Sunday, 13 May 2012

Sống.


Title: Sống.
Rating: K


Sống
cho hết những ngày xanh


...Câu chuyện về một linh hồn chỉ còn ba ngày...


...để sống cả một đời.



Ngày thôi việc.

"Làm việc cho hết ngày hôm nay đi, rồi thôi hẳn. Ngươi còn 3 ngày, hãy đi đi và làm cho chúng có ý nghĩa, ít nhất là đối với ngươi."

Frank đang làm công việc hằng ngày của mình - kiểm soát những linh hồn đi đến cõi âm, phân loại họ, đối mặt với sự phẫn nộ của một số và sự van nài của một số - thì giọng nói quen thuộc ấy vang lên trong đầu ông. Chẳng tin tức nào từ giọng nói ấy mà tốt đẹp được cả, và lần này thì thực sự tệ.

Ông đã tồn tại trên cõi đời này được bao nhiêu năm? Thực sự không nhớ nổi. Có lẽ đã đủ lâu, có lẽ chưa. Ngày qua ngày, ông cứ đều đặn thực hiện công việc của mình: người gác biên giới cõi dương. Đều đặn đến mức không còn biết thấy chán. Và đến bây giờ, khi nhìn lại, Frank già không thể ngăn bản thân tự hỏi, "Mình đã ngừng sống từ bao giờ?"

Một tay vẫn liên tục ghi chép, một tay vẫn nhanh gọn chỉ những linh hồn hướng họ cần đi, thi thoảng lại túm cổ và ném một số vào biển đỏ của địa ngục, tai vẫn ù điếc trước âm thanh hỗn tạp ghê rợn của vùng Biên Giới, Frank bắt đầu tính toán những nơi mình sẽ đến trong bảy ngày tới.

Và ông chợt thấy hoang mang, vì ông đã quên hết những mục tiêu sống của mình rồi.


Ngày 1.

Frank nhảy xuống từ Biên Giới, thả mình trôi giữa những đám mây lạnh ngắt và để mặc cho những cơn gió dữ dằn dồn dập chém lên toàn thân mình những nhát sắc lẻm. Lần đầu tiên trong rất nhiều, rất nhiều năm, tâm hồn ông mới được thanh thản thế này. Nó trống rỗng, và đang khao khát được lấp đầy, dù chỉ bằng cái lạnh tê cứng của bầu khí quyển.

Frank thấy mình đáp xuống một thành phố rộng lớn tấp nập, những tòa nhà cổ kính che khuất gần hết ánh mặt trời đang lặn, chỉ chừa ra đây đó một chút ánh hồng mỏng manh mà ấm áp.

Những người phụ nữ xinh đẹp đi thành từng nhóm nhỏ, họ mặc những bộ váy lộng lẫy và sang trọng, tay họ cầm dù và những chiếc nón rộng vành trên đầu họ rủ xuống những tấm voan che mặt mềm mại, làm gương mặt họ trở nên mờ ảo huyền bí; đầu họ ngẩng cao, những bước đi của họ căng thẳng mà duyên dáng. Và khi một người phụ nữ xấu xí, hay gầy còm, hay béo ú, hay chi đơn giản là không vừa mắt họ, đi ngang qua, họ che miệng cười khúc khích với những lời nói chẳng ăn nhập gì với vẻ ngoài cao sang của họ. Người này nối tiếp người kia, và cứ như thế.

Những người đàn ông tuy không đi thành nhóm nhưng cũng sang trọng không kém. Họ mặc áo măng tô, đầu đội nón cao và tay cầm những chiếc gậy batoong kiểu cách. Họ ngả nón chào các quý cô xinh đẹp, lén chỉnh lại áo xống khi đi ngang qua những tấm kính của các cửa tiệm, và dùng cây gậy batoong của mình để đánh tới tấp vào những con người bẩn thỉu mà họ khinh mạn, những người mà họ không phải e sợ.

Frank tiếp tục đi và tìm thấy một khu ổ chuột ẩm thấp bẩn thỉu nằm khuất ở một góc của cái thành phố tráng lệ ấy, nơi chứa đầy những đứa trẻ ốm yếu đang sẻ chia cho nhau từng khúc bánh mì, từng bịch thức ăn thừa mà chúng trộm từ đống đồ bỏ đi của các nhà hàng. Ông đứng nhìn chúng một hồi lâu, rồi thở dài và quay trở vào trung tâm thành phố.

Ông đứng ở nơi nổi bật nhất mà ông biết: một bục gỗ cao với chiếc dây thòng lọng đung đưa theo gió chiều. Ông rút từ trong túi áo ra một thứ hình quả trứng, rỗng ruột và được đẽo bằng đá, thân có vài chiếc lỗ méo mó. Frank đưa thứ kì lạ ấy lên miệng và bắt đầu thổi.

Âm thanh của nó buồn thê lương, khàn và vang vọng. Đám đông xung quanh ông càng lúc càng dày đặc, họ trầm trồ và tán thưởng thứ nhạc cụ kì lạ, ca tụng cái nghệ thuật của nó và của người nghệ sĩ. Họ gật gù với nhau, ném lên nơi giàn treo cổ kia những ánh mắt thèm muốn.

Khi giai điệu chấm dứt, những tiếng vỗ tay rào rào vang lên. Frank lịch sự cúi đầu chào, mắt ông không rời khỏi những bàn tay đang phe phẩy những xấp tiền láng cóng và những khuôn mặt nịnh hót, của cả đàn ông lẫn đàn bà. Họ cố leo lên giàn treo cổ, van nài ông bán cho họ thứ nhạc cụ mê hoặc kia. Họ mải nhìn vào chiếc vỏ trứng có lỗ bằng đá trên tay ông, mà không nhìn thấy nụ cười đau thương trên gương mặt Frank già.

