Sunday, 8 June 2014

08.06.2014

Giờ mới thấm buồn. Sáng nay ngủ dậy, tim như thắt lại, mắt cứ ngứa ngáy, rưng rưng.

Mình từng xác định rất rõ một dấu hiệu, đó là khi một thằng con trai kể cho mình nghe về người con gái nó thích, hoặc một con nhỏ nó tia một cách thật tình và chờ lắng nghe, thì xác định là mình chẳng bao giờ, chẳng thể nào có cơ hội gì nữa, có chăng thì đời thành tiểu thuyết thật rồi.

Mà hôm qua, người mình không mong muốn nhất, đã kể chuyện đó cho mình nghe.

Đau lòng không, khi thích một người, mà khi người đó cà rỡn với mình theo kiểu ấy, phải lý trí mà đẩy họ đi, cắn răng bảo Đừng giỡn nữa, trong khi mình khát khao những câu đùa giỡn ấy thành hiện thực biết bao.

Đau lòng không, khi nghe người mình thích kể về người con gái mà họ thích, kể về vì sao nó thích người ta, về hai người hợp nhau những điểm nào, như thế nào... Kể về tương lai, về tin tưởng...

Hôm qua chắc là bị đơ cảm xúc, buồn không thấm được đi đâu nên đành đi ngủ.

Tới giờ thì chút đau thương ấy đã rò rỉ, lan xa ra ngoài rồi.

Cái đáng sợ nhất của việc thích một người, ấy là sự tự huyễn hoặc. Một cuộc nói chuyện ngượng ngập có thể hiểu theo hai cách: không hợp để nói chuyện, hoặc đang có ý tứ với nhau nên ngại ngùng. Một chút quan tâm có thể hiểu theo nhiều cách: người kia quý mình thực sự, người kia là người tốt, người kia thích mình, hoặc người kia muốn lợi dụng mình.

Mà đương nhiên, khi có tình cảm bao bọc lại rồi, thì trường hợp mình luôn muốn tin nhất luôn là việc người ta cũng có tình cảm với mình. Muốn tin, nhưng lý trí kéo lại, không dám tin. Muốn yêu, nhưng những bóng ma tâm lý cứ chập chờn, vồ vập.

Mình quá hèn nhát. Mình không dám phạm sai lầm, không dám ôm bom đi quánh cảm tử như U, không dám bạo dạn như P.A. Mình chỉ dám đứng nhìn, lặng lẽ quan tâm với những lần vươn tay ngập ngừng rồi lại rụt về trong nuối tiếc.

Mình có cảm giác, chỉ cần người ấy quay đầu, hắn sẽ nhìn ra mọi thứ. Chỉ cần hắn đứng lại, chớp mắt cho tỉnh táo rồi nhìn sang bên cạnh, hay nhìn sang phía sau, là sẽ thấy mình vốn đã ở đó đợi. Nhưng đến bao giờ, biết đến bao giờ, mới có thể đón được một cái ngoảnh đầu của người?

Mà lỡ có thấy, có biết, có nhận thức được mình rồi, liệu họ có trao vòng ôm đón nhận không? Hay chỉ đơn giản là gửi một nụ cười và cất bước đi tiếp?

Để rồi mỗi bước chân rời xa khỏi mình đang đứng sững đó sẽ ghi dấu cho mỗi day dứt của đoạn đời này.

- - -

Quan tâm làm chi, đặc biệt làm chi. Cả người ấy và mình.

Mình tự tin mình là bạn đặc biệt đối với hắn.

Dù không phải là duy nhất, nhưng cũng là đặc biệt.

Đặc biệt chứ không phải thân. Hắn chẳng bao giờ quá tự nhiên với mình, hoặc kể cho mình những chuyện tào lao chỉ bạn thân mới biết. Hoặc đùa giỡn với mình như kiểu bạn thân mới giỡn.

Cứ như vậy làm chi, để bây giờ mình chỉ có thể đứng yên một chỗ như thế này.

Mục tiêu của mày đã quá rõ ràng rồi, mày nhỉ. 4 năm Đại học không yêu đương chi hết, đợi tới ngày về nhà rồi yên ổn với người ta. Mày học 4 năm, người ta thì 6, có 2 năm cho mày chuẩn bị sự nghiệp rước người ta về.

Có lẽ vậy. Dù rằng không ai đoán trước được sự đời đâu, nhưng tao nghĩ mày hy vọng như vậy. Hiện tại có gì xáo trộn không, tao không rõ. Liệu có gì làm chúng ta thay đổi trong tương lai hay không, tao đoán không ra, mà chuyện đoán ấy cũng là không thể.

Tao biết làm gì với cái tương lai dự tính ấy của mày đây, sau khi mày đã kế cho tao nghe từng ấy thứ, từng ấy băn khoăn?

Tao phải làm gì với bản thân tao đây, khi mọi thứ cứ dồn dập và chính tao cũng chẳng biết mình muốn làm gì. Ừ thì tao muốn có mày, nhưng có được rồi thì giữ có nổi hay không? Vì tao thấy việc giữ lại bước chân mày khó hơn việc chinh phục mày thiệt nhiều.

Mà khổ nỗi, tao lại có cảm giác là tao đã đủ thích mày để nói với mày điều đó rồi. Cảm giác này tao chưa từng biết qua. Tao biết rõ tao thích mày tới đâu, biết rõ lý trí tao đang vạch lá tìm sâu, đang tìm cách khiến con tim dịu lại.

Ừ, có lẽ sắp không còn là thích nữa rồi.

Tao biết, mày không phải là người cầu tiến nhất, cũng không phải là người dũng cảm nhất. Mày thích đứng sau cánh gà, thích vị trí kiểm soát cách xa vầng hào quang. Mày thích trốn tránh, mày dễ thất vọng nặng nề với bản thân khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khi lỡ sẩy chân trước những mục tiêu cho chính mình. Những thất bại không làm mày mạnh mẽ thêm, mà trái lại khiến cho mày tự ti thêm, nản lòng thêm.

Mày không thích lắng nghe ý kiến của người khác, ý tao là lắng nghe để nó thấm vào đầu, để thay đổi. Nói cách khác là cứng đầu khiến người khác bực cả mình. Mày ngại vươn tay ra với những cơ hội, đối với mày cái mới 80% là không tốt, cái mới trong tầm kiểm soát mới là tốt. Mày tiết kiệm, chi li, khắc nghiệt với bản thân quá...

