Monday, 12 July 2021
12.07.2021
Saturday, 19 June 2021
19.06.2021
Friday, 4 June 2021
Thursday, 3 June 2021
Quyết định
Saturday, 29 May 2021
29.05.2021
Anh nói không thích ăn rau tần ô, em không bao giờ để anh phải ăn, lúc đi ăn lẩu chung em cũng lấy rau tần ô ra ăn trước.
Anh nói ngại không muốn về gặp mẹ em, em cũng không bao giờ nhắc đến chuyện mời anh về nữa, cho đến khi nào anh đủ sẵn sàng để chủ động.
Hôm qua, anh bảo anh không phải cái vựa mua than.
Em cười không nổi nữa.
Giờ thì bắt đầu học cách không than với anh nữa. Không bao giờ nữa.
Đâu phải chưa biết tính nhau.
Nói vậy rồi thì đừng hỏi thăm nhau nữa, nha.
Rồi sẽ tới một ngày em không còn cần gì ở anh nữa. Không còn đòi hỏi gì ở anh nữa.
Lúc đó thì thôi kệ, cứ mang tiếng là tự huỷ hoại mối quan hệ này thôi.
Dù là, đường dài với anh em cũng đã tính hết rồi.
Nhưng mà, cái gì đến lúc cần phải bỏ thì cứ bỏ thôi.
Cùng lắm lại đau khổ vài tháng, rồi lại vươn lên.
Sống có được bao nhiêu đâu mà cứ tủi thân hoài. Đi làm quiz lúc nào cũng thấy chỉ số tự tin giảm sút, chỉ số nhạy cảm với stress thì tăng.
Có bệnh thì tìm cách chữa, vậy thôi ha.
Mình biết bệnh mình, mình biết cơ thể dị ứng với cái gì, thì cũng nên hiểu rõ tâm hồn mình dị ứng với cái gì.
Mình dị ứng với sự vô tâm, dị ứng với cảm giác bị xem nhẹ, bị bỏ rơi. Phản ứng mạnh mẽ đến không chịu nổi. Suy nghĩ cũng kém mạch lạc hẳn, cứ vỡ vụn ra, nghĩ một lát lại phải nghỉ một lát.
Giờ mới cảm nhận được sâu sắc rằng chuyện gia đình đã làm cái vụ dị ứng này trầm trọng thêm đến mức nào.
Muốn phòng tránh việc bị bị bỏ rơi, thì cứ phải chủ động bỏ rơi người ta trước thôi.
Đỡ hại mình, đỡ hại người.
Bản thân mình không ổn thì chắc đừng nên quen ai "bình thường".
Vì anh ta chắc cũng không có lỗi.
Anh ta chỉ không quan tâm thôi.
Âu cũng là một cách tự bảo vệ của anh ta. Mình cũng có cùng cơ chế thôi.
Âu cũng là nghiệp quật.
Saturday, 8 May 2021
Lạm dụng
Save để đây, nhiều người bạn cần đọc.
Trộm vía, tất cả những câu hỏi trong bài, mình đều có thể trả lời "không".
---
CÁC DẤU HIỆU CHO THẤY BẠN CÓ THỂ LÀ NGƯỜI LẠM DỤNG TRONG MỐI QUAN HỆ
Nếu bạn nghĩ mình là người lạm dụng trong mối quan hệ, hãy tự hỏi bản thân những câu sau:
Bạn có...?
• Thường xuyên kiểm tra vị trí, bạn bè hoặc hoạt động của người kia?
• Chỉ trích hoặc xúc phạm người kia?
• Tin rằng bạn được phép đánh, xô hoặc tát người kia vì làm những việc bạn không thích?
• Tin rằng các hành vi không phù hợp hay hành vi bạo lực của bạn là do hành động của người kia mà ra?
Bạn đã bao giờ...?
• Đe doạ hoặc đập vỡ đồ đạc để làm người kia sợ?
• Dọa sẽ rời đi hoặc thật sự đã rời đi và để người kia ở lại một nơi nguy hiểm/không quen thuộc?
• Lái xe rất nhanh hoặc thiếu thận trọng để làm người kia sợ?