Trong một cái chớp mắt, bằng cách nào đó, Frank hốt hết sạch những đồng tiền đang được vung lên không trung. Và trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng, Frank thảy chiếc nhạc cụ vào giữa đám đông mù quáng. Bỏ mặc sự hỗn loạn đầy bạo lực với những tiếng gào rú chói tai sau lưng, Frank xuất hiện ngay giữa những đứa trẻ ăn mày. Ông mỉm cười, đưa xấp tiền cho đứa bé lớn nhất. "Đừng chết, tất cả các cháu." Ông vỗ vai đứa bé. Nó gật đầu, và ông biến mất. Cùng sống, hay chết cô độc, đó là lựa chọn mà tự chúng phải đối mặt.

Tối ngày hôm ấy, ông lao công già đều đặn lia những nhát chổi loạt xoạt ở khu giàn treo cổ. Trong đống bụi đất và rác rưởi ánh lên màu trắng ngà của những mẩu đá mỏng, vỡ tan.



Ngày 2.

Frank thấy mình đáp xuống một rừng trúc. 



- - -


[COLOR="Navy"][margin=800][B]Title:[/B] Sống.

[B]Rating:[/B] K

[CENTER][COLOR="RoyalBlue"][B][I][FONT="Times New Roman"][SIZE="5"]Sống[/SIZE][/FONT][/I][/B][/COLOR]
[COLOR="Green"][FONT="Verdana"][SIZE="1"]cho hết những ngày xanh[/SIZE][/FONT][/COLOR][/CENTER]

[I][COLOR="Silver"][RIGHT]...Câu chuyện về một linh hồn chỉ còn hai ngày...

...để sống cả một đời.[/RIGHT][/COLOR][/I]


[B][FONT="Courier"]Ngày thôi việc.[/FONT][/B]

[I]"Làm việc cho hết ngày hôm nay đi, rồi thôi hẳn. Ngươi còn 2 ngày, hãy đi đi và làm cho chúng có ý nghĩa, ít nhất là đối với ngươi."[/I]

Frank đang làm công việc hằng ngày của mình - kiểm soát những linh hồn đi đến cõi âm, phân loại họ, đối mặt với sự phẫn nộ của một số và sự van nài của một số - thì giọng nói quen thuộc ấy vang lên trong đầu ông. Chẳng tin tức nào từ giọng nói ấy mà tốt đẹp được cả, và lần này thì thực sự tệ.

Ông đã tồn tại trên cõi đời này được bao nhiêu năm? Thực sự không nhớ nổi. Có lẽ đã đủ lâu, có lẽ chưa. Ngày qua ngày, ông cứ đều đặn thực hiện công việc của mình: [I]người gác biên giới cõi dương[/I]. Đều đặn đến mức không còn biết thấy chán. Và đến bây giờ, khi nhìn lại, Frank già không thể ngăn bản thân tự hỏi, [I]"Mình đã ngừng sống từ bao giờ?"[/I]

Một tay vẫn liên tục ghi chép, một tay vẫn nhanh gọn chỉ những linh hồn hướng họ cần đi, thi thoảng lại túm cổ và ném một số vào biển đỏ của địa ngục, tai vẫn ù điếc trước âm thanh hỗn tạp ghê rợn của vùng Biên Giới, Frank bắt đầu tính toán những nơi mình muốn đến.

Và ông chợt thấy hoang mang, vì ông đã quên hết những mục tiêu sống trước kia của mình rồi.


[B][FONT="Courier"]Ngày 1.[/FONT][/B]

Frank nhảy xuống từ Biên Giới, thả mình trôi giữa những đám mây lạnh ngắt và để mặc cho những cơn gió dữ dằn dồn dập chém lên toàn thân mình những nhát sắc lẻm. Lần đầu tiên trong rất nhiều, rất nhiều năm, tâm hồn ông mới được thanh thản thế này. Nó trống rỗng, và đang khao khát được lấp đầy, dù chỉ bằng cái lạnh tê cứng của bầu khí quyển.

Frank thấy mình đáp xuống một thành phố rộng lớn tấp nập, những tòa nhà cổ kính che khuất gần hết ánh mặt trời đang lặn, chỉ chừa ra đây đó một chút ánh hồng mỏng manh mà ấm áp.

Những người phụ nữ xinh đẹp đi thành từng nhóm nhỏ, họ mặc những bộ váy lộng lẫy và sang trọng, tay họ cầm dù và những chiếc nón rộng vành trên đầu họ rủ xuống những tấm voan che mặt mềm mại, làm gương mặt họ trở nên mờ ảo huyền bí; đầu họ ngẩng cao, những bước đi của họ căng thẳng mà duyên dáng. Và khi một người phụ nữ xấu xí, hay gầy còm, hay béo ú, hay chi đơn giản là không vừa mắt họ, đi ngang qua, họ che miệng cười khúc khích với những lời nói chẳng ăn nhập gì với vẻ ngoài cao sang của họ. Người này nối tiếp người kia, và cứ như thế.

Những người đàn ông tuy không đi thành nhóm nhưng cũng sang trọng không kém. Họ mặc áo măng tô, đầu đội nón cao và tay cầm những chiếc gậy batoong kiểu cách. Họ ngả nón chào các quý cô xinh đẹp, lén chỉnh lại áo xống khi đi ngang qua những tấm kính của các cửa tiệm, và dùng cây gậy batoong của mình để đánh tới tấp vào những con người bẩn thỉu mà họ khinh mạn, những người mà họ không phải e sợ.

Frank tiếp tục đi và tìm thấy một khu ổ chuột ẩm thấp bẩn thỉu nằm khuất ở một góc của cái thành phố tráng lệ ấy, nơi chứa đầy những đứa trẻ ốm yếu đang sẻ chia cho nhau từng khúc bánh mì, từng bịch thức ăn thừa mà chúng trộm từ đống đồ bỏ đi của các nhà hàng. Ông đứng nhìn chúng một hồi lâu, rồi thở dài và quay trở vào trung tâm thành phố.

