Monday, 1 March 2021
Tuesday, 15 December 2020
Friday, 30 October 2020
30.10.2020 - "Đúng sai ở mình, khen chê ở người, không bàn được mất."
Một ngày bình thường, lương đã xong, trốn việc viết nhẹ vài dòng phủi bụi.
Bỗng dưng xuất hiện những ngày yên bình hiếm có. Việc thì lúc nào cũng còn đó, chẳng bao giờ hết, nhưng không sao cả. Việc nhà cũng vậy, tối nay thằng ku ghé qua ăn cơm gà, bố cũng kêu thợ tới lắp cái máy lọc nước, sáng mai thì đi mua kệ gỗ treo tường với mẹ.
Hôm nay còn có lương nữa, sẽ gửi 4tr vào tài khoản tiết kiệm, dù không được bao nhiêu, nhưng cũng có được chút gì đó của mình.
Dạo này trí nhớ càng lúc càng tệ, hôm mất cái này, hôm lạc cái kia. Những quà anh tặng mình hình như chỉ còn mỗi cái bàn chải điện là nguyên vẹn. Rồi mơ mộng cũng kì quặc và ám ảnh hơn trước, thực sự không muốn viết ra lại chút nào, cũng may là không còn giữ thói quen viết lại giấc mơ nữa.
Dạo này mình cũng đỡ bám người, đỡ buồn vì anh hơn, cũng ít quan tâm anh nghĩ gì hơn. Cứ tự chủ cảm xúc như vầy, có khi mới sống được. Tương lai chắc lại càng buồn thêm, tiếp xúc lâu sinh tật, thôi thì tập làm chai bản thân trước có vẻ hợp lý hơn, dù gì cũng là bảo vệ bản thân.
Dạo này cũng bớt thời gian đu BJYX, chủ yếu vì đọc vài bài anti mà lung lay. Đúng là ai cũng chỉ tin những gì mình muốn tin. Người gần ở cạnh bên còn không hiểu hết ý tứ, nói chi hiểu được những biểu cảm của những người ở thật xa, lại còn trước máy quay lúc nào cũng ON chế độ hóng chờ. Hơn 10 năm chạy theo idol, không phải chưa đủ thấm sao?
Dạo này cơ thể cũng không ổn lắm, nổi mụn liên miên, mùa dâu qua lâu rồi mà vẫn còn cảm thấy uể oải khó chịu. Cũng may có yoga, dù mỗi sáng là một cuộc đấu tranh inh ỏi "Tập hay không tập?", nhưng công nhận nhờ có nó mà tình trạng của mình cải thiện hẳn.
Dạo này làm chuyện gì cũng hời hợt, làm việc cũng vừa đủ, chơi Genshin Impact hay đọc Thiên Quan Tứ Phúc cũng không hết mình, quan tâm mẹ và gia đình cũng chỉ đủ mức cơ bản. Anh thì lại càng bị zoom out tới hết cỡ, giờ 1 tuần cũng chỉ đi chơi 2 ngày cuối tuần thôi, người ấy cũng bận rộn chẳng còn hy sinh thời gian rảnh, mình cũng thích nghi thôi. Giờ mà anh đề nghị đi thêm bước nữa, chắc mình chả tin. Đêm đêm trước khi đi ngủ có hay diễn tập khoảnh khắc đó, nhưng chẳng cái nào kết thúc trong êm đẹp được cả.
Đây là đoạn thời gian vô cảm nhất, mà cũng dễ sống nhất mấy tháng qua. Giống như uống một liều thuốc an thần vậy, giảm triệu chứng dù những vấn đề gốc rễ vẫn ở đó. Nhưng nếu tự luyện được cảnh giới này, thì chắc là không cần dùng thuốc nữa.
Càng lớn, cơ hội để cảm nhận những cảm xúc của bản thân càng ít đi. Vậy nên chắc càng phải tự tạo ra thêm cơ hội, sinh ra thêm nhiều khoảnh khắc nữa, để thấy cuộc đời còn đáng sống.
---
Tháng này, khắc ghi được thêm một câu hay.
"Đúng sai ở mình, khen chê ở người, không bàn được mất."
Mình thấy đúng lương tâm, mình thấy đúng lẽ phải, mình thấy đúng ước muốn và khả năng, thì là đúng.
Khen chê là ở miệng người, ở quan điểm của người, ở mong muốn của người về một chuẩn mực hoàn hảo cho một tình huống giống như cách hiểu của họ. Mình khen chê người ta thì cũng vậy thôi, làm gì bắt người ta sửa đổi theo câu nhận xét của mình. Người ta chỉ sửa đổi khi người ta thấy cũng đúng thôi. Vậy là đúng sai vẫn là do người ta, chứ không phải do lý lẽ của mình.
Không bàn được mất. Được cái gì mất cái gì, không phải là chuyện hiển hiện ngay trước mắt, ngay lúc xảy ra chuyện đó việc đó. Được mất là chuyện cả đời, mất ngày này được ngày kia, mất cái này được cái kia, cái mất của người này là cái được của người kia, chín chín chín chín vạn triệu tỷ khả năng, càng lúc càng sinh sôi, bàn đến bao nhiêu kiếp cũng chưa hết. Bàn được mất cũng không quan trọng bằng tự phân định đúng sai, phân định xong thì cũng biết được cái gì cần làm rồi.