Tao cũng chỉ nhìn ra từ những điều vụn vặt. Tao khó khăn lắm mới xếp lại được thànnh đoạn văn, thành câu chữ, vì làm điều đó giống như nhẫn tâm xé bỏ sự ấm áp ngọt ngào hoàn hảo của tình cảm tao dành cho mày vậy. Nhưng tao phải tự thuyết phục bản thân tao tỉnh táo. Tao không muốn giống như ba mẹ tao, vì giờ đây chính những điều nhỏ nhặt ấy, chính những bản chất nho nhỏ của đối phương mà lúc trước họ nhắm mắt làm lơ đi, chính chúng đã và đang dần tách họ xa ra khỏi nhau.

Tao muốn nhìn ra. Tao muốn chấp nhận chúng, từ bây giờ. Tao muốn nhìn trước xem tao sẽ phải đối diện với những gì từ mày, và chuẩn bị tinh thần để đón nhận chúng mà không bị mất kiểm soát.

Tao muốn thương mày một cách có kiểm soát. Một cách nào đó để giúp mày hoàn thiện thêm, hoặc chí ít là cũng có một chỗ dựa tinh thần mát lành, sẵn sàng chấp nhận những gì mày nghĩ là mày tệ nhất.

Tao biết tao sẽ hạnh phúc lắm, nếu có được một người yêu thương tao như vậy. Một người nhìn ra những điểm xấu xí của tao khi tao thậm chí chẳng nhìn ra nổi, và yêu thương cả chúng. Vì dù sao đi chăng nữa, những điểm ấy vẫn là tao, và không có chúng thì những điểm không-xấu-xí của tao cũng sẽ thay đổi mất rồi.

Tao sẽ rất hạnh phúc. Và tao cũng muốn mày hạnh phúc.

Tao sẽ cố gắng không ích kỷ mà nói ra chuyện tao thích mày, vì nói ra thì mày sẽ mất đi một người bạn như vậy mất rồi (nếu mày không thích lại tao, hoặc phải từ chối tao, mà khả năng đó đang cao lắm). Tao không muốn đẩy những rối ren của tao sang mày; đương nhiên, sau khi nói ra rồi, có lẽ tao sẽ nhẹ nhõm lắm. Nhưng mày thì sao?

Tao không biết nữa, tao không đoán được. Nhưng tao không muốn thêm chút gì vào những gánh nặng trên vay mày bây giờ cả, mày đã đủ vấn đề phải lo rồi. Vả lại, tao đợi chờ cũng đã quen, cam chịu cũng đã quen. Có chăng thì lần cam chịu này cũng đáng công, vì đó là mày.

Mày tốt lắm, là thằng con trai tốt bụng nhất mà tao từng được quen. Mày chăm sóc người khác tới tận răng luôn, lúc nào cũng sẵn sàng đem gối ra đỡ khi người ta gục ngã. Có mày, tao có cảm giác như mọi chuyện sẽ ổn cả, rằng tao sẽ không phải cố gắng thu vén mọi thứ cho hoàn chỉnh đâu, vì tao có mày ở quanh rồi. Nhiều khi tao yêu cái cảm giác ấy muốn khóc luôn, cảm giác tao không phải tự làm mọi thứ nữa, cảm giác tao có thể thả lỏng một chút, có thể yên lòng một chút. Có cảm giác như nghiện sự dịu dàng, vững chắc của mày mất rồi.

Mày nỗ lực lắm, đặt ra yêu cầu thật cao cho bản thân, và nghiêm túc với mục tiêu ấy. Mày vì người ta cần mày mà cố gắng học tập, cố gắng để tụi tao không phải bơ vơ giữa vô vàn kiến thức khô queo.

Mày lắng nghe. Khi người khác tâm sự với mày, mày lắng nghe với tất cả chân thành, và hồi đáp lại cũng vậy. Mày lắng nghe mà không phán xét, mày chấp nhận những suy nghĩ đôi khi non nớt của họ, và động viên, đồng hành cùng họ trải qua khó khăn.

Mày dù tiêu cực với bản thân, nhưng lại tích cực với người khác nhiều lắm. Những lời động viên của mày luôn là những lời khích lệ tao nhiều nhất, ảnh hưởng đến quyết định của tao cũng nhiều không kém. Mỗi lần tao quyết định chuyện gì xong, luôn rất muốn tìm về mày, luôn tin chắc rằng mày sẽ hiểu cho tao, sẽ lắng nghe và khiến tao thoải mái.

Mày yêu thương sâu lắm. Dù kể với tao ít thôi, nhưng từng lời kể về gia đình mày đều chất đầy tình cảm, đều mang cái ngọt ngào ấm áp ấy lan sang người đối diện. Cháu mày, chị và mẹ mày, thậm chí là người mày thương nữa. Tất cả đều khiến tao cảm thấy yêu thương lây, và trân trọng hơn khi biết có thể, dù chỉ là một chút xíu thôi, rằng tao cũng được mày yêu thương một phần như vậy. Tao muốn có được một phần yêu thương đó. Tao biết tao đã có được một phần yêu thương đó, và tao biết tao phải trân trọng nó đến thế nào; cảm thấy có trách nhiệm khi mày đã đặt yêu thương vào tao. Trách nhiệm không làm mày thất vọng, không làm mày cảm thấy đã đặt yêu thương và tin tưởng sai người.

Và mày, dù có hài hước đến đội nóc đến đâu, dù thường xuyên tỏ ra ẻo lả để chọc cười bạn bè đến đâu, thì thực sự mày vẫn con trai lắm. Mày hay tỏ ra người lớn với tao trong vô thức (đã bảo tao là bạn đặc biệt mà), cho nên tao có thể chắc chắn điều đó.

Haha, thấy không, chê mày được có 2 đoạn, mà khen với yêu thương đã cả dàn như vầy rồi.

Chỉ là suy nghĩ nhiều quá, mông lung quá, muốn sắp xếp lại chúng, muốn dàn chúng ra trước mặt để kiểm soát, để nhìn lại xem mình đang ở đâu trong chính tình cảm của mình.

Tao nghĩ, vào ngày tốt nghiệp, vào ngày mà mày sẽ chẳng bao giờ gặp lại tao nữa, và cũng là ngày tao bước tiếp đến chân trời xa hơn, tao sẽ nói cho mày biết. Lúc ấy, dù mày có nghĩ gì đi chăng nữa, thì những ngày này, những mông lung ngọt ngào này sẽ không còn là vấn đề nữa. Chúng sẽ trở thành một kỷ niệm dịu dàng, một chút gì đó để nhớ, một bí mật được nâng niu trong vô vàn những yêu thuơng gieo trải khắp quãng đời sinh viên này.

Tao nghĩ là tao phải đặt quyết tâm làm điều đó.

