Tớ nghĩ tớ thích cậu thật rồi.
Ngày gặp nhau hôm ấy, tớ chẳng muốn làm gì khác ngoài việc ngắm cậu kể chuyện.
Ngày gọi nhau hôm qua, tớ cứ muốn nghe giọng cậu hoài, từ vui vẻ đến mỉa mai đến yếu xìu.
Tớ kiểu muốn ôm cậu vào mình. Muốn ở bên nghe cậu kể chuyện, vừa nghe vừa ngắm cơ.
---
Buồn quá, mãi mới thích được một người thật tốt, thì lại ở thật xa...
Trước giờ cứ thích kèo nào là fail kèo đó ấy. Tim gan cứ vỡ tanh bành.
Lần này chắc lại cũng vậy thôi.
Nhưng không dừng được.
Làm sao để dừng đây.
Không biết.
Chỉ biết là, tình cảm mà dần tăng lên, thì lại càng tiến gần tới những đau đớn phía trước thôi. Lần nào cũng vậy. Lúc nào cũng vậy.
Mệt lắm. Sẽ mệt lắm. Có khi sẽ lại phải mua thuốc uống tiếp.
Cái cảm giác nhìn màn hình cả ngày mà chỉ muốn thế giới dừng lại, tất cả những giọng nói dừng lại, im hết đi, đừng xì xào quanh quẩn nữa. Đừng quấn lấy não mình nữa. Đừng giết dần giết mòn mình nữa. Nhưng chúng không dừng.
Những ngày chỉ muốn cào nát móng tay, bứt rụng hết tóc. Những ngày nhìn trừng trừng lưỡi lam lưỡi rọc giấy mà quá nhát gan không dám động. Những ngày tê liệt, trống rỗng, tang thương.
---
Chị Thi bảo, "Chị không tin rằng em đi du lịch một mình mà không có chuyện buồn."
Em chỉ cười. Chị nói vậy do chị không biết trạng thái bình thường của em. Em không cần phải có chuyện buồn mới buồn. Em không cần bị bỏ lại mới thấy cô đơn.
Em cứ héo úa từng ngày vậy đó. Chuyến đi ấy, là để em tìm kiếm chút bình yên. Để thân em thu lại nhỏ bé, những hố đen tạm ngưng xoáy cuộn, để đầu em chịu lặng yên giữa núi trời.
Để em có được những ngày phóng xe đi thật nhanh mà không phải bật khóc.
Để em có khoảnh khắc nhận ra, à mình cũng không muốn thả rơi xuống vách núi lắm. Không việc gì phải làm như vậy. Dù đó cũng là một kiểu chết khá hay ho.
Mọi khi, có nhiều lúc em cũng không muốn chết. Nhưng thường là vì còn gia đình, bạn bè, còn nhiều thứ chưa làm, còn vì tự trách mình nản chí, hèn nhát, bỏ phí hơn 20 năm nuôi nấng yêu thương của bao người, vân vân mây mây. Chắc em cũng dùng cả tỉ lý do để thuyết phục bản thân rồi.
Nhưng tuần rồi, trên những cung đường ấy, bỗng dưng em học được thứ cảm giác "không muốn chết" thực sự: đơn giản vì muốn sống thôi. Vì sống lúc đó cũng vẫn khá dễ chịu mà. Sự sống cũng không quá tệ như mọi ngày. Và em nghĩ mình có thể đi tiếp được một đoạn nữa.
Chuyến đi một mình ấy, dù trắc trở đến mấy, đối với em lại vô cùng an yên. Nó hiệu quả hơn hàng trăm giờ cố gắng thiền tịnh, hàng triệu đồng quà cáp em tự mua cho bản thân. Nên em thèm đi lại lắm. Mà chắc lần tới em sẽ chọn nơi nào đó để em có thể chạy xe xa hơn mà đỡ ổ gà hơn, haha.
Nhưng em vẫn thương chị nhất cái nơi này. Thực sự đó.
---
Bạn ấy lại nhắn tin. Mình lại cười rồi.
Thursday, 25 October 2018
Sunday, 22 July 2018
22.07.2018 - Gửi mình 5 năm sau
Hôm nay bố cho uống rượu nên có hơi say, viết chắc sẽ suôn sẻ hơn. Bữa giờ cứ muốn viết mà chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Cho nên là hôm nay chắc sẽ thực hiện ý tưởng ấp ủ cũng lâu rồi: tự viết cho mình 5 năm nữa (đúng ra phải 10 năm, nhưng mình lại muốn được khui thư sớm cơ haha)
---
Gửi bạn,
Năm nay bạn chắc đã 29 tuổi rồi nhỉ, ôi sắp chạm cái mốc 30 tử thần rồi.
Không biết ở ngay gần mốc 30 sẽ cảm thấy như thế nào nhỉ. Hiện tại khi nghĩ đến mốc ấy mình rất sợ, thực sự rất áp lực. Công việc phải ổn định, người yêu phải có, thậm chí con cũng nên có luôn rồi, mình đã tự hứa với nhau là phải sinh con trước 30 tuổi mà nhỉ.
Nghĩ tới mấy cái phải phải phải đó là lại lạnh cả người.
Nên thôi, chắc để mình tự kể về tình hình của mình trước đi ha.
Thực sự mà nói í, mình vẫn đang cảm thấy khá ổn. Công việc tuy hơi gây ức chế, nhưng dù gì cũng có một lời hứa cho tương lai. Người yêu thì chưa có, nhưng bù lại thời gian thì có rất nhiều. Tiền thì tháng này bị vỡ kế hoạch mất rồi, ai mà ngờ được tháng sau zai lại qua Thái cơ chứ hic hic, biết thế đã không đóng tiền học vội vã như vậy.
Nhưng nói chung là vẫn rất yên bình.
Đi làm không quá căng thẳng (dù dạo gần đây mọi thứ có vẻ hơi vượt tầm kiểm soát một chút), về nhà có thời gian đi học thêm, đi tập tành, dành thời gian với gia đình. Lại còn có một em mèo rất dễ thương, thực sự thì tính cách của em với mình siêu hợp nhau luôn haha. Chơi game thì có thằng Bi chơi chung. Bạn bè hơi ít một chút, nhưng cũng vừa đủ. Mình chỉ có từng ấy thời gian, từng ấy tim phổi, bấy nhiêu người bạn đã thực sự rất đủ.
Tình cảm thì hồi tháng 2 mới tan nát một lần, nhưng giờ đã cảm nắng được người mới rồi, dù biết là hoàn toàn không có kết quả. Nhưng người này là một người rất tốt, thực sự tâm tính cực kì tốt. Nhưng cũng còn chút bất an, nếu một người mà mình chỉ thấy toàn cái tốt, thì hẳn là mình đang trong giai đoạn bị đui rồi, cho nên mình vẫn là chưa dám tin ảnh. Mình chưa tin mình, số vận mình vẫn đang cực kì chó cắn, haha.
Tóc mình thì đang từ nâu thành vàng khè, chưa có tiền với thời gian đi làm lại tóc nữa, mà cũng chưa biết để kiểu tóc nào thì hợp. Nói mới thấy tò mò, không biết bạn đã chọn được kiểu tóc phù hợp chưa ha? Vái trời là rồi, haha.
Mắt kính thì mình đang đeo một cái gọng đen tròn tròn, công nhận rất ưng, nhìn mặt trẻ mà vui vẻ hơn hẳn, chỉ có điều giá tròng đắt quá hic. Cũng đang xuống độ nữa nè. Không biết bạn có mổ mắt chưa ha? Hai việc tốn kém nhất mà mình vẫn còn đang do dự là mổ mắt với niềng răng đó.
À, 17/8 sắp tới sẽ có concert của zai nhà ở Thái nè, nếu đi được concert này thì mình đã hoàn thành ước nguyện 1 ngày nào đó nhìn thấy đầy đủ 5 người rồi. Chưa gì mình đã có nguyện vọng khác trong đầu rồi, đó là thấy được 5 người ấy ở bên nhau. Nhưng chắc cái này dài hạn hơn vì hoàn toàn ko phụ thuộc vào mình được haha.
Không biết sao nữa, càng ngày mình càng thích ở một mình. Một mình nghe nhạc, một mình học bài, một mình khóc. Một mình ngồi yên, không cần phải nói chuyện với ai. Có thể do những công việc của mình phải nói cười nhiều quá, giả tạo nhiều quá, đâm mệt. Nản. Muốn tránh né.
Không biết bạn có còn như vậy không? Mình rất, rất, rất hy vọng là không, vì như vậy sẽ buồn lắm.
Chắc là đủ để nói về mình rồi ha? Còn bạn thì sao?
Hy vọng lúc này bạn đã tìm được người thương, đã có nơi để tựa vào, không còn phải đau khổ quay quắt nữa, không còn phải mòn mỏi đơn phương nữa.
(nếu như vẫn còn tình trạng ấy, hoặc lỡ có xui xèo mà tệ hơn, mình ôm bạn một cái nhe, tụi mình khổ ghê mà)
Hy vọng bố mẹ em trai vẫn khỏe, vẫn hòa thuận, không phải chia xa (hoặc ít nhất là không quá xa). Hy vọng bạn bè vẫn tốt, T vẫn là bạn thân, và có thể tụi mình sẽ có thêm một vài bạn thân nữa.
Hy vọng bé Khoang vẫn khỏe. Vì hiện tại bé gần như cứu rỗi tâm trạng mình mỗi khi mình ở nhà quá lâu.
Hy vọng bạn đã lên được vị trí mà bạn thích, làm việc ở công ty mà bạn thích, dành được nhiều thời gian cho bản thân.
Hy vọng bạn vẫn còn thích DB5K, Harry Potter, Luân Tang, The Civil Wars.
Hy vọng Marvel Universe nay vẫn thật hào hứng và bạn vẫn dành được thời gian đi xem đều đều.
Mình không biết diễn tả sao, nhưng mình hy vọng rất nhiều vào bạn, vào tương lai mà mình đang cố gắng.
Nhiều lúc mình rất sợ, có khi nào mình sẽ đụng xe chết sớm, hoặc bệnh tật gì đó ụp đến để không kịp từ biệt trước khi đi.
Nhưng nếu mình sống được để gặp bạn, mình rất mong bạn được bình an vui vẻ, thoải mái hạnh phúc.
Vì hiện tại tự dưng mình rất sợ chết, sợ không khỏe.
Nên mình mong bạn phải thật khỏe mạnh nha.
Chao xìn ~
Bạn nhỏ 24 tuổi, năm Mậu Tuất 2018.
Cho nên là hôm nay chắc sẽ thực hiện ý tưởng ấp ủ cũng lâu rồi: tự viết cho mình 5 năm nữa (đúng ra phải 10 năm, nhưng mình lại muốn được khui thư sớm cơ haha)
---
Gửi bạn,
Năm nay bạn chắc đã 29 tuổi rồi nhỉ, ôi sắp chạm cái mốc 30 tử thần rồi.
Không biết ở ngay gần mốc 30 sẽ cảm thấy như thế nào nhỉ. Hiện tại khi nghĩ đến mốc ấy mình rất sợ, thực sự rất áp lực. Công việc phải ổn định, người yêu phải có, thậm chí con cũng nên có luôn rồi, mình đã tự hứa với nhau là phải sinh con trước 30 tuổi mà nhỉ.
Nghĩ tới mấy cái phải phải phải đó là lại lạnh cả người.
Nên thôi, chắc để mình tự kể về tình hình của mình trước đi ha.
Thực sự mà nói í, mình vẫn đang cảm thấy khá ổn. Công việc tuy hơi gây ức chế, nhưng dù gì cũng có một lời hứa cho tương lai. Người yêu thì chưa có, nhưng bù lại thời gian thì có rất nhiều. Tiền thì tháng này bị vỡ kế hoạch mất rồi, ai mà ngờ được tháng sau zai lại qua Thái cơ chứ hic hic, biết thế đã không đóng tiền học vội vã như vậy.
Nhưng nói chung là vẫn rất yên bình.
Đi làm không quá căng thẳng (dù dạo gần đây mọi thứ có vẻ hơi vượt tầm kiểm soát một chút), về nhà có thời gian đi học thêm, đi tập tành, dành thời gian với gia đình. Lại còn có một em mèo rất dễ thương, thực sự thì tính cách của em với mình siêu hợp nhau luôn haha. Chơi game thì có thằng Bi chơi chung. Bạn bè hơi ít một chút, nhưng cũng vừa đủ. Mình chỉ có từng ấy thời gian, từng ấy tim phổi, bấy nhiêu người bạn đã thực sự rất đủ.
Tình cảm thì hồi tháng 2 mới tan nát một lần, nhưng giờ đã cảm nắng được người mới rồi, dù biết là hoàn toàn không có kết quả. Nhưng người này là một người rất tốt, thực sự tâm tính cực kì tốt. Nhưng cũng còn chút bất an, nếu một người mà mình chỉ thấy toàn cái tốt, thì hẳn là mình đang trong giai đoạn bị đui rồi, cho nên mình vẫn là chưa dám tin ảnh. Mình chưa tin mình, số vận mình vẫn đang cực kì chó cắn, haha.
Tóc mình thì đang từ nâu thành vàng khè, chưa có tiền với thời gian đi làm lại tóc nữa, mà cũng chưa biết để kiểu tóc nào thì hợp. Nói mới thấy tò mò, không biết bạn đã chọn được kiểu tóc phù hợp chưa ha? Vái trời là rồi, haha.