• Đấm, xô, đánh, bóp cổ, túm lấy, khống chế thể xác, đe dọa, uy hiếp, làm nhục, hạ bệ, chế nhạo hoặc ném đồ đạc vào người kia?
• Đổ rằng hành vi bạo lực hoặc lạm dụng đối với người kia là do rượu hoặc các chất gây nghiện khác?
• Đe dọa người kia để người kia theo ý bạn?
• Đe dọa làm hại bản thân nếu người kia rời đi hoặc chia tay với bạn?
• Cưỡng ép hoặc ép buộc người kia thực hiện các hành vi tình dục không mong muốn?
Nếu câu trả lời là “có” cho dù chỉ một câu hỏi ở trên đây, khả năng cao là bạn đang lạm dụng đối tác của mình. Hãy tìm kiếm sự hỗ trợ trước khi hành vi bạo lực và lạm dụng ngày càng nghiêm trọng và nguy hiểm hơn.
_______________________________
CÁC DẤU HIỆU CHO THẤY BẠN CÓ THỂ LÀ NGƯỜI BỊ LẠM DỤNG TRONG MỐI QUAN HỆ
Nếu bạn nghĩ mình là người bị lạm dụng trong mối quan hệ, hãy tự hỏi bản thân những câu sau:
Bạn có...?
• Những lúc bị hành vi của người kia làm cho sợ hãi?
• Sợ việc phải không đồng ý với người kia?
• Thường xuyên xin lỗi người khác vì hành vi mà người kia làm với bạn?
• Bị người kia sỉ nhục bằng lời nói?
• Không thể gặp bạn bè hay gia đình do bị người kia ghen tuông hoặc kiểm soát?
• Sợ phải rời bỏ người kia vì người đó đe dọa làm tổn thương bạn hoặc doạ tự tử nếu bạn rời đi?
• Đôi khi cảm thấy mình phải bịa ra lý do để giải thích những hành vi của mình để tránh sự tức giận của người kia?
• Tránh tham dự các hoạt động gia đình/xã hội vì sợ người cách người kia sẽ cư xử?
Bạn đã bao giờ…?
• Bị đấm, xô, đánh, bóp cổ, túm lấy, khống chế thể xác, đe dọa, uy hiếp, làm nhục, hạ bệ, chế nhạo hoặc ném đồ đạc vào người?
• Bị cưỡng ép hoặc ép buộc thực hiện các hành vi tình dục không mong muốn?
Nếu câu trả lời là “có” cho dù chỉ một câu hỏi ở trên đây, bạn có thể đang bị lạm dụng bởi đối tác của mình. Hãy tìm kiếm sự hỗ trợ trước khi hành vi bạo lực và lạm dụng ngày càng nghiêm trọng và nguy hiểm hơn.
_______________________________
Ba chiến lược lạm dụng phổ biến nhất bao gồm: thể chất, lời nói và cảm xúc.
Các đối tác bạo hành có thể đánh đủ mạnh để để lại vết bầm, nhưng chỉ ở những bộ phận trên cơ thể nạn nhân mà người khác không nhìn thấy. Nạn nhân có thể chọn không nói ra, hoặc nạn nhân có thể không xem đó là bạo hành.
Những kẻ lạm dụng có thể tấn công bằng lời nói thay vì — hoặc đồng thời với — bạo hành thể chất. Các cuộc tấn công bằng lời nói có thể nhắm thẳng vào nạn nhân, hoặc có thể dưới hình thức những bình luận coi thường hay hạ nhục, hoặc những lời buộc tội không đúng sự thật nói với người khác về nạn nhân. Lạm dụng bằng lời nói là vô cùng đau đớn và ảnh hưởng của nó rất lâu dài. Các hành vi có thể được mô tả là lạm dụng bằng lời nói bao gồm la hét; hăm dọa; dọa nạt; chế giễu; chỉ mặt đặt tên để sỉ nhục; chỉ trích; buộc tội; xúc phạm; hạ nhục; chửi thề; đổ lỗi; coi thường; chế giễu; mỉa mai; nhận xét tiêu cực; và tầm thường hóa các ý tưởng, quan điểm hoặc mong muốn của nạn nhân. Tất cả đều là những hành vi lạm dụng và không có chỗ đứng trong mối quan hệ yêu thương.