Ông đứng ở nơi nổi bật nhất mà ông biết: một bục gỗ cao với chiếc dây thòng lọng đung đưa theo gió chiều. Ông rút từ trong túi áo ra một thứ hình quả trứng, rỗng ruột và được đẽo bằng đá, thân có vài chiếc lỗ méo mó. Frank đưa thứ kì lạ ấy lên miệng và bắt đầu thổi.

Âm thanh của nó buồn thê lương, khàn và vang vọng. Đám đông xung quanh ông càng lúc càng dày đặc, họ trầm trồ và tán thưởng thứ nhạc cụ kì lạ, ca tụng cái nghệ thuật của nó và của người nghệ sĩ. Họ gật gù với nhau, ném lên nơi giàn treo cổ kia những ánh mắt thèm muốn.

Khi giai điệu chấm dứt, những tiếng vỗ tay rào rào vang lên. Frank lịch sự cúi đầu chào, mắt ông không rời khỏi những bàn tay đang phe phẩy những xấp tiền láng cóng và những khuôn mặt nịnh hót, của cả đàn ông lẫn đàn bà. Họ cố leo lên giàn treo cổ, van nài ông bán cho họ thứ nhạc cụ mê hoặc kia. Họ mải nhìn vào chiếc vỏ trứng có lỗ bằng đá trên tay ông, mà không nhìn thấy nụ cười đau thương trên gương mặt Frank già.

Trong một cái chớp mắt, bằng cách nào đó, Frank hốt hết sạch những đồng tiền đang được vung lên không trung. Và trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng, Frank thảy chiếc nhạc cụ vào giữa đám đông mù quáng. Bỏ mặc sự hỗn loạn đầy bạo lực với những tiếng gào rú chói tai sau lưng, Frank xuất hiện ngay giữa những đứa trẻ ăn mày. Ông mỉm cười, đưa xấp tiền cho đứa bé lớn nhất. [I]"Đừng chết, tất cả các cháu."[/I] Ông vỗ vai đứa bé. Nó gật đầu, và ông biến mất. Cùng sống, hay chết cô độc, đó là lựa chọn mà tự chúng phải đối mặt.

Tối ngày hôm ấy, ông lao công già đều đặn lia những nhát chổi loạt xoạt ở khu giàn treo cổ. Trong đống bụi đất và rác rưởi ánh lên màu trắng ngà của những mẩu đá mỏng, vỡ tan.



[B][FONT="Courier"]Ngày 2.[/FONT][/B]

Frank thấy mình đáp xuống một rừng trúc. Ông đã bay lang thang cả đêm, vượt qua biển lớn và những ngọn hải đăng rực sáng, để rồi nghỉ chân ở cánh rừng thanh bình này. Bình minh bắt đầu buông lơi những tia sáng đầu tiên, phủ một lớp hồng ấm áp lên những tầng mây thơ thẩn. Những vì sao dần mờ đi, nhường chỗ cho vầng ánh dương chậm rãi nhô lên khỏi đường chân trời.

Frank hít một hơi thật dài, thật sâu, lắng nghe tiếng rì rào dịu dàng của những hàng cây xanh mướt. [I]"Thật chậm rãi, thật an bình..."[/I], ông thầm nghĩ.

Cả buổi sáng ngày hôm ấy, ông nằm dài trong rừng trúc và tà tà tận hưởng ánh nắng ấm áp của mặt trời khẽ mơn trớn trên mặt, thu vào kí ức từng mùi hương, từng tiếng động. Hương thoang thoảng dịu ngọt của rừng cây. Hương ẩm ướt của mặt đất mềm mại. Tiếng chân của những chú thỏ muôn đời vội vã. Tiếng của những chú chim sặc sỡ luôn miệng líu lo trên những ngọn cây, làm chúng khẽ oằn xuống và đánh rơi mất vài chiếc lá khi những chú chim chuyền cành.

Frank biết, rất rõ, rằng mình không phải đang phí thời gian.

Đến trưa, ông rời khỏi rừng trúc với một cái ngoảnh nhìn lại đầy nuối tiếc, và đi về hướng có hơi người. Ông nhớ những người sống quá - thật tốt khi được sống giữa những con người cứng cáp sau khi đã phải tiếp xúc với những linh hồn lạnh lẽo quá lâu.

Ông đến một thôn làng lớn, nơi giăng đầy những lồng đèn, lụa đỏ với những tiếng pháp lép bép đùng đoàng vui tai. Ông nghe hai người đứng ở cửa làng nói chuyện với nhau:

- Con gái trưởng thôn sắp tung cầu hoa chọn chồng đấy, đi xem chứ?

- Có định chen vào bắt không? Thử xem vận may cậu đến đâu?

- Giỡn hoài...

Họ đi xa dần, rẽ vào một khúc quanh. Frank mỉm cười và đi về nơi đang náo nhiệt nhất.

"Chậc, có đến cả trăm người chứ không chơi" - Frank thầm nhẩm đến khi đến được trung tâm của thôn - ngôi nhà rộng lớn của trưởng thôn, với nhiều hoa đèn và những con người sang trọng hơn cả. Đám đông vây quanh căn nhà lộng lẫy thì toàn là thanh niên trai tráng, đa phần đều rách mướp và ốm nhách. Một số sang trọng khác phân bố trải đều trong đám đông, gương mặt họ ánh lên vẻ hung ác và nham hiểm. Frank nhìn lên tầng cao của tòa nhà, nơi một lão già mập ú, tay núng nính những mỡ và vòng vàng, nhẫn bạc đang ngồi ưỡn bụng trên chiếc ngai gỗ được chạm khắc tinh xảo, gương mặt lão mang cùng một nụ cười đáng khinh với lũ sang trọng trong đám đông.