Để bản thân chìm đắm trong tình cảm chẳng bao giờ có kết quả này, khi tương lai xa, hai đứa sẽ chẳng mấy khi gặp lại. Chẳng thể nào gặp lại.

Để bản thân sảng khoái bước ra khỏi mớ bòng bong này, để những trăn trở được biết đến sau 1 quãng thời gian thật ngắn nữa thôi.

Friday, 23 May 2014

22.05.2014

Hình như giới hạn của mình lại được kéo giãn ra thêm một nấc mới rồi. Giờ đơ luôn rồi, ai giao gì làm nấy, không phản kháng, không ý kiến ý cò. Cứ nhận vô vậy đó, làm ko đc thì báo cáo lại sau. Ai cũng "hiểu" mà, haha.

Chuyện tình cảm thì chắc vứt bỏ hết đi được rồi. Bạn ấy có người mới rồi, tỏ tình cũng sắp rồi. Thằng kia thì chẳng hiểu sao, ngay lúc này ngồi đây với cái laptop trâu bò trung thành, với cái bụng đau và gáy lưng lạnh buốt, mình chẳng còn nghĩ đến chuyện thích nó nữa.

Cô đơn riết rồi cũng quen, mà nói vậy cũng không phải, xung quanh mình lúc nào chẳng có bạn. Chỉ là mình không vươn tay ra thôi. Mà dạo này cũng chia sẻ nhiều rồi, không còn uất ức cất giữ một mình rồi chui xó khóc tu tu nữa. Ừ thì nếu có khóc cũng khóc một mình, nhưng kiểm soát được hơn rồi.

Mà mình cũng mới ngộ ra một chuyện, mình thích làm cái túi giữ bí mật ghê. Cảm giác được tin tưởng thật thoải mái, dù là nhiều lúc cái gánh tâm sự trên vai nặng thật nặng luôn, tưởng như chẳng còn sức chứa thêm nữa, nhưng cảm giác yêu thương luôn sẵn sàng ở cạnh bên thật khó dứt ra. Mình tin (mù quáng) rằng khi mình cần, khi mình gặp rắc rối, mình sẽ không bao giờ phải chịu cảnh không ai thèm quan tâm cả.

Lên đại học, mình học cách mở lòng ra hẳn. Ít nhất cũng được khoảng 1/5. Lúc trước chẳng cho ai cái gì, cũng chẳng nhận của ai cái chi. Có lẽ vì vậy nên mình chẳng có chút lưu luyến, chẳng có chút ý niệm muốn quanh quẩn ở cạnh. Chơi thì chơi, tạm biệt thì tạm biệt, chẳng phải nghĩ suy gì, thậm chí hôm tốt nghiệp cấp III phải rời xa cái lũ bạn học 3 năm liền cũng chẳng khóc nổi - chẳng có cảm xúc để khóc, lúc về nhà vẫn cứ bình thường như đời vẫn xoay như thế.

Thực sự là không cảm thấy gì nhiều cả. Dù là trường mới chẳng có ai học chung.

Còn bây giờ, chỉ cần những người quan trọng có chút ít động tĩnh thôi, mình cũng đã không thể ngồi yên. Nhớ tới cái đợt trước, lúc tưởng thằng bé giận mình, ghét mình luôn mà sợ thật. Cảm giác phụ thuộc dù chỉ là về tâm trạng cũng đủ để mình thụt lùi lại một bước đề phòng rồi. Lỡ một ngày K, Q, T, U, N, T quay lưng lại với mình? Ngộ nhỡ một ngày nào đó mình làm tổn thương họ mà bản thân lại quá hèn nhát để dày mặt hàn gắn? Hoặc cái ngày mình phát hiện ra họ toàn nói xấu sau lưng mình, mình sẽ cảm thấy ra sao?

Chắc là suy sụp luôn quá.

Không biết phải viết gì nữa. Họng đang đau quá. Đang thèm yêu thương quá.

Thursday, 22 May 2014

14/05/2014

14/05/2014

Mình thực sự đã mất dấu rồi, từ lúc nào mà mọi chuyện thành ra như thế này.

Cũng không nhớ lần cuối em kể chuyện chị nghe là lần nào nữa. Chỉ nhớ lần cuối còn vui vẻ với nhau là hôm tự học ấy ở gđ C, hôm em không chở chị về nữa. Chị vốn không thích kiểu nói móc mỉa chọc ghẹo, thử độ kiên nhẫn của em, thực sự không thích. Thậm chí ghét đến độ vì nó mà tránh xa em ra. Nhưng để mọi chuyện nên nỗi này, chị nghĩ còn phải có một thứ gì đó khác, một sự việc khiến em không còn muốn nhìn măt chị, không còn muốn đứng cạnh chị mà chỉ mong tránh xa nhanh nhất có thể như vầy.

Giờ mỗi câu nói với em là mỗi nấc đi xuống của tâm trạng. Nói chuyện với em xong, dù chỉ mong một vài câu rep cộc cằn ngắn ngủi, nhưng vẫn buồn lắm. Biết mình sai, có lẽ là sai nặng luôn, nhưng vẫn không muốn nhìn lại cho tỏ tường rằng mình sai ở đâu, hai chị em mình lạc hướng nhau ở đâu. À không, phải nói là chị lạc em ở đâu.

Trên đời, có vài loại người khiến ta không thể quên. Người làm tổn thương ta. Người yêu quý ta thực lòng. Người ở cạnh ta lúc hoạn nạn.

Nhưng loại người làm ta day dứt nhất, nặng lòng nhất, và cũng là loại người tồn tại trong tâm trí ta lâu nhất, đó là những người mà ta làm tổn thương. Chi tiết hơn, làm người ta tổn thương mà không có cách chi hàn gắn, ta không đủ quyết đoán để vượt lên ngại ngùng, xấu hổ để dứt điểm một giai đoạn buồn thương ấy, bất chấp sau đó là cái kết hay mợt mở đầu khác. Chỉ là không đủ can đảm, không đủ thiếu thận trọng để làm việc đó.

Sống 20 năm cuộc đời, đầu mình đã chật ních người rồi. Nhiều khi muốn bỏ bớt ra, ừ thì vài người bỏ được, nhưng vẫn có những con người đau đớn ở lại, cất mãi đi không được, mà lại không nỡ mạnh tay gạt họ đi, đơn giản vì đã từng làm tổn thương họ rồi, giờ chùn tay không dám nữa. Và nhiều lúc cứ suy nghĩ, nếu có một ngày mình thực sự không còn quan tâm đến họ nữa, chắc ngày đó mình sẽ chính thức trở thành loài máu lạnh. Vẫn sống tốt thôi, nhưng máu lạnh.