Sự lạm dụng cảm xúc rất âm ỉ và tàn phá tâm lý đến mức có thể mất nhiều thời gian nhất để nhận định và chữa lành. Vết bầm tím, vết cắt, gãy xương hay cảm giác bị tổn thương hầu như luôn chữa lành nhanh hơn vết thương do lạm dụng cảm xúc. Chúng cố gắng làm cho nạn nhân cảm thấy không xứng đáng được yêu thương, kém hấp dẫn, không có kỹ năng tình dục và có lỗi vì đã gây ra hành vi lạm dụng đang xảy ra. Các hành động có thể cấu thành lạm dụng cảm xúc bao gồm ra lệnh (“Tôi mong em làm những gì tôi nói”); che giấu thông tin (“Tại sao tôi phải cho em biết tôi đang nghĩ hay cảm thấy gì?”); từ chối tình dục ("Tại sao tôi muốn làm tình với một người như em?"); cố tình diễn giải sai cảm xúc của nạn nhân (“Em không bị tổn thương đâu — ngưng phàn nàn đi”); hành vi rủi ro (sử dụng ma túy, thực hiện các hành vi nguy cơ cao như lái xe ẩu, không đi khám khi cần thiết); từ chối sự giúp đỡ từ đối phương; ghen tuông thái quá; đe dọa tự tử; đe dọa làm tổn thương hoặc giết đối tác, bạn bè, người thân hay vật nuôi; và chịu trách nhiệm về tất cả các quyết định trong mối quan hệ.
_______________________________
THOÁT KHỎI MỐI QUAN HỆ LẠM DỤNG
Bạo lực trong các mối quan hệ thân mật thường không phá hủy một mối quan hệ đủ nhanh, và nạn nhân có thể bị mắc kẹt trong các chu kỳ quan hệ lạm dụng và bạo lực suốt một thời gian dài: nhiều năm hoặc thậm chí nhiều thập kỷ. Bạo lực trong các mối quan hệ thân mật chỉ nhằm một mục đích: kiểm soát tối đa và toàn bộ nạn nhân. Việc lạm dụng/bạo lực và mối đe dọa rằng chuyện này sẽ còn xảy ra nhiều hơn trong tương lai thường tạo cho nạn nhân nỗi sợ hãi đến nỗi việc cố gắng trốn thoát trở nên bất khả thi.
Nhiều người tin rằng khi một mối quan hệ đã trở nên bạo lực, nạn nhân chỉ cần rời bỏ là xong. Tuy nhiên, rời bỏ một mối quan hệ lạm dụng thường không đơn giản. Bạo lực trong các mối quan hệ thân mật là một vấn đề rất nghiêm trọng và phức tạp, nên nói thì dễ, chứ việc trốn thoát khó khăn hơn nhiều.
Nhiều người có thể sẽ thấy lạ vì những người bị cuốn vào một mối quan hệ bạo lực hay lạm dụng thậm chí có thể không hề nhận ra gì cả, mãi đến khi sự lạm dụng đã leo thang đến mức thực sự nguy hiểm về thể chất. Thậm chí sau đó, nạn nhân có thể không tìm được cách thoát khỏi khung cảnh bạo lực vì bị phụ thuộc quá nhiều vào kẻ bạo hành, sợ bị bỏ lại một mình và không có phương tiện tài chính, sợ tình trạng bạo lực sẽ tồi tệ hơn hoặc thậm chí chết người, hay lo lắng cho những đứa trẻ có thể là một phần trong mối quan hệ.
