Nhớ quá đi nhớ quá đi nhớ quá đi nhớ quá đi nhớ quá đi nhớ quá đi nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ.......
Nhớ quá đi ah....
Làm sao qua khỏi mùa Tết này :'(
Mà Tết này buồn quá
Buồn thật ý chứ
Hy vọng ngày mai sẽ vui vẻ hơn
Nhớ quá đi ah......
Hết thuốc chữa...........
Saturday, 1 February 2014
Wednesday, 29 January 2014
You are oceanic
was find a place to stretch her bones
A place to lengthen her smiles
and spread her hair
A place where her legs could walk
without cutting and bruising
A place unchained
She was born out of ocean breath.
I reminded her;
‘Stop pouring so much of yourself
into hearts that have no room for themselves
Do not thin yourself
Be vast
You do not bring the ocean to a river'.
From tapiwamugabe@tumblr, pic from pixiv
Saturday, 18 January 2014
17.01.2013
Có một số người, dịu dàng đến tan chảy.
Chỉ là hỏi thăm nhau và chúc thi tốt thôi, ấy vậy mà cũng được mày hộ tống suốt bữa trưa, bỗng cảm thấy thiệt ấm áp.
Dạo này mày chủ động nói nhiều chuyện với tao hơn rồi đó, biết không?
(tự dưng hôm qua viết được tới đây lại bị tuột cảm xúc, uổng ghê ><)
Nói chung hôm qua cũng chẳng có gì quá đặc biệt đâu, mày vẫn là mày của mọi khi, tao vẫn ngơ ngẩn như tạo mọi ngày, vậy thôi. Khuyên mày ăn dĩa cơm cũng tốn công ghê, nhưng chịu ăn là tốt rồi. Nhiều khi tao cũng làm liều, một ngày một bữa, nhưng mà kết hợp với vụ mất ngủ của mày là thành thảm họa đó = =
Dạo này tao với mày chat với nhau sến súa quá mày ạ :)) Biết không, mày là một phần khiến tao quyết tâm chuyển vào ký túc xá đấy. Vì tao không muốn bị tách xa khỏi bạn bè nữa. Không muốn tách xa khỏi mày, khỏi mọi người, để kỉ niệm với nhau chỉ là những dòng chat khô cứng, chứ còn lúc gặp được nhau thì lại bình bình lặng lặng, chẳng có mấy chuyện để nói. Thương, nên mới muốn nó thật hơn một chút, hữu ích hơn một chút. Có buồn thì kéo nhau đi ăn bánh xèo, đi uống sinh tố bưởi, chứ nhắn tin với chat cũng đâu làm lòng nhẹ thêm bao nhiêu. Đói, nhạt miệng, thì nấu cho nhau bữa ăn, kêu nhau qua ktx ké một miếng, chứ ăn chữ chẳng no lê được, mà quan tâm qua con chữ cũng hời hợt biết bao. Không chỉ đối với mình mày, mà còn đối với những người khác nữa.
Tao không muốn đời tao nhạt nhẽo như bao năm trước đây. Tao muốn sống hết mình một lần, tận lực cố gắng cho cái gì đó một lần, dù là nhỏ nhặt đi chăng nữa, dù có phải hy sinh nhiều thứ đi chăng nữa.
Tao không muốn sống để làm vừa lòng tất cả mọi người nữa.
- - -
Hôm nay cũng ráng học thi, mà sao chẳng vào đầu gì cả.
Nói chung, sẽ cố gắng gìn giữ mọi thứ thật tốt...
Chỉ là hỏi thăm nhau và chúc thi tốt thôi, ấy vậy mà cũng được mày hộ tống suốt bữa trưa, bỗng cảm thấy thiệt ấm áp.
Dạo này mày chủ động nói nhiều chuyện với tao hơn rồi đó, biết không?