Vậy nên kết quả là cứ để họ ở đó, để biết mình còn có thể đau, có thể hối hận và xấu hổ.


- - -


Rất nhiều lúc mình chợt nghĩ lại, tất cả những gì mình đinh ninh là đúng, tất cả những lập luận khiến mình tin vào sự chín chắn của bản thân, có khi lại là sai tè le hết cả. Tại sao lại có những người có thể nhận ra vấn đề thật nhanh. Tại sao lại có những lối suy nghĩ ẩn chứa sức đột phá, sức logic mạnh mẽ đến vậy. Tại sao mình lại thường là đứa mù mờ, suy nghĩ vặt vãnh, chẳng đâu ra đâu như vậy. Nhiều lúc xấu hổ cực kì luôn. Lại có những khi đầu óc mệt mỏi, cứ vật vờ làm đại nói đại, để rồi người ta đánh giá mình theo cái kiểu gì mình cũng không biết nữa.

Mình sợ lắm, thật sự sợ cảm giác xấu hổ ấy, cảm giác chẳng ai xem mình là gì cả vì mình dốt nát quá đi. Bởi vậy nên mình luôn cố gắng hết sức, chuyện gì cũng cố gắng hết sức học vào, có chán cách mấy cũng không dám buông. Cứ nhớ đến sự bất lực ấy mà sợ, mà lo, mà đâm đầu cố gắng tiếp.

Mà chẳng hiểu mình cố gắng kiểu gì, dù việc thì cũng xong, nhưng mình thì rệu rã và những người khác thì chẳng còn muốn ở cạnh mình nữa. Mình làm sai ở đâu đó rồi. Nhưng giờ phải làm sao? Làm sao đây?

Thực sự mệt mỏi lắm rồi.

Cả thể xác lẫn tinh thần. Nếu đợt này lành được sẹo, có lẽ mình phải tự khen mình là tinh thần thép quá. Thép dỏm hay thép xịn thì còn phải cân nhắc. Thép dỏm thì sẽ là người chắc ăn kiểu phế thải, còn thép xịn thì chưa dám mơ đến, chỉ là cả 2 đều có khả năng chịu đựng cao hơn nữa thôi.

Mình đã rất cố gắng xây dựng một "mình" không quá nhàm chán. Mình học đàn, học vẽ, học thiết kế, học tiếng Anh, học lãnh đạo, học cười không cần vui, học chăm sóc quan tâm người khác dù chỉ mới đạt mức nửa mùa, học chăm sóc vẻ ngoài, học học học học học...

Cốt chỉ để che đi cái bản chất nhạt nhẽo bên trong.

Xét về cá tính, mình chỉ được cái thiếu suy nghĩ cặn kẽ, nói tích cực lên thì có thể coi như thiệt tình, chân thành, nhưng cũng chỉ tới cái giới hạn mà bản chất cho phép thôi. Mà mình biết, thực ra mình là một đứa rất vô tâm, ít khi nào quan tâm đến gì khác ngoài ích lợi và những mơ tưởng của bản thân. Vì vậy khi mình nỗ lực học cách quan tâm, vẫn có nhiều lỗ hổng khiến người khác phải hoài nghi mình có phải giả tạo hay không. Nhưng sự thực là mình đang cố gắng để không giả tạo, đang rất cố gắng.

Xét về tài năng, mình chẳng có gì cả. Học để đạt đến mức trung bình, để biết những cái mà những người ở môi trường xung quanh mình không biết, nên họ thấy lạ, thấy hay. Chứ đào sâu vô để xuất sắc, có lẽ lúc đó mới lộ ra mình kém thông minh cỡ nào.

Cái duy nhất mình tự hào về bản thân, ấy là những mối quan hệ. Mình có những người bạn rất tốt, rất tuyệt vời. Không dễ gì tìm được những con người với tính cách và suy nghĩ như vậy, dù có tìm kiếm trong môi trường tốt đến thế nào đi chăng nữa. Mình may mắn được gặp họ, được họ nghe kể khổ, được tận hưởng sự tốt tính của họ. Đó là cái duy nhất mình tự hào về bản thân vì đã chọn được họ, và được họ chọn.

- - -

Đấy, lại trở thành huyên thuyên nói về bản thân rồi. Vào blog mình là biết ngay mình là người thế nào ấy mà. Một đứa chỉ biết đến bản thân, chỉ biết đến hoang tưởng và than vãn. Nhưng mình không quan tâm. Đây là chỗ duy nhất mình còn có thể mặc sức phô ra sự xấu xí, ích kỷ và đáng khinh của bản thân. Những dòng chữ xấu xí của một đứa vô danh trên mạng, đến không ai thấy nói không ai nghe. tới cái dấu chấm câu trước là đã được hơn nghìn hai từ, chẳng người rỗi hơi nào lại đi đọc cái lảm nhảm này đâu.

Tóm lại tất cả nãy h, là mình đang rối, đang tự ti, đang khát khao muốn nghỉ ngơi và muốn xóa hết những muộn phiền, muốn có một phép màu nào đó biến tất cả các mối quan hệ trở về đẹp đẽ.

Giờ mình đã biết 2/3 câu trả lời cho câu hỏi, "Nếu Bụt cho con 3 điều ước, con sẽ ước gì?" rồi.

Đầu tiên là ước cho gia đình con mãi không gặp phải hoạn nạn, được bình yên vui vẻ hạnh phúc tận hưởng cuộc sống đến cuối đời.

Thứ hai là ước cho tất cả những mối quan hệ của con đều trở về giai đoạn tốt đẹp nhất, để con có thể mỉm cười vớt tất cả mà không phải nhận lại một nụ cười giả tạo nào đó đáp lại. Con muốn lòng con được thanh thản.

Mình đang cân nhắc xem điều ước thứ ba có nên là Ước cho con có tốc độ va 2khả năng làm việc gấp 5 lần người thường? :)) 5 là số đẹp mà.


- - -

Mình thực sự nên sắp xếp lại các ưu tiên của mình. Cái nào quan trọng hơn, cái nào ít hơn, và nên dồn toàn lực giải quyết cho xong cái nào.

Mình sẽ cố gắng tiếp. Nhưng mà phải đi đúng hướng đã.

Haiz...

Monday, 21 April 2014

Thơ lẩn thẩn

Nói chung là, buồn nên mới viết được đó.

---






Dịu ngọt như nước
Mềm mại như mây
Người xa vạn thước
Hồn phách còn đây

Lênh đênh sóng vỗ
Mảnh trăng thật tròn
Tình ai đỏ hỏn
Yêu mãi chẳng mòn

Lệ tuôn ngược hướng
Biển rộng ngàn xa
Miên man mộng tưởng
Ta chỉ còn ta...