Đứng bên cạnh lão là một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, nàng mặc một chiếc áo gấm đỏ rực rỡ, tay cầm một quả cầu bằng vàng rỗng ruột. Tuy nhìn từ xa, nhưng Frank vẫn có thể thấy đôi mắt nàng đong đầy đau đớn. Ông dõi mắt theo hướng nhìn của nàng, và nó đưa ông đến đôi mắt của một cậu trai khác - một đôi mắt đầy khổ sở và phẫn nộ. Tay cậu ta nắm lại thành đấm, chặt đến mức có những giọt máu lặng lẽ rơi xuống mặt đường. Frank khẽ lắc đầu - có vẻ như kết quả của sự kiện này đã được định sẵn: cô gái sẽ phải tung quả cầu vào một hướng xác định, được bắt - và có thể là được giành lấy - bằng những người nhất định; cô sẽ có một số phận nhất định, và cả cái thôn này cũng thế.

- Hỡi toàn thể các người dân, các ngươi đến đây hôm nay để chứng kiến một sự kiện quan trọng. Theo tục lệ, người con gái đầu tiên của gia đình trưởng thôn sẽ tung cầu hoa để chọn ra đấng lang quân cho mình. Người đàn ông may mắn sẽ cùng với trưởng nam của gia đình trưởng thôn kế thừa sản nghiệp, tiếp quản việc coi sóc thôn làng này của chúng ta. Đám cưới sẽ được tiến hành trong bảy ngày tới. Và thời khắc này đây... Nghi thức bắt đầu!

Thiếu nữ quay mặt đi khỏi người con trai, cố nuốt đi những giọt nước mắt chực tuôn trào nơi khóe mi. Ánh nhìn của nàng lưu luyến ở những vệt đỏ như máu trên bầu trời của buổi chiều tà u buồn một chút, rồi nàng nhắm hẳn mắt lại. Nàng xoay vài vòng một cách duyên dáng, tà áo đỏ tươi của nàng bay phấp phới trong gió chiều.

Và quả cầu được tung ra.

Frank mỉm cười, hít vào thật sâu và thổi phù một cái.

Ngọn gió chiều thu bỗng trở mạnh, đẩy trái cầu nhẹ hẫng đáng thương kia sang một hướng khác.

Frank quay lưng bước đi, nụ cười trên mặt ông toét đến tận mang tai khi ông biết một bàn tay lem máu đã bắt được quả cầu. Tiếng reo hò của đám đông vang vọng, có cả phẫn nộ lẫn mừng vui. Một trận hỗn loạn đang diễn ra sau lưng, nhưng Frank không nhìn lại. Cậu trai ấy cần có ý chí sinh tồn mạnh mẽ nếu muốn gánh lấy cái trách nhiệm kia, và nếu cậu ta còn không thể giữ cho chặt quả cầu bé xíu trên tay... thì đó là một sự bất lực mà cậu ta cần phải tự biết nhận thức.

Frank dành đêm đó để sống cho mình. Ông cưỡi những con hổ to lớn chạy khắp đồng cỏ mênh mông. Ông níu chân những chú chim để chúng ném ông vút bay lên bầu trời. nâng niu những chú cáo con đi săn mồi lần đầu trong đời với bộ lông cam đỏ và ấm áp.

Và khi tiếng chuông chùa vang vọng rộng khắp, Frank mỉm cười, buông tay tất cả để tan vào không trung. Không ai biết liệu ông có trở về vùng Biên Giới hay không, có hòa vào đất mẹ hay bình thản đi tiếp vào kiếp sau. Không ai biết cả.


- - -


Nhiều năm sau đó, ở một thành phố lộng lẫy nọ, phong trào Công nhân nổ ra


[B][FONT="Courier"][/FONT][/B]

Saturday, 12 May 2012

Elfia


Looney Felicia Glinx


Họ và tên: Looney Felicia Glinx .

Tuổi: 11

Ngày tháng năm sinh: 26/12/1971

Quê quán: Thảo nguyên BlueFleik, nơi những đồng cỏ trải dài đến vô tận và trắng xóa mỗi khi đông về.

Giới tính: Nữ

Ngoại hình: Tóc màu vàng nhạt, mắt xanh biếc. Nhỏ người, nhưng không phải dạng ốm yếu.

Tính cách: Luôn bình thản và dễ chịu. Thường xuyên mang một nụ cười dịu dàng, ngay cả khi đang nói chuyện. Khá cẩn trọng và điềm tĩnh, thích sống theo ý mình nhưng vẫn không quên suy xét đến lợi ích của người khác trước khi hành động. Thường thì không ai đoán được cô ấy đang nghĩ gì, phần lớn là vì sự bình thản đến mức thờ ơ của cô ấy và khả năng giấu cảm xúc thật cực kì tốt, nhưng ở bên cô, ai cũng có thể cảm thấy an toàn. Cô sẵn sàng bảo vệ vô điều kiện những người cô yêu thương, bất chấp lý trí và hiểm nguy.

Vật nuôi: Moonie - Một con mèo đen tuyền, mắt xanh lơ và cực kì thông minh. Có thể chạy rất nhanh.

Nghề nghiệp: Học sinh.

Các thông tin khác: Lớn lên trong một gia đình Muggle bình thường ở thảo nguyên BlueFleik, sống với bố mẹ và một người anh trai làm phi công thường xuyên vắng nhà. Năm 9 tuổi mất đi cả gia đình lẫn họ hàng, chỉ còn người anh ở xa nay trở về chăm sóc em mình. Anh của Looney mang cô đến London, và chính ở nơi đây cô đã nhận được giấy thông báo nhập học Hogwarts...

Cô rất thích đọc sách, bất kể thể loại gì (nhưng đặc biệt thích thể loại phiêu lưu và kì ảo), và cô cũng rất thích nghe nhạc cũng như ca hát. Thích màu xanh dương, tuyết và gió lộng. Không thích phải phát biểu hay trình bày giữa đám đông, và rất ghét làm việc với những con số. Rất yêu động vật.

 

Thursday, 10 May 2012

Pottermore

.Clothing.