Mắt kính thì mình đang đeo một cái gọng đen tròn tròn, công nhận rất ưng, nhìn mặt trẻ mà vui vẻ hơn hẳn, chỉ có điều giá tròng đắt quá hic. Cũng đang xuống độ nữa nè. Không biết bạn có mổ mắt chưa ha? Hai việc tốn kém nhất mà mình vẫn còn đang do dự là mổ mắt với niềng răng đó.
À, 17/8 sắp tới sẽ có concert của zai nhà ở Thái nè, nếu đi được concert này thì mình đã hoàn thành ước nguyện 1 ngày nào đó nhìn thấy đầy đủ 5 người rồi. Chưa gì mình đã có nguyện vọng khác trong đầu rồi, đó là thấy được 5 người ấy ở bên nhau. Nhưng chắc cái này dài hạn hơn vì hoàn toàn ko phụ thuộc vào mình được haha.
Không biết sao nữa, càng ngày mình càng thích ở một mình. Một mình nghe nhạc, một mình học bài, một mình khóc. Một mình ngồi yên, không cần phải nói chuyện với ai. Có thể do những công việc của mình phải nói cười nhiều quá, giả tạo nhiều quá, đâm mệt. Nản. Muốn tránh né.
Không biết bạn có còn như vậy không? Mình rất, rất, rất hy vọng là không, vì như vậy sẽ buồn lắm.
Chắc là đủ để nói về mình rồi ha? Còn bạn thì sao?
Hy vọng lúc này bạn đã tìm được người thương, đã có nơi để tựa vào, không còn phải đau khổ quay quắt nữa, không còn phải mòn mỏi đơn phương nữa.
(nếu như vẫn còn tình trạng ấy, hoặc lỡ có xui xèo mà tệ hơn, mình ôm bạn một cái nhe, tụi mình khổ ghê mà)
Hy vọng bố mẹ em trai vẫn khỏe, vẫn hòa thuận, không phải chia xa (hoặc ít nhất là không quá xa). Hy vọng bạn bè vẫn tốt, T vẫn là bạn thân, và có thể tụi mình sẽ có thêm một vài bạn thân nữa.
Hy vọng bé Khoang vẫn khỏe. Vì hiện tại bé gần như cứu rỗi tâm trạng mình mỗi khi mình ở nhà quá lâu.
Hy vọng bạn đã lên được vị trí mà bạn thích, làm việc ở công ty mà bạn thích, dành được nhiều thời gian cho bản thân.
Hy vọng bạn vẫn còn thích DB5K, Harry Potter, Luân Tang, The Civil Wars.
Hy vọng Marvel Universe nay vẫn thật hào hứng và bạn vẫn dành được thời gian đi xem đều đều.
Mình không biết diễn tả sao, nhưng mình hy vọng rất nhiều vào bạn, vào tương lai mà mình đang cố gắng.
Nhiều lúc mình rất sợ, có khi nào mình sẽ đụng xe chết sớm, hoặc bệnh tật gì đó ụp đến để không kịp từ biệt trước khi đi.
Nhưng nếu mình sống được để gặp bạn, mình rất mong bạn được bình an vui vẻ, thoải mái hạnh phúc.
Vì hiện tại tự dưng mình rất sợ chết, sợ không khỏe.
Nên mình mong bạn phải thật khỏe mạnh nha.
Chao xìn ~
Bạn nhỏ 24 tuổi, năm Mậu Tuất 2018.
Tuesday, 24 April 2018
Đừng quay lại, làm ơn
Hôm qua gặp lại bạn, ngồi cạnh bạn.
Những năm qua tôi đẩy bạn đi, không quan tâm không đoái hoài, phần lớn chẳng phải vì bạn đâu. Người có tệ đến đâu, tôi vẫn giữ quan hệ được, không kì thị không nề hà chi hết.
Vấn đề quan trọng ở đây là, bạn rất tệ, và tôi lại thích bạn.
Tôi biết, tôi cứ bị cuốn hút bởi những người thật tệ. Nhưng tôi vẫn cố gắng tự bóp chết trái tim mình, tránh xa các người ra. Khi tôi đã sa lầy, tôi hiểu bản thân tôi và dư sức đoan chắc rằng, tôi sẽ lại ngã ào vào bạn thôi. Vào cái đoạn tình cảm đẹp đẽ mà tôi tưởng tượng ra. Vào dòng cuốn mà quả tim tôi tạo nên hòng bịt miệng lý trí.
Tôi biết chuyện đó sẽ xảy ra. Tôi biết tôi sẽ tha thứ tất cả và chấp nhận tất cả, vừa đui mù vừa ngu xuẩn. Nhưng tôi vẫn sẽ làm, vẫn sẽ đi theo bạn.
Mà như vậy thì đời tôi quá thảm rồi.
Nhiều lúc tôi nghĩ chớ, trong người tôi cứ như thể lúc nào cũng tồn tại một nút "tự huỷ hoại" bị kẹt ở nấc "Mở", phải liên tục lấy tay đè xuống nấc "Tắt" thì mới sống yên lành được.
Tức là, tôi cứ phải liên tục dằn lòng xuống để không chơi ngu.
...
Bạn khéo léo, bạn dịu dàng. Bạn quan tâm, tinh tế. Giọng bạn hay, mặt bạn đẹp. Răng bạn khểnh, bạn cười thật chân thành.
Nhưng bạn thích đùa giỡn, chẳng mong rõ ràng. Bạn tham vọng, chuyện gì cũng có kế hoạch trước sau. Bạn quảng giao, nhiệt tình đến mức khiến tôi sợ hãi. Bạn nhẫn tâm, như thể bạn chưa thực sự yêu ai.
Bạn lưu luyến, tôi cũng vấn vương. Hai đứa mình tâm sự cũng vẫn còn hợp lắm. Cái kiểu hợp rơ đặc biệt khiến lòng sợ hãi không biết đến bao giờ mới tìm thấy được lần nữa.
Nhưng với người như bạn, chuyện chẳng bao giờ rõ ràng được. Tôi đã quá thấm thía rồi, tim đã quặn đau không biết đến bao nhiêu lần rồi.
Tôi hiểu, bạn cũng chỉ là người bình thường, có hỉ nộ ái ố, có lúc biết mình đang làm gì, có lúc không. Bạn có cảm xúc, bạn cũng có sự chân thành của bạn.
Chỉ là, cái cảm giác bất an, bị kiểm soát, bị đùa giỡn, bọn chúng khiến tình yêu không còn là đủ, không thể nào trở thành cái hạnh phúc mà tôi muốn cho cuộc đời mình.
Tôi thích bạn, nhưng tôi không tin bạn. Đã, đang, và sẽ, không tin bạn.
Vậy thì làm bến bờ cho nhau cái kiểu gì.
Tôi xin lỗi. Thực sự rất, rất, rất, xin lỗi.
...
Tại sao nhỉ,
Tôi lại cứ phải lòng những người thật tệ.
...
Rải rác khắp cuộc đời, tôi cứ phải tự tay chôn sống những đoạn tình cảm của mình đi,
Cho chúng chết hẳn đi,
Đừng dằn vặt tôi nữa.
Friday, 20 April 2018
19.04.2018
Chuyện vui trong ngày:
1. Shopee Networking Event kiếm được một thằng bạn bằng tuổi, haha. Nói chuyện được với nhiều anh chị, thấy được inspire dễ sợ.
Theo chị Head CS:
Để quyết định được mình muốn làm gì:
i. Chọn một industry mình thích, một công ty tốt trong industry đó, một job phù hợp, và cống hiến hết mình cho nó ít nhất một năm.
Lưu ý: tuyệt đối ko sân si job khác, đứng núi này trông núi nọ, mà phải học cách yêu job của mình dù xảy ra bất cứ chuyện gì đi chăng nữa, challenge bản thân giải quyết được hết, hoàn thành job thật tốt từ đầu đến cuối.
ii. Sau 1 năm, reflect xem trong job đã làm, mình thích gì và không thích gì. Phân tích preference của bản thân, tạo thành một map, sẽ gần như có hướng đi.
iii. (?)
Shopee không đặt mạnh vào quảng bá thương hiệu, tạo branding => ngta đến với shopee vì các tiện ích khác chứ ko phải để lập shop và bán hàng.
Họ trưng bày hàng và quảng cáo, reach khách hàng qua Facebook, sau đó dẫn về Shopee cho các dịch vụ như freeship, đảm bảo thanh toán, đổi trả hàng, v.v.
Shopee thiếu các tính năng để người bán có thể "bày sạp" một cách hiệu quả nhất đối với việc kinh doanh của họ. Interface ko có tính năng để họ làm nổi bật các sản phẩm họ cần đẩy mạnh kinh doanh, làm nổi bật, làm cho "art", rất khó để thể hiện cá tính người bán, không có "style".
=> người dùng luôn rất thông minh, chắt lọc những gì tốt nhất ở các nơi cho việc kinh doanh của mình.
Shipping & transport đang là investment của Shopee, nhưng liệu investment này có mang lại giá trị bền vững ko, có đáng với số chi phí bỏ ra không, nếu như sau này nói đến chuyện lợi nhuận, bước vào giai đoạn profitable?
Chị nhân sự nói các vấn đề về chấm công tính lương họ đều outsource => ko học thêm được gì về cái này. Nhưng sẽ tham gia nhiều vào employee relations và recruit, admin, event, xây dựng môi trường v.v.
=> culture của Shopee khá hay ho, cực dynamic, nhưng liệu có đủ chiều sâu chưa? Có phải là môi trường mà mình muốn học hỏi?
Chị Nhung Head of Payment chỉ cách nhìn nhận một cty khi đi pv:
Nhìn xung quanh công ty khi bước vào, luyện óc quan sát. Đừng chỉ tập trung nhìn sếp, mà hãy nhìn nhân viên, vì mình sẽ như họ khi thực sự gia nhập cty (=> quan trọng cho employer branding nếu sau này có phải làm). Không gian làm việc có open không hay ngăn cách, nhân viên có tập trung, nhiệt huyết không, từ đó tạm xác định văn hoá cty.
2. Mẹ sợ thằn lằn, úp sọt bạn thương binh nằm giữa nhà, buồn cười muốn chớt haha.
3. Đi thay phím bên Nguyên Kim được anh đẹp giai trắng trẻo sửa miễn phí, cưng gì đâu.
"Nhiêu tiền anh?"
"Dạ cái này bên em hỗ trợ ạ!"
Chòi má cưnggggg.
4. Đi siêu thị với mẹ, mua phô mai que được giảm giá, mua đồ xong ko phải xãch về, vui vẻ phấn khởi cực. Phô mai que daebak! ❤️
5. Miệng quạ đen, mới trù mẹ coi chừng ko đủ tiền, lát hồi đang mua phô mai que thì mẹ gọi giật lại kêu ko đủ tiền thiệt...
Có ói trả ngta hai cây phô mai cũng chả đủ.
Miệng với chả mồm LOL
---
Nói chung là một ngày thiệt thành công hú ye 🤘🏻
Thursday, 19 April 2018
Chuyện nuôi mèo ~ Phần 1/vô cực +
Chuyện thứ nhất
Hôm nay, 18/04/2018, bạn chẻ Khoang chính thức làm mình cáu vì đã cạy hư mất nút V trên bàn phím laptop thân thương của mình.
Thà chỉ cạy ra thì thôi chớ, đằng này lại còn cào rách luôn miếng cao su ấn nút, làm mình điên người lấy tay phét cho 2 cái vào đít.
Lại còn sợ bả không biết bả sai chỗ nào, còn phải lôi cái laptop ra trước gầm giường, cuộn cuốn sách mỏng lại mà quất bốp bốp xuống sàn.
Đúng là chảnh mèo, thái độ láo không chịu được. Ấy vậy là bà Khoang nhà mình đã thuộc dạng ngoan rồi đó.
Yêu thương một con mòe còn không xong thì mai này còn biết yêu thương được ai.
Nhỉ.
*Lúc đang tức giận ai thì ráng tịnh tâm nghĩ lại về những cái tốt của người ta, vậy nên sẽ ráng nghĩ thêm 4 câu chuyện khác bù vào khúc mở đầu xịt khói này.
Chuyện thứ hai
Thật ra bà Khoang nhà mình rất ngoan.
La biết nghe, bỏ xuống ổ vài lần biết hiểu ý mà không đòi bò lên nữa. Chỉ là còn chưa biết đâu là đúng đâu là sai, quây loạn hết cả lên. Mấy hôm nay còn lôi thú bông, hộp hiếc dây nhợ rải khắp phòng, làm con sen đây thật mệt mỏi.
Nhưng làm sai biết xin lỗi, chạy ra dụi dụi lấy lòng chờ mình hết giận. Đi vệ sinh cũng đúng chỗ, dù vẫn làm vương cát ra sàn, nhưng không bao giờ đi bậy, đi vãi, nết rất ngoan.
Tới "mùa", người chủ vô tâm này chưa kịp cho đi triệt sản, làm cả ngày em cứ ư ử meo meo khó chịu thấy thương (dù cũng khó chịu gần chết). Nhưng chị ôm vào là yên ngay, thậm chí còn ngủ được một chút.
Mèo nhà người ta, tối "mùa" cũng giống phụ nữ mang thai, cau có quạu quọ tính nết thất thường, thậm chí còn bạo lực hơn. Nhưng em thì không. Dù có phiền hà thêm một chút, nhưng em vẫn đòi yêu thương bằng một phong cách rất "bánh bèo", muốn ghét cũng khó.
Ấy là còn chưa kể, em nhà mình muốn xoa đâu thì xoa, vuốt đâu thì vuốt, không nề hà chi cả. Chỉ cần gãi cho em vui là được rồi.
