Monday, 19 August 2013

19.07.2013

Một đoạn đối thoại lịch sự đôi khi chính là dấu chấm hết cho một mối quan hệ.

- - -

Đi nghe nhạc cover, nghĩ một hồi cũng thấy tội mấy ca sĩ hát không hay, như JB chẳng hạn. Lỡ lên mạng thấy người ta cover bài hát của mình sao mà  hay thế, sao mà chuyên nghiệp thế, rồi đọc những comt phũ phàng với cả đống like bên dưới, tâm trạng sẽ ra sao?

Và nói trắng ra thì mình thích mấy bản cover hơn hẳn.

JB, cậu khổ quá. Từ ngày debut, tới concert, tới scandal và tới cả những sự thật vẫn tồn tại vững vàng như quả Đất thế kia, nhiều lúc tớ muốn hỏi cậu "Có mệt không?"

Cố lên.

- - -

Đi 1 tháng về nhà, cảm giác chán ghét nhất không phải là cái mệt mỏi sau khi ngồi máy bay quá lâu, mà là cái lạ lẫm với những chi tiết nhỏ nhặt mà mình vốn đã coi là "cuộc sống hằng ngày". Nhỏ thôi, nhưng vẫn khiến mình ngần ngại, tỷ dụ như cánh cửa phòng đóng sao cho vừa, máy nước nóng mở lúc nào cho tiện,chén dĩa đũa muỗng ngăn nào như thế nào... Thậm chí cái mùi trong phòng mình nó đổi khác cũng khiến mình phiền muộn. Sau này lúc phải đi học xa, đi lâu, khi về sẽ còn lạ lẫm đến thế nào nữa?

Trí nhớ ngắn hạn không phải là không hữu dụng, nhưng nhiều lúc cũng đáng lo quá.

- - -

Cảm thấy bản thân đang buông dần rất nhiều thứ, rất nhiều mối quan hệ và những kỉ niệm đã từng rất đáng quý. Nhưng vì lười suy nghĩ nên cứ buông thôi, dù sao cuối cùng rồi cũng sẽ phải cầm dao chặt hết mấy thứ lằng nhằng để sống cho thanh thản.

- - -

Muốn có những mối quan hệ tốt, điều tối quan trọng là phải chủ động quan tâm.

Mà trí nhớ mình thì tệ khỏi nói, nên có lẽ sau này phải lên kế hạoch và lập danh sách các mối quan hệ quan trọng cho đàng hoàng. Chủ động cũng phải tuần tự, đủ đầy, có qua có lại thì mới ổn định được, chứ cứ tùy hứng như tánh mình đó giờ thì lộn xộn lắm.

- - -

Nói nhảm vậy thôi chứ chưa chắc đã làm.

Dạo này đánh máy nhanh hơn nhiều, nhưng chữ nghĩa thì vẫn xấu quá.

.

Friday, 19 July 2013

Random things in America

- Văn hóa giao tiếp ở đây khác lắm. Nhìn mặt nhau là How are you doing?, nó giống như Chào anh/chị ở VN vậy, nửa có nghĩa nửa không, dạng như một phong tục. Mấy cô dạy ở VN có nói tới, nhưng không nhấn mạnh, trong khi câu này ở Mỹ gặp liên tục.

- Bước vô một cửa tiệm, nhân viên thường sẽ chào mình ngay. Cứ vui vẻ chào lại, đừng chỉ gật đầu, sẽ bị cho là thiếu lễ phép.

- Tỷ lệ người béo phì ở Mỹ rất cao, cứ ra đường nhìn quanh quất một hồi, thế nào cũng gặp 1-nhiều người béo phì, bất kể nơi đâu. Theo mình thấy thì nữ béo phì nhiều hơn nam.

- Quần áo ở đây thường có 2 loại, casual và formal, tính thêm pyjama nữa là 3. Lên giường thì cứ mặc pyjama, sáng ra thay đồ casual và chạy long nhong ra ngoài đường cũng được, ai cũng ăn mặc như vậy cả.

- Giao thông hầu hết đều khác ở Việt Nam:

+ Có rất nhiều biển báo, đơn giản dễ hiểu. Đầu ngõ cụt có bảng Dead End vàng chóe. Mỗi ngã ba, ngã tư (intersection) đều có bảng tên đường, thường làm bằng gỗ sơn trắng.

+ Đường nhỏ của họ cũng rất rộng, đủ cho 2 xe hơi chui vô, không có đèn hiệu mà chỉ có biển Stop đỏ lè ở 1 chiều. Chiều nào có biển Stop thì người lái xe ở đó phải dừng lại, ngó trái ngó phải cái đường đang cắt ngang mình xem có thằng nào sắp đi ngang không, rồi mới được rồ ga lên đi tiếp.

+ Họ khá nghiêm ngặt trong việc chia làn đường (lane). 1 đường lớn thường có 6 lane, 3 chiều này 3 chiều kia. Đường bình thường thì không sao, chứ đường nào đặc biệt, đi lane bên trái thì CHỈ ĐƯỢC quẹo trái ở ngã tư tiếp theo, tương tự cho bên phải và ở giữa.

+ Đèn đường ở đây cũng khá phức tạp, nói chung cứ thấy cái đèn mình cần nó sáng lên thì đi thôi.

+ Tất nhiên, mọi người đều phải cài dây an toàn. Thường thì dây an toàn ở VN chỉ để làm cảnh, nhất al2 ở ghế sau, còn bên Mỹ thì ngồi trước ngồi sau em bé người già gì cũng phải cài hết.

- Nhà ở (ở bang Arizona) thường không có lầu, diện tích rộng, có sân vườn đầy đủ.

- Ở đây đắt nhất thường là giá dịch vụ.

-

Monday, 8 July 2013

[NKGM] 08-07-13

Mình và một người nữa, chơi cái trò gì đó mà phải chạy vòng vòng ăn phở/bún tích điểm nhận vật phẩm :v Ngầu cái là hai đứa bách chiến bách thắng luôn, tới tiệm cuối còn được tuyên dương trước các người chơi đang xì xụp ăn khác =]]

Chỉ nhớ một trong hai đứa dùng tên Haseo, 1 trai 1 gái (mình chả nhớ mình là trai hay gái). Chạy qua rất, rất nhiều địa điểm, ăn ở các quán khác nhau.

