạn nhân chỉ cần rời bỏ là xong. Tuy nhiên, rời bỏ một mối quan hệ lạm dụng thường không đơn giản. Bạo lực trong các mối quan hệ thân mật là một vấn đề rất nghiêm trọng và phức tạp, nên nói thì dễ, chứ việc trốn thoát khó khăn hơn nhiều.


Nhiều người có thể sẽ thấy lạ vì những người bị cuốn vào một mối quan hệ bạo lực hay lạm dụng thậm chí có thể không hề nhận ra gì cả, mãi đến khi sự lạm dụng đã leo thang đến mức thực sự nguy hiểm về thể chất. Thậm chí sau đó, nạn nhân có thể không tìm được cách thoát khỏi khung cảnh bạo lực vì bị phụ thuộc quá nhiều vào kẻ bạo hành, sợ bị bỏ lại một mình và không có phương tiện tài chính, sợ tình trạng bạo lực sẽ tồi tệ hơn hoặc thậm chí chết người, hay lo lắng cho những đứa trẻ có thể là một phần trong mối quan hệ.


Thật không may, bạo lực trong mối quan hệ không có xu hướng giảm bớt hoặc biến mất theo thời gian; ngược lại, nhiều khả năng tình trạng sẽ càng trở nên tồi tệ hơn. Thông thường, cách duy nhất để chấm dứt bạo lực trong mối quan hệ là nạn nhân phải rời đi. Tuy nhiên, trớ trêu thay, nạn nhân của một mối quan hệ lạm dụng lại có nguy cơ bị bạo hành cao nhất khi cố gắng rời bỏ kẻ bạo hành. Phần lớn các vụ hành hung nghiêm trọng và giết người trong các mối quan hệ bạo lực xảy ra khi nạn nhân cố tìm cách rời khỏi hoặc đã rời khỏi kẻ bạo hành. Chỉ cần nghĩ một chút sẽ thấy điều này hợp lý. Hãy nhớ rằng, mục tiêu của hành vi lạm dụng là để kiểm soát người kia và thông thường, nhu cầu kiểm soát này bắt nguồn từ nỗi sợ bệnh lý của kẻ bạo hành rằng nạn nhân sẽ rời bỏ mối quan hệ. Khi nỗi sợ hãi đó trở thành hiện thực, cách duy nhất mà kẻ bạo hành biết là trở nên bạo lực hơn trong một nỗ lực tuyệt vọng để giành lại quyền kiểm soát đối với người đối tác đã bỏ đi.


Nạn nhân nên làm gì để được an toàn sau khi rời khỏi một mối quan hệ lạm dụng? Không ai có thể đưa ra bất kỳ đảm bảo an toàn nào, nhưng một số hướng dẫn có thể giúp ích:


1. Đánh giá mức độ nguy hiểm của kẻ bạo hành. Phân tích hành vi bạo lực trong quá khứ, những lời đe dọa gây ra về hậu quả của việc cố gắng bỏ đi, có sở hữu hoặc sử dụng vũ khí trong quá khứ, v.v.

2. Có kế hoạch trốn thoát. Tìm đường trốn thoát nếu kẻ bạo hành cố gắng tiếp cận tại nhà, tại nơi làm việc, nhà của người thân hoặc bất kỳ nơi nào khác có thể bị kẻ bạo hành cố gắng tiếp cận bằng bạo lực. Biết cách trốn thoát và biết rằng mình sẽ đi đâu. Điều này giúp nạn nhân đi trước kẻ bạo hành một bước trong việc kiểm soát và trả thù.

3. Tạo một mạng lưới an toàn gồm những người đáng tin cậy. Luôn có sẵn số điện thoại của họ. Tìm cách mà họ có thể cung cấp một nơi để ẩn náu hoặc các hình thức trú ẩn khác khỏi kẻ bạo hành.


Những biện pháp này nghe có vẻ quyết liệt, nhưng bạo lực nghiêm trọng và thậm chí giết người là những khả năng rất thực tế xảy ra sau những mối quan hệ bạo lực.

_______________________________

YÊU LẠI ĐƯỢC KHÔNG?


Liệu một người đã trải qua một mối quan hệ bị lạm dụng khủng khiếp có bao giờ có thể tìm thấy sức mạnh để mạo hiểm một mối quan hệ thân mật một lần nữa không? Câu trả lời là có, nhưng thường thì con đường trở lại tình yêu đòi hỏi rất nhiều sự suy nghĩ và đánh giá cẩn thận. Một nỗi sợ hãi chung mà những người sống sót phải đối mặt là dính líu với một người lạm dụng hoặc bạo lực khác. Một dấu hiệu đáng tin cậy cho thấy những người này đã sẵn sàng yêu và được yêu trong một mối quan hệ hạnh phúc, lành mạnh là họ có thể nói rõ những gì họ muốn từ mối quan hệ đó và những gì họ sẽ không bao giờ chịu đựng từ bạn đời nữa.

Thursday, 6 May 2021

06.05.2021

 If I can't talk to you, and you have things that you don't want to talk with me, so how are we gonna go forward?

Really, how? Or someday I must raise this question to you. Will it be the day that things break?

I don't know any more. I'm just frustrated and confused and mad at myself.

I am stubborn, and so are you. Can this work? Or we should just, you know, stop?

I am writing to think. To clear my mind. So I can get back to work. I have so many feelings inside of me now. I need my zen mode. I need to get them out, solve them, deal with them.

Some days, the anxiousness is just too much to repress. I can't hold them in. They scream and they groan and they insist to be let out.

So be it.

I just want to rearrange my mind in the most gentle way possible. To cause the least damage that I can.

I really want to go somewhere, have a stop. I want everything to stop, and let me breathe for just a while. I promise it will be a short while only.

I want to hide, but even myself knew it is not "sensible" in every way. So I don't. And I trapped myself. I don't feel trapped, I feel it's the right thing to do. It's just that I'm too weak for it.

I'm too weak at work, I'm too weak in love, I'm too weak at life. But that's simply just who I am - I cannot change this fact. I cannot lie to myself that I'm stronger than this, because actually I don't.

I have learned to be honest with myself, so I can arrange the breaks it needed. So I won't have to reach the breaking point. Because I don't trust anyone to be able to hold me then. They can just mourn when it is done. And it's not their fault.