Wizards at large in the Muggle community may reveal themselves to each other by wearing the colours of purple and green, often in combination. However, this is no more than an unwritten code, and there is no obligation to conform to it. Plenty of members of the magical community prefer to wear their favourite colours when out and about in the Muggle world, or adopt black as a practical colour, especially when travelling by night.
The International Statute of Secrecy laid down clear guidelines on dress for witches and wizards when they are out in public.
When mingling with Muggles, wizards and witches will adopt an entirely Muggle standard of dress, which will conform as closely as possible to the fashion of the day. Clothing must be appropriate to the climate, the geographical region and the occasion. Nothing self-altering or adjusting is to be worn in front of Muggles.
In spite of these clear instructions, clothing misdemeanours have been one of the most common infractions of the International Statute of Secrecy since its inception. Younger generations have always tended to be better informed about Muggle culture in general; as children, they mingle freely with their Muggle counterparts; later, when they enter magical careers, it becomes more difficult to keep in touch with normal Muggle dress.

Older witches and wizards are often hopelessly out of touch with how quickly fashions in the Muggle world change; having purchased a pair of psychedelic loon pants in their youth, they are indignant to be hauled up in front of the Wizengamot fifty years later for arousing widespread offence at a Muggle funeral.
 
The Ministry of Magic is not always so strict. A one-day amnesty was announced on the day that news broke of Lord Voldemort's disappearance following Harry Potter's survival of the Killing Curse. Such was the excitement that witches and wizards took to the streets in their traditional clothes, which they had either forgotten or adopted as a mark of celebration.

Some members of the magical community go out of their way to break the clothing clause in the Statute of Secrecy. A fringe movement calling itself Fresh Air Refreshes Totally (F.A.R.T.)* insists that Muggle trousers 'stem the magical flow at source' and insist on wearing robes in public, in spite of repeated warnings and fines.** More unusually, wizards deliberately adopt laughable Muggle confections, such as a crinoline worn with a sombrero and football boots.***

By and large, wizard clothing has remained outside of fashion, although small alterations have been made to such garments as dress robes. Standard wizard clothing comprises plain robes, worn with or without the traditional pointed hat, and will always be worn on such formal occasions as christenings, weddings and funerals. Women's dresses tend to be long. Wizard clothing might be said to be frozen in time, harking back to the seventeenth century, when they went into hiding. Their nostalgic adherence to this old-fashioned form of dress may be seen as a clinging to old ways and old times; a matter of cultural pride.

Day to day, however, even those who detest Muggles wear a version of Muggle clothing, which is undeniably practical compared with robes. Anti-Muggles will often attempt to demonstrate their superiority by adopting a deliberately flamboyant, out-of-date or dandyish style in public.

* President Archie Aymslowe
** To date, they appear to have been taken as cult members by Muggles.
*** These are generally taken by Muggles to be students on a dare.


Saturday, 5 May 2012

All that is gold does not glitter - J.R.R.Tolkien

All that is gold does not glitter,
Not all those who wander are lost;
The old that is strong does not wither,
Deep roots are not reached by the frost.

From the ashes a fire shall be woken,
A light from the shadows shall spring;
Renewed shall be blade that was broken,
The crownless again shall be king.
 
Mình có nên vì bài thơ này mà đi đọc Lord of the Rings bằng tiếng Anh không ;___;  Tự dưng liên tưởng đến Harry, Draco và một con phượng hoàng rực lửa... 

Sunday, 22 April 2012

Lý thuyết.

Vốn đã suy nghĩ về cái gọi là "lý thuyết" này từ rất lâu, nhưng sau khi ngồi đọc lại Chobits trong một ngày, những suy nghĩ cũng mạch lạc hơn được một chút.

"Một món quà bao giờ cũng đẹp. Khi ta nhận hay cho một món quà, ta cũng đẹp lây vì món quà đó." - Vừa nhắm mắt vừa mở của sổ.

Đó là lời một người bố dạy con. Đó, là lý thuyết. Về những món quà, và những người tặng quà. Nhưng hiển nhiên, thực tế đâu phải lúc nào cũng như thế?

Một món quà hối lộ, có đẹp không? Một món quà để lấy lòng và lợi dụng, có đẹp không? Và có từ nào thích hợp hơn từ quà để gọi chúng không?

Hình như là không.

Và từ quà bỗng trở nên thật phức tạp, khác xa so với cái lý thuyết của nó. Bỗng nảy sinh những món quà thực sự, những món quà dơ bẩn, và cả những món quà vớ vẩn và xấu xí. Bỗng liên tục có những khái niệm đắp thêm vào cho lý thuyết. Như một món quà phải đến từ trái tim, phải là kết tinh của lòng thành và tình cảm.đừng để mình bị lừa phỉnh, bị làm mờ mắt bởi những món quà, vì không phải chúng đều tốt cả đâu.

Ừ, và đó chỉ mới là một ví dụ.


Đọc lại Chobits, chợt nhận ra rằng, Chii là một tâm hồn được xây dựng từ lý thuyết. Chii hay hỏi những điều mà con người luôn cho rằng mình biết rất rõ. Chii hỏi về đau. Về mỉm cười. Về nước mắt. Chii hỏi rất nhiều, và những câu trả lời Chii nhận được là gì? Là những lý thuyết.

 Không phải thứ lý thuyết nào cũng giống nhau, cũng "đồng bộ" về cách diễn đạt. Nó tùy thuộc vào việc người truyền kiến thức kia đã học được những khái niệm ấy như thế nào.

Thử hỏi bất kỳ ai đó về khái niệm "đau" xem. Có người sẽ nói, đó là cảm giác khi thấy một sinh linh chết đi mà chưa sống được trọn vẹn cuộc đời mình, và cảm giác đó sẽ càng mãnh liệt hơn, nếu như ta yêu thương sinh linh đó. Có người sẽ nói, đau là khi ta bị xúc phạm, bị làm tổn thương. Đau là khi con dao cứa vào tay ta tóe máu. Đau là khi bất lực trước sự buồn khổ của những người ta trân trọng.