À, trong lúc chơi còn có vụ dùng chuyển động của chính mình để điều khiển chuyển động của người khác nữa chứ, dùng remote để bật/tắt chức năng :v Chẳng hiểu sao trên con đường lớn ấy - lát xi măng và ở giữa hai làn đường có trồng một hàng cây như ở Nha Trang - mình lại cầm remote điều khiển cô Thỏ lái xe, mà chật vật quá nên cuối cùng cầm remote tắt chức năng điều khiển luôn, vì hai đứa đang đi ngược chiều nhau.

Đường sá rộng, ngoằn ngoèo dưng rất đẹp. Nhà ở hai bên đường san sát nhau, có chút nét cổ. Tiết trời âm u, trong con phố có một con sông, càng đổ ra ngoại thành càng lớn.

Tiệm cuối cùng mình và bạn đồng hành cùng đi để lấy điểm có vỏ bọc là một tiệm sách, tên Susill gì đấy, điểm nhận biết là một chữ S rất bự (để phân biệt với các tiệm sách khác, mình nhớ có chạy ngang qua một tiệm sách và định tếch vô thì nhận ra nó không có chữ S). Tiệm nằm trong một đường hầm rất lớn, vách đều bằng đá, tối tăm ẩm thấp, chỉ được thắp sáng bằng đèn dầu.

Có thấy xuất hiện một đứa con gái, cảm gíac như Cú hay Ryo gì đó ở chỗ con sông. Lúc ấy là lúc mình đang ngoi ngóp bò lên tấm ván tới nhà hàng boss, để rồi nhận ra chưa tích đủ điểm để được cho phép vào và thế là phải chạy bán mạng đến Susill.

Lúc ngồi trong Susill, tự dưng thầy Filch trong Harry Potter xuất hiện (O___o) Thầy hằm hè đưa cho mình hai cái điện thoại, bắt mình phải giữ rồi bỏ đi mất. Mình định thần lại thì thấy hai cái điện thoại đang TỰ nói chuyện với nhau, hóa ra là một cái bình thường và cái còn lại có thể tự đối thoại với thằng kia. Mình nhớ thầy Filch nói là 'Cái điện thoại ấy có giá trị bằng mày đấy' (đại loại thế), nhưng chẳng hiểu sao lại là nhìn thấy câu đe dọa ấy trên một trang giấy, giống như đọc kịch bản trước khi vào đóng phim vậy.

Thầy Filch đi đâu đó rồi quay về, xuất hiện ngay sau lưng mình (mà mình không thấy), rồi hạ giọng gầm ghè hỏi mình có bán cái điện thoại đó không (thử nhau ấy mà). Mình im lặng không nói gì cả, thế là trót lọt. Thầy ngồi xuống nói chuyện với mình, bảo rằng thầy là Squib nên khá rảnh rỗi, vì không có gì để làm nên mới chế ra cái điện thoại biết nói kia. Sau đó thì thầy bắt đầu hỏi chuyện về bà Figg.

Ngay khúc đó thì bị bố gọi dậy mất rồi.

[tự thấy mấy giấc mơ của mình quá mệt :v Sau này mua sổ mới rồi sẽ cố viết cho chi tiết hơn]

[NKGM] 01-07-13

Mình, Will Smith và Jonah Hill (anh mập trong 21 Jump Street) làm điệp viên sát thủ gì đó, mình và anh mập ở chung một phòng, đèn vàng, thảm đỏ, tường được làm bằng gỗ hay sơn màu giống gỗ gì đó, lúc ấy không tìm hiểu. Ở phòng khách có một tấm cửa sổ rất lớn, choán gần hết bức tường, rèm cửa màu trắng.

Có một bà sát thủ, thấy bả là biết sắp có người chết. Cảm thấy rất sợ khi nghĩ tới người chết đó là mình, hoặc là hai đồng sự. Bả xài súng, thường là súng tỉa. Bả là người da đen, không phải là đen như cột nhà cháy mà chỉ là ngăm ngăm thôi, tóc xoăn tít, hay mặc váy ôm màu hồng tươi, vải bóng lưỡng.

Phi vụ cuối cùng còn đọng lại trong đầu là lúc đó mình, Jonah Hill và Will Smith đang cùng ở phòng mình. Hai ổng đang nói tía lia với nhau cái gì đó thì mình thấy bà sát thủ bình thản đi ngang qua phòng mình ngoài cửa sổ, mình đứng chết trân luôn. Bả quay qua, nhìn thấy mình và làm động tác gì đó, nháy mắt hay để tay lên "suỵt" không nhớ nữa, rồi bắt đầu dựng chân súng và ngắm bắn.

Ghê cái là, ở dưới bệ cửa sổ có mấy cái tượng đất đá xi măng gì đó màu vàng. Lúc bà sát thủ đang ngắm bắn thì có một tượng phụ nữ mở mắt quay qua nhìn, biểu cảm khá kinh ngạc và hoàng sợ.

Bà sát thủ nhắm bắn chết ngắc một ông nào đó trên bãi cỏ lớn, có vẻ giống như sân gôn.

Những mảnh vụn vặt khác là mình và hai ông cộng sự đi thám hiểm khá nhiều, quan hệ rất tốt và thoải mái, mà hình như lần đi thám hiểm nào cũng thấy có người chết. Có lần đi thang máy thấy có mấy cái ngón chân rơi ở trỏng (í ẹ), khu đó gần biển.

Mình còn nhớ là có xém bị thằng bạn nào đó (ốm nhách, không có cảm giác như kẻ thù) đẩy từ trên cao xuống, cao lắm, đại khái như nhảy bungee mà không có dây vậy.


[mình mơ cái quần gì vậy nè =.="]

Những sách cần mua

Lập list ra, bổ sung dần dần.

- The perks of being a wallflower
- Percy Jackson and the Olympians (cả series 5 cuốn)
- The Golden Compass
- The Secret Garden
- The Hobbit
- LotR (series)
- Inkheart (series 3 cuốn)
- Treasure Island
- Extremely Loud and Incredibly Close
- Harry Potter Film Wizardy
- Nicholas Sparks: The Last Song
- The Fault in our Stars
- Howl's Moving Castle
- Castle in the Air
- House Of Many Ways
- Coraline
- Charlie and the Chocolate Factory
- Where the Wild things Are
- The Invention of Hugo Cabret
- When Mockingbirds Sing 
- Nicholas Sparks: The Notebook  
- Beastly
- A Kingdom of Dreams 
- Perfect Chemistry

Tạm thời thế đã. 