We are the only ones who can control what to feel and what to remember. What values to hold and what sins to forgive. I don't believe in any higher power that can provide help, because everything comes with a price. Help from anywhere will incur a favor waiting to be returned. For the higher powers, it would be my belief, no matter big or small. I'm just stubborn that way, and won't give my freedom of mind to anyone. It's not that I look down on them - I look at them with normal eyes and consider them as just a creature of the universe. Maybe some higher forms, but not someone I would trust completely.

Because in the end, my mind is the only thing I can protect with full power. As long as it depends on any one or any thing, it would just get more and more vulnerable when standing alone. The mind of a group is strong, but if separated, it will be weaker than the independent ones. What if one day, the target of the group and yourself is no longer aligned? 

I keep that in mind, and there is nothing in the world that I want to protect more than my mind. It's the only thing I truly have.


---


Turning to another spike in my mind.

How am I gonna affirm that I have gotten through the pain, have moved on, have forgiven all the sins, while I still cannot bear to read any articles relating to fatherhood?

I even give away my favourite picture book of my favourite artist to my student, just because I longer feel its relevance. Even when I should have felt it - he actually used to love us. It's just that he only loves things when they are young and small. He cannot grow with the world, so he went back against the tide, and look for the water from the source of the waterfall.

He spent his life climbing down from the mountain, then refused the nutrition and growth and changes he has been through, so he can go back just a little bit, taste a little of the purer stream, and roll down the mountain with it again. Will it repeat, the reroll? No one knows. Maybe he doesn't know either. Someday when he no longer has the strength to go back, he will end up stuck forever on the mountain, never reaching the valley, never have his chance to explore the rest of the world. 

I dearly hope he finds his value in the process, that his effort of rerolling means something. I dearly hope he finds his happiness, as I cannot worry about him any more. I simply cannot handle it, I am already overloaded with my life - the life without him, and the challenges I have to face ahead with all I have.

But still, the pain stays raw, and I guess it will stay that way for a couple of years more.

---

I have to calm down and convince myself that not everyone this THAT hurry. Life is not that hustling. I don't have to run so fast, to change so fast, to rush for things that are not really important in the end. 

I have to work on my relationship. I have to repair my soul. I have to spend more time with Mom and heal her toxic pains. I have to sit down and breathe. Work and studies don't matter that much, and so is money. Hell, I have been chasing money for so long and so blind that I lost my cause.

After all this is said, I will concentrate at work, and go home early today. One step at a time.

Monday, 1 March 2021

01.03.2021

Sợ nhất là bị bỏ rơi
Sợ nhì bệnh tật chơi vơi một mình


Tuesday, 15 December 2020

Friday, 30 October 2020

30.10.2020 - "Đúng sai ở mình, khen chê ở người, không bàn được mất."

 Một ngày bình thường, lương đã xong, trốn việc viết nhẹ vài dòng phủi bụi.

Bỗng dưng xuất hiện những ngày yên bình hiếm có. Việc thì lúc nào cũng còn đó, chẳng bao giờ hết, nhưng không sao cả. Việc nhà cũng vậy, tối nay thằng ku ghé qua ăn cơm gà, bố cũng kêu thợ tới lắp cái máy lọc nước, sáng mai thì đi mua kệ gỗ treo tường với mẹ.

Hôm nay còn có lương nữa, sẽ gửi 4tr vào tài khoản tiết kiệm, dù không được bao nhiêu, nhưng cũng có được chút gì đó của mình.

Dạo này trí nhớ càng lúc càng tệ, hôm mất cái này, hôm lạc cái kia. Những quà anh tặng mình hình như chỉ còn mỗi cái bàn chải điện là nguyên vẹn. Rồi mơ mộng cũng kì quặc và ám ảnh hơn trước, thực sự không muốn viết ra lại chút nào, cũng may là không còn giữ thói quen viết lại giấc mơ nữa.

Dạo này mình cũng đỡ bám người, đỡ buồn vì anh hơn, cũng ít quan tâm anh nghĩ gì hơn. Cứ tự chủ cảm xúc như vầy, có khi mới sống được. Tương lai chắc lại càng buồn thêm, tiếp xúc lâu sinh tật, thôi thì tập làm chai bản thân trước có vẻ hợp lý hơn, dù gì cũng là bảo vệ bản thân.

Dạo này cũng bớt thời gian đu BJYX, chủ yếu vì đọc vài bài anti mà lung lay. Đúng là ai cũng chỉ tin những gì mình muốn tin. Người gần ở cạnh bên còn không hiểu hết ý tứ, nói chi hiểu được những biểu cảm của những người ở thật xa, lại còn trước máy quay lúc nào cũng ON chế độ hóng chờ. Hơn 10 năm chạy theo idol, không phải chưa đủ thấm sao?

Dạo này cơ thể cũng không ổn lắm, nổi mụn liên miên, mùa dâu qua lâu rồi mà vẫn còn cảm thấy uể oải khó chịu. Cũng may có yoga, dù mỗi sáng là một cuộc đấu tranh inh ỏi "Tập hay không tập?", nhưng công nhận nhờ có nó mà tình trạng của mình cải thiện hẳn.

Dạo này làm chuyện gì cũng hời hợt, làm việc cũng vừa đủ, chơi Genshin Impact hay đọc Thiên Quan Tứ Phúc cũng không hết mình, quan tâm mẹ và gia đình cũng chỉ đủ mức cơ bản. Anh thì lại càng bị zoom out tới hết cỡ, giờ 1 tuần cũng chỉ đi chơi 2 ngày cuối tuần thôi, người ấy cũng bận rộn chẳng còn hy sinh thời gian rảnh, mình cũng thích nghi thôi. Giờ mà anh đề nghị đi thêm bước nữa, chắc mình chả tin. Đêm đêm trước khi đi  ngủ có hay diễn tập khoảnh khắc đó, nhưng chẳng cái nào kết thúc trong êm đẹp được cả.

Đây là đoạn thời gian vô cảm nhất, mà cũng dễ sống nhất mấy tháng qua. Giống như uống một liều thuốc an thần vậy, giảm triệu chứng dù những vấn đề gốc rễ vẫn ở đó. Nhưng nếu tự luyện được cảnh giới này, thì chắc là không cần dùng thuốc nữa.