Thật không may, bạo lực trong mối quan hệ không có xu hướng giảm bớt hoặc biến mất theo thời gian; ngược lại, nhiều khả năng tình trạng sẽ càng trở nên tồi tệ hơn. Thông thường, cách duy nhất để chấm dứt bạo lực trong mối quan hệ là nạn nhân phải rời đi. Tuy nhiên, trớ trêu thay, nạn nhân của một mối quan hệ lạm dụng lại có nguy cơ bị bạo hành cao nhất khi cố gắng rời bỏ kẻ bạo hành. Phần lớn các vụ hành hung nghiêm trọng và giết người trong các mối quan hệ bạo lực xảy ra khi nạn nhân cố tìm cách rời khỏi hoặc đã rời khỏi kẻ bạo hành. Chỉ cần nghĩ một chút sẽ thấy điều này hợp lý. Hãy nhớ rằng, mục tiêu của hành vi lạm dụng là để kiểm soát người kia và thông thường, nhu cầu kiểm soát này bắt nguồn từ nỗi sợ bệnh lý của kẻ bạo hành rằng nạn nhân sẽ rời bỏ mối quan hệ. Khi nỗi sợ hãi đó trở thành hiện thực, cách duy nhất mà kẻ bạo hành biết là trở nên bạo lực hơn trong một nỗ lực tuyệt vọng để giành lại quyền kiểm soát đối với người đối tác đã bỏ đi.
Nạn nhân nên làm gì để được an toàn sau khi rời khỏi một mối quan hệ lạm dụng? Không ai có thể đưa ra bất kỳ đảm bảo an toàn nào, nhưng một số hướng dẫn có thể giúp ích:
1. Đánh giá mức độ nguy hiểm của kẻ bạo hành. Phân tích hành vi bạo lực trong quá khứ, những lời đe dọa gây ra về hậu quả của việc cố gắng bỏ đi, có sở hữu hoặc sử dụng vũ khí trong quá khứ, v.v.
2. Có kế hoạch trốn thoát. Tìm đường trốn thoát nếu kẻ bạo hành cố gắng tiếp cận tại nhà, tại nơi làm việc, nhà của người thân hoặc bất kỳ nơi nào khác có thể bị kẻ bạo hành cố gắng tiếp cận bằng bạo lực. Biết cách trốn thoát và biết rằng mình sẽ đi đâu. Điều này giúp nạn nhân đi trước kẻ bạo hành một bước trong việc kiểm soát và trả thù.
3. Tạo một mạng lưới an toàn gồm những người đáng tin cậy. Luôn có sẵn số điện thoại của họ. Tìm cách mà họ có thể cung cấp một nơi để ẩn náu hoặc các hình thức trú ẩn khác khỏi kẻ bạo hành.
Những biện pháp này nghe có vẻ quyết liệt, nhưng bạo lực nghiêm trọng và thậm chí giết người là những khả năng rất thực tế xảy ra sau những mối quan hệ bạo lực.
_______________________________
YÊU LẠI ĐƯỢC KHÔNG?
Liệu một người đã trải qua một mối quan hệ bị lạm dụng khủng khiếp có bao giờ có thể tìm thấy sức mạnh để mạo hiểm một mối quan hệ thân mật một lần nữa không? Câu trả lời là có, nhưng thường thì con đường trở lại tình yêu đòi hỏi rất nhiều sự suy nghĩ và đánh giá cẩn thận. Một nỗi sợ hãi chung mà những người sống sót phải đối mặt là dính líu với một người lạm dụng hoặc bạo lực khác. Một dấu hiệu đáng tin cậy cho thấy những người này đã sẵn sàng yêu và được yêu trong một mối quan hệ hạnh phúc, lành mạnh là họ có thể nói rõ những gì họ muốn từ mối quan hệ đó và những gì họ sẽ không bao giờ chịu đựng từ bạn đời nữa.
Thursday, 6 May 2021
06.05.2021
If I can't talk to you, and you have things that you don't want to talk with me, so how are we gonna go forward?
Really, how? Or someday I must raise this question to you. Will it be the day that things break?
I don't know any more. I'm just frustrated and confused and mad at myself.
I am stubborn, and so are you. Can this work? Or we should just, you know, stop?
I am writing to think. To clear my mind. So I can get back to work. I have so many feelings inside of me now. I need my zen mode. I need to get them out, solve them, deal with them.
Some days, the anxiousness is just too much to repress. I can't hold them in. They scream and they groan and they insist to be let out.