Nhật ký giấc mơ

"Thông qua lượng đọc của các bạn trong những bài đầu của series giải mộng trước, mình biết là nhiều member của page khá là quan tâm về giải mộng và muốn thử cho riêng mình. Tuy nhiên, một trong những thử thách lớn nhất trong qúa trình giải mộng là khả năng nhớ lại các giấc mơ của đêm hôm trước.

Một trong những đặc điểm nổi bật nhất của giấc mơ là khả năng biến mất không một vết tích của nó. Mỗi đêm chúng ta mơ từ 5 đến 6 lần bởi một giấc ngủ lý tưởng thường kéo dài trong 9 tiếng, bao gồm 6 chu kỳ ngủ, mỗi chu kỳ kéo dài 90 phút, trong mỗi chu kỳ bao gồm một pha ngủ nhanh (Rapid Eye Movement – REM) kéo dài từ 15 phút trong chù kỳ thứ nhất đến 35 phút trong chu kỳ thứ sáu. Chúng ta mơ trong mỗi pha ngủ nhanh nhưng lạ thay hầu như chỉ có thể nhớ được từ 0 đến 1 giấc mơ, mà kể cả nhớ được thì các chi tiết cũng sẽ rất mờ ảo.

Các nhà tâm lý học nghiên cứu về trạng thái mơ (từ Freud những năm 30 cho đến Laberge những năm 80) đã bỏ nhiều thời gian tìm cách lưu giữ lại ký ức của giấc mơ, và một trong những liệu pháp đơn giản và hiệu quả nhất giúp bạn nhớ lại giấc mơ hôm trước là giữ một quyển nhật ký mơ (dream journal).

Hãy lấy một quyển vở hay một cuốn nhật ký để ghi lại những giấc mơ của mình. Quyển vở này phải trông thật lôi cuốn đối với bạn và hoàn toàn chỉ được sử dụng với mục đích lưu trữ các giấc mơ. Hãy đặt nó ngay cạnh giường để tự nhắc nhở bản thân về mục đích ghi lại giấc mơ của bạn. Ghi lại các giấc mơ ngay sau khi bạn thức tỉnh từ chúng. Bạn có thể ghi lại cả giấc mơ ngay sau khi tỉnh dậy hoặc ghi lại một vài gạch đầu dòng để trau chuốt lại về sau.

Đừng chờ đến lúc thức dậy buổi sáng để ghi chép lại giấc mơ. Nếu bạn chờ đến sáng thì kể cả khi chi tiết của giấc mơ có thể rất là rõ ràng khi bạn tỉnh dậy trong đêm thì đến sáng, bạn có thể chẳng nhớ được gì về chúng nữa. Vì vậy, điều bạn nên làm là ghi lại gạch đầu dòng của giấc mơ ngay tức thì sau khi thức dậy từ giấc mơ. Vì vậy, bạn nên căn thời gian để mình có thể chìm vào giấc ngủ và đặt chuông báo thức trong vòng 90 phút. Ví dụ nếu bạn mất tầm 15 phút để bắt đầu ngủ thì hãy đặt chuông báo thức dài khoảng 1 tiếng 45 phút (105 phút). Việc này làm cho chuyện ngủ đủ thời gian của bạn sẽ lâu hơn bình thường, vì vậy hãy chọn cách luyện vào lúc bạn có thời gian, ví dụ như trong kỳ nghỉ Tết và hè. Sau này khi quen rồi, bạn có thể chỉ cần phải ghi lại 1 giấc mơ trong 1 đêm.

Cách ghi chép lại giấc mơ không cần hoa mỹ quá bởi nhật ký mơ này là một vật dụng mà chỉ có chính bạn là người dùng và đọc nó. Hãy tả lại các âm thanh, hình ảnh, mùi vị của các hình ảnh và nhân vật trong mơ, và nhất là tả lại cảm giác của bạn trong mơ. Các cảm xúc có khả năng tăng cường lưu giữ ký ức trong não. Hãy viết về những thứ không bình thường, những thứ không bao giờ xảy ra ngoài đời thật: lợn bay, khả năng thở dưới nước, bay, hoặc các ký tự, ký hiệu kỳ lạ. Bạn có thể vẽ lại các hình ảnh mà bạn thấy trong mơ. Cũng như cách ghi chép thì cách vẽ cũng không cần phải quá cầu kỳ, chỉ miễn là nó gợi lại được ký ức trong mơ của bạn.

Viết ngày tháng ở đầu trang. Chép lại giấc mơ ngay bên dưới và viết bao nhiêu trang cũng được nếu cần. Nếu bạn chỉ nhớ lại được một phần của giấc mơ, hãy ghi nó lại dù cho bạn cảm thấy nó không quan trọng. Nếu bạn nhớ lại được cả giấc mơ, hãy đặt nhan đề cho nó; một cái tên ngắn, dễ nhớ, và nắm được cả nội dung và tâm trạng của giấc mơ."


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=512972198770299&set=a.472616179472568.114451.452944968106356&type=1


*
*  * 

Vì vụ này thú vị vô cùng nên mình sẽ làm luôn :))

Chắc phải đi mua cuốn sổ nào đó dễ viết hơn, chứ cái cuốn con mèo Chu cho khó ghi nhanh quá...

Monday, 1 July 2013

30.6.2013 - Tự dưng muốn lảm nhảm

Giờ cái gì chạy ngang qua đầu thì viết xuống thôi.

Năm sau không biết clb mình sẽ như thế nào nhỉ. Anh Học lên làm chủ nhiệm, thằng Thu và ông Bình có lẽ tương lai sẽ lên làm phó ban chuyên môn? Khánh chắc sẽ tiếp quản trưởng ban đối ngoại rồi, ban kĩ thuật (làm ơn đừng có) là mình, rồi sao nữa?

Có khi là vì anh Thiệu làm tốt quá, cả anh Nhật và anh Bảo nữa, nói chung cả dàn mấy anh chị năm nay quá tuyệt vời, nên viễn cảnh nào mình nghĩ tới đều không thể tốt đẹp hơn cho được.

Tự dưng thấy nản. Mà tuyệt không muốn bỏ. Đã vướng vào cảm xúc này bao nhiêu lần rồi?

- - -

Chuyện dở hơi nhất trên đời, ấy là giới thiệu người mình ưng cho một đứa khác.