Đấy chỉ mới là một khái niệm. Một cảm giác cơ bản nhất của con người. Một khái niệm mà ai cũng có thể hiểu, và có thể diễn đạt thành lời ở một mức độ nào đó.

Nói nôm na, đó mới chỉ là một trong những khái niệm đơn giản nhất.



Và đó là những lý thuyết mà từng người, từng người đã dạy cho Chii. Chưa hề tiếp xúc với cuộc đời, nên những lý thuyết ấy vẫn tươi nguyên trong Chii, chưa bị lớp tro thời gian làm hoen ố.

Chii có tốt không? Có những suy nghĩ, những hành động đơn thuần làm ta ngưỡng mộ không? Hình như là có.

Giống như một đứa trẻ chập chững học những bước đầu tiên: học nghe, học nói, học hiểu và cảm nhận.

Đơn thuần và ham học hỏi.

Hai yếu tố tốt đẹp đó sẽ giấu đi những lý thuyết đơn thuần vào sâu thẳm trong tâm trí, sâu đến nỗi không ai buồn nhặt nó lên để dùng mà nhìn đời.

Những bộ óc đơn thuần, những lý thuyết đơn thuần, sẽ bị sự phức tạp vĩ đại của hiện thực nuốt chửng. Những con người ham học hỏi sẽ không ngần ngại làm xúc tác cho quá trình ấy. Họ tiếp thu tất cả những phức tạp có thể, thu thập hết những thứ mà họ cho rằng mình sẽ cần để tự vệ, và bảo vệ.

Như một cái cây sinh trưởng quá tốt, mọc ra quá nhiều, quá nhiều, quá nhiều nhánh. Để rồi bị nhấn chìm bởi chúng. Khi ấy con người không thể nhìn thấy cái cây nữa và bèn dùng một vài trong vô số những chiếc cành cho cuộc sống.

Khi được hỏi đến, mỗi người thường lục tìm cái gốc cây của mình, và giải đáp câu hỏi họ có theo cách họ học được. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ sẽ sử dụng cái cây ấy. Đa số người thích dùng cành hơn.

Đó là số phận bi thảm của những lý thuyết "chân chính".


Bản thân tôi rất không thích những khi người ta cười phì, phẩy tay và chê bai rằng một số thứ chỉ là lý thuyết suông. Câu nói ấy có thể xuất hiện ở nhiều dạng khác, như nó chỉ tồn tại trong những câu chuyện cổ tích; lý thuyết ấy cổ lỗ sĩ lắm rồi; thực tế không bao giờ như thế được đâu.

Tôi không nói ai sai cả. Nhưng tôi tin, rằng đó là cái gốc, cái rễ, cái làm hình thành nên nhân cách của mỗi người trong chúng ta. Lý thuyết là cái hướng dẫn ta làm người, như lúc ta còn bé.

Liệu thế giới này có trở nên tốt đẹp hơn, nếu ta chỉ biết đến những lý thuyết cơ bản nhất? Như quà là tấm lòng, cười là vui, khóc là buồn, ôm là yêu thương? Như thầy cô là để dạy những điều hay, những người công an luôn quang minh chính trực là để bảo vệ cộng đồng, và bạn bè là để bảo vệ nhau?

Và sống với sự nguyên sơ ấy?



Chii tốt. Những đứa bé tốt. Những con người vừa được lý thuyết xây nên đều tốt, đều lý tưởng.

Nhưng ừ, đó vẫn chỉ là lý thuyết.

Những cái cây vẫn luôn phải có cành.

Vấn đề chỉ là, ta chọn lấy gì để dùng cho đời ta.



Cuộc đời vốn là kết quả của những sự lựa chọn mà.







22/04/2012
Lảm nhảm về một thứ lớn đến nỗi không nhìn thấy hết được.

Friday, 20 April 2012

Tom Felton's music collection ♥

So here's the tracklist so far. I just brought the whole thing from http://feltbeats.com/music/ and pasted them here:
  • “Silhouettes in Sunsets” (2008)
        - Related video


  • “Time Isn’t Healing” (2008)
        - Related video
        - Lyrics


  • “Time Well Spent” (2008)
        - Related video
        - Lyrics


  • “Right Place, Right Time” (2008)
        - Related video
        - Lyrics


  • “Under Stars” (2008)
        - Related video
        - Lyrics


  • “One of These Days” (2008)
        - Lyrics
        - Related video


  • “All I Need” (2008)
        - Lyrics 


  • “I’ll Be There” (2008)
        - Lyrics


  • “In My Arms” (2008)
        - Lyrics


  • “If You Could Be Anywhere” (2009)
        - Lyrics 


  • “If that’s alright with you”
        - Lyrics


  • “Father of Mine”
        - Lyrics


  • “Convinced”
        - Lyrics


  • “Let’s Take it Back”
        - Lyrics


  • “We Belong”
        - Lyrics


  • “When Angels Come”
        - Lyrics



I think I'll make a collection of his songs, and pack it in a rar file for easy downloading. Soon. Cuz he's one of my favourite idols ever!

Dedicated to Tom Felton and his fans. Please support him by buying the real album on iTunes (or somewhere else I don't know ;____;)

Credits to http://feltbeats.com/music/, thank you guys so much *hugs*

*Edited in April 29th, 2012:

So here's the link for .rar file: http://www.mediafire.com/?cs7uuatjwwld3wx. Please note that I didn't buy these songs. I just downloaded the vids from Youtube and convert them to .mp3 files, then packed them into a .rar one. Please buy the album for high quality songs. I'm just sharing what I have :)

*sorry for babbling so much xD*


.Chờ đến khi trời sáng.

Sun Hill event ở VNS. Kì IV.

Title: Chờ đến khi trời sáng.
Rating: T

DO NOT TAKE OUT. HERE AND VNS ONLY.