So be it.
I just want to rearrange my mind in the most gentle way possible. To cause the least damage that I can.
I really want to go somewhere, have a stop. I want everything to stop, and let me breathe for just a while. I promise it will be a short while only.
I want to hide, but even myself knew it is not "sensible" in every way. So I don't. And I trapped myself. I don't feel trapped, I feel it's the right thing to do. It's just that I'm too weak for it.
I'm too weak at work, I'm too weak in love, I'm too weak at life. But that's simply just who I am - I cannot change this fact. I cannot lie to myself that I'm stronger than this, because actually I don't.
I have learned to be honest with myself, so I can arrange the breaks it needed. So I won't have to reach the breaking point. Because I don't trust anyone to be able to hold me then. They can just mourn when it is done. And it's not their fault.
We are the only ones who can control what to feel and what to remember. What values to hold and what sins to forgive. I don't believe in any higher power that can provide help, because everything comes with a price. Help from anywhere will incur a favor waiting to be returned. For the higher powers, it would be my belief, no matter big or small. I'm just stubborn that way, and won't give my freedom of mind to anyone. It's not that I look down on them - I look at them with normal eyes and consider them as just a creature of the universe. Maybe some higher forms, but not someone I would trust completely.
Because in the end, my mind is the only thing I can protect with full power. As long as it depends on any one or any thing, it would just get more and more vulnerable when standing alone. The mind of a group is strong, but if separated, it will be weaker than the independent ones. What if one day, the target of the group and yourself is no longer aligned?
I keep that in mind, and there is nothing in the world that I want to protect more than my mind. It's the only thing I truly have.
---
Turning to another spike in my mind.
How am I gonna affirm that I have gotten through the pain, have moved on, have forgiven all the sins, while I still cannot bear to read any articles relating to fatherhood?
I even give away my favourite picture book of my favourite artist to my student, just because I longer feel its relevance. Even when I should have felt it - he actually used to love us. It's just that he only loves things when they are young and small. He cannot grow with the world, so he went back against the tide, and look for the water from the source of the waterfall.
He spent his life climbing down from the mountain, then refused the nutrition and growth and changes he has been through, so he can go back just a little bit, taste a little of the purer stream, and roll down the mountain with it again. Will it repeat, the reroll? No one knows. Maybe he doesn't know either. Someday when he no longer has the strength to go back, he will end up stuck forever on the mountain, never reaching the valley, never have his chance to explore the rest of the world.
I dearly hope he finds his value in the process, that his effort of rerolling means something. I dearly hope he finds his happiness, as I cannot worry about him any more. I simply cannot handle it, I am already overloaded with my life - the life without him, and the challenges I have to face ahead with all I have.
But still, the pain stays raw, and I guess it will stay that way for a couple of years more.
---
I have to calm down and convince myself that not everyone this THAT hurry. Life is not that hustling. I don't have to run so fast, to change so fast, to rush for things that are not really important in the end.
I have to work on my relationship. I have to repair my soul. I have to spend more time with Mom and heal her toxic pains. I have to sit down and breathe. Work and studies don't matter that much, and so is money. Hell, I have been chasing money for so long and so blind that I lost my cause.
After all this is said, I will concentrate at work, and go home early today. One step at a time.
Monday, 1 March 2021
Tuesday, 15 December 2020
Friday, 30 October 2020
30.10.2020 - "Đúng sai ở mình, khen chê ở người, không bàn được mất."
Một ngày bình thường, lương đã xong, trốn việc viết nhẹ vài dòng phủi bụi.
Bỗng dưng xuất hiện những ngày yên bình hiếm có. Việc thì lúc nào cũng còn đó, chẳng bao giờ hết, nhưng không sao cả. Việc nhà cũng vậy, tối nay thằng ku ghé qua ăn cơm gà, bố cũng kêu thợ tới lắp cái máy lọc nước, sáng mai thì đi mua kệ gỗ treo tường với mẹ.
Hôm nay còn có lương nữa, sẽ gửi 4tr vào tài khoản tiết kiệm, dù không được bao nhiêu, nhưng cũng có được chút gì đó của mình.