(tự dưng hôm qua viết được tới đây lại bị tuột cảm xúc, uổng ghê ><)
Nói chung hôm qua cũng chẳng có gì quá đặc biệt đâu, mày vẫn là mày của mọi khi, tao vẫn ngơ ngẩn như tạo mọi ngày, vậy thôi. Khuyên mày ăn dĩa cơm cũng tốn công ghê, nhưng chịu ăn là tốt rồi. Nhiều khi tao cũng làm liều, một ngày một bữa, nhưng mà kết hợp với vụ mất ngủ của mày là thành thảm họa đó = =
Dạo này tao với mày chat với nhau sến súa quá mày ạ :)) Biết không, mày là một phần khiến tao quyết tâm chuyển vào ký túc xá đấy. Vì tao không muốn bị tách xa khỏi bạn bè nữa. Không muốn tách xa khỏi mày, khỏi mọi người, để kỉ niệm với nhau chỉ là những dòng chat khô cứng, chứ còn lúc gặp được nhau thì lại bình bình lặng lặng, chẳng có mấy chuyện để nói. Thương, nên mới muốn nó thật hơn một chút, hữu ích hơn một chút. Có buồn thì kéo nhau đi ăn bánh xèo, đi uống sinh tố bưởi, chứ nhắn tin với chat cũng đâu làm lòng nhẹ thêm bao nhiêu. Đói, nhạt miệng, thì nấu cho nhau bữa ăn, kêu nhau qua ktx ké một miếng, chứ ăn chữ chẳng no lê được, mà quan tâm qua con chữ cũng hời hợt biết bao. Không chỉ đối với mình mày, mà còn đối với những người khác nữa.
Tao không muốn đời tao nhạt nhẽo như bao năm trước đây. Tao muốn sống hết mình một lần, tận lực cố gắng cho cái gì đó một lần, dù là nhỏ nhặt đi chăng nữa, dù có phải hy sinh nhiều thứ đi chăng nữa.
Tao không muốn sống để làm vừa lòng tất cả mọi người nữa.
- - -
Hôm nay cũng ráng học thi, mà sao chẳng vào đầu gì cả.
Nói chung, sẽ cố gắng gìn giữ mọi thứ thật tốt...
Saturday, 11 January 2014
11.01.2014
Ừ thì nói chung là, tương tư rồi buồn đó...
Ước chi chỉ cần viết ra là đã đủ hết tương tư rồi.
Đặt tay xuống gõ chữ, thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Nhưng mà nhẹ xong rồi, từ từ nó cũng nặng lại thôi.
Mày ơi, mày khác với tao quá. Tao sống cho thực tế, mày sống cho lý tưởng. Tao cố gắng xong rồi sẽ bắt đầu hưởng thụ, mày cố gắng xong sẽ lên kế hoạch cố gắng tiếp.
Có mệt lắm không?
Chắc là chẳng đủ tâm trí để lo cho những cảm xúc vớ vẩn của tao đâu, mày nhỉ.
Mày còn nhiều thứ phải lo quá. Nên chắc tao phải tự giải quyết vấn đề của tao thôi.
Đúng, chỉ là vấn đề tâm lý của riêng tao thôi mà.
Cả ngày hôm nay, người tao cứ buồn buồn, bức bối. Chắc là tao nhớ mày. Tao không gạt mày ra khỏi đầu được. Tao cũng không biết phải làm gì cho vui vẻ trở lại. Theo kinh nghiệm là nên viết ra, ấy vậy mà lúc đặt tay lên lại chẳng biết viết gì. Hiện tại tao cũng chẳng biết mình đang viết cái giống gì nữa. Thế là cứ buồn vu vơ, cứ nghe nhạc cho buồn thêm. Cứ ngủ, cứ học bài, cứ làm việc nhà cho lòng vơi bớt chút gì đó chưa định được hình, nhưng vẫn nặng trịch.
Cũng lên FB tìm hơi người, nhưng hình như hơi sai lầm. Tao đâu cần thêm hơi người. Tao cần mày cơ, cần mày thích lại tao cơ. Nhưng mày đâu có thích lại tao. Mày chỉ quan tâm tới tao thôi.
Ừ, đúng vậy đó. Tao cũng tự biết vậy.
Tự nhiên hôm nay trong đầu tao bỗng nhớ về hình ảnh ngày hôm đó, lúc mày đưa tao đi ăn với tụi bạn mày á. Tao mất tự nhiên lắm, đúng không. Có lẽ tao làm mày nhớ về một tao im lặng của năm ngoái, một tao chỉ biết cười hiền khô và nói gọn lỏn. Có lẽ vì vậy mà mày nhìn tao nhiều.
Nhưng cái tao không quên được, là cái nhìn của mày khi tao trở về với bạn ý, khi tao nói chuyện và an ủi bạn ý. Mày quay lại nhìn tao, nhìn bằng ánh mắt ấy...