Càng lớn, cơ hội để cảm nhận những cảm xúc của bản thân càng ít đi. Vậy nên chắc càng phải tự tạo ra thêm cơ hội, sinh ra thêm nhiều khoảnh khắc nữa, để thấy cuộc đời còn đáng sống.

---

Tháng này, khắc ghi được thêm một câu hay.

"Đúng sai ở mình, khen chê ở người, không bàn được mất."

Mình thấy đúng lương tâm, mình thấy đúng lẽ phải, mình thấy đúng ước muốn và khả năng, thì là đúng.

Khen chê là ở miệng người, ở quan điểm của người, ở mong muốn của người về một chuẩn mực hoàn hảo cho một tình huống giống như cách hiểu của họ. Mình khen chê người ta thì cũng vậy thôi, làm gì bắt người ta sửa đổi theo câu nhận xét của mình. Người ta chỉ sửa đổi khi người ta thấy cũng đúng thôi. Vậy là đúng sai vẫn là do người ta, chứ không phải do lý lẽ của mình.

Không bàn được mất. Được cái gì mất cái gì, không phải là chuyện hiển hiện ngay trước mắt, ngay lúc xảy ra chuyện đó việc đó. Được mất là chuyện cả đời, mất ngày này được ngày kia, mất cái này được cái kia, cái mất của người này là cái được của người kia, chín chín chín chín vạn triệu tỷ khả năng, càng lúc càng sinh sôi, bàn đến bao nhiêu kiếp cũng chưa hết. Bàn được mất cũng không quan trọng bằng tự phân định đúng sai, phân định xong thì cũng biết được cái gì cần làm rồi.


Lòng vòng một hồi ngáp cũng 5+ lần rồi, cũng không biết mình muốn viết cái gì. Thôi thì coi như đặc tả một ngày suy nghĩ vẩn vơ bình thường đi.


thơ thẩn ~

Thursday, 24 September 2020

24.09.2020

Có cái chuyện nhỏ con con thôi mà cũng phải cãi cho bằng được.

Xong mai hay mốt gì đó nghe ông nào nói phải mua món đó thì xách cái đít đi mà mua.

Lúc nào cũng nghe người ngoài.

Lúc nào cũng không coi mình ra gì.

Lúc nào cũng có thể làm tâm trạng mình tuột dốc thảm hại.

Lúc nào cũng có thể làm mình tủi thân.

Lúc nào cũng có thể làm mình cáu và buồn đến mất ngủ.

Dạo gần đây lúc làm mình vui vẻ hạnh phúc thì ít đến đáng thương, lúc làm mình stress thì nhiều đến vô kể.

Thực sự vẫn rất cô đơn. Quen nhau mà cô đơn đến tê lòng như vầy thì còn quen làm gì.

Quen nhau mà ngày có 24 tiếng đã mất đến 12 tiếng nghĩ về chuyện chia tay thì còn bên nhau làm gì cho khổ ra.

Lúc nào em cũng có cảm giác anh chán ghét em lắm rồi.

Lúc nào cũng có cảm giác anh chẳng coi em ra gì cả. Sức khoẻ của em, cảm xúc của em, kiểu gì rồi em cũng vượt qua được hết thôi mà, quan tâm làm chi, để ý làm chi.

Ừ thì đang dằn dỗi đó.

Nhưng chắc là cũng chẳng có gì quan trọng đâu.

Khóc đến đâu, đau lòng đến đâu,

Cũng chẳng sao đâu.

Tí thôi là hết ấy mà.

Những vết thương ấy, cứ để chúng tự khỏi thôi.

Mình không cần phải làm gì hết, chuyện tự nhiên sẽ ổn.

Chắc anh nghĩ vậy ha. Em nghĩ là anh nghĩ vậy đó.

Chuyện chẳng có gì quan trọng. Quan tâm cũng chỉ là nói câu đó hỏi câu đó,

Mình quan tâm em ấy tới vậy rồi mà còn thấy chưa đủ sao? Còn muốn làm gì nữa?

Chắc là anh nghĩ vậy. Anh mà chối, đâu phải anh nghĩ vậy đâu, là em hiểu lầm, là em tự suy diễn, là em không chịu nói gì với anh cả, làm sao anh biết được.

Vì sao á?

Vì em nghĩ rằng, em có nói anh cũng chẳng muốn nghe.

Rất nhiều lần rồi, em nói với anh là em buồn, em mệt, em mệt lắm rồi.

Để được gì?

Thật sự là không được lấy một chút mảy may quan tâm luôn ấy.

Chỉ khi nào bệnh, chỉ khi nào im lặng không còn trả lời tin nhắn, chỉ khi nào cận kề cực hạn chia tay, anh mới chợt nhớ ra em mà quay lại quan tâm lo lắng bằng tin nhắn các kiểu.

Em thèm vào ấy.

Làm cái chó gì cũng một mình. 

Bắt anh lo chung thì giống như đóng vai gà mái mẹ, miễn cưỡng cái con người đạo mạo cẩn thận là anh đi chơi liều mạng nhảy cầu nhảy núi gì đó.

Anh thì biết lo lắm. Em chỉ biết liều thôi.

Ừ em chỉ biết liều chỉ biết thiếu suy nghĩ thôi.

Lúc thì nghĩ quá nhiều nghĩ linh tinh, lúc thì ko đủ suy nghĩ. Ủa em đâu có bị tâm thần phân liệt anh ơi!?!

Em hèn lắm, em chỉ biết xả sau lưng, xả lén lút, xả hết tủi thân, hết uất ức ở cái xó này. Cái xó thân thương với em nhất.

Lúc nãy em định khóc. Nhưng không biết xui hay may, em gần như hết khóc nổi rồi.

Một ngày đúng ra được vui vẻ, lại tiếp tục kết thúc trong nước mắt.

Hôm nay thu tiền thành công không trục trặc gì, bán hết đc cây kiểng.

Hôm nay ăn cơm trưa thật ngon, được một chiếc ly thật xinh.

Hôm nay hộp card BTS cập bến, hình rất xinh rất ảo. Tặng cho T nào.

Hôm nay trúng gió, đi tập bớt 1 phần, về cạo gió bớt thêm 1 phần.