Nhiều lúc thương đến độ chỉ muốn đè ra hun cái chóc. Mà nhiều khi cũng hun thiệt, haha.
*Hình minh họa: bình thường ẻm chả bao giờ rờ đến cái ổ mẹ cất công xách về này, chỉ là mỗi lần mình đuổi ẻm ra khỏi giường thì thảy ẻm vào đây cho ẻm có nhận thức rằng "Đây là chỗ của mình". Vậy mà hôm nay lỡ can tội nặng (cạy phím), và ẻm như vầy:
Ai nói ẻm ngu ngơ tau vặt răng ngay. Khôn thấy tía má luôn ấy.
Chuyện thứ ba
Em Khoang nhà mình có cái tật cũng đáng yêu, đó là cứ ngủ say thì em sẽ le lưỡi, haha.
Cái lưỡi hồng hồng mà nhám kinh dị, ngủ say là le ra một xíu, miệng chẹp chẹp, chân động đây, thở im ru, cưng lắm.
Mà ngủ cũng như heo, bình thường bên ngoài chỉ cần cái máy lạnh nó "cạch" một phát khe khẽ thôi là đã dựng hết tai lên rồi, đằng này ba mẹ lên phòng đi ngủ khua dép loẹt xoẹt mà ẻm vẫn phè phè. Thương lắm.
Chuyện thứ tư
Ẻm cũng có một đặc điểm nữa là thích dựa hơi người. Có mình ôm, ẻm bình tĩnh ngay, thậm chí ve vuốt một hồi xung quanh yên tĩnh là ngủ luôn.
Ẻm cũng tin người lắm. Một khi đã tin rồi, mình làm gì ẻm cũng đứng dòm, mình bế xốc lên hay lao bịch bịch tới, ẻm cũng chỉ tròn mắt lên kiểu WTF chứ không bỏ chạy. Tin mình nhiều lắm. Còn đối với những người khác trong nhà thì, haiz, chả tin ai hết.
Tối giờ này rồi (1 tháng hơn) mà vẫn không dám ra khỏi phòng mình, thiệt chứ nếu không có mình ở nhà thường xuyên, coi chừng trầm cmn cảm.
Chuyện thứ năm
Tui làm cho cô biết bao nhiêu cái ổ, công sức của bao người, ấy vậy mà cô chỉ thích nằm trên cái bao nylon ngủ ngon lành? Hay quá ha? -___-
Cô lại còn cào nát ghế tui ngồi học bài, hất bể chai dầu thơm bạn Mẽo tặng, quậy um sùm làm tui không ngủ nổi suốt mấy đêm.
Vậy mà nhìn tướng cô trông tui trở về phòng, dõi theo tui lúc tui khua chổi quét nhà, nheo mắt dụi đầu vô tay tui lấy lòng, tui lại cảm thấy bất lực một cách sâu sắc.
Mèo ơi là mèo ~
Hôm nay, 18/04/2018, bạn chẻ Khoang chính thức làm mình cáu vì đã cạy hư mất nút V trên bàn phím laptop thân thương của mình.
Thà chỉ cạy ra thì thôi chớ, đằng này lại còn cào rách luôn miếng cao su ấn nút, làm mình điên người lấy tay phét cho 2 cái vào đít.
Lại còn sợ bả không biết bả sai chỗ nào, còn phải lôi cái laptop ra trước gầm giường, cuộn cuốn sách mỏng lại mà quất bốp bốp xuống sàn.
Đúng là chảnh mèo, thái độ láo không chịu được. Ấy vậy là bà Khoang nhà mình đã thuộc dạng ngoan rồi đó.
Yêu thương một con mòe còn không xong thì mai này còn biết yêu thương được ai.
Nhỉ.
*Lúc đang tức giận ai thì ráng tịnh tâm nghĩ lại về những cái tốt của người ta, vậy nên sẽ ráng nghĩ thêm 4 câu chuyện khác bù vào khúc mở đầu xịt khói này.
Chuyện thứ hai
Thật ra bà Khoang nhà mình rất ngoan.
La biết nghe, bỏ xuống ổ vài lần biết hiểu ý mà không đòi bò lên nữa. Chỉ là còn chưa biết đâu là đúng đâu là sai, quây loạn hết cả lên. Mấy hôm nay còn lôi thú bông, hộp hiếc dây nhợ rải khắp phòng, làm con sen đây thật mệt mỏi.
Nhưng làm sai biết xin lỗi, chạy ra dụi dụi lấy lòng chờ mình hết giận. Đi vệ sinh cũng đúng chỗ, dù vẫn làm vương cát ra sàn, nhưng không bao giờ đi bậy, đi vãi, nết rất ngoan.
Tới "mùa", người chủ vô tâm này chưa kịp cho đi triệt sản, làm cả ngày em cứ ư ử meo meo khó chịu thấy thương (dù cũng khó chịu gần chết). Nhưng chị ôm vào là yên ngay, thậm chí còn ngủ được một chút.
Mèo nhà người ta, tối "mùa" cũng giống phụ nữ mang thai, cau có quạu quọ tính nết thất thường, thậm chí còn bạo lực hơn. Nhưng em thì không. Dù có phiền hà thêm một chút, nhưng em vẫn đòi yêu thương bằng một phong cách rất "bánh bèo", muốn ghét cũng khó.
Ấy là còn chưa kể, em nhà mình muốn xoa đâu thì xoa, vuốt đâu thì vuốt, không nề hà chi cả. Chỉ cần gãi cho em vui là được rồi.
Nhiều lúc thương đến độ chỉ muốn đè ra hun cái chóc. Mà nhiều khi cũng hun thiệt, haha.
*Hình minh họa: bình thường ẻm chả bao giờ rờ đến cái ổ mẹ cất công xách về này, chỉ là mỗi lần mình đuổi ẻm ra khỏi giường thì thảy ẻm vào đây cho ẻm có nhận thức rằng "Đây là chỗ của mình". Vậy mà hôm nay lỡ can tội nặng (cạy phím), và ẻm như vầy:
Ai nói ẻm ngu ngơ tau vặt răng ngay. Khôn thấy tía má luôn ấy.
Chuyện thứ ba
Em Khoang nhà mình có cái tật cũng đáng yêu, đó là cứ ngủ say thì em sẽ le lưỡi, haha.
Cái lưỡi hồng hồng mà nhám kinh dị, ngủ say là le ra một xíu, miệng chẹp chẹp, chân động đây, thở im ru, cưng lắm.
Mà ngủ cũng như heo, bình thường bên ngoài chỉ cần cái máy lạnh nó "cạch" một phát khe khẽ thôi là đã dựng hết tai lên rồi, đằng này ba mẹ lên phòng đi ngủ khua dép loẹt xoẹt mà ẻm vẫn phè phè. Thương lắm.
Chuyện thứ tư
Ẻm cũng có một đặc điểm nữa là thích dựa hơi người. Có mình ôm, ẻm bình tĩnh ngay, thậm chí ve vuốt một hồi xung quanh yên tĩnh là ngủ luôn.
Ẻm cũng tin người lắm. Một khi đã tin rồi, mình làm gì ẻm cũng đứng dòm, mình bế xốc lên hay lao bịch bịch tới, ẻm cũng chỉ tròn mắt lên kiểu WTF chứ không bỏ chạy. Tin mình nhiều lắm. Còn đối với những người khác trong nhà thì, haiz, chả tin ai hết.
Tối giờ này rồi (1 tháng hơn) mà vẫn không dám ra khỏi phòng mình, thiệt chứ nếu không có mình ở nhà thường xuyên, coi chừng trầm cmn cảm.
Chuyện thứ năm
Tui làm cho cô biết bao nhiêu cái ổ, công sức của bao người, ấy vậy mà cô chỉ thích nằm trên cái bao nylon ngủ ngon lành? Hay quá ha? -___-
Cô lại còn cào nát ghế tui ngồi học bài, hất bể chai dầu thơm bạn Mẽo tặng, quậy um sùm làm tui không ngủ nổi suốt mấy đêm.
Vậy mà nhìn tướng cô trông tui trở về phòng, dõi theo tui lúc tui khua chổi quét nhà, nheo mắt dụi đầu vô tay tui lấy lòng, tui lại cảm thấy bất lực một cách sâu sắc.
Mèo ơi là mèo ~
Monday, 26 March 2018
Đóng
Cảm giác đóng kín lại các mối quan hệ xã hội, quả thực có những lúc thấy rất thoải mái.
Không có nghĩa vụ phải báo cáo cho ai, ứng xử như thế nào. Những lúc quá mệt mỏi muốn lui về tìm chỗ để thở, ừ thì cũng không đến nỗi quá khó khăn.
Chỗ nào, ở đâu, cũng đều có sẵn hết. Cũng có chút yên tâm.
Không có nghĩa vụ phải báo cáo cho ai, ứng xử như thế nào. Những lúc quá mệt mỏi muốn lui về tìm chỗ để thở, ừ thì cũng không đến nỗi quá khó khăn.
Chỗ nào, ở đâu, cũng đều có sẵn hết. Cũng có chút yên tâm.
26.03.2018
Cứ đôi ba tháng là lại có một đợt như thế này.
Qua thời gian, mình dần nhận ra, mình là một đứa mà phản xạ đầu tiên khi gặp chuyện khó khăn chính là trốn tránh. Ừ, trốn mất biệt, trốn chui vào một góc đợi sóng gió qua đi, hay chí ít là đợi lòng mình tĩnh lại, đỡ hoảng, để đầu mình kịp nghĩ ra cách giải quyết. Nhưng nhìn chung, là mình trốn biệt.
Như bây giờ.
Nằm trong bệnh viện một tuần, vây quanh bởi những người, những chuyện chẳng biết gọi tên, sống chết cứ lướt qua trước mắt, để rồi lúc về lại cuộc sống bình thường bỗng thấy thật chẳng quen chút nào.
Những người mình thương nhớ thì chẳng thấy đâu.
Những người mình không muốn gặp thì cứ từ đâu đó xuất hiện.
Những vết thương cũ cứ sống dậy.
Những cái mình muốn cứ thất bại hoài, thất bại mãi.
Thực sự, lần này, mình không muốnq uay về cái mạng xã hội ấy nữa. Không muốn nói chuyện với ai nữa.
Mà lại khổ, não mình mấy nay thậm chí chẳng buồn vận động. Mẹ nói là tác dụng phụ của thuốc mê. Nhưng mình nghĩ đơn giản chỉ là do mình lười mà thôi. Nhất là cái cuốn sách Thước đo ấy, cứ đọc mãi mà chẳng thể vượt nổi vài trang.
Cũng may hôm qua học được một bài tiếng Trung vớt vát chút đỉnh.
Mình đã tê liệt được vài hôm rồi, cảm giác tuy thoải mái nhưng cũng thật bế tắc. Lỡ mai mốt có chuyện gì khiến mình không di chuyển được, chắc mình chịu không nổi quá.
Nằm trong bệnh viện, chẳng có gì làm, cứ nhìn trần nhà mà nghĩ, sự sống ai ai cũng mỏng như một cọng tơ nhện, đời gọi tên thì đứt thôi.
Cứ quanh quẩn, cứ phí hoài, tới ngày xe cán cho một phát chết ngắc, thì còn gì để lại?
---
Lúc nhìn thấy tin nhắn ấy thì buồn nhiều lắm. Không có cũng buồn, mà có thì càng buồn hơn. Lúc đó nghĩ lên đây sẽ viết ra thật nhiều.
Nhưng mà không. Lên đây lại chẳng muốn viết quá sâu. Chỉ biết là, ừ trong cuộc đời mình đã có một lúc mình thật sự thật sự thật sự sợ đó, cần một chút quan tâm từ bạn ấy (nghe hơi ghê). Nhưng vô tình hay hữu ý, bạn ấy không rảnh thôi.
Ừ, một lần thôi.
Thật sự mình cũng chẳng biết, bạn ấy liệu có từng cần mình biết bao nhiêu lần, mà mình cũng không có ở đấy, có phải không?
Bao nhiêu lần, mình không biết. Có thể bạn cũng chẳng đếm.
Vậy là hòa nhau?
Hay là dấu hiệu cho tình bạn chẳng cân nổi một đại dương?
---
Bung ra một chút, lại chẳng ngờ mình đang buồn đến thế này.
Ừ thì biết là tâm trạng không tốt, nhưng càng viết càng thấy buồn héo hắt, thất vọng mỏi mòn.
Đối diện xong với nỗi buồn, cất nó ở đây xong, liệu có đỡ buồn hơn không? Hay lại phải gói ghém lại, tém vào một góc để sống tiếp?
Đặt áp lực lên bản thân thì ai cũng kêu bỏ xuống đi, sao lại phải bán mạng như thế. Buông hết xuống thì lại tự mình không chịu nổi, giống như có cả ngàn ánh mắt đang ngấm ngầm nhìn chòng chọc, tự hỏi chừng nào con này mới chịu đứng lên.
Quẩn quanh quẩn quanh, chỉ muốn cái não nó im đi một chút.
Hình như tập thiền thì não sẽ tạm im đi.
Nhưng kiểu gì rồi nó cũng sẽ bô lô ba la lại.
Vậy có nên tập thiền không?
Mình sợ tập thiền, mình thiền rồi muốn chết chìm trong thiền luôn quá, haha.
---
Có một chuyện vui nho nhỏ, đó là mình tìm được một game giống Restaurant City rồi. Có một cái nhà hàng cho mình chăm sóc, chọn món ăn, đi chợ mua đồ, hay ở chỗ là được tự do trang trí (nếu có tiền), cảm thấy rất dễ thương.