Như thể, tao là một người đặc biệt.
Như thể, có chút sở hữu trong ánh mắt ấy.
Tao đang tự thuyết phục bản thân, rằng tao đang hoang tưởng.
Đang thực sự cố gắng nè.
Nhưng mà cái ánh mắt ấy của mày cứ ám ảnh tao mãi thôi. Nó làm tao cứ lấn cấn không buông được, đơn giản vì tao không thể hiểu nổi mày nghĩ gì lúc đó.
Tự nhiên tao có chút hy vọng, rằng lúc đó mày đang nghĩ về thứ gì đó tầm thường một chút, thô một chút, xấu xí càng tốt, để tao dứt được lòng mình đi.
Nhưng cũng chỉ là tao hy vọng thôi. Chứ có bao giờ tao đoán được mày đang nghĩ gì đâu.
Haha, giờ đầu tao lại nặng lần nữa rồi.
Tao nói rồi, ước chi chỉ cần viết ra là nhẹ được lòng, không phải lo nghĩ gì nữa.
Để tâm sự chất chứa kiểu này, mất tập trung quá. Mà cả năm tao học có 2 tuần thôi, tao không muốn mất tập trung đâu :-<
Hồi nãy mày tâm sự với tao, tao thấy mày còn suy nghĩ nhiều hơn tao nữa, còn khổ hơn tao nữa.
Chỉ biết mong cho mày cố lên.
Cố lên, cho lý tưởng của mày, cho đền đáp những nỗ lực của mày. Và cho nụ cười của mày nữa. Trước giờ hiếm khi thấy mày cười vì vui lắm, có biết không?
Thương mày nhiều, thằng ròm già.
- - -
Mình có nên vô tâm vô tư tiếp không?
Trước giờ mình say nắng ít, say nắng lâu, còn dạo này sao mình thấy mình cứ liêu xiêu hoài, thiệt tốn sức quá. Chắc một phần cũng la do đống hoóc môn dở hơi. Nhưng mình cũng muốn trốn tránh, khỏi phải nghĩ về tương lai nữa quá.
Mình chỉ biết rằng trước mắt, tương lai phải kiếm được tiền.
Phải được cái đó trước đã. Mà không phải kiếm bao nhiêu cũng được đâu, phải kiếm cho nhiều vào.
Phải lo được cho bố mẹ. Phải quan tâm đủ cho bạn bè. Sau đó mới tính đến yêu đương chồng con.
Như vậy, có đúng không?
Mình cũng không biết nữa. Nếu đã xác định vậy, thì phải tìm cách đóng băng tim lại, đừng nhúc nhích cục cựa gì cả. Mà mình cũng không chắc là mình có muốn thế hay không.
Mình thực sự rất muốn có người yêu. Và mình cũng muốn học hành để kiếm tiền nữa. Nhưng xem ra, tài và sức của mình không đủ để thực hiện cả hai.
Giờ phải làm sao?
Lúc này, nghĩ tới gia đình mình hiện tại, và nghĩ tới người yêu của mình trong tương lai, đặt cả hai lên một bàn cân vô hình nào đó.
Thôi thì, tập trung kiếm tiền đi vậy. Phải học, phải đi làm, phải cố gắng cho thật tốt.
Aaa~ Vậy đi, ngủ thôi.
Ước chi chỉ cần viết ra là đã đủ hết tương tư rồi.
Đặt tay xuống gõ chữ, thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Nhưng mà nhẹ xong rồi, từ từ nó cũng nặng lại thôi.
Mày ơi, mày khác với tao quá. Tao sống cho thực tế, mày sống cho lý tưởng. Tao cố gắng xong rồi sẽ bắt đầu hưởng thụ, mày cố gắng xong sẽ lên kế hoạch cố gắng tiếp.
Có mệt lắm không?
Chắc là chẳng đủ tâm trí để lo cho những cảm xúc vớ vẩn của tao đâu, mày nhỉ.
Mày còn nhiều thứ phải lo quá. Nên chắc tao phải tự giải quyết vấn đề của tao thôi.
Đúng, chỉ là vấn đề tâm lý của riêng tao thôi mà.