Mà ngẫm lại thì có khi đó cũng là một quyết định đúng đắn. Kiểu như, mình đã ưng rồi thì chắc chắn là phải ổn, ít nhất là cũng tương đối, và giới thiệu người đó cho bạn tốt thì an toàn khỏi phải chê rồi còn gì.

Ừ, chắc là thế.

Mình cũng không nghĩ được, nếu chuyện của mình và bạn ấy có thành thì hai đứa sẽ đi đến đâu. Cái đích mình nhắm đến là ba-bước-lên-chồng. Dù chưa hiểu rõ người ta, chưa biết người ta có vừa khớp với cái vị trí "chồng" trong cuộc đời mình không, nhưng vẫn có cái linh cảm là không thể.

Cũng không biết được, rồi hai đứa nó có nên chuyện hay không. Tịt ngòi, không có linh cảm gì hết luôn. Thôi thì con đường ấy, hai đứa bay đành tự bước đi vậy.

Nhưng mà, bạn à, mình vẫn ưng bạn lắm, cũng không hẳn chỉ coi bạn là một người bạn. Thích đánh lẻ với bạn lắm. Thích thấy bạn cười nói chỉ với một mình mình lắm. Thích gương mặt với dáng người bạn lắm, cả sự ngây ngô của bạn nữa.

Nhưng mà, cũng chỉ thế thôi. Nông lắm. Có khi, là do lòng mình nông.

Bạn tốt của tui à, tui cũng thương bà lắm. Thương bà đủ mọi chỗ. Cho nên lúc nó hỏi, tui chẳng suy nghĩ gì mà tống thẳng sang cho bà luôn =]] Kiểu làm trong vô thức ấy. Tui cũng chẳng tự lý giải được nữa.

Quý nó lắm. Nhưng mà quý bà hơn, nhiều nhiều luôn ấy. Cho nên dù là đối với ai đi chăng nữa thì tui vẫn sẽ làm "nội gián" cho bà, có thông tin gì là bán miễn phí cho bà trước hết. Ai bảo tui hai mặt, tui không biết giữ lời, không biết giữ bí mật, tui kệ hết. Chỉ cần bà (và tui nữa) vui vẻ hạnh phúc là được, hén?

Tui thiệt lòng hy vọng hai người có thể trở thành một-cái-gì-đó khác khác một chút. Gì cũng được. Tiến thên một chút.

Dù là hình như tui suýt thích bạn ấy mất rồi.

May mà chưa phải. May mà tui chỉ đang buồn man mác thôi, lãng xẹt nhạt nhách thế thôi, chứ tim gan thì vẫn an vị, chưa nhúc nhích vặn vẹo gì hết.

May quá, vẫn không sao.

- - -

Nhiều lúc cảm thấy, đọc mấy cái phân tích các chòm sao chỉ để tự khắc phục mấy khuyết điểm của chính mình.

Như là mấy lúc phải cân não dữ quá, do dự dữ quá, thì quyết định quách cho nhanh lên, rồi xoay sở với kết quả. Nghĩ mãi, nghĩ hoài, thì chẳng chuyện gì đi tới đâu được cả.

Bớt xài tiền vô đồ làm đẹp đi, tốt nhất là ko nhìn tới chúng luôn, vì chìm vô thì sẽ không kiềm lòng được, không dừng lại được đâu. Đã biết cảm giác đó rồi, cảm giác muốn lún không phanh ấy.

Bớt tin vào mấy lời nịnh đi. Bớt nóng vội đi. Bớt ngu ngớ ngẩn khi yêu đi.

Làm cái gì cũng phải ráng làm cho đến cùng. Đừng tùy hứng nữa. Có hứng thì tốt, mà không có thì cũng phải cắn răng mà làm, không bỏ dở.

Chăm chút vẻ ngoài cho gọn gàng đi, rồi mới tự tin mà đối mặt với nhân loại được. Có tự dối lòng kiểu gì thì trong cái hốc nhỏ nhất của tâm hồn/đầu óc vẫn là cái tự ti chết tiệt về ngoại hình thôi. Không thay đổi được, không dùng lời nói dối lấp lên được. Vậy nên phải biết tự nhìn thẳng vào nó để nặn nó ra.

Chuyện gì thì bạn bè cũng phải được ưu tiên, đừng bao giờ do dự về việc đó. Không-bao-giờ. Nó có thể sai, thằng kia có thể đáng thương. Nó có thể vô học, thằng kia có vẻ có lý.

Nhưng kiểu gì thì cũng phải ủng hộ nó, về phe nó, dù hai đứa có thua và nhục mặt đến thảm hại. Vì dù không nói ra, nhưng lúc đó nó CẦN ta, và câu "hoạn nạn có nhau" đâu chỉ dùng cho nhưng tình huống sinh ly tử biệt, dao kề sát cổ, tuyệt vọng đau đớn?

Nhỏ bé không có nghĩa là không quan trọng.

Nhỏ bé hình như là trái nghĩa với to lớn.

Mà to lớn với quan trọng thì chẳng phải là một.

Ban đầu, những vực thẳm đều nhỏ. Chúng chỉ là những vết nứt, vết rạn. Có cái lan chậm, như hai mảng lục địa tách nhau ra. Có cái lan nhanh, như động đất núi lở. Chung quy cũng là tách ra, đại thể cũng tựa như cầm da thịt mà xé vậy.

Thà cãi một trận to rồi lành, như đào một cái lỗ rồi lấp, dù không còn vẹn nguyên như ban đầu, nhưng ít ra cũng đỡ đau hơn.

- - -

Vợ mình, đụng đến des là rất tiêu cực. Tiêu cực cả với mình. Và mình không thích điều đó một chút nào.

Còn lại thì, hiện đều thích. Và cũng không muốn nghĩ xem kéo dài được bao lâu. Tốt nhất là đừng nghĩ, nhỉ.

- - -

Vậy là, cấp 3 giữ lại được 2 người.

- - -

Dạo này xã giao đủ rồi, buông thả đủ rồi. Chuẩn bị quay về thời chỉ biết đến những chương trình máy tính và những cuốn sách, chỉ biết đến bản thân và những thế giới không có con người.

Coi như là để bình tâm đi.

Thế giới không có con người rất dễ thở. Rất dễ chịu. Nhưng chìm đắm trong sự dễ chịu quá lâu thì cơ thể sẽ giống như bánh tiramisu không bỏ tủ lạnh.

Trong khi đó thì tim sẽ càng lúc càng tàn đi. Héo queo, nguội ngắt.