---






Tương tư đọng lắng vương trong lòng mãi
Gầy hao bóng đổ khuất lặng ánh dương
Tay hững hờ buông khát khao đầy lấp
Ai ơi ngoảnh mặt vội bước ngang đường...







---


Sunday, 6 April 2014

06.04.2014

Mệt mỏi, áp lực, và cả những phút giây hoang mang tự hỏi, chịu đựng lẫn cố gắng đến vậy, chung quy là để làm gì?

Cố gắng hoài, cố gắng mãi, đến độ tưởng như mọi giới hạn đều đã sắp đứt. Cảm xúc lúc nào cũng mấp mé ở một bờ vực vô hình, mắt đờ đẫn và tim chai lỳ. Đôi khi cảm thấy như vậy thật, và chỉ biết có cảm giác đó thôi.

Đã rất cố gắg để xây dựng hình ảnh người tốt, mà có khi cũng là cố gắng trở thành người tốt thật. Cố gắng hoàn thành công việc, cố gắng vui vẻ không than vãn.

Nhưng như đã nói, các giới hạn đều sắp giãn tới hết mức rồi, đều sắp đứt cả rồi. Deadline đang dần bị nhây ra, nhiệt huyết đang dần mất đi. Tất cả chỉ còn là ý chí, cứ tự bước đi và tự nhủ thầm Cố lên cố lên, cứ tự động viên bản thân trong vô thức, chằng còn cần biết mình đang cố gắng vì điều gì.

Cứ đi tới, không được gục ngã, vậy thôi.

Ban đầu chỉ là để thử xem bản thân chịu được đến đâu. Kết quả cũng khá tốt đấy chứ, ít nhất thì sau quá trình thử có gặt hái được một chút gì đó gọi là hình tượng, là kinh nghiệm và những khoảnh khắc vui vẻ.

Quả là sự quyết định khó khăn nhất trên đời vẫn là chọn xem nên theo hay nên bỏ. Bao giờ cũng là câu hỏi đó, bám theo mình dai dẳng và ám ảnh từ hết tập thể này đến tập thể khác, từ giai đoạn này đến giai đoạn khác.

Không biết mai này ra đời sẽ ra sao nhỉ?

Sẽ nhàn nhã và nhàm chán, ngày qua ngày sống giữa bế tắc, hay sẽ luôn ở trong tình trạng quẫn bách, vội vã và khô cằn như bây giờ?

Khi ra đời, hình như ta đâu có đường lui. Nói thật thì vẫn có, gia đình vẫn còn đây, nhưng ai mà nỡ lui về đó cơ chứ. Chúng ta đáng ra phải là những trụ cột cho nó kia mà. Cũng đâu phải ai cũng là bạn, tự dưng muốn ôm là nhào ra ôm được như bây giờ. Cũng sẽ chẳng có những tương tư lãng mạn vớ vẩn, cứ cười đẹp với ấm áp là yêu. Cũng sẽ chẳng có những ngày tâm sự với cha mẹ trên đường đi học, đi mua sắm, đi đủ mọi ngóc ngách của Sài thành xô bồ như khi con bé - như ngày hôm nay.

Ra đời rồi, bản thân ta chính là đường lui.

Chỉ khi ta đủ mạnh mẽ, đủ trơ lì để tự giữ vững bản thân, để cười với những con người phụ thuộc khác, để gánh tránh nhiệm cho bản thân mình trên vai, khi ấy mới có thể trở thành một ai đó không phải vô hình trong cuộc đời bao la này.

Vì sẽ không ai đau hộ nỗi đau của ta.

Vì sẽ không ai cố gắng hộ phần ta phải cố gắng.

Vì sẽ không ai cố gắng hiểu ta vì muốn tốt cho ta, vì muốn trở thành một phần quan trọng của cuộc đời ta nữa.

Vì bảo vệ bản thân là việc ta phải tự biết làm.

Sẽ không ai sẵn sàng nhảy ra trước ta và chiếc xe ủi cuộc đời như trong tiểu thuyết.

Sẽ không ai lãnh hộ ta một đòn mà không chịu ơn của ta từ trước.

Âu cũng về lại chuyện ăn ở mà thôi.

Vậy nên tích đức từ bây giờ, chắc hẳn là đúng đắn.



- - -


Thực ra thì do dạo này stress với lại xui quá nên mới thấy đời bi kịch như vầy.

Deadline cứ trễ miết, việc cứ dồn dập. Mình thì thiếu ngủ, hổng kiến thức, các mối quan hệ cũng dần đạt tới ngưỡng mệt mỏi rồi.

Sáng đi tập chạy xe, quà mang về là cục bầm bự trên đùi. Bự như chưa bao giờ được bự. Thấy ghê quá nên ko chụp hình đưa lên đây, mà cũng một phần là do lười nữa.

Tối qua ngồi khuya thiệt khuya, quyết tâm thiệt quyết tâm, vậy mà kết quả vẫn là con số 0 hơi bị tròn trĩnh. Mà lại còn phải tỏ ra tốt bụng. Thực sự cũng chẳng tức tối gì lắm, chắc là đơ rồi, nhưng thật sự tốt lành như những gì mình nói ngoài miệng thì không phải đâu. Đằng nào thì cũng chẳng phải lỗi của ai, haha, chỉ có cùa mình thì trách nhiệm nó hơi nhiều hơn người khác một chút thôi :P

Các mối quan hệ thì chẳng đi đến đâu.

Bài học thì vừa hổng vừa lười vừa chán ghét, chẳng muốn rớ tay vào chút nào.

Nói ra nghe thảm vậy, chứ thực ra cũng còn nhiều cái tốt lắm. Ít nhất là đã tạm biết chạy xe. Ít nhất cũng đã xây dựng được một mối quan hệ gì đó với một người mới nói chuyện. Ít ra cũng đã có vài phút giây vui vẻ với hai người kia. Ít ra cũng củng cố được hình tượng tốt bụng thêm một chút, chẳng bao giờ là thừa cả, mà tâm hồn cũng thanh thản đi một chút.

Ít ra vẫn chưa bệnh. Ít ra vẫn còn có rất nhiều người đối xử tốt với mình, thật cảm ơn sự ăn ở tốt.

Sau kì xui sẽ là kì hên. Sau những khó khăn dồn dập sẽ là cảm giác tràn ngập tự hào khi nhìn lại những ngọn núi đã lết qua.