Cả ngày hôm nay, người tao cứ buồn buồn, bức bối. Chắc là tao nhớ mày. Tao không gạt mày ra khỏi đầu được. Tao cũng không biết phải làm gì cho vui vẻ trở lại. Theo kinh nghiệm là nên viết ra, ấy vậy mà lúc đặt tay lên lại chẳng biết viết gì. Hiện tại tao cũng chẳng biết mình đang viết cái giống gì nữa. Thế là cứ buồn vu vơ, cứ nghe nhạc cho buồn thêm. Cứ ngủ, cứ học bài, cứ làm việc nhà cho lòng vơi bớt chút gì đó chưa định được hình, nhưng vẫn nặng trịch.
Cũng lên FB tìm hơi người, nhưng hình như hơi sai lầm. Tao đâu cần thêm hơi người. Tao cần mày cơ, cần mày thích lại tao cơ. Nhưng mày đâu có thích lại tao. Mày chỉ quan tâm tới tao thôi.
Ừ, đúng vậy đó. Tao cũng tự biết vậy.
Tự nhiên hôm nay trong đầu tao bỗng nhớ về hình ảnh ngày hôm đó, lúc mày đưa tao đi ăn với tụi bạn mày á. Tao mất tự nhiên lắm, đúng không. Có lẽ tao làm mày nhớ về một tao im lặng của năm ngoái, một tao chỉ biết cười hiền khô và nói gọn lỏn. Có lẽ vì vậy mà mày nhìn tao nhiều.
Nhưng cái tao không quên được, là cái nhìn của mày khi tao trở về với bạn ý, khi tao nói chuyện và an ủi bạn ý. Mày quay lại nhìn tao, nhìn bằng ánh mắt ấy...
Như thể, tao là một người đặc biệt.
Như thể, có chút sở hữu trong ánh mắt ấy.
Tao đang tự thuyết phục bản thân, rằng tao đang hoang tưởng.
Đang thực sự cố gắng nè.
Nhưng mà cái ánh mắt ấy của mày cứ ám ảnh tao mãi thôi. Nó làm tao cứ lấn cấn không buông được, đơn giản vì tao không thể hiểu nổi mày nghĩ gì lúc đó.
Tự nhiên tao có chút hy vọng, rằng lúc đó mày đang nghĩ về thứ gì đó tầm thường một chút, thô một chút, xấu xí càng tốt, để tao dứt được lòng mình đi.
Nhưng cũng chỉ là tao hy vọng thôi. Chứ có bao giờ tao đoán được mày đang nghĩ gì đâu.
Haha, giờ đầu tao lại nặng lần nữa rồi.
Tao nói rồi, ước chi chỉ cần viết ra là nhẹ được lòng, không phải lo nghĩ gì nữa.
Để tâm sự chất chứa kiểu này, mất tập trung quá. Mà cả năm tao học có 2 tuần thôi, tao không muốn mất tập trung đâu :-<
Hồi nãy mày tâm sự với tao, tao thấy mày còn suy nghĩ nhiều hơn tao nữa, còn khổ hơn tao nữa.
Chỉ biết mong cho mày cố lên.
Cố lên, cho lý tưởng của mày, cho đền đáp những nỗ lực của mày. Và cho nụ cười của mày nữa. Trước giờ hiếm khi thấy mày cười vì vui lắm, có biết không?
Thương mày nhiều, thằng ròm già.
- - -
Mình có nên vô tâm vô tư tiếp không?
Trước giờ mình say nắng ít, say nắng lâu, còn dạo này sao mình thấy mình cứ liêu xiêu hoài, thiệt tốn sức quá. Chắc một phần cũng la do đống hoóc môn dở hơi. Nhưng mình cũng muốn trốn tránh, khỏi phải nghĩ về tương lai nữa quá.
Mình chỉ biết rằng trước mắt, tương lai phải kiếm được tiền.
Phải được cái đó trước đã. Mà không phải kiếm bao nhiêu cũng được đâu, phải kiếm cho nhiều vào.
Phải lo được cho bố mẹ. Phải quan tâm đủ cho bạn bè. Sau đó mới tính đến yêu đương chồng con.
Như vậy, có đúng không?
Mình cũng không biết nữa. Nếu đã xác định vậy, thì phải tìm cách đóng băng tim lại, đừng nhúc nhích cục cựa gì cả. Mà mình cũng không chắc là mình có muốn thế hay không.