- - -

Hình như trong suốt 19 năm cuộc đời, chắc là 3285 ngày cộng thêm mấy ngày nhuần, lúc nào mình cũng muốn ôm ai đó, hoặc được ôm. Ôm cho chặt, ôm cho đã.

Có được 1/19 ước ao đó chưa, hay là do mình không nhớ?

Mà có vẻ như, hầu hết số lần ước ao thành hiện thực ấy đã dồn vào 5 năm đầu của cuộc đời rồi.

Về sau này thì chỉ lèo tèo được vài lần thôi.

Mà cái lúc đó, sung sướng quá rồi thì chẳng còn nghĩ hay nhớ được gì nữa cả.

- - -

Có những người mình chỉ nhớ theo khoảnh khắc. Như một tấm hình, hay một đoạn phim vài giây.

Và đôi khi chúng rực rỡ quá đi, thực ngần ngại.

- - -

Tim mình nó vẫn khờ quá. Phải cải thiện.

- - -

Có những người mình không thích, nhưng đống tơ vò của số phận cứ quấn cả hai lại với nhau. Không thích được, nhưng vẫn chịu đựng được nhau, tạo thành những mối quan hệ thủy tinh với những màu sắc lộn xộn với nhau hết cả.

Có nhiều lúc, mình viết mà chẳng biết đang viết cái gì, vô nghĩa và nhảm nhí, ấy vậy mà nhiều khi đọc lại vẫn có thể ngồi tự khen mình. Chậc.

Trật tự? Khỏi đi.

Não mình vốn cũng đã như đống hổ lốn rồi.

Cái gì mọc chân chạy qua thì viết thôi. Để mai này đọc lại, nhớ lại xem mình đã từng khùng như thế nào.

- - -

Lâu lâu bỗng cảm thấy mấy vệt nắng là những sợi tơ vàng. Lúc thì ve vuốt trên mặt, ấm bỏ xừ, ấy mà lúc gió mạnh thì nó tạt vô mắt cho đau điếng.

- - -

Có thể tư biện minh không, rằng mình không phải không biết lãng mạn, mà chi là cái lãng mạn của mình nó khác với người ta thôi. Cho biện minh như vậy nha.

Người ta nói gì nhỉ, lãng mạn là viết thư giấy trắng, ngửi thấy hương và nhìn thấy hoa. Lãng mạn là bó hoa hồng đỏ thắm, có số lượng đàng hoàng mới có ý nghĩa, bọc giấy mày pastel và vẩy thêm chút nước. Lãng mạn là đèn cầy và biển và tiếng đàn và những cái chạm, là kéo nhau chạy dưới mưa và những vần thơ dịu ngọt.

Trong khi đối với mình, lãng mạn chỉ là những viên thuốc tăng lực cho tình yêu thôi. Thuốc có công dụng, tức là sau mỗi lần dùng, lại thấy yêu thương nhau nhiều hơn.

Chữ mình xấu, mình không thích mùi hoa hồng và mình không thích bị ướt, thể trạng kém nên dễ bệnh lắm. Mình không thích ăn một bữa thinh soạn với nhạc và nến và hoa, vì mình thích bạch tuộc xào ở bãi biển về đêm và bánh flan ở một tiệm gần nhà hơn rất nhiều. Mình không thích thơ, vì mình không đủ khả năng cảm chúng, và mình rất đa nghi nên mình cũng sẽ nghi ngờ luôn khả năng của người tặng cho mình.

Lãng mạn của mình là những cái ôm bất chợt không lý do. Lãng mạn của mình là những bữa ăn thật ngon, nóng sốt và đủ đầy trong những ngày kỉ niệm. Lãng mạn của mình là ngồi cùng nhau ở một bãi cỏ ven sông, ngắm chiều tàn và những cánh diều chao lượn, thậm chí lôi nhau đi thả chúng cũng được, cụ thể cảnh đang nghĩ ở đây là chỗ đường Võ Văn Kiệt ấy. Lãng mạn của mình là có một bờ vai để tựa vào mà khóc, một cái ôm bất chấp nụ cười "quen thuộc" và lời phủ nhận đanh thép. Lãng mạn của mình là khoảnh khắc nhìn sâu vào mắt nhau, cọ mũi và thì thầm những chuyện vô nghĩa nào đó. Là tấm chăn được kéo lên giữa đêm, là ly nước ấm khi họng đau rát, là cái vén tóc lạ lẫm bâng quơ, là sự nhường nhịn, cưng chiều và quan tâm nhau trong những khoảnh khắc bình thường nhất.

Lãng mạn của mình là phải có tim đập, tâm an, xung quanh yên bình như trăm năm vẫn thế.

Và quan trọng là sau khi đi qua lãng mạn, phải thấy yêu nhau nhiều hơn.

- - -

Nghĩ lại thì, nếu trong tương lai mình có được người yêu, thì người đó sẽ trở thành cái gối ôm di động của mình mất.

Cái găng tay di động nữa.

Mà cũng có thể là cả cái lò sưởi luôn.

Là cái gương cũng tốt. Một cái gương luôn cho mình thấy là mình xinh đẹp.

Là cái giá treo áo khoác cũng tốt. Kiểu gì thì áo khoác cũng là để giữ ấm cho mình hoặc cái lò sưởi của mình.

Thương ghê. Người ơi mau đến đi.

- - -

.
.
.
.
.
.
Ban nãy cái suy nghĩ này nó xẹt qua trong đầu nên phải viết, chậc.

Thiệt tình thì mình lên cơn thiếu nữ cũng gớm quá đi. Chẹp.

Nhưng mà, vốn đã tự hứa, chẳng có gì trong cái url này là không thực cả.

Có thể là hoang tưởng, là phi lý.

Nhưng mà mình sống trong đó thực đấy. Tự đứng trong không gian tưởng tượng, tự đẩy cho thời gian trôi.

Chắc là mình không có khùng đâu. Nhưng mà mình rất ghét viết những gì mình không cảm được. Đã viết dở thì chỉ còn cái chân thực là cứu vớt lại được. Nên nhiều lúc có người khen mình viết cái gì đó hay, mình chỉ muốn nói là, Ê, tui SỐNG trong đó đó. Sao, còn thấy hay không? Có hiểu hết lời tôi nói rồi, thì còn thấy tôi bình thường như bạn không? Hay là thành một sinh vật lạ nào đó rồi?

Nói chứ, viết ra cái gì cũng thấy quý cả.