Ừ, tạm xem như game này vừa ý.
Mình chỉ cần một game gì đấy có cái cho mình chăm sóc, có chỗ cho mình về, thấy nó lớn lên, thấy thành quả xây dựng, vậy là vui rồi.
Có thể là xây thành phố, dựng quán cafe, chăn nuôi trồng trọt (vì vậy Harvest Dew có vẻ ổn, nhưng ôi trời, quá nhiều việc để làm. Và dù gì đi chăng nữa, mình cũng đã rất sợ cảm giác chết chìm trên game rồi).
Tự nhiên nghĩ, hay tải lại Audition về chơi ha. Nhảy theo nhạc cho nó vui.
Cũng có nhân vật chăm sóc, có nhạc hay để nghe. Mà không biết mình có lại dính vào cái bẫy "sân si" để rồi đâm chán nản nữa hay không.
Nói chung cũng nhớ Audition ghê.
---
Buồn thì cũng còn buồn đó, hơi thương thân trách phận, nhưng không sao, cũng chẳng phải lần đầu. Lát ăn xong đi tắm một chút, học thêm bài tiếng Trung, ra ôm Mèo Mèo, trộn cơm cho bà í ăn, xong lại tiếp tục tiếp tục cố gắng thôi.
Viết cho một ngày thật yên.
Qua thời gian, mình dần nhận ra, mình là một đứa mà phản xạ đầu tiên khi gặp chuyện khó khăn chính là trốn tránh. Ừ, trốn mất biệt, trốn chui vào một góc đợi sóng gió qua đi, hay chí ít là đợi lòng mình tĩnh lại, đỡ hoảng, để đầu mình kịp nghĩ ra cách giải quyết. Nhưng nhìn chung, là mình trốn biệt.
Như bây giờ.
Nằm trong bệnh viện một tuần, vây quanh bởi những người, những chuyện chẳng biết gọi tên, sống chết cứ lướt qua trước mắt, để rồi lúc về lại cuộc sống bình thường bỗng thấy thật chẳng quen chút nào.
Những người mình thương nhớ thì chẳng thấy đâu.
Những người mình không muốn gặp thì cứ từ đâu đó xuất hiện.
Những vết thương cũ cứ sống dậy.
Những cái mình muốn cứ thất bại hoài, thất bại mãi.
Thực sự, lần này, mình không muốnq uay về cái mạng xã hội ấy nữa. Không muốn nói chuyện với ai nữa.
Mà lại khổ, não mình mấy nay thậm chí chẳng buồn vận động. Mẹ nói là tác dụng phụ của thuốc mê. Nhưng mình nghĩ đơn giản chỉ là do mình lười mà thôi. Nhất là cái cuốn sách Thước đo ấy, cứ đọc mãi mà chẳng thể vượt nổi vài trang.
Cũng may hôm qua học được một bài tiếng Trung vớt vát chút đỉnh.
Mình đã tê liệt được vài hôm rồi, cảm giác tuy thoải mái nhưng cũng thật bế tắc. Lỡ mai mốt có chuyện gì khiến mình không di chuyển được, chắc mình chịu không nổi quá.
Nằm trong bệnh viện, chẳng có gì làm, cứ nhìn trần nhà mà nghĩ, sự sống ai ai cũng mỏng như một cọng tơ nhện, đời gọi tên thì đứt thôi.
Cứ quanh quẩn, cứ phí hoài, tới ngày xe cán cho một phát chết ngắc, thì còn gì để lại?
---
Lúc nhìn thấy tin nhắn ấy thì buồn nhiều lắm. Không có cũng buồn, mà có thì càng buồn hơn. Lúc đó nghĩ lên đây sẽ viết ra thật nhiều.
Nhưng mà không. Lên đây lại chẳng muốn viết quá sâu. Chỉ biết là, ừ trong cuộc đời mình đã có một lúc mình thật sự thật sự thật sự sợ đó, cần một chút quan tâm từ bạn ấy (nghe hơi ghê). Nhưng vô tình hay hữu ý, bạn ấy không rảnh thôi.
Ừ, một lần thôi.
Thật sự mình cũng chẳng biết, bạn ấy liệu có từng cần mình biết bao nhiêu lần, mà mình cũng không có ở đấy, có phải không?
Bao nhiêu lần, mình không biết. Có thể bạn cũng chẳng đếm.
Vậy là hòa nhau?
Hay là dấu hiệu cho tình bạn chẳng cân nổi một đại dương?
---
Bung ra một chút, lại chẳng ngờ mình đang buồn đến thế này.
Ừ thì biết là tâm trạng không tốt, nhưng càng viết càng thấy buồn héo hắt, thất vọng mỏi mòn.
Đối diện xong với nỗi buồn, cất nó ở đây xong, liệu có đỡ buồn hơn không? Hay lại phải gói ghém lại, tém vào một góc để sống tiếp?
Đặt áp lực lên bản thân thì ai cũng kêu bỏ xuống đi, sao lại phải bán mạng như thế. Buông hết xuống thì lại tự mình không chịu nổi, giống như có cả ngàn ánh mắt đang ngấm ngầm nhìn chòng chọc, tự hỏi chừng nào con này mới chịu đứng lên.
Quẩn quanh quẩn quanh, chỉ muốn cái não nó im đi một chút.
Hình như tập thiền thì não sẽ tạm im đi.
Nhưng kiểu gì rồi nó cũng sẽ bô lô ba la lại.
Vậy có nên tập thiền không?
Mình sợ tập thiền, mình thiền rồi muốn chết chìm trong thiền luôn quá, haha.
---
Có một chuyện vui nho nhỏ, đó là mình tìm được một game giống Restaurant City rồi. Có một cái nhà hàng cho mình chăm sóc, chọn món ăn, đi chợ mua đồ, hay ở chỗ là được tự do trang trí (nếu có tiền), cảm thấy rất dễ thương.
Ừ, tạm xem như game này vừa ý.
Mình chỉ cần một game gì đấy có cái cho mình chăm sóc, có chỗ cho mình về, thấy nó lớn lên, thấy thành quả xây dựng, vậy là vui rồi.
Có thể là xây thành phố, dựng quán cafe, chăn nuôi trồng trọt (vì vậy Harvest Dew có vẻ ổn, nhưng ôi trời, quá nhiều việc để làm. Và dù gì đi chăng nữa, mình cũng đã rất sợ cảm giác chết chìm trên game rồi).
Tự nhiên nghĩ, hay tải lại Audition về chơi ha. Nhảy theo nhạc cho nó vui.
Cũng có nhân vật chăm sóc, có nhạc hay để nghe. Mà không biết mình có lại dính vào cái bẫy "sân si" để rồi đâm chán nản nữa hay không.
Nói chung cũng nhớ Audition ghê.
---
Buồn thì cũng còn buồn đó, hơi thương thân trách phận, nhưng không sao, cũng chẳng phải lần đầu. Lát ăn xong đi tắm một chút, học thêm bài tiếng Trung, ra ôm Mèo Mèo, trộn cơm cho bà í ăn, xong lại tiếp tục tiếp tục cố gắng thôi.
Viết cho một ngày thật yên.
24.03.2018
Chẳng biết sao có rất nhiều thứ muốn làm, rất nhiều chuyện muốn viết, nhưng cứ ngần ngại mãi, tìm cách tránh né để không phải viết, rồi đến tối lại hối hận.
Nhưng ở trên đây, mình đã tự hứa là luôn thành thật.Đây là nơi để mình quay về, để đối diện với mớ bòng bong trong đầu của bản thân, không phải là nơi phải gượng ép viết lách, cũng không phải là chỗ để phân định đúng sai.
Chỉ là nơi những con chữ nhảy ra trên bàn phím mà thôi, không cần biết chúng đến từ cái ngách nào trong não.
Mình đang trong giai đoạn procastinate - trì hoãn và chẳng muốn động não làm gì cả. Não đông cmnr. Không muốn học. Không muốn viết. Không muốn suy nghĩ. Chỉ muốn nằm dài chơi game, đọc fic HP, làm bất kỳ gì đó để trốn khỏi hiện thực. Mà đôi khi, làm những chuyện đó còn thấy lười.
Không muốn ngủ, chẳng thèm ăn, chẳng có chuyện gì như ý. Bụng thì thi thoảng cứ quặn đau chẳng hiểu lý do. Bật nhạc piano, không lời, kèn, sáo, chẳng có gì an ủi được cả. May quá trên đời còn có Passenger, còn chất giọng nguyên sơ, còn giai điệu âm áp của anh ấy.
Cái cảm giác thật kỳ cục. Vì chỉ cần nằm ra giường, đầu lại xuất hiện bao nhiêu thứ muốn l àm, nhưng tay lại không còn muốn động nữa. Nói lại lần nữa để nhấn mạnh.
Thậm chí ngay cả khi đang gõ những dòng này, trong đầu vẫn luôn có một tiếng nói nho nhỏ xúi mình trốn đi, làm một việc gì đó khác đi. Thật sự không thể tập trung được.
Muốn tìm một game gì đó bình thản hơn để chơi. Không phải trồng cây làm nông, mình vẫn không thích thể loại đó lắm. Game gì mà mình yêu được nhân vật, được khung cảnh, yêu được cái thế giới mình đã xây dựng nên ấy.
Mấy nay tìm hoài, nhưng dường như người ta chỉ muốn chơi gì đó khiến người ta thật giỏi, cày thật nhiều, chạy đua thật nhanh.
Mình không muốn trầm cảm, thực sự. Nếu rơi vào tình trạng bệnh đó sẽ tốn rất nhiều thời gian, rất nhiều công sức để quay trở lại. Mà mình thì rất lười, nên có thể sẽ chẳng buồn quay lại đâu. Xung quanh lại hầu như chẳng có ai đủ lực kéo.
Nhưng ở trên đây, mình đã tự hứa là luôn thành thật.Đây là nơi để mình quay về, để đối diện với mớ bòng bong trong đầu của bản thân, không phải là nơi phải gượng ép viết lách, cũng không phải là chỗ để phân định đúng sai.
Chỉ là nơi những con chữ nhảy ra trên bàn phím mà thôi, không cần biết chúng đến từ cái ngách nào trong não.
Mình đang trong giai đoạn procastinate - trì hoãn và chẳng muốn động não làm gì cả. Não đông cmnr. Không muốn học. Không muốn viết. Không muốn suy nghĩ. Chỉ muốn nằm dài chơi game, đọc fic HP, làm bất kỳ gì đó để trốn khỏi hiện thực. Mà đôi khi, làm những chuyện đó còn thấy lười.
Không muốn ngủ, chẳng thèm ăn, chẳng có chuyện gì như ý. Bụng thì thi thoảng cứ quặn đau chẳng hiểu lý do. Bật nhạc piano, không lời, kèn, sáo, chẳng có gì an ủi được cả. May quá trên đời còn có Passenger, còn chất giọng nguyên sơ, còn giai điệu âm áp của anh ấy.
Cái cảm giác thật kỳ cục. Vì chỉ cần nằm ra giường, đầu lại xuất hiện bao nhiêu thứ muốn l àm, nhưng tay lại không còn muốn động nữa. Nói lại lần nữa để nhấn mạnh.
Thậm chí ngay cả khi đang gõ những dòng này, trong đầu vẫn luôn có một tiếng nói nho nhỏ xúi mình trốn đi, làm một việc gì đó khác đi. Thật sự không thể tập trung được.
Muốn tìm một game gì đó bình thản hơn để chơi. Không phải trồng cây làm nông, mình vẫn không thích thể loại đó lắm. Game gì mà mình yêu được nhân vật, được khung cảnh, yêu được cái thế giới mình đã xây dựng nên ấy.
Mấy nay tìm hoài, nhưng dường như người ta chỉ muốn chơi gì đó khiến người ta thật giỏi, cày thật nhiều, chạy đua thật nhanh.
Mình không muốn trầm cảm, thực sự. Nếu rơi vào tình trạng bệnh đó sẽ tốn rất nhiều thời gian, rất nhiều công sức để quay trở lại. Mà mình thì rất lười, nên có thể sẽ chẳng buồn quay lại đâu. Xung quanh lại hầu như chẳng có ai đủ lực kéo.
Monday, 8 January 2018
08.01.2018
Thực sự ghiền uống thuốc an thần. Uống xong cảm giác rất dễ chịu. Kiểu như có được chút yên bình thân quen hiếm hoi mà rất lâu rồi không có được, mà đã mất đi từ rất lâu lâu lâu.
Chỉ nghĩ những cái cần nghĩ, làm những cái cần làm, bản lĩnh nữ hiệp chém đinh chặt sắt, tự tin gì cũng có thể học được. Mình đã mất đi tinh thần đó cũng lâu rồi, có thể từ trước khi nhận công việc này lận.
Bởi vậy nên thấy thuốc an thần nó như thuốc phiện, mang được mình về lại một trạng thái mà mình hoàn toàn không muốn rời đi. Cứ muốn như vầy hoài, cứ muốn dùng thuốc hoài, vì cảm giác như các cảm xúc có thể còn chỗ quay về.
Lúc tỉnh ra mới thấy, mình đã u mê biết bao lâu rồi. Cứ tự dặn mình phải thoát ra mà không thoát được.