Sau ngày hôm nay sẽ là một chút gì đó đáng mỉm cười khi nhớ về.

Dù sao chuyện cũng không phải to lắm, chỉ là mình mệt quá nên xé tụi nó ra từa lưa tùm lum thôi. Chứ nhìn lại thì thấy toàn vặt vãnh.

Mình không sao mà :)

Thursday, 20 March 2014

20.03.2014

Tự nhiên thấy nặng lòng vì thất vọng.

Cứ như vậy, để làm gì vậy em?

Chị gắng gượng cũng chỉ có giới hạn. Em không thể coi thường chị mãi như vậy được. Em quý chị, điều đó chị biết chứ, nhưng em chưa tôn trọng chị. Hay là cách chị đối xử với em không đáng để em tôn trọng?

Giờ mỗi lần nói chuyện với em, chị mệt mỏi lắm. Chán lắm khi cứ phải lọc thông tin, loại bỏ chém gió, chọn ra cái gì là cái em thực sự biết, thực sự hiểu. Giống như mỗi lần nghe em nói là một lần bóc trần một người. Thật sự rất mệt mỏi đó em à...

Mà những chuyện như thế này, làm sao nói thẳng ra được? Em là như thế rồi. Em cũng có cái tự tôn của em, chị biết, nếu nóng giận bóc mẽ thẳng ra thì bao nhiêu tổn thương, em gánh hết.

Có thể, vì em quý chị, em muốn chị an tâm khi giao việc cho em, nên em mới làm vậy. Có thể là vì đã lỡ đâm lao rồi thì phải theo lao.

Chị chỉ biết tự an ủi bản thân như vậy thôi. Chứ sự thật là thế nào, có lẽ một ngày nào đó em sẽ nhận ra, còn chị chẳng cần nhận ra nữa rồi.

Nói chung chị vẫn thương em lắm. Chỉ là mệt mỏi thôi. Mà có vẻ em sẵn đã có khá nhiều bạn bè rồi, chắc là chị không cần cố gắng quá.

Vậy đi.



- - -



Dạo này mình được thả lỏng đi một chút. Thư giãn được một chút, không phải chạy đua với deadline nữa.

Cù nhây việc học một chút thôi, chứ vài ngày nữa là lại vào guồng.

Ham học mà lười, âu cũng là lãng phí.

Dạo này mình kì cục, gặp ai cũng khó chịu, làm gì cũng khó chịu. Có cảm giác một số thứ đang lởn vởn trong vòng tay, nhưng lại lưỡng lự không nắm lấy. Có gì đó chưa đúng, có gì đó chưa phải lúc.

Mình chẳng rõ ràng gì cả.

Tóm lại là đang trong giai đoạn lửng lơ, tự thấy mình dở hơi nhưng lại không biết cách chữa.

Có lẽ nên tách khỏi thế giới con người một thời gian.

Về với sách vở, phim truyện, kiến thức, cái đẹp, và những cái ngược lại chúng.

Phải tách ra, kẻo đời sẽ trôi vuột đi mất.



- - -



Cả chuyện tình cảm cũng lửng lơ.

Bạn ý đối xử với mình cũng vẫn cái kiểu nửa đặc biệt nửa hững hờ như trước. Thằng ròm kia cũng vẫn có ánh mắt kì lạ như trước. Nhưng tất cả vẫn tan vào hư không, chẳng có gì thành hình, duy chỉ có một chút mơ hồ đọng lại.

Chỉ vậy thôi. Suy nghĩ bao nhiêu, cảm nhận bao nhiêu, để khi nhìn lại vẫn chỉ thấy một màn sương che kín lối về.

Vốn dĩ đã chẳng có bắt đầu, và chắc chắn sẽ chẳng có kết thúc.

Chi bằng rẽ đường khác mà đi.

Hiện chưa có chỗ rẽ, xa lộ vẫn còn dài. Thôi thì cứ mò mẫm tiếp trong mơ hồ này vậy, cố gắng đến khi có lối đi chính cho mình, đến khi có được cái xác suất mới chỉ một mình mình chọn trúng.

Thương lắm, cả hai người. Cứ để bản thân mình chìm đắm trong mê muội đi. Đằng nào chẳng thoát ra.



- - -



Chênh vênh quá.

Sunday, 2 March 2014

Qua rồi, qua nào

Mình chẳng hiểu nổi mình nữa.

Chắc là do ích kỷ. Chắc là do cứ mãi dùng dằng không dứt. Cứ nói là hết thích rồi, buông tay rồi, ấy vậy mà đứng bên cạnh nhìn vào quá trình bạn ý dần thân thiết với một người con gái khác, lòng vẫn đau nhói.

Mình có còn thích bạn ấy không?

Cứ tự thuyết phục bản thân là không, nhưng có thật là như vậy? Nếu không còn thương, sao tim nhói thế này, sao khó chịu thế này.

Có phải là do còn thích không, hay là do cái ích kỷ còn sót lại, còn muốn mình đặc biệt với ai đó? Giờ chút đặc biệt ấy cũng hết rồi thì hụt hẫng thôi. Mà cũng có thể, từ trước đến giờ, mình chưa bao giờ là đặc biệt.

Nghĩ tới đó thấy mệt tim quá.

Ừ, có thể lúc đó là tán, là cưa, nhưng ai biết được bạn ấy đã cưa bao nhiêu, đã khiến cho bao nhiêu người cảm thấy "đặc biệt"? Mà cũng chọn cách hành hạ mình lắm cơ.

Có lẽ mình nên thôi ích kỷ.

Mình không muốn yêu một người không làm mình vui. Bạn ấy không làm mình vui. Chỉ là mình thích bạn ấy, nên khi ở cạnh, mình mới muốn cười.

Nhưng giờ có lẽ nên dừng chuyện đó lại. Nên tách hẳn ra, nên làm như bạn bè (không) tốt. Nên tự thuyết phục bản thân rằng mình hợp với người khác hơn.

Sẽ không còn đặt câu hỏi vì sao nữa. Sẽ không còn tò mò chuyện riêng của bạn ý nữa. Sẽ không để bạn ý làm mình buồn nữa.

Nói chung là phải mạnh mẽ lên, dẹp đi sự hoang tưởng của bản thân.

Con gái, phải biết tự thuyết phục bản thân mạnh mẽ. Nhìn mình, sẽ chẳng ai thuyết phục thêm đâu, chỉ có tự mình cố gắng thôi.

Cố lên, đơn giản hóa mọi chuyện, tự rạch ròi trong mọi chuyện. Tự kéo bản thân đi lên, đi ra, rẽ trái, rẽ phải...