- - -

Mình là mình ghét hiểu hihuhaho hihihuhu hahahihi lắm đó. Đừng có ai mà mình quý lạm dụng cái này hen. Mất cảm tình ghê luôn.

- - -

Aigoo, buồn ngủ. Nhảm nhiều quá rồi.

Thursday, 6 June 2013

6.6.2013

Ngồi tính một hồi mới ngộ ra, blog mình sống được 1120 ngày rồi, hay là khoảng đó.

Chậc, cảm giác lạ thật, vì mình chưa từng nghĩ đến việc có thể duy trì một thứ gì đó lâu đến thế này.

Mà mình cũng không nghĩ là blogspot lại sống lâu được đến thế này =)) Kiểu 3 năm trời mà không có hỏng hóc hay thay đổi dữ liệu gì cả. Âm thầm mà tốt, hén :))

- - -

Chơi với đám này, mình cũng học được nhiều thứ lắm. Như là nhiều khi chẳng cần biết đúng sai đâu, cứ bạn mình thì mình theo thôi. Cùng lắm thì rút vô lãnh địa của (bọn) mình rồi thủ thỉ nói chuyện khuyên nhủ bla bla. Chứ lúc phải đối mặt với một thứ gì đó khác, thì cứ nhắm mắt làm đại thôi. An tâm lắm. Mà cũng chỉ là "nhiều khi" mới nên làm, tỷ như những chuyện nhỏ nhặt. Còn chuyện lớn thì, đương nhiên, cứ suy và xét đi.

"Phải cho nó biết mình không phải là thứ mà nó đụng được
Em cứ tưởng tượng em vô một môi trường mới
em cứ cúi gằm mặt xuống
ai nói gì em cũng xin lỗi
Thì từ đó về sau nó sẽ đ' coi em ra gì cả
Còn nếu em vảnh mặt bước vào
dòm nó bằng nửa con mắt
thì nó đ' làm gì em cả
 :vvvvvvvv"

Cái này coi như bài học đầu tiên :))))

Nói chung là, cảm ơn mọi người. Cảm ơn.

- - -

Dạo này có cảm giác có người theo đuổi :v Mình có bị hoang tưởng không?

Người ta bảo Thiên Bình khi theo đuổi thì hỏi rất nhiều, mà bạn này hỏi nhiều thật :v Mấy đêm ngồi chat FB với bản rồi, lần nào cũng nhảm nhảm đâu đâu, nhưng cũng không thể nói là khó chịu..

Mà bạn ý cũng dễ thương, khá giống kiểu con trai mình thích. Nhưng vì chưa thân nên phần tích cách cứ để tạm qua một bên đã.

Thực ra mà nói thì mình thích có một mối quan hệ ba-bước-lên-chồng luôn, chứ cũng không muốn có m6ọt người bạn trai để đồng hành trên một đoạn đường ngắn ngủi. Mình lười lắm, không cần cuộc đời thi thú làm gì đâu, cứ bình bình ổn ổn đi đến hết sợi chỉ số mệnh của mình là được rồi. Mình không muốn đi nước ngoài, không muốn đi làm lương mấy chục triệu một tháng, cũng không muốn làm sếp, không muốn luồn cúi, cứ bình thản ngẩng mặt lên đi làm, vậy thôi. Hiếp đáp có lẽ là không tránh khỏi, làm việc nơi nào cũng cần phải động não mấy chuyện thị phi, âu cũng là đương nhiên. Nhưng chỉ vậy thôi.

Chừng nào mình gặp được một người muốn đi cùng con đường với mình, muốn nắm tay mình và bình tĩnh đi đến hết cuộc đời nhàm chán này, mình sẽ giữ họ chặt, chặt thiệt là chặt luôn. Sẽ túm lấy người đó và quyết tâm biến họ thành chồng mình, còn chuyện người ấy có đồng ý không thì, haiz, không phải do mình quyết định.

Tóm lại là bây giờ cứ thử dũng cảm dấn thân xem thế nào. Trước giờ đã trốn chạy rồi.

Haiz.

Saturday, 11 May 2013

11.05.2013

Nói chuyện với một số người, mình cứ mãi như một đứa trẻ...

Muốn được chiều chuộng, muốn được dựa dẫm, muốn được bô lô ba la kể khổ để vai nhẹ bớt đi...

Mặc xác trước đó đã từng dằn dỗi, từng chửi thầm, từng mắt rơm rớm nhìn màn hình mà cố gắng đi tới cùng...

Để khi nick anh sáng, để khi anh PM, để khi anh vẫn tốt, vẫn quan tâm như vậy...

Chẳng thể giận nổi nữa. Dù anh là người bắt đầu, là nguyên nhân chính khiến em phải thức trắng cả đêm gõ lọc cọc vào bàn phím,

thì tới lúc anh lo cho em, anh giục em đi ngủ sớm, lòng em nó vẫn cứ nhũn hết cả ra.

Chắc là thằng Thu có nói với anh nhỉ. Nó có vẻ ấn tượng với vụ thức thâu đêm của em lắm.

Nếu mà có thì em cũng thương nó nữa.

Em thương hai người lắm. Thương cả Mai nữa, người luôn yêu quý em một cách rất dịu dàng, ấm áp, theo cách mà chỉ bạn ấy mới làm được. Thương cả chị Yến, người quan tâm em đến mức chỉ cần nhìn vào cái cfs là biết ngay đứa em mình quen chưa tới nửa năm...

Em thương mọi người.

Cho nên, dù hôm qua em mệt lắm, em cũng tức tối mà đi nói xấu anh nữa...

Nhưng mà sau vài dòng chat đó thì em hết rồi...

Thôi em đi ngủ sớm đây, mai còn phụ anh làm. Chắc đêm nay lại tới lượt anh thức khuya coi lại bài cho tụi em, anh nhỉ... Anh cố lên.

Em nghe lời anh.

Em đi ngủ sớm.

.

.

.

Nếu em có một người anh trai như anh, hay nếu bằng một cách thần kì nào đó, em có thể nhận anh làm anh trai, em sẽ rất hạnh phúc. Vì người anh trai em hằng tưởng tượng cho mình từ khi còn bé tí tẹo, không hiểu sao như hòa vào anh mất rồi.