Hôm nay được khách hàng khen tiếng Anh hay. Hôm nay được nghe tâm huyết được công nhận.

Hôm nay các bạn đồng nghiệp đều thật hiền.

Còn rất nhiều cái hôm nay. Mai mốt chắc phải tập thói quen reflect lại 1 ngày.

Những cái nào gây độc gây hại, phải cố gắng bỏ qua, tự sống tốt cho chính mình.

Ai rồi cũng chỉ là người qua đường mà thôi, gặp nhau trên đường đời một thời gian, đồng hành sương gió nắng mưa, rồi thì ai cũng có chuyện riêng để lo, có quan điểm riênh để bảo vệ, có tính cách riêng để yêu thương ko ai sửa được, tự mình tự hào với cái sự ẩm ương của mình, nuôi dưỡng dạy dỗ mình nên người.

Kệ thôi.

Chuyến đi này mà không ổn, thì lại tiếp tục nghĩ đến chuyện tạm biệt thôi. 

Mình nếu đã xác định không thể cùng nhau đi đường dài, thì dù còn thích, cũng sẽ chủ động mà chia tay.

Con gái lớn rồi, quý giá nhất là thời gian. Lựa chọn sai thì mai này không có tư cách trách ai cả.

Lúc nào cũng chỉ có thể tự trách chính mình thôi.


Monday, 31 August 2020

Chiến trường văn hoá

Đọc bài này mà rưng rưng. Đôi khi những kẻ mạnh miệng ý kiến ý cò về cuộc đời bạn nhất, lại là những người thân thiết nhất, mà cũng vô tình hủ bại nhất.

Đến cuối cùng, chỉ có bạn là thương bản thân mình nhất thôi, cũng chỉ có bạn chịu trách nhiệm với số phận của mình, không phải ai khác, không thể đổ lỗi cho bất kỳ người nào xung quanh cả.

Nghiệp từ mồm người khác, từ đầu óc của người khác, nếu ta rước về, thì đó là trách nhiệm của ta thôi. Có ai cảm thông thì cảm ơn, ai đưa tay giúp đỡ thì báo đáp, không có ai cũng không được oán trách, mà phải cố dũng cảm tìm cách sống tiếp với những lựa chọn của mình.

26 tuổi, học cách nhẫn tâm với những do dự của bản thân.

---

Tôi từng được nghe kể rất nhiều những câu chuyện khiến lòng này vô cùng giận dữ.

Chẳng hạn như cô con gái và cậu con trai cùng với tay gắp đồ ăn, người cha đập thật mạnh vào đũa của cô con gái.
Chẳng hạn như vào một đêm khuya vắng lặng nọ, tiếng khóc nức nở của cô bạn thân ở đầu dây bên kia dội vào tai tôi, gia đình ép cô ấy phải lấy con trai của một kẻ giàu hợm hĩnh.
Chẳng hạn như xung quanh tôi có rất nhiều người trẻ đang xông xáo sự nghiệp ở phương xa lại bị cha mẹ ép phải về nhà, tiền lương nhận được ở công ty mới chỉ bằng con số lẻ ban đầu. Năm này qua năm khác, ánh sáng nơi mắt họ dần chìm vào tăm tối.

Về sau, tôi viết đôi dòng chia sẻ, những con chữ ấy được đọng lại từ nỗi oán thán, giận hờn.
Nhưng có vô số cảnh ngộ mà tôi chẳng thể tượng tượng, lại xuất hiện ở phần bình luận dưới mỗi áng văn tôi viết.

Có một bé gái vừa sinh ra hai ngày đã bị cha mẹ chôn sống, đúng vậy, là chôn sống. Nguyên nhân ư? Là bởi đôi cha mẹ đó tin rằng chỉ cần con gái họ chết thảm trong sự hung tàn thì sẽ chẳng còn bé gái nào dám đầu thai vào nhà họ nữa.

Có một bạn nữ kể rằng, cô ấy bị cha mẹ ép về quê ngay khi vừa tốt nghiệp, không được trang điểm, không được ra khỏi nhà quá chín giờ rưỡi tối, không được đi du lịch ở nơi xa quá một ngày, vắt óc nghĩ ngợi nên mai mối cô ấy cho con trai của ông này ông kia.

Còn có một bạn nữ nọ, mẹ cô ấy vờ bị bệnh để ép cô ấy từ chức về quê, khi bị cô ấy phát hiện, định xách hành lí bỏ trốn lại bị mẹ giật lại, sau đó giấu hết chứng minh thư, bằng tốt nghiệp, thẻ ngân hàng, để cô ấy không tìm được việc làm, rồi ép cô ấy đi làm lao động thời vụ cho một ngân hàng tại địa phương.

Tôi thấy mình chẳng giúp ích được gì cả, bởi cho dù tôi viết hay không viết, thì những đau thương, bi kịch ấy vẫn xảy ra hàng ngày.
Tôi cũng từng nhận được vô số lời nhắn mang cùng một nghĩ suy: "Viết vài ba thứ này làm gì không biết, mấy kẻ đó có xem weibo đâu."
Họ nói đúng. Kẻ chôn sống con gái kia, kẻ nuôi nhốt con cái kia, kẻ cướp bằng tốt nghiệp của con gái kia, họ không xem weibo.

Nhà báo Lâm Thiên Hoành cũng từng bình luận về ngành truyền thông như sau:
"Mẹ nó chứ công cốc hết cả, người bị bài viết của anh ảnh hưởng chỉ là những người muốn bị ảnh hưởng, họ chỉ là con số cực nhỏ thôi."
Đây là sự bất lực của những con chữ.

Kẻ địch của chúng ta là quy tắc của cả cái xã hội hủ bại, lạc hậu này.
Người ủng hộ cái xã hội cũ ấy là những bà hàng xóm không bao giờ xem điện ảnh, chỉ chăm chăm chú ý mấy bộ phim truyền hình về mẹ chồng nàng dâu, là những cô chú lớn tuổi không bao giờ lướt weibo, chỉ răm rắp nghe theo mấy tin đồn nhảm nhí phủ đầy wechat, là những phụ huynh, họ hàng chẳng chịu trông theo những bước tiến hàng ngày của thế giới, chỉ giữ khư khư cái quan niệm tự cho là đúng đắn của mình.
Đây không phải trận chiến của một người, nơi tiền phương tôi đang đứng, có vô số nhà văn, đạo diễn, hoạ sĩ, ca sĩ vĩ đại đã chiến đấu hết mình, ra sức tấn công cái thế giới ấy hết lần này đến lần khác.