Cuộc sống còn rất nhiều niềm vui mà. Những chuyện này đã ngốn hết khá nhiều ngăn suy nghĩ của mình rồi. Nói ra có vẻ phũ phàng và xấu xa, à không, cực kì xấu tính, nhưng mình không muốn giống Uyển. Mình cần phải chín chắn hơn, mạnh mẽ hơn, bình tĩnh hơn.

Bỏ đi, nhé, viên đá ấm nóng trên đường đi. Ta bước qua khỏi mi đây.

Và mi sẽ mãi ở đó trong miền kí ức, ấm áp và bình lặng. Còn ta chẳng thể quay đầu. Trừ phi mi mọc chân chạy theo ta, còn không tụi mình sẽ chẳng gặp lại nhau nữa.

Đi qua nào, miền kí ức ơi.

Thursday, 6 February 2014

Áo nào?

Q: Thích nó ăn mặc như thế nào?

A: Thế nào là thế nào cơ? Bình thường có một kiểu hà.

Q: Thì ví dụ như, giữa áo sơ mi với áo thun, thích cái nào hơn?

A: *nghĩ thiệt lâu* Thích áo thun, còn áo sơ mi mặc lên thấy rất đẹp trai ~ :">

Saturday, 1 February 2014

Nhớ

Nhớ quá đi nhớ quá đi nhớ quá đi nhớ quá đi nhớ quá đi nhớ quá đi nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ.......

Nhớ quá đi ah....

Làm sao qua khỏi mùa Tết này :'(

Mà Tết này buồn quá

Buồn thật ý chứ

Hy vọng ngày mai sẽ vui vẻ hơn

Nhớ quá đi ah......

Hết thuốc chữa...........

Wednesday, 29 January 2014

You are oceanic



All she wanted
was find a place to stretch her bones
A place to lengthen her smiles
and spread her hair
A place where her legs could walk
without cutting and bruising
A place unchained
She was born out of ocean breath.
I reminded her;
‘Stop pouring so much of yourself
into hearts that have no room for themselves
Do not thin yourself
Be vast
You do not bring the ocean to a river'.

From tapiwamugabe@tumblr, pic from pixiv

Saturday, 18 January 2014

17.01.2013

Có một số người, dịu dàng đến tan chảy.

Chỉ là hỏi thăm nhau và chúc thi tốt thôi, ấy vậy mà cũng được mày hộ tống suốt bữa trưa, bỗng cảm thấy thiệt ấm áp.

Dạo này mày chủ động nói nhiều chuyện với tao hơn rồi đó, biết không?

(tự dưng hôm qua viết được tới đây lại bị tuột cảm xúc, uổng ghê ><)

Nói chung hôm qua cũng chẳng có gì quá đặc biệt đâu, mày vẫn là mày của mọi khi, tao vẫn ngơ ngẩn như tạo mọi ngày, vậy thôi. Khuyên mày ăn dĩa cơm cũng tốn công ghê, nhưng chịu ăn là tốt rồi. Nhiều khi tao cũng làm liều, một ngày một bữa, nhưng mà kết hợp với vụ mất ngủ của mày là thành thảm họa đó = =

Dạo này tao với mày chat với nhau sến súa quá mày ạ :)) Biết không, mày là một phần khiến tao quyết tâm chuyển vào ký túc xá đấy. Vì tao không muốn bị tách xa khỏi bạn bè nữa. Không muốn tách xa khỏi mày, khỏi mọi người, để kỉ niệm với nhau chỉ là những dòng chat khô cứng, chứ còn lúc gặp được nhau thì lại bình bình lặng lặng, chẳng có mấy chuyện để nói. Thương, nên mới muốn nó thật hơn một chút, hữu ích hơn một chút. Có buồn thì kéo nhau đi ăn bánh xèo, đi uống sinh tố bưởi, chứ nhắn tin với chat cũng đâu làm lòng nhẹ thêm bao nhiêu. Đói, nhạt miệng, thì nấu cho nhau bữa ăn, kêu nhau qua ktx ké một miếng, chứ ăn chữ chẳng no lê được, mà quan tâm qua con chữ cũng hời hợt biết bao. Không chỉ đối với mình mày, mà còn đối với những người khác nữa.

Tao không muốn đời tao nhạt nhẽo như bao năm trước đây. Tao muốn sống hết mình một lần, tận lực cố gắng cho cái gì đó một lần, dù là nhỏ nhặt đi chăng nữa, dù có phải hy sinh nhiều thứ đi chăng nữa.

Tao không muốn sống để làm vừa lòng tất cả mọi người nữa.

- - -

Hôm nay cũng ráng học thi, mà sao chẳng vào đầu gì cả.

Nói chung, sẽ cố gắng gìn giữ mọi thứ thật tốt...

Saturday, 11 January 2014

11.01.2014

Ừ thì nói chung là, tương tư rồi buồn đó...

Ước chi chỉ cần viết ra là đã đủ hết tương tư rồi.

Đặt tay xuống gõ chữ, thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Nhưng mà nhẹ xong rồi, từ từ nó cũng nặng lại thôi.

Mày ơi, mày khác với tao quá. Tao sống cho thực tế, mày sống cho lý tưởng. Tao cố gắng xong rồi sẽ bắt đầu hưởng thụ, mày cố gắng xong sẽ lên kế hoạch cố gắng tiếp.

Có mệt lắm không?

Chắc là chẳng đủ tâm trí để lo cho những cảm xúc vớ vẩn của tao đâu, mày nhỉ.

Mày còn nhiều thứ phải lo quá. Nên chắc tao phải tự giải quyết vấn đề của tao thôi.

Đúng, chỉ là vấn đề tâm lý của riêng tao thôi mà.

Cả ngày hôm nay, người tao cứ buồn buồn, bức bối. Chắc là tao nhớ mày. Tao không gạt mày ra khỏi đầu được. Tao cũng không biết phải làm gì cho vui vẻ trở lại. Theo kinh nghiệm là nên viết ra, ấy vậy mà lúc đặt tay lên lại chẳng biết viết gì. Hiện tại tao cũng chẳng biết mình đang viết cái giống gì nữa. Thế là cứ buồn vu vơ, cứ nghe nhạc cho buồn thêm. Cứ ngủ, cứ học bài, cứ làm việc nhà cho lòng vơi bớt chút gì đó chưa định được hình, nhưng vẫn nặng trịch.

Cũng lên FB tìm hơi người, nhưng hình như hơi sai lầm. Tao đâu cần thêm hơi người. Tao cần mày cơ, cần mày thích lại tao cơ. Nhưng mày đâu có thích lại tao. Mày chỉ quan tâm tới tao thôi.