Bình tĩnh mà nhìn lại, công việc đâu phải là quá khó, quá cực đâu. Nhưng là mình quá yếu. Thần kinh mình quá yếu, không chịu đựng được trong thời gian dài. Một ngày, hai ngày, chọi lấy chọi để tất cả các energy spikes thì mình dư sức hung hăng. Nhưng 1 tháng, 1 quý, 1 năm, thần kinh mình gục ngã và kết quả là cứ thấy cuộc đời âm u không lối thoát.
Giờ thì đỡ rồi.
Thấy con đường phía trước đỡ mịt mù, thấy bản thân đỡ sợ, không còn phải ngồi co cụm một góc, vô lực không biết phải làm gì nữa. Ít nhất, cũng đang bắt đầu đứng lên đi tiếp.
Đi hoài, đi mãi, rồi cũng có đường mà đi thôi. Dưới chân còn đường, cứ đi. Dưới chân không có đường, cứ lết.
Một năm qua, dù mệt mỏi nhiều, nhưng mình đã không dừng lại, đã cố gắng được chút xíu, đã học được rất nhiều, tính cách cũng đổi thay.
Mình vẫn đang đi tiếp. Vì mình hiểu cảm giác dừng lại nó kinh khủng đến thế nào. Vì đã dừng là đã rất mệt mỏi. Muốn ngủ. Không muốn tiếp tục nữa. Muốn mọi thứ im đi, dừng lại, đừng làm phiền mình nữa, tại sao cả thế giới không thể để mình nghỉ một chút? Chỉ một chút thôi mà, vì sao trời đất lại ghét mình đến như vậy? Mình đã làm sai quá nhiều, tạo nghiệp quá sâu?
Nhớ lại vẫn thấy tệ kinh khủng.
Và đúng là, chỉ cần mở mắt ra, nhích đít đi một chút, rồi bò, rồi lết, cứ thế mà đứng lên, sẽ nhanh khỏi bệnh hơn rất nhiều. Đừng để đầu dừng lại. Học vài câu tiếng Trung, đọc vài trang sách, viết vài dòng, đi bơi một chút, chịu khó chạy ra phòng gym, tìm ăn chút gì đó ngon miệng. Chỉ cần đừng dừng lại, mọi chuyện sẽ qua, mọi suy nghĩ sẽ dịu bớt.
Nếu đã yếu quá, uống vài viên thuốc xem như trợ lực, một cú hích đẩy mình nhích lên một chút khỏi vực sâu, thuốc cũng không quá xấu.
Cố gắng lên, hôm nay là ngày 8 rồi. Bắt đầu countdown được rồi.
Cố lên cố lên cố lên.
Chỉ nghĩ những cái cần nghĩ, làm những cái cần làm, bản lĩnh nữ hiệp chém đinh chặt sắt, tự tin gì cũng có thể học được. Mình đã mất đi tinh thần đó cũng lâu rồi, có thể từ trước khi nhận công việc này lận.
Bởi vậy nên thấy thuốc an thần nó như thuốc phiện, mang được mình về lại một trạng thái mà mình hoàn toàn không muốn rời đi. Cứ muốn như vầy hoài, cứ muốn dùng thuốc hoài, vì cảm giác như các cảm xúc có thể còn chỗ quay về.
Lúc tỉnh ra mới thấy, mình đã u mê biết bao lâu rồi. Cứ tự dặn mình phải thoát ra mà không thoát được.
Bình tĩnh mà nhìn lại, công việc đâu phải là quá khó, quá cực đâu. Nhưng là mình quá yếu. Thần kinh mình quá yếu, không chịu đựng được trong thời gian dài. Một ngày, hai ngày, chọi lấy chọi để tất cả các energy spikes thì mình dư sức hung hăng. Nhưng 1 tháng, 1 quý, 1 năm, thần kinh mình gục ngã và kết quả là cứ thấy cuộc đời âm u không lối thoát.
Giờ thì đỡ rồi.
Thấy con đường phía trước đỡ mịt mù, thấy bản thân đỡ sợ, không còn phải ngồi co cụm một góc, vô lực không biết phải làm gì nữa. Ít nhất, cũng đang bắt đầu đứng lên đi tiếp.
Đi hoài, đi mãi, rồi cũng có đường mà đi thôi. Dưới chân còn đường, cứ đi. Dưới chân không có đường, cứ lết.
Một năm qua, dù mệt mỏi nhiều, nhưng mình đã không dừng lại, đã cố gắng được chút xíu, đã học được rất nhiều, tính cách cũng đổi thay.
Mình vẫn đang đi tiếp. Vì mình hiểu cảm giác dừng lại nó kinh khủng đến thế nào. Vì đã dừng là đã rất mệt mỏi. Muốn ngủ. Không muốn tiếp tục nữa. Muốn mọi thứ im đi, dừng lại, đừng làm phiền mình nữa, tại sao cả thế giới không thể để mình nghỉ một chút? Chỉ một chút thôi mà, vì sao trời đất lại ghét mình đến như vậy? Mình đã làm sai quá nhiều, tạo nghiệp quá sâu?
Nhớ lại vẫn thấy tệ kinh khủng.
Và đúng là, chỉ cần mở mắt ra, nhích đít đi một chút, rồi bò, rồi lết, cứ thế mà đứng lên, sẽ nhanh khỏi bệnh hơn rất nhiều. Đừng để đầu dừng lại. Học vài câu tiếng Trung, đọc vài trang sách, viết vài dòng, đi bơi một chút, chịu khó chạy ra phòng gym, tìm ăn chút gì đó ngon miệng. Chỉ cần đừng dừng lại, mọi chuyện sẽ qua, mọi suy nghĩ sẽ dịu bớt.
Nếu đã yếu quá, uống vài viên thuốc xem như trợ lực, một cú hích đẩy mình nhích lên một chút khỏi vực sâu, thuốc cũng không quá xấu.
Cố gắng lên, hôm nay là ngày 8 rồi. Bắt đầu countdown được rồi.
Cố lên cố lên cố lên.
Thursday, 21 December 2017
21.12.2017
Mấy hôm nay thực sự rất khó chịu, chẳng làm được việc gì ra hồn, chẳng biết phải nghĩ về đâu, cứ hơi bế tắc một chút là lên FB lượn lờ nghiền ngẫm, mất thời gian mà tâm trạng lại càng đi xuống hơn nữa.
Mà lướt FB mấy ngày nay thì cũng có khá khẩm gì hơn đâu, toàn mấy tin đọc vào là muốn ứa nước mắt.
Chẳng hiểu tại sao, đợt này Jong Hyun mất, mình lại chẳng mấy quan tâm đến SHINee, nhưng lai thấy buồn đến như vậy. Từ lúc đọc tin đã lạnh hết cả người, rồi đọc thư tuyệt mệnh cũng ứa hết nước mắt, ôm điện thoại mà sịt sùi, cay xè.
Nhìn Yunho và Changmin đi đi về về, mắt tối sầm không chút ánh sáng, tim lại đau và mũi lại cay.
Mình trải qua cùng họ chưa đủ nhiều để thấy được mọi sắc thái của họ. Những gì mình thấy, luôn là ánh cười dành cho fans, ánh sáng dành cho sân khấu. Nên khi thấy ánh sáng ấy tắt đi, cũng đủ để hiểu rằng mặc cho đèn flash vẫn chớp nháy xung quanh, họ cũng không thể duy trì hình ảnh "biểu diễn" ấy nữa. Bao hốc hác, bao hao gầy, chợt hiển lộ lên trước mắt.
Changmin và Yunho đúng thật như "người không tuổi", duy trì thanh xuân của bản thân đến mức đáng ngưỡng mộ. Nhưng chỉ cầm tạm buông bức màn chắn ấy xuống, bao đường nét xương xẩu lại hiển lộ thật rõ ràng, khiến mình phải bật ra, À, họ cũng đâu còn trẻ đâu. Nhìn xem, già đến vầy rồi mà.
Cả Jaejoong nữa. Trên insta vui vẻ hơn hớn biết bao nhiêu, đến khi lầm lũi đi viếng đàn em mà không để ai chụp hình được, thật sự rất xót.
Từ lúc nào, chuyện viếng thăm người đã khuất trở thành một việc không-thiêng-liêng như vậy. Thiên hạ không còn chút tôn trọng nào, chút suy nghĩ nào cho viêc vừa-có-một-người-mới-qua-đời hay sao? Hay họ chỉ đang buồn bã đau khổ và dùng cách chém thêm người khác vài nhát để bản thân giãy dụa? Giống như là, xả bớt nỗi đau trong lòng mình đi, và để chúng ám lên người khác.
Thương anh, Jong Hyun. Chúc anh yên bình. Thương các anh, Dong Bang Shin Ki. Cùng cố gắng nhe.
---
Nãy tự dưng lên xem hình với video đưa tiễn, lại buồn muốn khóc rồi. Nhưng mà không được khóc. Còn đang ở Công ty.
---
Chuyện công việc cũng chẳng đâu vào đâu. Mình thực muốn nghỉ lắm rồi, muốn trốn chạy thật nhanh, bỏ thật xa. Mình không muốn làm các công việc này thêm một chút xíu nào nữa. Lần crisis này không biết là lần thứ bao nhiêu trong hơn 1 năm làm việc ở đây rồi. Nhưng lần này, thực sự thực sự thực sự rất tệ, chuyện quan trong phải nói 3 lần.
Đầu mình nặng nề, tất cả những negativity wave khách hàng úp tới mình cũng không còn sức chống cự, mà hứng trọn luôn nguyên một hit luôn. Không còn phản dam được, không còn đáng bật ra được nữa. Cứ đứng đấy mà để sóng xô bão đẩy luôn.
Bình thường, khi bị complain hay bị ai nói này nọ, mình thường để ngoài tai được một phần và tập trung vào việc cần làm. Nhưng mấy hôm nay thì không nổi, không đủ sức. Giống như lớp khiên bảo vệ đã tuột xuống 0% và giờ bao nhiêu dam nó tẩn hết lên HP vậy.
Nên thực sự, rất, rất, rất, mệt mỏi.
---
Một trong những chuyện khiến mình gục ngã triệt để nhất, có thể là do mình chẳng kể lể được với ai. Giống như không có back-up plan vậy, một khi gục là không có cách chi gượng dậy. Cứng cỏi riết đã thành quen, chưa bao giờ giáp mã xuống chạm đáy 0%, lần nào cũng vẫn có thể chống cự được. Lần này, lớp giáp đã mất, HP tuột nhanh quá, bình hồi máu lại chẳng thèm mua, nên chắc cú này phải bỏ chạy rồi.
Thật, không phải chuyện game. Nhưng cách game nó mô tả năng lượng sống của con người thì dễ sử dụng hơn bất kỳ ví dụ nào khác.
Mình thật sự cần bỏ chạy đi một thời gian để hồi phục lại. Thật sự không thể chịu nổi nữa.
I need to take my time.
Heal myself.
Find a way to save myself. Nicely ask people to give me time. To not rush me.
I need time.
Please give me time.
Please.
---
Thực ra khi nghĩ đến chuyến đi chơi sắp tới, mình cũng rất sợ.
Ở cách nhau bao nhiêu lâu rồi, giờ đi cùng nhau gần nửa tháng, không biết có còn như xưa, như kỳ vọng không.
Mình không muốn đổ hết mọi chuyện bao lâu này lên đầu nó. Bao nhiêu tiêu cực lên vai nó.
Chỉ vì mình không có ai để kể, không có nghĩa là nó không thiếu việc để lắng nghe.
Trong lúc mình không kể cho nó nghe, thì nó cũng đã phải lắng nghe từ bao nhiêu người khác rồi.
Tính nó vậy, chuyện tiêu cực của nó thì nó để đó chẳng nói, cũng chẳng muốn đổ tiêu cực của nó lên người khác. Lúc trước còn ở gần nhau nhiều, còn tỉ tê để từ từ nó kể ra. Nhưng cả năm nay, mình có dành được mấy thời gian cho nó, có biết được nó ở bên kia như thế nào đâu.
Chỉ là, mình dồn nén bản thân đã quá lâu.
Là mình cứng đầu không chịu chia sẻ.
Là mình tự dồn bản thân vào ngõ cụt.
Trung thực mà suy xét, mọi chuyện xung quanh mình, chẳng có gì đáng để buồn. Thật may mắn, thật hạnh phúc.
Nhưng mình vẫn buồn, thật buồn.
Và mình lại luẩn quẩn tự trách vì sao mình lại có thể không biết quý trọng như thế.
Những người cực khổ hơn mình, họ cũng đều tìm được cách vượt qua thôi.
Vậy tại sao mình lại không làm được?
Hiểu hết chứ, nghe biết bao nhiêu người người khuyên nhủ nhau rồi.
Cũng đã cố gắng tìm hạnh phúc lắm chứ.
Vẫn rất đang cố gắng đây,
Nhưng tìm chưa ra.
Có thể đã tìm ra, đã nhận thấy rồi,
nhưng vẫn không thể hết buồn.
Biết là chẳng bao giờ con người ta 100% không buồn bã được. Lúc nào trong người cũng phải có nỗi buồn. Không phải cứ nhốt bạn Sadness vào cái vòng tròn trong Đầu não, là bạn Joy có thể lo cho mình hết phần đời còn lại.
Mình chỉ muốn các bạn ấy, TẤT CẢ các bạn ấy, yên tĩnh một chút thôi.
Dù mình biết, nếu các bạn ấy đều ngủ đi, mình sẽ không function được. Thậm chí ngay lúc ngủ cũng phải có một bạn túc trực mà.
Thế nên mình mới mong thế giới cho mình chút thời gian, để mình nghỉ ngơi một lát.
Chỉ một lát thôi...