Mình thực sự rất muốn có người yêu. Và mình cũng muốn học hành để kiếm tiền nữa. Nhưng xem ra, tài và sức của mình không đủ để thực hiện cả hai.
Giờ phải làm sao?
Lúc này, nghĩ tới gia đình mình hiện tại, và nghĩ tới người yêu của mình trong tương lai, đặt cả hai lên một bàn cân vô hình nào đó.
Thôi thì, tập trung kiếm tiền đi vậy. Phải học, phải đi làm, phải cố gắng cho thật tốt.
Aaa~ Vậy đi, ngủ thôi.
Wednesday, 8 January 2014
07.01.2013
Nản ghê nơi... chắc là buông. Coi như mình chóng thích chóng chán đi.
Xong thể dục rồi, xong linh tinh rồi, chắc là lo học đi.
Ừ, lo học, lo đọc sách.
Ừ, vậy đi.
Buông. Chừng nào thích lại rồi tính.
Cười lên nào ~
Monday, 6 January 2014
Saturday, 4 January 2014
04.01.2013
Tự dưng thấy mệt mỏi quá.
Muốn buông hết, biến mất đi một chút.
Muốn dọn bớt âu lo, dọn bớt suy nghĩ, dọn hết cảm xúc đi một chút.
Bỗng dưng cảm thấy, tình cảm đáp lại chưa đủ chút nào, mà có lúc lại là nhiều quá, nặng quá.
Mệt rồi.
Có lẽ nên quay về với học, với thế giới không người.
Có lẽ là do nhỏ đó, do bạn ý, do thằng kia, do nhóc nọ,
Có lẽ là do mình, do bệnh tật
Hoặc cũng có lẽ là do đã ăn quá nhiều gà...
Nói chung là muốn ngủ, muốn nghỉ, muốn dừng suy nghĩ, muốn nói xàm, muốn mất hình tượng.
Muốn khóc một chút, chẳng cần nguyên do.
Gắng gượng làm chi, kết quả cũng chẳng tới đâu, lúc nào cũng vậy
Toàn là tự lừa bản thân
Ai muốn đi, cứ đi đi
Ai muốn ghét mình, cứ ghét đi
Ai muốn quan tâm, muốn hiểu, thì mặc kệ mình một thời gian đi
Đằng nào thì lúc mình khóc cũng chẳng ai nghe...
Ai lại ôm mình một cái đi...
- - -
Muốn ngủ, muốn nghỉ, muốn ôm
Mai lại phải gắng gượng
Ghét mấy con rệp quá
- - -
"ngoài bà
ai để ý tới t đâu
:D"
Bạn à, nghe buồn quá, mình không nỡ vui
Chỉ biết lái câu chuyện sang hướng khác
Xin lỗi nghen, vì mình không quý bạn tới mức đó
Mà mình nghĩ, bạn cũng không xem trọng mình đến mức đó
Chung quy là, xin lỗi.
- - -
Tới giờ tự kỉ, nói chuyện nghe tăm tối quá.
Nhưng mà mệt.
Đi ngủ.
Ngủ...
Muốn buông hết, biến mất đi một chút.
Muốn dọn bớt âu lo, dọn bớt suy nghĩ, dọn hết cảm xúc đi một chút.
Bỗng dưng cảm thấy, tình cảm đáp lại chưa đủ chút nào, mà có lúc lại là nhiều quá, nặng quá.
Mệt rồi.
Có lẽ nên quay về với học, với thế giới không người.
Có lẽ là do nhỏ đó, do bạn ý, do thằng kia, do nhóc nọ,
Có lẽ là do mình, do bệnh tật
Hoặc cũng có lẽ là do đã ăn quá nhiều gà...
Nói chung là muốn ngủ, muốn nghỉ, muốn dừng suy nghĩ, muốn nói xàm, muốn mất hình tượng.
Muốn khóc một chút, chẳng cần nguyên do.
Gắng gượng làm chi, kết quả cũng chẳng tới đâu, lúc nào cũng vậy
Toàn là tự lừa bản thân
Ai muốn đi, cứ đi đi
Ai muốn ghét mình, cứ ghét đi
Ai muốn quan tâm, muốn hiểu, thì mặc kệ mình một thời gian đi
Đằng nào thì lúc mình khóc cũng chẳng ai nghe...