Sunday, 19 February 2012

You Know You Play Too Much Kingdom Hearts When…

You Know You Play Too Much Kingdom Hearts When…

#1: You start to use your house keys to beat up people that you don’t like.
#2: You went and got your hair spiked just like Sora’s.
#3: You re-watch every Disney movie you own just so you’ll get the references.
#4: You re-play every Final Fantasy you own just so you’ll get the references.
#5: You start calling the people that you don’t like ‘Heartless’.
#6: They actually know what you are talking about.
#7: You cried when you couldn’t beat Sephiroth for the millionth time.
#8: You screamed like a maniac when you finally beat him.
#9: And you are content to never fight him again, because once was enough for a lifetime.
#10: You cried like a baby at the end of the first game when Sora and Kairi were separated.
#11: You know the Theme Songs by heart. (Even the Japanese version even though you may or may not speak Japanese)
#12: You got upset at the first game because they only showed Mickey Mouse for about two seconds at the end.
#13: You stand outside each night to make sure no stars go out.
#14: You try to open your own Pathway to Darkness.
#15: You made up your own theory about how Ansem is Ansem, but the real Ansem is not Ansem, and someone else was Ansem all along.
#16: You’ve searched everywhere for your own Paopu fruit.
#17: You sulked for weeks when every supermarket in town told you there was no such thing as Paopu fruits.
#18: You’ve built your own Gummi Ship
#19: … And it works!
#20: You inspect every keyhole you find to see if it leads to the Heart of the World.
#21: Your uncle isn’t in a coma; he got his heart stolen by a Heartless.
#22: You’ve figured out what Sora yells to Kairi in the end of the first game.
#23: You wait for Sora to show up on your doorstep because our world is just a speck in the grand scheme of things.
#24: You worked your ass off to unlock the secret endings in both games.
#25: You try to meld with your family members so that you can form change.
#26: You’re one of the 5% of Kingdom Hearts fans who understand the Sora/Roxas Kairi/Namine paradox.
#27: You pre-ordered Kingdom Hearts II and camped outside the nearest GameStop in a tent for a month to insure that you got the very first copy.
#28: Then you got upset when you realized that people in Japan got to play it, and beat it, long before you even got your hands on a copy.
#29: When Kingdom Hearts III comes out, you plan to fly to Japan to get the Japanese version… even though you don’t understand Japanese.
#30: You played through Kingdom Hearts: Chain of Memories, even though it has arguably the worst battle system of all time!


LOL =]]]]]]

Cre to trissica@tumblr ♥

Saturday, 11 February 2012

11.02.2012 Quảng cáo bựa mà kuteo =))


Kuteo kinh khủng =)) Chị nữ chính à, chị là mẫu hình mà em mún trở thành khi còn bé ý :x Nên khi thấy chị cường liệt như thế, em thích ♥

Nam chính à, anh kuteo và còi không thể tả ♥

Chị... à không... anh... ờ thôi gì cũng được... Ấy quảng cáo ơi, ấy bựa quá *cười lăn lóc* Cứ "Fôm fôm" hoài làm em sái cả quai hàm rồi =))

Nam phụ à, anh đạp chai quá :">


Nữ phụ à, tộiiiiii chị quá =)))))))

*bấn loạn ing*~

C'est la vie

Title: C’est la vie.
[Aka: Nghịch lý của sự lựa chọn – Tựa đề ăn theo The Paradox of Choise của Barry Schwartz]
Author: Bạch Tư Viên / white-chan
Genres: Tự trào
Status: 2 phân đoạn / Đã hoàn thành.

Link: http://vnfiction.com/viewstory.php?sid=2325



Friday, 10 February 2012

Hãy để anh ôm em

 HÃY ĐỂ ANH ÔM EM


 飞雪在飞
飞到你的世界已落泪
追追不回
追不回你的爱心已碎

Bay, tuyết bay
Bay đến thế giới của em để nuớc mắt thôi rơi
Đi, đi không trở lại
Mất đi tình yêu của em, trái tim anh vụn vỡ

悄声的离开
临走也没说明白
把世界留给我空等待
手已张不开
天空已变的阴霾
撕扯的心将他土里埋

Em lặng lẽ ra đi
Không một câu chia ly
Siết chặt tay ko buông
Mặc kệ thế gian, anh âm thầm chờ đợi
Bụi mù che lấp cả trời không
Xé tan con tim chôn vùi dưới lòng đất sâu


就让我抱着你天涯海角去
那一颗泪滴随风而去
就让我抱着你天涯海角去
忘了天与地再也不分离

Hãy để anh ôm em dù đi đến chân trời góc biển
Để giọt nước mắt vơi theo con gió
Hãy để anh ôm em dù đi đến chân trời góc biển
Quên hết đi, trời và đất cũng không thể lại phân ly

Thursday, 9 February 2012

Mẹ

Mẹ tôi hầu như không khóc bao giờ. Chí ít là không khóc trước mặt tôi. Lạc quan hơn nữa, khi đã có tôi ở cạnh, mẹ không khóc. Vì lý do gì cũng tốt, ít nhất mẹ cũng đã rèn cho tôi cách nén nước mắt như thế.

Mẹ khổ lắm. Khổ từ những ngày sống trong một gia đình nheo nhóc 8 miệng ăn, từ khi đang chìm đắm trong giàu sang sung sướng bỗng rơi vào cảnh nghèo đói mù bom đạn. Bơ vơ, thể như phải sống lại một cuộc sống khác. Khổ khi người chị mẹ yêu quý nhất hóa điên. Khổ khi gặp gia đình nhà chồng, vâng, là nhà nội tôi đấy, và được nếm mùi đắng cay uất ức lần đầu tiên. Khi bé, dù khổ, nhưng mẹ vẫn là một đứa con gái quen sống trong yêu thương. Tôi không biết những ngày ấy mẹ có khóc hay không, có ai lau nước mắt cho mẹ hay không. Chỉ biết bây giờ, mẹ hình như đã quá mệt mỏi để khóc.