Lòng vòng một hồi ngáp cũng 5+ lần rồi, cũng không biết mình muốn viết cái gì. Thôi thì coi như đặc tả một ngày suy nghĩ vẩn vơ bình thường đi.
thơ thẩn ~
Thursday, 24 September 2020
24.09.2020
Monday, 31 August 2020
Chiến trường văn hoá
Tuesday, 23 June 2020
Zhihu - Thẻ tích điểm
Monday, 22 June 2020
22.06.2020
Thursday, 11 June 2020
11.06.2020

Kiểu như là
mình mệt mỏi đến cùng cực rồi ấy
Mệt đến nỗi không muốn nói gì hết
không muốn giải thích
không muốn đấu tranh
Ai nghĩ gì cứ nghĩ đi
mình không quan tâm nổi nữa
Mệt kiểu vậy ấy
Những lúc bệnh tật
tâm tình dị hợm quái gở cáu gắt
nhìn vào chỉ thấy
anh sợ mình lây bệnh cho người khác
tạo nghiệp tạo quả gì đó
rồi chỉ quan tâm đến cái chuyện
mình có mua nước mía đun sôi giống cái bài thuốc gì đó mà Thầy ảnh dạy
rồi chắc lúc mình khỏi bệnh
lại là một cái lý do để ngợi ca quảng đại thần thông
Giờ mình không mua rồi hoài không khỏi
chắc cũng sẽ lại nói
Tại em không mua nước mía đó
Nên kiểu
hết sức
hết sức
mệt mỏi
Thôi để em bệnh một mình được rồi
Hai má con tự lo
Mấy nay tối xuống mà ngủ 1 mình là cứ nghĩ linh tinh
rồi khóc tới lúc ngủ
Sáng dậy mà nằm thêm 1 chút
lúc trước có thể ngủ nướng rất sung sướng
giờ chẳng hiểu sao
chỉ có thể khóc thôi
thực sự những lúc đứng lên đi làm, đi tập yoga
mới thấy còn gì đó đáng sống
Mình cũng không biết mình bị gì nữa
càng trưởng thành đúng ra càng phải mạnh mẽ
à không
càng phải vững vàng, yên lòng
mà sao mình thấy
lê bước càng lâu
càng yếu mềm, càng dễ mệt mỏi
Hạnh phúc không bao giờ kéo dài
những ngày còn hạnh phúc, may mà mình đã tận hưởng
đi đến nước này
cũng không còn gì hối tiếc nhiều
Mình vẫn luôn nói, hạnh phúc chỉ là một trạng thái cảm xúc thôi
Nó sẽ đến, sẽ đi
mà cũng sẽ quay lại
nên là mình cũng không quá cố chấp với hạnh phúc
cũng không phải nghĩ rằng không có hạnh phúc là không thể sống nổi
Chỉ là cố gắng lê lết lây lất
lấy được chút nào hay chút đó
sống để chờ để giành lấy những khoảnh khắc đó thôi
Hạnh phúc tại thân
đau khổ cũng tại thân
buông bỏ đi thì hết đau chứ gì
biết vậy mà vẫn chọn ôm vào
vẫn chọn ở lại đây
thôi thì
buông được cái gì thì buông
nhưng mà
mình sẽ không chọn lấy việc ở cả đời với một trái tim không thuộc về mình
và một cái đầu không suy nghĩ cho mình
nếu mình không làm thay đổi được
thì đau đến mấy
cũng buông
trước mắt là phải vượt qua sự mệt mỏi này đã
thực sự
thất vọng
buồn nói không nổi
suy nghĩ cũng chẳng thành được một câu hoàn chỉnh
cứ vụn nát vậy thôi
mệt quá đi...
Wednesday, 15 April 2020
15.04.2020
things will slowly come to an end.
I know that feel.
I've been through that.
After each time I tried, and cried,
I feel my heart gets colder, little by little,
to the point I will stop caring too.
I'm passive-agressive that way.
I'd let things die
rather than keep trying for someone who don't even care about keeping me sane.
Maybe I just love you,
but I don't know if I can keep up with this.
I'm just physically, mentally, whole-heartedly
tired.
I'm tired as hell,
I'm always sad,
it has been a burden these days, talking to you
trying to encourage you in vain
trying to explain myself and only receive dry, meaningless responses.
I'm pissed off, I'm sad,
I can see a clear future that you can't handle me and my mind
Would I regret later, that I already foreseen this
yet still chose to be with you?
Should I leave? When? How?
Do I need to wait until all tears are spent, heart stops aching,
and soul becomes numb?
Being taken for granted is hard
Being ignored is hard
Being misunderstood is hard
Being happy with yourself is hard
And to one point,
you don't even bother to try to explain yourself anymore.
Just shrug it off,
and try to survive without feeling anything.
I tried, I mean,
I really tried.
I tried drawing, singing, translating things I like,
I tried reading, even exercise
I tried sharing
Maybe I'm too sensitive, too annoying
but I never felt that you cheered for me
I just felt utterly
alone.
Maybe one day I will be happy with my current self,
one day I will be independent enough to stop relying on other people's encouragement
but what if I want encouragement to make my happier,
to make my life easier,
like,
just a little little little bit easier?
What if I'm not giving you want you want either?
What if you are feeling lonely too?
I tried to think that way,
I tried to ask how were you doing,
I tried to care.
But when I'm hurt, I can't try like that.
I will close myself,
now to the point that even YOU can feel it.
Yes, I know you feel it.
But do you know what breaks me?
It's because you don't even try to fix things.
You meditate and you think everything will magically be fixed for you,
just because you lived well and nice.
I guess even when I have left,
you won't even regret anything,
since you believe in nothingness.
Wednesday, 8 April 2020
09.04.2020
Tuesday, 31 March 2020
31.03.2020
Sunday, 29 March 2020
không đề
Trong biển người bao la này, tôi không muốn biến thành vô hình.
https://open.spotify.com/track/4nX9dPSkZ920da5hsnEKbW
是什麼讓我遇見這樣的你 - Làm thế nào tôi lại gặp người - Bai An (白安)