---
Cũng lâu lắm rồi không viết ra.
Vì giai đoạn vừa rồi, thực sự không muốn viết cái gì hết, không muốn đụng tới đầu mình luôn. Không có nhiệt huyết. Cũng chẳng có trông chờ. Cứ ngày qua ngày vùi đầu, nhận lương. Những kỹ năng thu thập được cũng chẳng phải là cái mình muốn, dù khả năng cao chúng là cái mình cần.
Không muốn đứng lên. Không muốn suy nghĩ. Chỉ muốn tê liệt mà đi qua ngày.
Muốn được giải thoát, muốn sự uể oải ấy chấm dứt.
Đã mua thật nhiều sách. Đã nghĩ về chuyện nuôi một con mèo. Đã cố gắng dành thật nhiều thời gian cho gia đình. Cố gắng học thêm thật nhiều cho bản thân.
Nhưng vẫn mắt kẹt. Vẫn luẩn quẩn.
Cũng không biết còn có thể làm gì nữa mới tốt.
Buồn bã chán nản đến lặng người đi.
Nhưng ít nhất cũng không buồn đến khóc như hồi nhỏ nữa.
Nói cách khác, không thể dễ khóc như ngày xưa nữa.
(dù là đọc truyện vẫn khóc như mưa)
Hầy.
Mà lướt FB mấy ngày nay thì cũng có khá khẩm gì hơn đâu, toàn mấy tin đọc vào là muốn ứa nước mắt.
Chẳng hiểu tại sao, đợt này Jong Hyun mất, mình lại chẳng mấy quan tâm đến SHINee, nhưng lai thấy buồn đến như vậy. Từ lúc đọc tin đã lạnh hết cả người, rồi đọc thư tuyệt mệnh cũng ứa hết nước mắt, ôm điện thoại mà sịt sùi, cay xè.
Nhìn Yunho và Changmin đi đi về về, mắt tối sầm không chút ánh sáng, tim lại đau và mũi lại cay.
Mình trải qua cùng họ chưa đủ nhiều để thấy được mọi sắc thái của họ. Những gì mình thấy, luôn là ánh cười dành cho fans, ánh sáng dành cho sân khấu. Nên khi thấy ánh sáng ấy tắt đi, cũng đủ để hiểu rằng mặc cho đèn flash vẫn chớp nháy xung quanh, họ cũng không thể duy trì hình ảnh "biểu diễn" ấy nữa. Bao hốc hác, bao hao gầy, chợt hiển lộ lên trước mắt.
Changmin và Yunho đúng thật như "người không tuổi", duy trì thanh xuân của bản thân đến mức đáng ngưỡng mộ. Nhưng chỉ cầm tạm buông bức màn chắn ấy xuống, bao đường nét xương xẩu lại hiển lộ thật rõ ràng, khiến mình phải bật ra, À, họ cũng đâu còn trẻ đâu. Nhìn xem, già đến vầy rồi mà.
Cả Jaejoong nữa. Trên insta vui vẻ hơn hớn biết bao nhiêu, đến khi lầm lũi đi viếng đàn em mà không để ai chụp hình được, thật sự rất xót.
Từ lúc nào, chuyện viếng thăm người đã khuất trở thành một việc không-thiêng-liêng như vậy. Thiên hạ không còn chút tôn trọng nào, chút suy nghĩ nào cho viêc vừa-có-một-người-mới-qua-đời hay sao? Hay họ chỉ đang buồn bã đau khổ và dùng cách chém thêm người khác vài nhát để bản thân giãy dụa? Giống như là, xả bớt nỗi đau trong lòng mình đi, và để chúng ám lên người khác.
Thương anh, Jong Hyun. Chúc anh yên bình. Thương các anh, Dong Bang Shin Ki. Cùng cố gắng nhe.
---
Nãy tự dưng lên xem hình với video đưa tiễn, lại buồn muốn khóc rồi. Nhưng mà không được khóc. Còn đang ở Công ty.
---
Chuyện công việc cũng chẳng đâu vào đâu. Mình thực muốn nghỉ lắm rồi, muốn trốn chạy thật nhanh, bỏ thật xa. Mình không muốn làm các công việc này thêm một chút xíu nào nữa. Lần crisis này không biết là lần thứ bao nhiêu trong hơn 1 năm làm việc ở đây rồi. Nhưng lần này, thực sự thực sự thực sự rất tệ, chuyện quan trong phải nói 3 lần.
Đầu mình nặng nề, tất cả những negativity wave khách hàng úp tới mình cũng không còn sức chống cự, mà hứng trọn luôn nguyên một hit luôn. Không còn phản dam được, không còn đáng bật ra được nữa. Cứ đứng đấy mà để sóng xô bão đẩy luôn.
Bình thường, khi bị complain hay bị ai nói này nọ, mình thường để ngoài tai được một phần và tập trung vào việc cần làm. Nhưng mấy hôm nay thì không nổi, không đủ sức. Giống như lớp khiên bảo vệ đã tuột xuống 0% và giờ bao nhiêu dam nó tẩn hết lên HP vậy.
Nên thực sự, rất, rất, rất, mệt mỏi.
---
Một trong những chuyện khiến mình gục ngã triệt để nhất, có thể là do mình chẳng kể lể được với ai. Giống như không có back-up plan vậy, một khi gục là không có cách chi gượng dậy. Cứng cỏi riết đã thành quen, chưa bao giờ giáp mã xuống chạm đáy 0%, lần nào cũng vẫn có thể chống cự được. Lần này, lớp giáp đã mất, HP tuột nhanh quá, bình hồi máu lại chẳng thèm mua, nên chắc cú này phải bỏ chạy rồi.
Thật, không phải chuyện game. Nhưng cách game nó mô tả năng lượng sống của con người thì dễ sử dụng hơn bất kỳ ví dụ nào khác.
Mình thật sự cần bỏ chạy đi một thời gian để hồi phục lại. Thật sự không thể chịu nổi nữa.
I need to take my time.
Heal myself.
Find a way to save myself. Nicely ask people to give me time. To not rush me.
I need time.
Please give me time.
Please.
---
Thực ra khi nghĩ đến chuyến đi chơi sắp tới, mình cũng rất sợ.
Ở cách nhau bao nhiêu lâu rồi, giờ đi cùng nhau gần nửa tháng, không biết có còn như xưa, như kỳ vọng không.
Mình không muốn đổ hết mọi chuyện bao lâu này lên đầu nó. Bao nhiêu tiêu cực lên vai nó.
Chỉ vì mình không có ai để kể, không có nghĩa là nó không thiếu việc để lắng nghe.
Trong lúc mình không kể cho nó nghe, thì nó cũng đã phải lắng nghe từ bao nhiêu người khác rồi.
Tính nó vậy, chuyện tiêu cực của nó thì nó để đó chẳng nói, cũng chẳng muốn đổ tiêu cực của nó lên người khác. Lúc trước còn ở gần nhau nhiều, còn tỉ tê để từ từ nó kể ra. Nhưng cả năm nay, mình có dành được mấy thời gian cho nó, có biết được nó ở bên kia như thế nào đâu.
Chỉ là, mình dồn nén bản thân đã quá lâu.
Là mình cứng đầu không chịu chia sẻ.
Là mình tự dồn bản thân vào ngõ cụt.
Trung thực mà suy xét, mọi chuyện xung quanh mình, chẳng có gì đáng để buồn. Thật may mắn, thật hạnh phúc.
Nhưng mình vẫn buồn, thật buồn.
Và mình lại luẩn quẩn tự trách vì sao mình lại có thể không biết quý trọng như thế.
Những người cực khổ hơn mình, họ cũng đều tìm được cách vượt qua thôi.
Vậy tại sao mình lại không làm được?
Hiểu hết chứ, nghe biết bao nhiêu người người khuyên nhủ nhau rồi.
Cũng đã cố gắng tìm hạnh phúc lắm chứ.
Vẫn rất đang cố gắng đây,
Nhưng tìm chưa ra.
Có thể đã tìm ra, đã nhận thấy rồi,
nhưng vẫn không thể hết buồn.
Biết là chẳng bao giờ con người ta 100% không buồn bã được. Lúc nào trong người cũng phải có nỗi buồn. Không phải cứ nhốt bạn Sadness vào cái vòng tròn trong Đầu não, là bạn Joy có thể lo cho mình hết phần đời còn lại.
Mình chỉ muốn các bạn ấy, TẤT CẢ các bạn ấy, yên tĩnh một chút thôi.
Dù mình biết, nếu các bạn ấy đều ngủ đi, mình sẽ không function được. Thậm chí ngay lúc ngủ cũng phải có một bạn túc trực mà.
Thế nên mình mới mong thế giới cho mình chút thời gian, để mình nghỉ ngơi một lát.
Chỉ một lát thôi...
---
Cũng lâu lắm rồi không viết ra.
Vì giai đoạn vừa rồi, thực sự không muốn viết cái gì hết, không muốn đụng tới đầu mình luôn. Không có nhiệt huyết. Cũng chẳng có trông chờ. Cứ ngày qua ngày vùi đầu, nhận lương. Những kỹ năng thu thập được cũng chẳng phải là cái mình muốn, dù khả năng cao chúng là cái mình cần.
Không muốn đứng lên. Không muốn suy nghĩ. Chỉ muốn tê liệt mà đi qua ngày.
Muốn được giải thoát, muốn sự uể oải ấy chấm dứt.
Đã mua thật nhiều sách. Đã nghĩ về chuyện nuôi một con mèo. Đã cố gắng dành thật nhiều thời gian cho gia đình. Cố gắng học thêm thật nhiều cho bản thân.
Nhưng vẫn mắt kẹt. Vẫn luẩn quẩn.
Cũng không biết còn có thể làm gì nữa mới tốt.
Buồn bã chán nản đến lặng người đi.
Nhưng ít nhất cũng không buồn đến khóc như hồi nhỏ nữa.
Nói cách khác, không thể dễ khóc như ngày xưa nữa.
(dù là đọc truyện vẫn khóc như mưa)
Hầy.
Thursday, 17 August 2017
31.03.2017
Tự nhiên nghĩ đến chuyện phải đi học thêm cái gì đó, biết là cần, nhưng lại thấy mỏi, thấy mệt.
Tiếng Nhật, tiếng Trung, IT, giảng dạy, dịch thuật, thư ký, trợ lý, nhân sự, thiết kế, dịch thuật, viết lách, tất cả những cái đó, mình đều muốn.
Nhưng muốn nhiều quá, thấy áp lực vô cùng.
Vì cái nào học vô thấy cũng nản. Nghĩ tới 2-3 năm dành trọn cho nó mà cũng muốn buông tay. Nhưng nếu chỉ đi làm, chỉ chôn chân ở nơi này, sẽ chẳng đi tới đâu được. Mình biết rõ điều đó luôn.
Phải học thêm, phải mở rộng bản thân ra, phải bước tiếp. Còn quá trẻ, não còn quá nhiều chỗ, phải đầu tư vào não.
Mình đã sống u mê được 5 tháng rồi. Ù lì cả con người đi.
Chẳng có gì làm lâu hơn được vài tuần, vài ngày. Chẳng muốn thay đổi. CHẳng muốn cất bước đi đâu cả.
Ghét self help, nhưng giờ phải self help thôi. Không thì sẽ say lầy quá sớm.
Tiếng Nhật, tiếng Trung, IT, giảng dạy, dịch thuật, thư ký, trợ lý, nhân sự, thiết kế, dịch thuật, viết lách, tất cả những cái đó, mình đều muốn.
Nhưng muốn nhiều quá, thấy áp lực vô cùng.
Vì cái nào học vô thấy cũng nản. Nghĩ tới 2-3 năm dành trọn cho nó mà cũng muốn buông tay. Nhưng nếu chỉ đi làm, chỉ chôn chân ở nơi này, sẽ chẳng đi tới đâu được. Mình biết rõ điều đó luôn.
Phải học thêm, phải mở rộng bản thân ra, phải bước tiếp. Còn quá trẻ, não còn quá nhiều chỗ, phải đầu tư vào não.
Mình đã sống u mê được 5 tháng rồi. Ù lì cả con người đi.
Chẳng có gì làm lâu hơn được vài tuần, vài ngày. Chẳng muốn thay đổi. CHẳng muốn cất bước đi đâu cả.
Ghét self help, nhưng giờ phải self help thôi. Không thì sẽ say lầy quá sớm.
04.04.2017
Mình nhìn họ và nghĩ rằng, a, đây là cuộc sống mà mình muốn.
Thật ghen tỵ. Mà cũng thấy thật dễ thương.
Nhưng mình thực không muốn ghen tị với họ, vì dù không thân thiết với mình, nhưng họ cũng là một trong những người tốt nhất mà mình từng được tiếp xúc rồi.
Tốt lành, hiền hòa, xác định được những thứ bản thân cần.
Mình thì,
chừng này tuổi rồi, 23 rồi, còn chưa biết mình cần gì.
Muốn rất nhiều thứ,
nhưng chẳng biết thứ nào là cần.
Không muốn cũng rất nhiều cái,
nhưng không biết trong số đó có cái nào cần không.
Bỗng dưng mình cảm thấy như chưa đi được đến đâu hết, chưa có chỗ nào để neo đậu hết. Cứ đi hoài, đi mãi, đi lang thang vậy thôi.
Mình cũng không biết bản thân may mắn hơn ai, thua kém so với ai. Chẳng muốn nghĩ luôn.
Đọc Suối Nguồn thì cái sự đếch-quan-tâm ấy nó lại tăng thêm một tầng, và có thêm chút tự tin rằng mình như vậy cũng không phải là sai.