Nhưng cái thế giới này vô cùng tồi tệ, nếu chỉ có những chiến sĩ cầm bút chiến đấu, thì sẽ chẳng cứu được nó đâu. Bởi kẻ thù của chúng ta không nghe thấy.

Bởi vậy mà nhiều năm về trước, Lỗ Tấn từng nói: "Mong cho tất cả thanh niên Trung Quốc sẽ thoát khỏi hơi lạnh, ta cứ bước hướng về phía trước, không cần lắng nghe lời của những kẻ cam lòng với thực tại, không có chí tiến thủ kia. Một phần nhiệt huyết, là một phần ánh hào quang."

Internet là chiến trường của chúng ta, đúng là thế. Nhưng chiến trường rộng lớn hơn cả là phòng khách, là phòng làm việc, là nơi tổ chức đám cưới, là bệnh viện, là trường học, là cuộc sống bình thường, phổ thông của mỗi một con người.
Trong mỗi một gia đình, mỗi một chức vị công việc, ai cũng có thể sử dụng lời nói và chọn lựa của mình để mài một con dao sắc, đâm thẳng vào thế gian mục nát này.
Trong tim của mỗi chúng ta đều có một ngọn lửa bùng kia mà, không thì tại sao Tôn Ngộ Không lại là anh hùng của hàng ngàn hàng vạn con người?
"Tôi sinh ra đã là kẻ tự do, ai dám vênh váo với đời hơn ai?"

Một cô con gái kiên quyết nói "Không!" khi cha mẹ ép buộc phải lấy chồng, cô ấy đang chiến đấu.
Một người thanh niên vẫn nhiệt huyết với công việc mà mình yêu thích mặc sự phản đối của gia đình, anh ta đang chiến đấu.
Một cậu học sinh đứng chắn trước mặt người bạn đang bị bạo lực học đường, cậu ấy đang chiến đấu.
Một chú rể kiên quyết phản đối hủ tục "náo hôn" theo yêu cầu của một người đàn ông khá lớn tuổi trong dòng dõi nhà mình, anh ấy đang chiến đấu.
Một bác sĩ khoa phụ sản từ chối tiết lộ giới tính của thai nhi cho người quen, hàng họ, chị ấy đang chiến đấu.
Một anh HR chống lại chính sách nhân sự sặc mùi kì thị giới tính của cấp trên, anh ấy đang chiến đấu.
Một người đồng tính vẫn đứng ra chống lại sự khinh thường không dành riêng cho chính mình, anh ấy đang chiến đấu.

Lịch sử được đắp bồi bởi mỗi một con người. Mỗi một lần kiên trì, mỗi một lần phản kháng đều là những cánh bướm đang vỗ nhẹ.
Mỗi một sự cố gắng bé nhỏ đều có thể thay đổi một khoảng đời.
Vậy là bánh răng tiến về phía trước của thời đại lại được đẩy lên, di chuyển một chút ít.
Và sự cố gắng của vô số con người tạo ra vô số những chút ít, chiếc bánh răng khổng lồ kia sẽ ầm ì chuyển động.

Có lẽ, thứ mà chúng ta nhận được sẽ là chiếc roi đạo đức mang tên Bất Hiếu, là cái lắc đầu chê trách của bạn bè "Sao cậu không biết ý gì thế nhỉ?", là ánh mắt như nhìn thấy quái vật, là cái cười khinh khi "Tao ăn muối còn nhiều hơn mày ăn cơm đấy".
Có lẽ, chúng ta chỉ có thể sưởi ấm cho nhau trên mạng xã hội.
Nhưng thế thì sao nào, tôi vẫn luôn cảm thấy cuộc tấn công cô độc kia vô cùng lãng mạn.

Lời của tiên sinh Lỗ Tấn vẫn văng vẳng bên tai: "Nếu không có ngọn đuốc rực lửa, thì tôi chính là ánh sáng duy nhất chốn này."

Tôi muốn đích thân thay đổi thời đại này.
Tôi muốn làm một vị anh hùng chẳng để lại họ tên.
Tôi muốn trở thành một đốm lửa sáng giữa thế gian tầm thường này.

Tôi biết mọi người rất cô độc, tôi cũng vậy.
Nhưng đừng từ bỏ nhé, dù là vì bản thân, hay vì thiên hạ.
Đốm lửa con con, rồi cũng sẽ thiêu đốt cả một vùng.

Nguồn: 写不出稿苏见祈 
Dịch: Linh Lung Tháp

Tuesday, 23 June 2020

Zhihu - Thẻ tích điểm

Con gái vì lý do gì mà đột nhiên nói chia tay?

______________________________

Group Weibo Việt Nam
https://facebook.com/groups/weibovn
Fanpage
https://facebook.com/weibovietnam

______________________________

Tiểu Phát đột nhiên bị bạn gái nói lời chia tay, chỉ vì một thỏi son.

Cô ấy không phải kiểu đóng sầm cửa mà đi, cô ấy sắp xếp gọn gàng đồ đạc trong nhà, sau đó mới chuẩn bị hành lý, rồi nhẹ nhàng đóng cửa.

Tiểu Phát nhận được tin nhắn: “Chia tay đi, tạm biệt.”

Thời gian 6 năm hai người bên nhau, hồi đại học, mỗi ngày đều cùng nhau đi học rồi tan học, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ôn tập để thi cử.

Tôi nhìn hai người họ từng bước từng bước tốt nghiệp, bước vào xã hội, có việc làm, ở chung, đến nay khi chuẩn bị nói đến việc kết hôn, lại đột nhiên chia tay rồi.

Tiểu Phát hơi tức giận: “Lúc trước cô ấy nói chia tay, tôi liền xin tha thứ, cùng lắm thì quỳ gối nhận lỗi, nhưng lần này chỉ vì 1 thỏi son mà chia tay, tôi thực sự không chấp nhận được.”

Tiểu Phát và bạn gái bên nhau thời gian dài như thế, đã có rất nhiều lần cãi nhau dẫn đến chia tay, thường thường sẽ gọi tôi ra để hoà giải.