 Mà anh cũng đừng lo, em không định làm gì anh đâu, chỉ là cất chút ấm áp này lại cho riêng mình thôi. Kiểu tự kỉ ấy mà. Để đừng bao giờ quên. Đừng bao giờ quên rằng bao mệt mỏi đều có thể bay biến chỉ với vài dòng quan tâm thực sự. Đừng bao giờ quên, rằng dù nói chuyện vụng về đến đâu, dù có cách xa nhau bao nhiêu cây số, dù chỉ giao tiếp với nhau qua bàn phím lạch cạch,

thì những trái tim vẫn sẽ với được tới nhau.

Xuyên qua không gian, xuyên qua vật chất,

lòng vẫn có thể ấm lên khi biết rằng ở đâu đó ngoài kia, vẫn có người còn bận tâm đến mình, còn nhớ đến mình.

.

Anh à, em thương anh.

Thu à, tui thương ông.

Mai ơi, tui thương bà.

Chị Yến ơi, em thương chị.

.

Bầy ơi, em thương bầy.

Con heo kia, t cũng bắt đầu thương m lâu rồi.

.

Nói là thế, dưng khi lên cơn thì có thể tim sẽ đóng băng và dẹp đi hết.

Đi ngủ thật đây ~

Friday, 19 April 2013

19/4/2013

Ngồi xem lại Công chúa thiên nga mà nhớ đến phát khóc...

Wednesday, 17 April 2013

17.04.2013

Dạo này tay mình dễ run quá... Người lúc nào cũng như sắp xỉu, nhất là khi tâm lý căng thẳng...

Trong hai, ba ngày mà mình run rẩy đến năm lần. Mà mỗi lần run xong thì mệt lắm.

Hôm kia lúc nói chuyện với cô Thỏ, xin lỗi và an ủi cô này nọ, coi phởn phơ vậy chứ mà tay run hết cả lên, vì rất sợ lỡ lời rồi gây ra chuyện gì đó không cứu vãn được. Nhớ hôm qua nói chuyện với chị kia cũng run cả tay, lúc xin lỗi chị ấy cũng vậy. Rồi hôm nay lúc cô đọc điểm mình 1/30, đm, là một trên ba mươi điểm đó, dù chỉ là đọc nhầm thôi nhưng cũng làm mình sợ và hoảng hốt kinh khủng, tay run bần bật.

Rồi cả lúc này đây, tay mình cũng đang run.

Mình vốn đã lo sợ vì độ gần gũi của họ đối với mình, vì những ảnh hưởng của họ đối với mình. Nhưng nặng nề thế này thì đúng là mình chưa nghĩ đến.

Nặng nề quá, mệt mỏi quá. Mà thực chất chuyện có gì đâu.

Mình không muốn nói thẳng với họ, rằng mình biết họ sẽ làm bung chuyện này ra, và mình sẽ rất ghét điều đó, có khi ghét luôn cả họ. Mình không muốn vì mình mà Crys bị liên lụy, chứ họ thì có liên quan gì đến GC?

Ừ, nhưng chuyện chỉ là man mác buồn thôi nếu nó dừng lại ở đó.

Cái làm mình buồn nhất là cách họ phản ứng với việc mình không kể chuyện cho họ nghe.

Ừ mình biết họ quan tâm đến mình, nghĩ lại thì cũng vui lắm, nhưng đâu phải chuyện gì cũng nói ra với nhau được. Thà là chuyện ngoài đời, mình cãi nhau với anh A bạn B con C, muốn mình nói mình kể bao nhiêu cũng được. Đằng này là chuyện ở trong diễn đàn, với những người họ biết và nhiều khi còn là thân quen, mình thực sự không muốn. Họ thương mình, và mình nghĩ họ sẽ nhảy dựng lên đòi lại công bằng cho mình, không biết liệu mình có đang hoang tưởng?

Cái mình sợ nhất chính là cái cố-gắng-tỏ-ra-ngầu của họ. Cái mà họ cho rằng ai cũng đang làm. Nhiều lúc họ đưa ra những quyết định mà họ cho là ngầu nhất, là hay nhất, chứ không phải là đúng đắn nhất. Và điều đó làm mình hơi nản...

Có lẽ đây là lần đầu tiên mình quá stress để viết cho dài thêm...

Thôi, bỏ đi.

Thursday, 28 March 2013

Book/Reading Challenge - Day 2

#2 Favorite book - 10 reasons why people should read it.

The Golden Compass - Philip Pullman.

1. Cốt truyện tuyệt vời.

2. Đầy ma thuật và những điều kì diệu.

3. Đương nhiên là không phải theo kiểu đầy cầu vồng và những bà tiên lấp lánh.

4. Có kiểu tình yêu mình thích, đại khái là dắt nhau đi phiêu lưu, và không lụy nhau quá.

5. Tình bạn thực sự rất cảm động, vì Lyra đã sẵn sàng tìm đường lên Bắc Cực để cứu bạn của mình. Đoạn cậu bé ấy chết, và Lyra tự đổ lỗi cho bản thân, mình đã khóc.

6. Tình cảm gia đình ở đây duy trì và phát triển theo một chiều hướng rất kỳ lạ. Nhưng không phải là không có. Và, cũng như tình cảm của bao gia đình khác, nó cứ tồn tại ở đó, không điều kiện.

7. Nhiều triết lý, nhất là về những thế giới song song.

8. Đọc nó như được chìm vào một thế giới khác, có lẽ là vì sức tưởng tượng của tác giả quá siêu cường. Giống như Harry Potter hay Inkheart, hay như game .hack//G.U. vậy.

9. Lời văn tiếng Anh cực hay, và bản dịch tiếng Việt cũng vậy.

10. Đọc hết truyện, ít nhất là cuốn 1, rồi mở phim ra xem - cảm giác đó tuyệt vời không tả được :3


P.s: mình thích The Golden Compass nhất, sau đó là Harry Potter và Inkheart. Tất cả đều là series nhiều truyện.