Mình dạo này lại muốn xinh đẹp.
Nhưng mình cũng không rõ rằng đó có phải là mình thực sự muốn hay không. Nếu là thực sự, sao nó lại có vẻ hời hợt như vậy.
Nhưng mình có cảm giác, đó là cái mình cần.
Xinh đẹp, có lợi thêm khá nhiều thứ. Nhưng cũng phải bỏ đi khá nhiều thứ.
Thật ghen tỵ. Mà cũng thấy thật dễ thương.
Nhưng mình thực không muốn ghen tị với họ, vì dù không thân thiết với mình, nhưng họ cũng là một trong những người tốt nhất mà mình từng được tiếp xúc rồi.
Tốt lành, hiền hòa, xác định được những thứ bản thân cần.
Mình thì,
chừng này tuổi rồi, 23 rồi, còn chưa biết mình cần gì.
Muốn rất nhiều thứ,
nhưng chẳng biết thứ nào là cần.
Không muốn cũng rất nhiều cái,
nhưng không biết trong số đó có cái nào cần không.
Bỗng dưng mình cảm thấy như chưa đi được đến đâu hết, chưa có chỗ nào để neo đậu hết. Cứ đi hoài, đi mãi, đi lang thang vậy thôi.
Mình cũng không biết bản thân may mắn hơn ai, thua kém so với ai. Chẳng muốn nghĩ luôn.
Đọc Suối Nguồn thì cái sự đếch-quan-tâm ấy nó lại tăng thêm một tầng, và có thêm chút tự tin rằng mình như vậy cũng không phải là sai.
Mình dạo này lại muốn xinh đẹp.
Nhưng mình cũng không rõ rằng đó có phải là mình thực sự muốn hay không. Nếu là thực sự, sao nó lại có vẻ hời hợt như vậy.
Nhưng mình có cảm giác, đó là cái mình cần.
Xinh đẹp, có lợi thêm khá nhiều thứ. Nhưng cũng phải bỏ đi khá nhiều thứ.
17.08.2017
Đang thực sự rất căng thẳng. Không hẳn là mệt mỏi hay chán chường, mà là căng thẳng. Căng cực độ. Người lúc nào cũng trong trạng thái căng như dây đàn.
Không hẳn là có quá nhiều chuyện xảy đến. Nói trắng ra, thì giai đoạn hiện tại tuy nhiều thứ cần phải lo và thời gian biểu thì kín mít, nhưng tính ra đây là một trong những giai đoạn yên ổn nhất của mình.
Công việc ổn định, không sợ mất.
Việc học ổn định, cũng sắp xong.
Bạn bè ổn định, chẳng có bao nhiêu để mà mất, chẳng có việc gì phải lo ai đâm chọt. Vì đã rất quen sống một mình.
Gia đình ổn định, tuy còn nhiều mối nguy ngầm, nhưng thời gian sẽ trôi và sức khỏe sẽ xuống đi, âu cũng là tự nhiên.
Nhưng mà trong đầu mình, mọi thứ cứ ồ ạt, một tay không thể ngăn nổi nữa.
Mình rất sợ sau này sẽ hối hận, vì lo cho bố mẹ không đủ. Bệnh tật gì, cực khổ bao nhiêu mình cũng vô tâm.
Mình cũng rất lo, sau này thằng Bi không lớn lên thành người tốt, mình lại quá bận rộn và không làm gì với nó.
Mình cũng cảm thấy gấp rút lắm rồi, khi mà chưa hoàn toàn học được những gì mình muốn, những cái mình cần. Thậm chí còn chưa rõ mình muốn gì cần gì.
---
Mình nhận ra một điều, nếu mình kiên nhẫn đủ lâu, vượt qua được hết các mỏi mệt, lì lợm ở lại với một cái gì đó, một ai đó, một sự việc nào đó, dù mình đã chán đến tận cổ và chỉ có thể nghĩ đến việc từ bỏ vào mọi lúc,
thì điều lúc-nào-cũng-đến, đó là mình sẽ phát hiện ra những tầng tầng lớp lớp, những mảng màu hy vọng xanh tươi nằm dưới nền vỏ xù xì khó ưa làm mình ghét cay ghét đắng.
Những mảng màu xanh này sẽ giữ mình lại. Sẽ làm tâm hồn lột xác thêm một lần. Sẽ làm mình nhận ra những thứ mình chưa bao giờ hiểu.
---
Hôm nay, chị ấy nói tin mình.
Thực sự cảm động.
Dù vẫn rất tức chị ấy, nhưng cơn giận chắc giảm đi gần một nửa rồi.
Mình hé mở một tí, rằng chị ấy cũng cảm thấy bất lực đến đâu.
---
Tự nhiên giờ ngồi đây nghĩ về chị ấy, bỗng cảm thấy thật có lỗi với mẹ.
Với nồi bánh canh mẹ nấu chờ mình về, mà mình đã không ăn.
Với mấy cái quần thể dục mẹ mua, và thấy thương vì mình chẳng kịp đi đâu làm gì cho bản thân hết.
Tự nhiên rơm rớm.
Mẹ ơi, chăm sóc mẹ, bố, ông, bà, em, con còn chẳng làm gì nổi.
Làm sao con dám chăm sóc cho con đây?
Cái nghiệp con phải giải, con vẫn chưa học được, vẫn chưa buông bỏ được.
Tình nghĩa, tình cảm, tình thương, con đều muốn nghĩ tới. Nhưng đầu con chật quá. Nhức lắm.
Con muốn nghĩ về mẹ, về gia đình. Con biết là con không thể bỏ chúng đi. Không được phép bỏ chúng đi. Con vẫn đang cố giữ chúng, đang dùng chúng để duy trì cảm xúc với cuộc sống này.
Vì,
Mẹ biết không,
Con vốn chẳng có mấy cảm xúc với cái thế giới này cả.
Con chẳng mấy khi thật vui,
Hay thật buồn,
Hay thật tức giận.
Con có thể cảm thấy căng thẳng, cần được xả, cần được nói chuyện.
Con có thể thấy lo âu, nản chí.
Nhưng không mấy khi con buồn, con đau,
Cũng chẳng mấy khi con vui được đến độ nước mắt ùa về.
Con cứ lều bều vô định như vậy đó.
Cảm xúc con thường xuyên phải gặp nhất, đó là lo âu, là tội lỗi.
Thậm chí khi đang vui cũng cảm thấy tội lỗi.
---
Nghĩ về gia đình, tự dưng lại thấy muốn khóc, muốn nổ tung hết óc iếc ra.
Bố thì đi miệt mài. Kiếm tiền. Vì mình chưa kiếm được đủ tiền.
Mẹ thì chân đau buốt, bệnh thật nhiều. Mà việc nhà thì vẫn chất đống. Vì mình chưa tìm được người phụ việc nhà cho mẹ. Mình cũng quá lười để phụ với bất cứ thứ gì.
Em thì lang thang vô định. Thân mình định đi làm cái nghề này, tự hào rằng mình thông suốt như vầy, mà vẫn không đủ quan tâm, không đủ giỏi để giúp đỡ chính thằng em mình. Vì mình vẫn chẳng cố gắng đủ, gì cũng làm nửa vời.
Về nhà, cảm nhận mọi buồn thương, mọi bế tắc, đều lượn lờ xung quanh.
Monday, 20 March 2017
20.03.2017
Tự nhiên hôm qua, lúc đang chạy xe về chung cư nhà thằng Th, bỗng nghĩ đến nhiều cái rồi trở nên buồn thiệt buồn luôn.
Tự nhiên nghĩ tới, vài năm nữa rồi cả đám tụi mình sẽ đi đâu về đâu, sẽ còn được bao nhiêu lần quây quần bên nhau như thế này nữa.
Thằng Th trước sau gì cũng sẽ qua Mỹ thôi, một nửa cuộc đời nó ở bên đó rồi, chỉ còn chờ nó tóm tém nửa còn lại để xách qua đoàn tụ. Không năm sau thì 2-3 năm nữa, rồi nó cũng sẽ đi thôi. Chẳng còn ai bắt pokemon cùng, cũng chẳng còn ai để rủ đi xem phim xoắn não. Chẳng còn cái thằng cộc tính mà hiền khô, lúc nào cũng phũ vào mặt nhưng lại là đứa để ý thật nhiều.
Thằng Tr có thể sẽ đi Nhật, có thể sẽ về hoặc có thể không. Nó thì combo luôn cả con L. Mà quan trọng là khi hai đứa nó có nhau rồi, mình cũng không dám dựa dẫm vào th Tr như trước nữa. Gì cũng nên giữ kẽ hơn một chút, vì mình biết rõ quá gần gũi nó, mình sẽ trở nên như thế nào. Mình đã vượt qua chuyện đó, qua giai đoạn đó rồi, và mình không muốn tồn tại bất kỳ nguy cơ gì khiến mình sa vào cái đống đó một lần nữa.
Nói kiểu gì thì nói, hai thằng ấy vẫn là hai trong số những chỗ dựa quan trọng nhất của mình. Có thể không quá thân, có thể không phải chuyện gì cũng nói, thậm chí có thể không cần quá ưa nhau.
Nhưng có tụi nó ở gần, mình yên lòng hơn hẳn. Cũng chẳng hiểu sao. Kiểu như tin rằng cuộc đời vẫn còn những điều tốt đẹp mà chẳng cần nhìn thấy hình dáng, chẳng cần sự bảo đảm hay lời hứa hẹn nào.
Mình cũng đã học cách tự bảo vệ bản thân, tránh việc đặt quá nhiều kỳ vọng vào bất kỳ ai. Mình chẳng kỳ vọng tụi nó làm gì cho mình cả, vậy nên mỗi lúc được quan tâm thì sẽ cảm thấy ấm áp và hạnh phúc lâng lâng hết cả tuần.
Thứ quan trọng nhất mà mình kỳ vọng ở tụi nó, chính là ở nhân cách của tụi nó thôi. Chỉ cần tụi nó vẫn là những người tốt, ít nhất là tốt trong chừng mực mình chấp nhận, thì mình vẫn sẽ còn yên lòng.
Nhưng chuyện quan trọng vẫn là,
mình còn được bao nhiêu lần bên tụi nó một cách hạnh phúc như vậy nữa?
Không chỉ mình hai thằng đó, mà còn cả con L, con P, thằng PA, vì mỗi đứa trong tụi nó đều lưu giữ giúp mình nhưng điểm sáng ấm áp nhất.
Năm nay chắc đã hết rồi. Mình còn 1-2 năm đi học tiếng Nhật cùng thằng Tr, còn 2-3 năm lâu lâu bàn chuyện pokemon cùng thằng Th, còn 1 dịp Tết năm sau để đợi 2 đứa con gái kia tụ về.
Nhưng sau đó, còn được mấy lần cả đám bên nhau đây?
10 lần? 20 lần? Cả cuộc đời sau này, còn tụ họp được đến con số 20 không?
Nghĩ tới đó xong là buồn quá chừng buồn.
Đương nhiên vẫn có thể lên máy bay và đi gặp từng đứa. Nhưng không phải đứa nào cũng sẽ dành được cùng 1 ngày để leo máy bay đi chung. Và thậm chí có được đi chăng nữa, cũng chỉ là thêm 1 lần.
Trong cả đám, mình luôn là đứa nói nhảm và nhạt nhẽo. Hơi quê một chút, nhưng không sao hết. Vì chúng nó không chê, dù là vẫn cười vào mặt. Cũng không biết là tụi nó có hiểu không, rằng mình phải thả lỏng dữ lắm mới nhảm nhí được như vậy. Ở bên tụi nó, não mình chẳng thèm hoạt động, chẳng hề nghĩ suy. Nhưng mà mình vẫn thương tụi nó lắm, và chắc tụi nó chẳng biết đâu.
Ừ, ai mà nghĩ được, nhìn mình thế này mà lại phải dựa vào ai đó - cả đám người như vậy - để sống.
Vì không có chỗ dựa tinh thần là tụi nó, thì mình trôi dạt thành một con mụ khô quắt từ đời nào rồi.
---
Muốn ôm gì đó quá. Lát về phải ôm con cá mụp.
Hôm nay sinh nhật mẹ. Xíu nữa đi mua giày. Mình sẽ luyện tập để tạo và cảm nhận vài hạnh phúc dịu dàng. Từng cái, từng cái một, để cuộc đời bớt vô nghĩa hơn.
Tự nhiên nghĩ tới, vài năm nữa rồi cả đám tụi mình sẽ đi đâu về đâu, sẽ còn được bao nhiêu lần quây quần bên nhau như thế này nữa.
Thằng Th trước sau gì cũng sẽ qua Mỹ thôi, một nửa cuộc đời nó ở bên đó rồi, chỉ còn chờ nó tóm tém nửa còn lại để xách qua đoàn tụ. Không năm sau thì 2-3 năm nữa, rồi nó cũng sẽ đi thôi. Chẳng còn ai bắt pokemon cùng, cũng chẳng còn ai để rủ đi xem phim xoắn não. Chẳng còn cái thằng cộc tính mà hiền khô, lúc nào cũng phũ vào mặt nhưng lại là đứa để ý thật nhiều.
Thằng Tr có thể sẽ đi Nhật, có thể sẽ về hoặc có thể không. Nó thì combo luôn cả con L. Mà quan trọng là khi hai đứa nó có nhau rồi, mình cũng không dám dựa dẫm vào th Tr như trước nữa. Gì cũng nên giữ kẽ hơn một chút, vì mình biết rõ quá gần gũi nó, mình sẽ trở nên như thế nào. Mình đã vượt qua chuyện đó, qua giai đoạn đó rồi, và mình không muốn tồn tại bất kỳ nguy cơ gì khiến mình sa vào cái đống đó một lần nữa.