Có một hôm Tiểu Phát tan làm rất sớm, bạn gái muốn anh đến đón, không quên nhắc nhở mang cho cô ấy một cái bánh ngọt, nhưng Tiểu Phát quên. Đến trước cửa công ty mới nhớ ra, liền vội vàng xin lỗi, bạn gái mềm lòng tha thứ, nhưng không ai biết cô ấy vì tiết kiệm thời gian hoàn thành hạng mục, muốn kiếm thêm chút tiền, mà cả ngày không ăn gì.

Còn có lần cùng hội bạn gặp mặt, chơi trò chơi nói thật có người hỏi Tiểu Phát sinh nhật của bạn gái là gì, anh ta vậy mà lại lắp ba lắp bắp, cuối cùng cười cười rồi nói, quên rồi, bạn gái bắt đầu tức giận, anh ta lại vội vàng xin tha thứ.

Hình như con trai đều như vậy, mắc cùng một lỗi, xin lỗi cùng một chuyện, cầm tay bạn lắc đi lắc lại, nói anh xin lỗi mà, tha thứ cho anh đi mà, đánh thức tâm hồn mềm mỏng của con gái, sau đó nghĩ là chuyện qua rồi. 

Nhưng thật ra không phải là qua rồi, mà là trừ đi một điểm, bắt đầu từ chuyện cô ấy yêu anh, trừ đi một điểm. 

Yêu một người là sẽ có thẻ điểm số đấy.

Quên bánh ngọt, trừ một điểm, quên sinh nhật, trừ một điểm.

Chờ đến ngày trừ hết điểm rồi, thì cũng là lúc không còn ôm sự kỳ vọng nữa.

Tôi lại nhớ có một quãng thời gian, Tiểu Phát và bạn gái cãi nhau, lúc chúng tôi gặp nhau, cô ấy không nói một lời, ngồi đó nghe Tiểu Phát biện giải, khóc lóc, sau đó cô ấy gật đầu tha thứ, dường như chỉ là tha thứ cho có.

Nhớ đến lúc đó, chắc hẳn là cô ấy đang chờ đợi, đợi người con trai ở bên cô ấy 6 năm làm cho thẻ điểm số trong lòng cô ấy tăng trở lại, điểm số sớm đã bị trừ hết rồi, nhưng vẫn còn yêu sâu đậm, nên cô ấy lại một lần nữa cho cơ hội, cho cái người mà làm cô ấy buồn hết lần này đến lần khác một cơ hội nữa. 

Thỏi son đó là quà cho lễ tình nhân, nhưng trước lễ tình nhân mấy ngày, bạn gái nói là môi cô ấy bị sưng, đi khám bác sĩ nói nhất quyết không được bôi son.

Nhưng Tiểu Phát vẫn là giống như cũ, dùng thái độ cợt nhả để lừa dối cho qua. 

Tôi sau này mới hiểu ra, tất cả lời chia tay đều là đã nghĩ từ lâu.

Tất cả những sự đột nhiên, đều là có ý định từ trước rồi. 

Người bên bạn sáu năm, trong thâm tâm cuối cùng cũng quyết định rồi. 

Người thật sự muốn ra đi sẽ không bao giờ nói ra, càng giống như đi mua nước, bước vào một ngã rẽ, ngoảnh đầu lại mới nhận ra không tìm được cô ấy nữa rồi. 

Còn những người đóng sầm cửa mà đi, không ngừng tranh cãi, không ngừng làm trò ấu trĩ, cô ấy sẽ không làm được việc cắt đứt quan hệ, bởi vì yêu bạn, cô ấy hi vọng bạn có thể làm điểm số tăng trở lại, hi vọng bạn nhớ ngày mà cô ấy đến tháng, nhớ sinh nhật cô ấy, nhớ cô ấy cần phải làm ấm bụng và những lúc cô ấy cần một cái ôm.

Mỗi lần cãi nhau đều là đợi bạn thêm điểm, cho dù điểm bị trừ hết rồi, vẫn muốn tìm lý do cho bản thân.

Bởi vì đã cùng nhau đi qua bao nhiêu năm như thế.

Bởi vì cả hai người ở thành phố rộng lớn này đều là ánh sáng duy nhất của đối phương, cùng nhau chen chúc ở tàu điện ngầm, cùng nhau mua bánh chiên, cùng nhau thuê nhà và đi tìm việc, cùng nhau bị người môi giới lừa, đã từng bị bệnh, đã từng về nhà, rất nhiều chuyện như thế này đều là cùng nhau vượt qua, bởi vì cô ấy yêu bạn.

Nhưng mà việc yêu bạn khiến cô ấy buồn.

Cô ấy không phải đột nhiên chia tay với bạn.

Cô ấy là đột nhiên quyết định, đã đến lúc phải yêu lấy bản thân rồi.

Dịch: 英子 - Anh Tử (không reup dưới bất kỳ hình thức nào)

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/268385676/answer/1035493063
Nguồn ảnh: 小妖精美化

Monday, 22 June 2020

22.06.2020

Ngày hôm nay thực sự rất tệ. Mình cảm thấy không được lắng nghe, tình cảm của mình không được hồi đáp. Mình buồn nên tắt tin nhắn của anh đi, không muốn nghĩ về anh nữa. Tối, anh nhắn hai chữ "Quê rồi" và đi ngủ. Chắc mình đã chọc giận anh thật rồi. Nhưng có lẽ như mọi khi, mình cũng chẳng có nghĩa lý gì đâu. Tâm trạng của mình, vui buồn của mình, đầu óc của mình, chưa bao giờ có nghĩa lý gì với anh cả. Mình vẫn luôn là một con nhóc cứng đầu cứng cổ chẳng có gì hay ho thôi.

Đúng, đều là anh đúng hết. Sai, cũng là do trời sai đất sai em sai đời sai. Anh cũng có sai, nhưng hóa giải được hết. Không biết bạn còn nhớ không, hôm qua là ngày mình dẫn anh tới quán Midori mình thích. Cũng không hẳn là quá thích, nhưng mình thấy hợp với anh, có máy lạnh, có trái cây tô, cũng có những chậu cây khá xinh và ghế nệm thoải mái.