Dạo này trí nhớ càng lúc càng tệ, hôm mất cái này, hôm lạc cái kia. Những quà anh tặng mình hình như chỉ còn mỗi cái bàn chải điện là nguyên vẹn. Rồi mơ mộng cũng kì quặc và ám ảnh hơn trước, thực sự không muốn viết ra lại chút nào, cũng may là không còn giữ thói quen viết lại giấc mơ nữa.
Dạo này mình cũng đỡ bám người, đỡ buồn vì anh hơn, cũng ít quan tâm anh nghĩ gì hơn. Cứ tự chủ cảm xúc như vầy, có khi mới sống được. Tương lai chắc lại càng buồn thêm, tiếp xúc lâu sinh tật, thôi thì tập làm chai bản thân trước có vẻ hợp lý hơn, dù gì cũng là bảo vệ bản thân.
Dạo này cũng bớt thời gian đu BJYX, chủ yếu vì đọc vài bài anti mà lung lay. Đúng là ai cũng chỉ tin những gì mình muốn tin. Người gần ở cạnh bên còn không hiểu hết ý tứ, nói chi hiểu được những biểu cảm của những người ở thật xa, lại còn trước máy quay lúc nào cũng ON chế độ hóng chờ. Hơn 10 năm chạy theo idol, không phải chưa đủ thấm sao?
Dạo này cơ thể cũng không ổn lắm, nổi mụn liên miên, mùa dâu qua lâu rồi mà vẫn còn cảm thấy uể oải khó chịu. Cũng may có yoga, dù mỗi sáng là một cuộc đấu tranh inh ỏi "Tập hay không tập?", nhưng công nhận nhờ có nó mà tình trạng của mình cải thiện hẳn.
Dạo này làm chuyện gì cũng hời hợt, làm việc cũng vừa đủ, chơi Genshin Impact hay đọc Thiên Quan Tứ Phúc cũng không hết mình, quan tâm mẹ và gia đình cũng chỉ đủ mức cơ bản. Anh thì lại càng bị zoom out tới hết cỡ, giờ 1 tuần cũng chỉ đi chơi 2 ngày cuối tuần thôi, người ấy cũng bận rộn chẳng còn hy sinh thời gian rảnh, mình cũng thích nghi thôi. Giờ mà anh đề nghị đi thêm bước nữa, chắc mình chả tin. Đêm đêm trước khi đi ngủ có hay diễn tập khoảnh khắc đó, nhưng chẳng cái nào kết thúc trong êm đẹp được cả.
Đây là đoạn thời gian vô cảm nhất, mà cũng dễ sống nhất mấy tháng qua. Giống như uống một liều thuốc an thần vậy, giảm triệu chứng dù những vấn đề gốc rễ vẫn ở đó. Nhưng nếu tự luyện được cảnh giới này, thì chắc là không cần dùng thuốc nữa.
Càng lớn, cơ hội để cảm nhận những cảm xúc của bản thân càng ít đi. Vậy nên chắc càng phải tự tạo ra thêm cơ hội, sinh ra thêm nhiều khoảnh khắc nữa, để thấy cuộc đời còn đáng sống.
---
Tháng này, khắc ghi được thêm một câu hay.
"Đúng sai ở mình, khen chê ở người, không bàn được mất."
Mình thấy đúng lương tâm, mình thấy đúng lẽ phải, mình thấy đúng ước muốn và khả năng, thì là đúng.
Khen chê là ở miệng người, ở quan điểm của người, ở mong muốn của người về một chuẩn mực hoàn hảo cho một tình huống giống như cách hiểu của họ. Mình khen chê người ta thì cũng vậy thôi, làm gì bắt người ta sửa đổi theo câu nhận xét của mình. Người ta chỉ sửa đổi khi người ta thấy cũng đúng thôi. Vậy là đúng sai vẫn là do người ta, chứ không phải do lý lẽ của mình.