Ừ, đúng vậy đó. Tao cũng tự biết vậy.

Tự nhiên hôm nay trong đầu tao bỗng nhớ về hình ảnh ngày hôm đó, lúc mày đưa tao đi ăn với tụi bạn mày á. Tao mất tự nhiên lắm, đúng không. Có lẽ tao làm mày nhớ về một tao im lặng của năm ngoái, một tao chỉ biết cười hiền khô và nói gọn lỏn. Có lẽ vì vậy mà mày nhìn tao nhiều.

Nhưng cái tao không quên được, là cái nhìn của mày khi tao trở về với bạn ý, khi tao nói chuyện và an ủi bạn ý. Mày quay lại nhìn tao, nhìn bằng ánh mắt ấy...

Như thể, tao là một người đặc biệt.

Như thể, có chút sở hữu trong ánh mắt ấy.

Tao đang tự thuyết phục bản thân, rằng tao đang hoang tưởng.

Đang thực sự cố gắng nè.

Nhưng mà cái ánh mắt ấy của mày cứ ám ảnh tao mãi thôi. Nó làm tao cứ lấn cấn không buông được, đơn giản vì tao không thể hiểu nổi mày nghĩ gì lúc đó.

Tự nhiên tao có chút hy vọng, rằng lúc đó mày đang nghĩ về thứ gì đó tầm thường một chút, thô một chút, xấu xí càng tốt, để tao dứt được lòng mình đi.

Nhưng cũng chỉ là tao hy vọng thôi. Chứ có bao giờ tao đoán được mày đang nghĩ gì đâu.

Haha, giờ đầu tao lại nặng lần nữa rồi.

Tao nói rồi, ước chi chỉ cần viết ra là nhẹ được lòng, không phải lo nghĩ gì nữa.

Để tâm sự chất chứa kiểu này, mất tập trung quá. Mà cả năm tao học có 2 tuần thôi, tao không muốn mất tập trung đâu :-<

Hồi nãy mày tâm sự với tao, tao thấy mày còn suy nghĩ nhiều hơn tao nữa, còn khổ hơn tao nữa.

Chỉ biết mong cho mày cố lên.

Cố lên, cho lý tưởng của mày, cho đền đáp những nỗ lực của mày. Và cho nụ cười của mày nữa. Trước giờ hiếm khi thấy mày cười vì vui lắm, có biết không?

Thương mày nhiều, thằng ròm già.


- - -


Mình có nên vô tâm vô tư tiếp không?

Trước giờ mình say nắng ít, say nắng lâu, còn dạo này sao mình thấy mình cứ liêu xiêu hoài, thiệt tốn sức quá. Chắc một phần cũng la do đống hoóc môn dở hơi. Nhưng mình cũng muốn trốn tránh, khỏi phải nghĩ về tương lai nữa quá.

Mình chỉ biết rằng trước mắt, tương lai phải kiếm được tiền.

Phải được cái đó trước đã. Mà không phải kiếm bao nhiêu cũng được đâu, phải kiếm cho nhiều vào.

Phải lo được cho bố mẹ. Phải quan tâm đủ cho bạn bè. Sau đó mới tính đến yêu đương chồng con.

Như vậy, có đúng không?

Mình cũng không biết nữa. Nếu đã xác định vậy, thì phải tìm cách đóng băng tim lại, đừng nhúc nhích cục cựa gì cả. Mà mình cũng không chắc là mình có muốn thế hay không.

Mình thực sự rất muốn có người yêu. Và mình cũng muốn học hành để kiếm tiền nữa. Nhưng xem ra, tài và sức của mình không đủ để thực hiện cả hai.

Giờ phải làm sao?

Lúc này, nghĩ tới gia đình mình hiện tại, và nghĩ tới người yêu của mình trong tương lai, đặt cả hai lên một bàn cân vô hình nào đó.

Thôi thì, tập trung kiếm tiền đi vậy. Phải học, phải đi làm, phải cố gắng cho thật tốt.

Aaa~ Vậy đi, ngủ thôi.

Wednesday, 8 January 2014

07.01.2013

Nản ghê nơi... chắc là buông. Coi như mình chóng thích chóng chán đi.

Xong thể dục rồi, xong linh tinh rồi, chắc là lo học đi.

Ừ, lo học, lo đọc sách.

Ừ, vậy đi.

Buông. Chừng nào thích lại rồi tính.

Cười lên nào ~

Monday, 6 January 2014

Xí xọn

Xí xọn collection :))

~ Cho tuổi xuân, cho thời thiếu nữ chẳng thể quay lại ~

Saturday, 4 January 2014

04.01.2013

Tự dưng thấy mệt mỏi quá.

Muốn buông hết, biến mất đi một chút.

Muốn dọn bớt âu lo, dọn bớt suy nghĩ, dọn hết cảm xúc đi một chút.

Bỗng dưng cảm thấy, tình cảm đáp lại chưa đủ chút nào, mà có lúc lại là nhiều quá, nặng quá.

Mệt rồi.

Có lẽ nên quay về với học, với thế giới không người.

Có lẽ là do nhỏ đó, do bạn ý, do thằng kia, do nhóc nọ,

Có lẽ là do mình, do bệnh tật

Hoặc cũng có lẽ là do đã ăn quá nhiều gà...

Nói chung là muốn ngủ, muốn nghỉ, muốn dừng suy nghĩ, muốn nói xàm, muốn mất hình tượng.

Muốn khóc một chút, chẳng cần nguyên do.

Gắng gượng làm chi, kết quả cũng chẳng tới đâu, lúc nào cũng vậy

Toàn là tự lừa bản thân

Ai muốn đi, cứ đi đi

Ai muốn ghét mình, cứ ghét đi

Ai muốn quan tâm, muốn hiểu, thì mặc kệ mình một thời gian đi

Đằng nào thì lúc mình khóc cũng chẳng ai nghe...

Ai lại ôm mình một cái đi...


- - -

Muốn ngủ, muốn nghỉ, muốn ôm

Mai lại phải gắng gượng

Ghét mấy con rệp quá

- - -

"ngoài bà

ai để ý tới t đâu

:D"

Bạn à, nghe buồn quá, mình không nỡ vui

Chỉ biết lái câu chuyện sang hướng khác

Xin lỗi nghen, vì mình không quý bạn tới mức đó

Mà mình nghĩ, bạn cũng không xem trọng mình đến mức đó

Chung quy là, xin lỗi.

- - -

Tới giờ tự kỉ, nói chuyện nghe tăm tối quá.

Nhưng mà mệt.

Đi ngủ.

Ngủ...