27.03.2013 - Sn Kiên

Trời ạ, tối nay đúng thật là quá vui =]]

Dù cực kì phờ phạc và ức chế khi phải chạy hộc tốc ra khỏi lớp và chấp nhận đứng mỏi nhừ cả chân trên bus, nhưng thấy mặt thằng Nhật là bắt đầu thấy vui rồi, và từ đó niềm vui chỉ có tăng chứ ko giảm nổi :))

Này thì đi ăn lẩu cá nhá. Chu choa không ngờ mình có thể ăn nhiều cá đến như vậy >w< Ăn thì ít mà tán dóc thì nhiều, ai cũng nói cũng cười, cực kì thoải mái :3 Kiểu như ai cũng lịch sự vừa phải mà cũng ngô nghê vừa phải, mình thích không khí đó lắm lắm lắm luôn ý :3

Này thì đi công viên THỎ TRẮNG nhé =]]]]]]] Khốn khổ khốn nạn với cái tên =]]]]]]]]] Này thì xe điện đụng, tàu lượn siêu tốc, Crazy Wave aka thảm quay (lâu bm), rồi ghế quay quay bay bay nữa :)) Hét riết khan cả tiếng, nói chuyện cứ như vịt Donald =))))))))))

"Má ơi cứu con" =))))))))

"Á á á"

"Ú ú ú"

"Há há há"

"Tụi nó làm gì mà la dữ vậy trời" =))))))))))))))))))

Dưng chỉ có 25k mà chơi đc khoảng 15p cỡ đó là hơi bị rẻ =]] Mình ngồi trển mà cứ thầm than Sao hoài nó ko hết :)) Cái cảm giác như sắp bị hất tung ra khỏi ghế, chân không còn khả năng bám trụ trên sàn, thực tình rất rất rất đã~~~~~ Đã vậy nó còn xịt sương mù vào mặt, đổi chiều quay và hành hạ người chơi đủ kiểu =)) Chơi xong là thấy mặt đất nhảy tưng tưng luôn, đứng yên cứ sợ té =]]

Còn cái trò ghế quay, tức thiệt, sao lại chóng mặt cơ chứ :)) Dù là nó ít dã man hơn cái trò thảm kia nhiều lắm :)) Thanh nó bảo là do mình chịu đựng "lãng mạn" ko nổi =]] Thế ra hai thằng kia là trùm tận hưởng lãng mạn à huhu =))))))

Rồi còn vụ ngồi bập bênh =)) Hình như mấy ông bà ngồi ở cái bập bênh đối diện bị GATO với bọn mình hay sao ý, bọn mình bắt đầu lắc là mấy ông bả cũng ráng lắc rồi còn la lối um sùm =)) Thằng Nhật lắc một hồi bảo Coi chừng thằng Kiên nó bay từ đầu này qua đầu kia =)) Buồn cười sống dở chết dở luôn =)) Rồi còn cả hai bác cứ nhìn tụi mình với nụ cười đầy hàm ý, chắc là thấy tụi này sao lớn xác mà còn vô tư quá chăng :))

Buồn cười bác bảo vệ, xua tụi mình ra khỏi bập bênh rồi còn ráng thanh minh thêm một câu, Cái này không cho người lớn chơi =]] Xấu mặt quá điiiiiiii =]]]]]]]] Chỉ là tụi con ko kiếm đc chỗ ngồi và nhận thấy cái bập bênh khá vui thôi bác ơi =))

Túm lại là ai hôm nay về cũng khan giọng và muốn sái quai hàm  hết :))

Hỏi Nhật thì nó bảo, Kiên trong lớp có bạn, nhưng trong lớp nó ít cười lắm, còn đi chơi với nhóm mình thì nó cười hoài, cười suốt. Mình thì thấy nó ham cười quá chừng, khó tưởng tượng được trong lớp nó như thế nào. Nhưng nghe Nhật nói như vậy cũng vui lắm. Cảm giác mình-đặc-biệt đối với một ai đó rất quý giá, cho dù mình chỉ là một phần của sự đặc-biệt đó. Thanh, mình với Nhật thì chắc lúc nào cũng cười rồi. Nhật thì chỉ cần có mấy lỗ tai ráng nghe nó nói nhảm là nó vui hà :)) Với lại hình như nó có tánh M, bị đánh cũng khoái nữa huhu =))

Nhật cũng thỏ thẻ là "band" mình rất vui, chơi với nhau rất hợp :)) Nhưng cá nhân mình thì nghĩ, chỉ là do mức độ bạn bè của chúng ta đang cực kì lý tưởng, vậy nên niềm vui mới được trọn vẹn như thế. Chứ nếu thân hơn, hay ít thân hơn, đều rất khó.

Không nghĩ lung tung nữa, tóm lại là tối nay rấttttttt vui~~~ <3 br="">

Thursday, 21 March 2013

Book/Reading Challenge - Day 1

#1 Your favorite quote from any book - why does it means so much to you.

Biết đâu già đi lại là một điều hay. Bởi đi càng nhiều tuổi, người ta lại có càng nhiều kí ức. Và rồi, một lúc nào đó khi chủ nhân chết đi, những kí ức sẽ hòa lẫn với không khí, tan vào mưa, thấm vào đất, tiếp tục tồn tại. Chúng sẽ trôi tới nhiều nơi khác, và không chừng, cũng sẽ len lỏi vào tim người khác nữa. Thỉnh thoảng, có những nơi ta mới đến lần đầu nhưng chẳng hiểu sao lại có cảm giác như rất thân quen, không chừng đó là kí ức của một người xưa nào đó đang trêu chọc chúng ta.


– Khu vườn mùa hạ – Kazumi Yumoto.

Thích, đơn giản thích vì hình ảnh đoạn văn này tạo ra. Giống như những màn bụi lấp lánh len lỏi trong từng thớ đất. Mà mình thì vốn luôn thích những gì kì diệu, cho dù chẳng mấy khi tin vào nó đi chăng nữa.

Và cũng để tạo niềm tin rằng, sự tồn tại của mình luôn có một, hoặc một phần, của một người, hay nhiều phần của nhiều người ở bên cạnh. Tóm lại là không lúc nào một mình cả.

Lý do để mình tin vào sự tồn tại của các linh hồn cũng vậy. Có khi ngay xung quanh chỗ ta đứng là hàng chục linh hồn khác đang đi qua đi lại đó. Mọi lúc. Vô hình. Như một con đường đông đúc không tồn tại.

Book Reding Challenge

11 day “book/reading” challenge.

  1. Your favorite quote from any book - why does it means so much to you.
  2. Favorite book - 10 reasons why people should read it.
  3. Favorite author - which was your favorite book by him.
  4. Do you prefer to read a “real” book (material thing) or to read it on your iPad/iPod/computer - why.
  5. Favorite thing you have ever read in the Internet (it can be a quote, just a post, a phrase, whatever)
  6. Favorite quote from you favorite book.
  7. Favorite plot.
  8. 5 must read books.
  9. 2 books you disliked - why you disliked it.
  10. Which was the worst book you have ever read - why.
  11. 5 authors people need to read.
#accepted