Ấy vậy mà anh chê suốt cả một buổi chiều. Đồ uống thì mắc, không gian thì ồn ào, và mọi thứ không hề thoải mái một chút nào. Nói thẳng nói tuột, không còn chút ý tứ nào giữ lại. Cảm nhận của mình, tấm lòng của mình, có hay không có cũng không quan trọng. Quan trọng chắc là anh nói thật, anh nói đúng.

Mình chỉ biết cụp mắt xuống thôi. Mình thực sự không giỏi chuyện hơn thua. Mà lòng mình cũng đã ê ẩm rồi, không còn tâm trạng kéo ai lên hay giải thích cho ai chuyện gì nữa. Mình chỉ biết buông tay, vậy thôi, không níu giữ nữa, không cầu xin an ủi động viên nữa.

Từng chuyện, từng chuyện nhỏ tích tụ lại, đêm nào mình cũng khóc tới kiệt sức, cứ nghĩ tới là lại khóc, không ngừng được.

Tính ra, từ lúc học lại cách thích lại một người, thích lại anh, mình khóc gấp 3 4 lần bình thường. 

Có lẽ là do áp lực gia đình nữa, công việc nữa. Chắc có lẽ mình nên quay lại tập sống một mình. Không tốn thời gian vào những cơn đau này nữa.Yêu thì vui nhưng lạnh nhạt thì đau rát vô cùng, khóc lóc cũng thực sự rất mệt.

Mình không chịu được một tình yêu không có niềm tin.

Hôm anh dắt bạn anh lên She, trong khi mấy hôm trước đó mới suýt giận em vì giới thiệu quán cho các chị em cty cũ, em cũng khóc mấy hôm liền, trong khi anh cười hì hì bảo bạn này anh tin tưởng, không sao. Em buồn vì anh không tin em, cũng không tin cách em nhìn nhận bạn bè. Anh tin vào ai em cũng không còn biết nữa, chỉ nghĩ quẩn quanh chuyện anh không tin em.

Hôm mèo giết mất con chim sẻ, em vừa buồn vừa sợ, muốn có một người đi cùng để không phải chôn con chim một mình. Em không quen nổi với chuyện sống chết. Em hỏi nhờ anh đi cùng, em năn nỉ, dậy sớm 4h30 cũng được. Nhưng anh bận đi chùa rồi. Đi sớm chưa tới giờ lên chùa thì bãi xe bận rồi, anh không đón em được đâu. Em buồn vì em cảm thấy em không quan trọng, nỗi buồn, nỗi sợ của em cũng chẳng đáng gì, chuyện đâu đáng chi để anh cố gắng chiều lòng em.

Hôm em muốn lên She để mua cái cây nhỏ để bàn, gặp ngay hôm anh nổi hứng đòi đi thử Midori, do anh thèm trái cây tô. Anh hứa ngồi cafe xong sẽ dắt em ghé mua cây. Cuối ngày anh mệt rồi, không đi mua cây nữa, trái cây anh cũng chê đắt, anh chở em về để kịp giờ đi chùa. Em vẫy tay chào anh quay xe đi về, ôm balo ngồi khóc tới đêm. Em chỉ muốn đi mua cây chung với anh thêm một lần thôi mà.

Hôm em cảm sốt mệt rũ rượi, gồng hết cả mình để chạy được xe về nhà, anh cũng chỉ hỏi bâng quơ là có đỡ chưa, mua nước mía chưa. Câu chuyện xoay đi xoay lại vẫn là vòng quanh bài thuốc nước mía nóng mới mẻ ấy. Em nhìn điện thoại cũng rơi nước mắt, tự hỏi bao nhiêu phần là lo lắng cho em, bao nhiêu phần là muốn chứng minh bài thuốc đó hiệu quả, chứng minh Thầy hiệu quả. Chắc em có đau họng tới chảy nước mắt, cũng là do em chưa đi mua ly nước mía thần kỳ ấy mà uống thôi. Bỗng tự hỏi 26 năm cuộc đời, bao trận hen suyễn xoang họng suy kiệt, mình có nên trải qua chúng một mình nữa hay không, dù gì cũng không bao giờ phải áy náy vì đã không gắng gượng làm theo lời ai đó không thực lòng nghĩ cho mình. Ly nước mía oan ức.

Lần đó là lần đầu mình thử anh. Tối thứ Sáu, cặp này cặp kia đi chơi ngoài đường, mình vừa mệt vừa bệnh, mình nói với anh mình đi Grab, còn chưa kịp gõ câu nhờ anh chở về, anh đã vội nói uh về sớm đi nha về cẩn thận nha.

Qua màn hình, mình khóc không nổi nữa. Mình buông xuôi. Mình xuống hầm lấy xe tự chạy về nhà.

Hôm đó, cũng vừa sốt vừa khóc tới gần sáng, đầu đau như búa bổ.

Còn nhiều lần khóc nữa. Lần nộp đơn xin nghỉ việc vì thấy anh khó chịu, để rồi chính anh thất vọng với mình về chuyện rời đi. Lần tặng quà cho anh mà anh đòi trả lại, cảm thấy công sức mình chọn lựa, xét hết điều này đến chuyện kia trở nên thừa thãi. Lần anh chẳng buồn đề nghị giúp đỡ những hôm nắng nôi chuyển nhà. Lần gia đình tan vỡ, mình chỉ biết ôm lấy cuộn khăn giấy, ôm chăn gối khóc suốt mấy đêm, khóc gằn khóc toáng đến lả cả người. Lần anh hất tay mình ra khi tưởng rằng trên đường có người quen. 

Còn khóc nữa những đêm nghĩ rằng do anh đã lỡ lên giường với mình nên phải ráng mà chịu trách nhiệm chứ anh cũng chẳng hứng thú gì, dù gì con bé đó cũng chấp nhận được. Nghĩ rằng đối với anh, mình chỉ là tạm bợ, là bước đệm để anh đợi một ai đó, một thứ gì đó tốt đẹp hơn. Nghĩ rằng chắc anh xem mình là đứa dễ dãi ngu dốt vô dụng, nghĩ gì cũng sai, làm gì cũng không thể tự quyết định được, nghĩ rằng bao tính xấu anh gán lên cho mình hết.