Nói kiểu gì thì nói, hai thằng ấy vẫn là hai trong số những chỗ dựa quan trọng nhất của mình. Có thể không quá thân, có thể không phải chuyện gì cũng nói, thậm chí có thể không cần quá ưa nhau.
Nhưng có tụi nó ở gần, mình yên lòng hơn hẳn. Cũng chẳng hiểu sao. Kiểu như tin rằng cuộc đời vẫn còn những điều tốt đẹp mà chẳng cần nhìn thấy hình dáng, chẳng cần sự bảo đảm hay lời hứa hẹn nào.
Mình cũng đã học cách tự bảo vệ bản thân, tránh việc đặt quá nhiều kỳ vọng vào bất kỳ ai. Mình chẳng kỳ vọng tụi nó làm gì cho mình cả, vậy nên mỗi lúc được quan tâm thì sẽ cảm thấy ấm áp và hạnh phúc lâng lâng hết cả tuần.
Thứ quan trọng nhất mà mình kỳ vọng ở tụi nó, chính là ở nhân cách của tụi nó thôi. Chỉ cần tụi nó vẫn là những người tốt, ít nhất là tốt trong chừng mực mình chấp nhận, thì mình vẫn sẽ còn yên lòng.
Nhưng chuyện quan trọng vẫn là,
mình còn được bao nhiêu lần bên tụi nó một cách hạnh phúc như vậy nữa?
Không chỉ mình hai thằng đó, mà còn cả con L, con P, thằng PA, vì mỗi đứa trong tụi nó đều lưu giữ giúp mình nhưng điểm sáng ấm áp nhất.
Năm nay chắc đã hết rồi. Mình còn 1-2 năm đi học tiếng Nhật cùng thằng Tr, còn 2-3 năm lâu lâu bàn chuyện pokemon cùng thằng Th, còn 1 dịp Tết năm sau để đợi 2 đứa con gái kia tụ về.
Nhưng sau đó, còn được mấy lần cả đám bên nhau đây?
10 lần? 20 lần? Cả cuộc đời sau này, còn tụ họp được đến con số 20 không?
Nghĩ tới đó xong là buồn quá chừng buồn.
Đương nhiên vẫn có thể lên máy bay và đi gặp từng đứa. Nhưng không phải đứa nào cũng sẽ dành được cùng 1 ngày để leo máy bay đi chung. Và thậm chí có được đi chăng nữa, cũng chỉ là thêm 1 lần.
Trong cả đám, mình luôn là đứa nói nhảm và nhạt nhẽo. Hơi quê một chút, nhưng không sao hết. Vì chúng nó không chê, dù là vẫn cười vào mặt. Cũng không biết là tụi nó có hiểu không, rằng mình phải thả lỏng dữ lắm mới nhảm nhí được như vậy. Ở bên tụi nó, não mình chẳng thèm hoạt động, chẳng hề nghĩ suy. Nhưng mà mình vẫn thương tụi nó lắm, và chắc tụi nó chẳng biết đâu.
Ừ, ai mà nghĩ được, nhìn mình thế này mà lại phải dựa vào ai đó - cả đám người như vậy - để sống.
Vì không có chỗ dựa tinh thần là tụi nó, thì mình trôi dạt thành một con mụ khô quắt từ đời nào rồi.
---
Muốn ôm gì đó quá. Lát về phải ôm con cá mụp.
Hôm nay sinh nhật mẹ. Xíu nữa đi mua giày. Mình sẽ luyện tập để tạo và cảm nhận vài hạnh phúc dịu dàng. Từng cái, từng cái một, để cuộc đời bớt vô nghĩa hơn.
Monday, 6 March 2017
06.03.17
Nói là mình đã trở về bình thường thì đúng là lừa mình dối người.
Không, mình chẳng bình thường tí nào.
Nếu bình thường, mình đã không phải nôn nao đến thế này. Nếu bình thường, những lúc đi chơi cùng đã không phải vương vấn. Nếu bình thường, mình vẫn sẽ trơ trơ ra như đối xử với trăm vạn người khác.
Hôm thứ Bảy đi chơi, tự cảm thấy khá "bình thường". Cũng còn thấy ấm áp, cũng tận hưởng một chút, và không ôm thêm hy vọng gì, cũng suýt những tưởng tâm đã an yên.
Không còn muốn đi bên cạnh, không còn muốn gần gũi như trước nữa. Chỉ là nó dịu dàng thì vẫn awkward thôi. Mà thấy nó cũng tránh tránh mình mà, thấy rõ luôn.
Mình hiểu nó đủ để biết, nó tránh mình nghĩa là nó tôn trọng, thậm chí trân trọng mình. Ít ra mình cũng không phải là để giỡn, và giờ mình đang học cách trân trọng chuyện đó.
Nên nói chung là cũng yên ổn tạm bợ lắm.
Nhưng hôm nay, lúc chị Nga hỏi xong, tự dưng lại kích động. Mà kiểu kích động khi chưa kịp hiểu mình kích động vì cái gì.
Mình viết ra lúc này không phải để đi sâu vào căn nguyên gốc rễ của mọi chuyện. Chỉ là, mình đang chôn dần được đoạn tình cảm này xuống rồi, nhưng chưa đủ sâu. Lúc này nó không thể chịu nổi một mồi lửa nữa đâu, sẽ bùng cháy lên hoang dại như những ngày hôm trước.
Vậy nên mình viết ra để cào đi bớt những lớp rung rinh bề mặt đi. Cho đoạn xăng dầu này ngủ yên ổn đi. Mình cần bình tĩnh lại để làm việc. Mình cần tĩnh tâm lại để còn theo đuổi những chuyện khác, những người khác. Mình cần giữ lại tim mình cho mình, và dỗ dành cho nó nghỉ ngơi một chút.
Lúc nãy nó có nhắn tin trả lời lại. Và mọi chuyện lại về cái bình thường tạm bợ rồi.
Mình ngộ ra một chuyện, đó là cảm xúc của mình chỉ bùng chái khi để mình ngồi tự suy tự diễn tự quyết định mọi thứ là đúng thôi. Còn khi đối diện với hiện thực, mình nguội ngắt.
Kiểu như là, đọc tin nhắn xong, ồ một cái, hóa ra mọi chuyện vẫn tệ như vậy.
Đừng rối ren làm chi, thắp sáng hy vọng làm chi, khi bên kia đã muốn dập tắt.
Đừng tiếc nuối làm chi, khi biết xung quanh người ấy đã có đủ đầy ấm êm thân cận. Khi biết mình cũng đâu là gì đâu, chỉ là chút yếu lòng nhất thời của một ngày gió mặn mà thôi.
Mình có là gì đâu, chỉ là vài ngày trong cuộc đời họ, chút vấn vương gắn với một địa điểm du lịch đẹp. Chứ mình chẳng hiểu gì trong cuộc sống của người ta. Chẳng biết được bao vui buồn mà người ta đã từng trải. Chẳng đồng hành được cùng người ta qua khó khăn. Cũng chỉ là chút yêu thương vấn vít, chút gia vị khuấy động ngày còn xuân thôi, chứ làm gì tới độ kinh tâm động phách thề nguyền suốt kiếp chờ nhau bên kia chân trời.
Nếu một ngày có thể thẳng thắn đứng đối diện với nhau, đối mặt cho ra nhẽ, có lẽ cũng rất tốt. Nhưng kết quả cuối cùng cũng chỉ là để đặt một dấu chấm hết yên lành thôi.
Khi đã biết có gì đón chờ ở đích đến, con đường cũng không trở nên dễ đi hơn, nhưng mình sẽ đỡ đi lạc hơn.
Buồn vui khổ ải gì, mình cũng biết mình đang đi đâu, Chỉ cần vượt qua, vượt qua, vượt qua, vượt qua, vượt qua, vượt qua.
Chôn xuống, chôn sâu xuống. Vùi đất lấp lên. Và khấn trời khấn đất rằng sẽ chẳng bao giờ có ai tìm đến đủ sâu để lôi đầu cả đám dậy.
Đến tháng Tư, mọi chuyện sẽ lại xa thật xa mà thôi. Vì sẽ chẳng còn gặp nhau được mấy lần trong suốt quãng đời này nữa. Chục lần? Hai chục lần? Cũng khó mà hơn con số đó được.
Mất cả tiếng để bình tĩnh lại. Giờ mình đã yên lòng lại rồi. Tạm bợ, nhưng yên.
Thật may vì mình là đứa ngủ nhanh. Ngủ xuyên cả cuộc đời.
Không, mình chẳng bình thường tí nào.
Nếu bình thường, mình đã không phải nôn nao đến thế này. Nếu bình thường, những lúc đi chơi cùng đã không phải vương vấn. Nếu bình thường, mình vẫn sẽ trơ trơ ra như đối xử với trăm vạn người khác.
Hôm thứ Bảy đi chơi, tự cảm thấy khá "bình thường". Cũng còn thấy ấm áp, cũng tận hưởng một chút, và không ôm thêm hy vọng gì, cũng suýt những tưởng tâm đã an yên.
Không còn muốn đi bên cạnh, không còn muốn gần gũi như trước nữa. Chỉ là nó dịu dàng thì vẫn awkward thôi. Mà thấy nó cũng tránh tránh mình mà, thấy rõ luôn.
Mình hiểu nó đủ để biết, nó tránh mình nghĩa là nó tôn trọng, thậm chí trân trọng mình. Ít ra mình cũng không phải là để giỡn, và giờ mình đang học cách trân trọng chuyện đó.
Nên nói chung là cũng yên ổn tạm bợ lắm.
Nhưng hôm nay, lúc chị Nga hỏi xong, tự dưng lại kích động. Mà kiểu kích động khi chưa kịp hiểu mình kích động vì cái gì.
Mình viết ra lúc này không phải để đi sâu vào căn nguyên gốc rễ của mọi chuyện. Chỉ là, mình đang chôn dần được đoạn tình cảm này xuống rồi, nhưng chưa đủ sâu. Lúc này nó không thể chịu nổi một mồi lửa nữa đâu, sẽ bùng cháy lên hoang dại như những ngày hôm trước.
Vậy nên mình viết ra để cào đi bớt những lớp rung rinh bề mặt đi. Cho đoạn xăng dầu này ngủ yên ổn đi. Mình cần bình tĩnh lại để làm việc. Mình cần tĩnh tâm lại để còn theo đuổi những chuyện khác, những người khác. Mình cần giữ lại tim mình cho mình, và dỗ dành cho nó nghỉ ngơi một chút.
Lúc nãy nó có nhắn tin trả lời lại. Và mọi chuyện lại về cái bình thường tạm bợ rồi.
Mình ngộ ra một chuyện, đó là cảm xúc của mình chỉ bùng chái khi để mình ngồi tự suy tự diễn tự quyết định mọi thứ là đúng thôi. Còn khi đối diện với hiện thực, mình nguội ngắt.
Kiểu như là, đọc tin nhắn xong, ồ một cái, hóa ra mọi chuyện vẫn tệ như vậy.
Đừng rối ren làm chi, thắp sáng hy vọng làm chi, khi bên kia đã muốn dập tắt.
Đừng tiếc nuối làm chi, khi biết xung quanh người ấy đã có đủ đầy ấm êm thân cận. Khi biết mình cũng đâu là gì đâu, chỉ là chút yếu lòng nhất thời của một ngày gió mặn mà thôi.
Mình có là gì đâu, chỉ là vài ngày trong cuộc đời họ, chút vấn vương gắn với một địa điểm du lịch đẹp. Chứ mình chẳng hiểu gì trong cuộc sống của người ta. Chẳng biết được bao vui buồn mà người ta đã từng trải. Chẳng đồng hành được cùng người ta qua khó khăn. Cũng chỉ là chút yêu thương vấn vít, chút gia vị khuấy động ngày còn xuân thôi, chứ làm gì tới độ kinh tâm động phách thề nguyền suốt kiếp chờ nhau bên kia chân trời.
Nếu một ngày có thể thẳng thắn đứng đối diện với nhau, đối mặt cho ra nhẽ, có lẽ cũng rất tốt. Nhưng kết quả cuối cùng cũng chỉ là để đặt một dấu chấm hết yên lành thôi.
Khi đã biết có gì đón chờ ở đích đến, con đường cũng không trở nên dễ đi hơn, nhưng mình sẽ đỡ đi lạc hơn.
Buồn vui khổ ải gì, mình cũng biết mình đang đi đâu, Chỉ cần vượt qua, vượt qua, vượt qua, vượt qua, vượt qua, vượt qua.
Chôn xuống, chôn sâu xuống. Vùi đất lấp lên. Và khấn trời khấn đất rằng sẽ chẳng bao giờ có ai tìm đến đủ sâu để lôi đầu cả đám dậy.
Đến tháng Tư, mọi chuyện sẽ lại xa thật xa mà thôi. Vì sẽ chẳng còn gặp nhau được mấy lần trong suốt quãng đời này nữa. Chục lần? Hai chục lần? Cũng khó mà hơn con số đó được.
Mất cả tiếng để bình tĩnh lại. Giờ mình đã yên lòng lại rồi. Tạm bợ, nhưng yên.
Thật may vì mình là đứa ngủ nhanh. Ngủ xuyên cả cuộc đời.
Subscribe to:
Posts (Atom)