Không bàn được mất. Được cái gì mất cái gì, không phải là chuyện hiển hiện ngay trước mắt, ngay lúc xảy ra chuyện đó việc đó. Được mất là chuyện cả đời, mất ngày này được ngày kia, mất cái này được cái kia, cái mất của người này là cái được của người kia, chín chín chín chín vạn triệu tỷ khả năng, càng lúc càng sinh sôi, bàn đến bao nhiêu kiếp cũng chưa hết. Bàn được mất cũng không quan trọng bằng tự phân định đúng sai, phân định xong thì cũng biết được cái gì cần làm rồi.
Lòng vòng một hồi ngáp cũng 5+ lần rồi, cũng không biết mình muốn viết cái gì. Thôi thì coi như đặc tả một ngày suy nghĩ vẩn vơ bình thường đi.
thơ thẩn ~
Thursday, 24 September 2020
24.09.2020
Monday, 31 August 2020
Chiến trường văn hoá
Tuesday, 23 June 2020
Zhihu - Thẻ tích điểm
Monday, 22 June 2020
22.06.2020
Thursday, 11 June 2020
11.06.2020

Kiểu như là
mình mệt mỏi đến cùng cực rồi ấy
Mệt đến nỗi không muốn nói gì hết
không muốn giải thích
không muốn đấu tranh
Ai nghĩ gì cứ nghĩ đi
mình không quan tâm nổi nữa
Mệt kiểu vậy ấy
Những lúc bệnh tật
tâm tình dị hợm quái gở cáu gắt
nhìn vào chỉ thấy
anh sợ mình lây bệnh cho người khác
tạo nghiệp tạo quả gì đó
rồi chỉ quan tâm đến cái chuyện
mình có mua nước mía đun sôi giống cái bài thuốc gì đó mà Thầy ảnh dạy
rồi chắc lúc mình khỏi bệnh
lại là một cái lý do để ngợi ca quảng đại thần thông
Giờ mình không mua rồi hoài không khỏi
chắc cũng sẽ lại nói
Tại em không mua nước mía đó
Nên kiểu
hết sức
hết sức
mệt mỏi
Thôi để em bệnh một mình được rồi
Hai má con tự lo
Mấy nay tối xuống mà ngủ 1 mình là cứ nghĩ linh tinh
rồi khóc tới lúc ngủ
Sáng dậy mà nằm thêm 1 chút
lúc trước có thể ngủ nướng rất sung sướng
giờ chẳng hiểu sao
chỉ có thể khóc thôi
thực sự những lúc đứng lên đi làm, đi tập yoga
mới thấy còn gì đó đáng sống
Mình cũng không biết mình bị gì nữa
càng trưởng thành đúng ra càng phải mạnh mẽ
à không
càng phải vững vàng, yên lòng
mà sao mình thấy
lê bước càng lâu
càng yếu mềm, càng dễ mệt mỏi
Hạnh phúc không bao giờ kéo dài
những ngày còn hạnh phúc, may mà mình đã tận hưởng
đi đến nước này
cũng không còn gì hối tiếc nhiều
Mình vẫn luôn nói, hạnh phúc chỉ là một trạng thái cảm xúc thôi
Nó sẽ đến, sẽ đi
mà cũng sẽ quay lại
nên là mình cũng không quá cố chấp với hạnh phúc
cũng không phải nghĩ rằng không có hạnh phúc là không thể sống nổi
Chỉ là cố gắng lê lết lây lất
lấy được chút nào hay chút đó
sống để chờ để giành lấy những khoảnh khắc đó thôi
Hạnh phúc tại thân
đau khổ cũng tại thân
buông bỏ đi thì hết đau chứ gì
biết vậy mà vẫn chọn ôm vào
vẫn chọn ở lại đây
thôi thì
buông được cái gì thì buông
nhưng mà
mình sẽ không chọn lấy việc ở cả đời với một trái tim không thuộc về mình
và một cái đầu không suy nghĩ cho mình
nếu mình không làm thay đổi được
thì đau đến mấy
cũng buông
trước mắt là phải vượt qua sự mệt mỏi này đã
thực sự
thất vọng
buồn nói không nổi
suy nghĩ cũng chẳng thành được một câu hoàn chỉnh
cứ vụn nát vậy thôi
mệt quá đi...