Nhưng đau lòng nhất là những hôm nghĩ rằng, anh xem mình như một cô bạn gái phổ thông dễ thay thế, có cũng được mà không có thì tiếc chút thôi, cũng không sao.

Dù anh ấy có nói rằng anh nghĩ khác đi như thế nào, thì trong thâm tâm mình vẫn luôn có một góc ôm lấy suy nghĩ này, giữ rịt không buông.

Hết một lần lại một lần,
mình cảm thấy bản thân thực sự thừa thãi.

Một đứa ngoài lề, có lẽ chỉ nên an phận sống cuộc sống ngoài lề. Không chịu nổi những chuyện này thì lo mà trốn đi, đừng ngu dại xông vào để rồi than đau khổ.

Cái gì làm mình đau, theo logic đương nhiên, phải gỡ tay ra buông bỏ, nhỉ.

Mấy tháng nay, trong đầu chỉ luẩn quẩn hai chữ, chia tay và cố gắng.

Mình càng ngày càng nghĩ rằng, mình cần thêm thời gian để quyết định.

Mình đã thử mở lòng rất nhiều, khuyên nhủ, giận dỗi, nói thẳng, nói vòng, hầu hết đều đã thử rồi...


---

Anh à,

Mỗi lần em im lặng, không trả lời tin nhắn của anh nữa, chắc anh nghĩ em đang giận.
Nhưng mà không phải,
em hầu như không bao giờ giận dữ với những người em thương yêu.

Chắc phải trách khoảng cách, trách cái màn hình, vì anh không thấy được mặt em những lúc ấy.

Em luôn quá buồn để nói chuyện với anh.

Buồn bã, thất vọng, tủi thân, mêt mỏi,
những cảm xúc đó làm em không dám nói chuyện với anh, vì nói mà không nhắc đến những cảm xúc ấy, em thấy chẳng khác nào diễn kịch.
Mà em thì không muốn diễn kịch trước mặt anh, không muốn gõ những câu sáo rỗng cho qua chuyện.

Em có thử nói ra, em buồn, em mệt, em sợ, em tuột mood. Những tâm sự em không bao giờ nói với ai.
Nhưng anh vẫn ở đâu đó trong thế giới của anh thôi.

Em cảm thấy mình không có chút gì là quan trọng. Sự trân trọng em dành cho anh, chắc là chuyện hiển nhiên phải thế, không cần giữ gìn, không cần ngó ngàng gì đến, không cần khen ngợi, không cần nâng niu, không cần xem như một thứ gì đó quý giá. Tất cả là đương nhiên anh phải có, em phải làm được.

Cái "đương nhiên" ấy, hao tốn chắc cả nửa sinh mạng em rồi.

Giờ muốn gỡ anh ra, giống như phải gỡ một phần máu thịt đã cắm rễ liền da, như xé toạc chính bản thân mình, sẽ đau đến lủng ruột nát tim.

Nhưng mà,
cái gì làm mình đau, làm mình không còn quý trọng bản thân nổi,
thì phải buông tay thôi.

Nghỉ một thời gian, nha anh.
Hai đứa mình, nghỉ ngơi đi.

Thursday, 11 June 2020

11.06.2020



Kiểu như là
mình mệt mỏi đến cùng cực rồi ấy

Mệt đến nỗi không muốn nói gì hết
không muốn giải thích
không muốn đấu tranh

Ai nghĩ gì cứ nghĩ đi
mình không quan tâm nổi nữa

Mệt kiểu vậy ấy

Những lúc bệnh tật
tâm tình dị hợm quái gở cáu gắt
nhìn vào chỉ thấy
anh sợ mình lây bệnh cho người khác
tạo nghiệp tạo quả gì đó
rồi chỉ quan tâm đến cái chuyện
mình có mua nước mía đun sôi giống cái bài thuốc gì đó mà Thầy ảnh dạy
rồi chắc lúc mình khỏi bệnh
lại là một cái lý do để ngợi ca quảng đại thần thông

Giờ mình không mua rồi hoài không khỏi
chắc cũng sẽ lại nói
Tại em không mua nước mía đó

Nên kiểu
hết sức
hết sức
mệt mỏi

Thôi để em bệnh một mình được rồi
Hai má con tự lo

Mấy nay tối xuống mà ngủ 1 mình là cứ nghĩ linh tinh
rồi khóc tới lúc ngủ
Sáng dậy mà nằm thêm 1 chút
lúc trước có thể ngủ nướng rất sung sướng
giờ chẳng hiểu sao
chỉ có thể khóc thôi

thực sự những lúc đứng lên đi làm, đi tập yoga
mới thấy còn gì đó đáng sống

Mình cũng không biết mình bị gì nữa
càng trưởng thành đúng ra càng phải mạnh mẽ
à không
càng phải vững vàng, yên lòng
mà sao mình thấy
lê bước càng lâu
càng yếu mềm, càng dễ mệt mỏi

Hạnh phúc không bao giờ kéo dài
những ngày còn hạnh phúc, may mà mình đã tận hưởng
đi đến nước này
cũng không còn gì hối tiếc nhiều

Mình vẫn luôn nói, hạnh phúc chỉ là một trạng thái cảm xúc thôi
Nó sẽ đến, sẽ đi
mà cũng sẽ quay lại
nên là mình cũng không quá cố chấp với hạnh phúc
cũng không phải nghĩ rằng không có hạnh phúc là không thể sống nổi

Chỉ là cố gắng lê lết lây lất
lấy được chút nào hay chút đó
sống để chờ để giành lấy những khoảnh khắc đó thôi

Hạnh phúc tại thân
đau khổ cũng tại thân
buông bỏ đi thì hết đau chứ gì
biết vậy mà vẫn chọn ôm vào
vẫn chọn ở lại đây

thôi thì
buông được cái gì thì buông

nhưng mà
mình sẽ không chọn lấy việc ở cả đời với một trái tim không thuộc về mình
và một cái đầu không suy nghĩ cho mình

nếu mình không làm thay đổi được
thì đau đến mấy
cũng buông

trước mắt là phải vượt qua sự mệt mỏi này đã
thực sự
thất vọng
buồn nói không nổi
suy nghĩ cũng chẳng thành được một câu hoàn chỉnh
cứ vụn nát vậy thôi

mệt quá đi...