Mẹ khổ, khi mang tôi trong mình vào những ngày nghèo đói ấy. Khi cha mẹ ruột thì không còn gì để cho, và cha mẹ chồng thì thậm chí còn bòn rút thêm. Mẹ khổ, khi sinh ra tôi - một đứa trẻ suy dinh dưỡng, ói mửa thường xuyên . Lúc ấy, mẹ khổ vì tôi đau ốm, vì bố tôi ghê tởm tôi, và vì mẹ chỉ còn có thể đứng trên đôi chân mình...

...

Ừ thì, mẹ sẽ không khóc khi có tôi bên cạnh. Nếu có, thì cũng là tôi đã cố quên. Tôi biết mẹ không muốn tôi thấy mẹ khóc, vậy nên tôi cố quên đi, cố không để ý. Khi nhớ lại những ngày buồn ấy, mẹ hay lái xe chở tôi đi lòng vòng và kể cho tôi nghe, truyền cho tôi những đắng cay ấy một cách thật nhẹ nhàng. Tất nhiên, tôi không thể nhìn thấy gương mặt mẹ lúc đó...

Mẹ tôi không hay ôm tôi, gần như hoàn toàn không, kể từ khi thằng em tôi được sinh ra. Nhưng nghe người ta kể, mẹ đã bế tôi trên tay đến khi tôi tận 3 tuổi. Tôi nghe mà đầu óc trống rỗng, không, có thể là quá dày đặc những suy nghĩ chăng? Tôi cũng không biết nữa. Vì tới trước năm lớp 3, tôi nào có nhớ được gì? Thậm chí khi bị hành hạ, đánh đập, tôi còn không nhớ...

Tôi khổ, vì tôi có vài họ hàng bị điên, vì tôi có một người ông không tốt, vì bố tôi có nhiều khiếm khuyết, vì tuổi thơ tôi đầy đau xót mà mù sương. Nhưng đối với mẹ thì không mịt mờ như thế, vậy nên sẽ càng khổ, càng đau đớn, vì mẹ không thể trốn tránh. Mẹ còn phải bảo vệ tôi... Mẹ à, mẹ đau hơn con biết bao nhiêu lần thế...?

...

Mẹ à, có bao giờ mẹ khóc...? Liệu con có thể ôm mẹ? Điều mà con chưa bao giờ làm trong hơn 12 năm qua...? Có đáng khinh không mẹ, khi một đứa con thấy NGẠI khi nghĩ đến chuyện ôm MẸ mình...?

Giá như trước đây, khi ở bên con, mẹ bớt mạnh mẽ đi một chút...

...

Mẹ à, con yêu mẹ. Nhưng xin cho phép con cất những từ này trong lòng. Con sẽ cố hết sức, dùng hành động để nói cho mẹ hay tình yêu của con.

...

Nếu một ngày có ai đó hỏi tôi...

- Gia đình bạn có tốt không?

Tôi sẽ trả lời...

- Cha mẹ tôi là tốt nhất!

Phần "còn lại đều không", xin cho tôi giữ lại bên mình...

.
.
.
.
.

Thực và Ảo

Đâu là hữu, đâu là vô?

Mấy ai phân biệt được giữa thực và ảo, giữa mộng và đời?

Bảo là cuộc sống thực khác với cuộc sống trên mạng, thế sao vẫn nói nhiều hơn làm? Sao vẫn chỉ trích mà không đóng góp? Sao vẫn cứ cho rằng nội tâm mới là nhất, còn xã giao là giả tạo? Ảo không, hay là thực?

Bảo là đọc tiểu thuyết về "mặt tối" của xã hội để cho hiểu đời thực. Nực cười, tác giả của các tiểu thuyết ấy, liệu có thực sự thấy những cái họ viết ra bao h chưa? Hay cái thực mà bạn cảm nhận lại là cái tưởng tượng của người ta? Ra ngoài đời, người ta hỏi đã có kinh nghiệm chưa, lại trả lời "Tôi đã đọc tiểu thuyết về chuyện này rồi", xem có đáng thương không? Có đáng được tôn trọng không? Không có ý đả kích, nhưng cũng không có ý xin lỗi. Thấy không vừa mắt thì nói thôi.

...

Nhiều lúc cũng thực muốn chìm vào thế giới ảo. Đơn giản chỉ là để thư giãn, để buông bản thân vào một chút gì đó con gái, một chút mộng mơ đúng tuổi. Mạnh mẽ, nghĩa là không có ảo, nghĩa là phải kiên cường đấu với cái thực. Những lúc không còn mạnh mẽ nữa, chỉ có bản thân mới biết được thôi...

Hiện thực, vốn là nơi không có chỗ cho "bắt đầu lại". Có những vết rạn, dù che lấp đến đâu cũng sẽ có ngày lộ ra. Vậy nên phải kiêu hãnh trong mọi lựa chọn, tuyệt nhiên không được hối hận. Vì chỉ cần có mầm mống "Ước gì có thể bắt đầu lại", lập tức đồng nghĩa với việc trở nên hèn nhát và yếu đuối. Mà trong đời, đâu phải lúc nào cũng có người đỡ cho ta khỏi ngã? Đã lỡ yếu đuối một lần, liệu lần sau có còn sức đứng lên?

...

Cái thực, chất phác mà tàn nhẫn vô cùng...
Tự dưng nhận ra, mình có thể mềm yếu, duyên dáng, tàn độc... Thế nào cũng được, miễn là mình muốn...

Khi một người đã quen với một hình ảnh của mình...

Dù mình có đứng ngay trước mắt họ, thì khi tính cách đã biến chuyển... Khi mình không kịp trở về khuôn mặt mình dành cho họ...

Lập tức sẽ bị phủ định ngay...

Tàn nhẫn thật...