Ai lại ôm mình một cái đi...
- - -
Muốn ngủ, muốn nghỉ, muốn ôm
Mai lại phải gắng gượng
Ghét mấy con rệp quá
- - -
"ngoài bà
ai để ý tới t đâu
:D"
Bạn à, nghe buồn quá, mình không nỡ vui
Chỉ biết lái câu chuyện sang hướng khác
Xin lỗi nghen, vì mình không quý bạn tới mức đó
Mà mình nghĩ, bạn cũng không xem trọng mình đến mức đó
Chung quy là, xin lỗi.
- - -
Tới giờ tự kỉ, nói chuyện nghe tăm tối quá.
Nhưng mà mệt.
Đi ngủ.
Ngủ...
Thursday, 26 December 2013
26.12.2013
Tới cái ngày này, năm nào mình cũng trở nên nhạy cảm kinh khủng.
Ừ, mày ko chỉ thương mình tao. Mày tốt lắm, mày còn thương rất nhiều người khác nữa. Trong đó là những người con gái khác, không phải tao.
Mà tao cảm thấy, tao dần ích kỷ đi rồi. Thi thoảng lại có chút cảm xúc lóe lên, ước chi nó chỉ quan tâm đến một mình mình. Nhưng lóe xong rồi thì tắt. Chỉ còn đọng lại sự ghen tị. Ghen tị vì một lòng tốt không dành cho riêng ai.
Nó thương P, làm bài cho P, an ủi P, và nó cũng làm như vậy với mình. Chỉ là mình cố gắng không dựa vào nó.
Nó thương U, nó chỉ U học, nó đi ăn với U, âu cũng là để cho nhau thoải mái. Và nó cũng làm như vậy với mình.
Nó thương N và Ng, thủ thỉ với nhau miết. Mà nó cũng thủ thỉ với mình mà.
Đêm Noel thấy mình không (được) đi chơi, nó dành cả 1 buổi sáng để ở bên mình, dù là đang bệnh chết lên chết xuống.
Mình nói chuyện, nó nghe mình nói, nó cố gắng chia sẻ, dù là mình đã giấu đi những chuyện của riêng mình.
Nó thương mình mà.
Nó cũng thương người ta nữa.
Tao nghĩ tao không nên thích mày.
Thực sự không nên thích mày.
Tao sẽ vận hết lý trí, thuyết phục bản thân kết nạp mày vô hàng ngũ bạn chí cốt.
Nhận lòng tốt của mày, và đối tốt lại với mày.
Ừ, cố gắng tự khuyên nhủ bản thân.
Ừ...
Trừ phi mày thích tao lại.
Trừ phi, mày thích tao lại...
- - -
Sâm dứa sữa, saboche, hàng quán đóng cửa, dù bé, nắng to, mất giọng, khu K và tiếng Anh chuyên ngành.
Hì, tao vẫn chưa được xem kính mới của mày.
- - -
Hôm nay mình đu trai đúng nhiều luôn. Cỡ thằng Tr`, chắc nó thấy mỗi lúc mình đi với một thằng khác nhau quá :))
Tính đến giờ, người con trai tặng mình nhiều quà nhất vẫn là bạn ý.
Tấm thiệp Noel duy nhất của mùa lạnh này.
Cảm ơn nghen. Cảm ơn.
Nói chuyện với bạn vui lắm. Thiệt sự rất vui. Và mình con vui hơn nữa, đó là mình xem bạn như một người bạn được rồi, và hình như bạn cũng vậy.
Hy vọng bạn có thể là một người bạn tốt. Thực rất hy vọng.
- - -
K à, chị tin vào em.
Em có tài, gia đình có điều kiện. Em có chính kiến, dù tính khí và cách làm việc vẫn chưa được tốt.
Chị tin rằng em sẽ sống tốt.
Và chị hy vọng, mai này đi xa rồi, đừng quên mất ở một đoạn cuộc đời, từng có một bà chị già lắm lời suốt ngày đòi chấn chỉnh em.
Hôm nay em chở chị về, nói chuyện với em thật nhiều, cũng hiểu em hơn được một chút. Chị cũng trải lòng mình ra được một chút.
Chuyên Toán, giỏi Lý, ghét Hóa. Đắk Lắk, con một, graphic design, du học, ông anh thấy ghét, em vợ thầy Huy, và dễ tủi thân.
Một đứa nhỏ tốt mà mình được gặp trong thời sinh viên này.
- - -
À, quên nữa, 10 năm rồi.
Đối với mình là 5 năm rồi.
Thiệt sự là nghẹn ngào, chẳng biết nói gì nữa.
Các anh, vẫn chưa hạnh phúc.
Vẫn là chúc các anh hạnh phúc mà thôi...
Ừ, mày ko chỉ thương mình tao. Mày tốt lắm, mày còn thương rất nhiều người khác nữa. Trong đó là những người con gái khác, không phải tao.
Mà tao cảm thấy, tao dần ích kỷ đi rồi. Thi thoảng lại có chút cảm xúc lóe lên, ước chi nó chỉ quan tâm đến một mình mình. Nhưng lóe xong rồi thì tắt. Chỉ còn đọng lại sự ghen tị. Ghen tị vì một lòng tốt không dành cho riêng ai.
Nó thương P, làm bài cho P, an ủi P, và nó cũng làm như vậy với mình. Chỉ là mình cố gắng không dựa vào nó.
Nó thương U, nó chỉ U học, nó đi ăn với U, âu cũng là để cho nhau thoải mái. Và nó cũng làm như vậy với mình.
Nó thương N và Ng, thủ thỉ với nhau miết. Mà nó cũng thủ thỉ với mình mà.
Đêm Noel thấy mình không (được) đi chơi, nó dành cả 1 buổi sáng để ở bên mình, dù là đang bệnh chết lên chết xuống.
Mình nói chuyện, nó nghe mình nói, nó cố gắng chia sẻ, dù là mình đã giấu đi những chuyện của riêng mình.
Nó thương mình mà.
Nó cũng thương người ta nữa.
Tao nghĩ tao không nên thích mày.
Thực sự không nên thích mày.
Tao sẽ vận hết lý trí, thuyết phục bản thân kết nạp mày vô hàng ngũ bạn chí cốt.
Nhận lòng tốt của mày, và đối tốt lại với mày.
Ừ, cố gắng tự khuyên nhủ bản thân.
Ừ...
Trừ phi mày thích tao lại.
Trừ phi, mày thích tao lại...
- - -
Sâm dứa sữa, saboche, hàng quán đóng cửa, dù bé, nắng to, mất giọng, khu K và tiếng Anh chuyên ngành.
Hì, tao vẫn chưa được xem kính mới của mày.
- - -
Hôm nay mình đu trai đúng nhiều luôn. Cỡ thằng Tr`, chắc nó thấy mỗi lúc mình đi với một thằng khác nhau quá :))
Tính đến giờ, người con trai tặng mình nhiều quà nhất vẫn là bạn ý.
Tấm thiệp Noel duy nhất của mùa lạnh này.
Cảm ơn nghen. Cảm ơn.
Nói chuyện với bạn vui lắm. Thiệt sự rất vui. Và mình con vui hơn nữa, đó là mình xem bạn như một người bạn được rồi, và hình như bạn cũng vậy.
Hy vọng bạn có thể là một người bạn tốt. Thực rất hy vọng.
- - -
K à, chị tin vào em.
Em có tài, gia đình có điều kiện. Em có chính kiến, dù tính khí và cách làm việc vẫn chưa được tốt.
Chị tin rằng em sẽ sống tốt.
Và chị hy vọng, mai này đi xa rồi, đừng quên mất ở một đoạn cuộc đời, từng có một bà chị già lắm lời suốt ngày đòi chấn chỉnh em.
Hôm nay em chở chị về, nói chuyện với em thật nhiều, cũng hiểu em hơn được một chút. Chị cũng trải lòng mình ra được một chút.
Chuyên Toán, giỏi Lý, ghét Hóa. Đắk Lắk, con một, graphic design, du học, ông anh thấy ghét, em vợ thầy Huy, và dễ tủi thân.
Một đứa nhỏ tốt mà mình được gặp trong thời sinh viên này.
- - -
À, quên nữa, 10 năm rồi.
Đối với mình là 5 năm rồi.
Thiệt sự là nghẹn ngào, chẳng biết nói gì nữa.
Các anh, vẫn chưa hạnh phúc.
Vẫn là chúc các anh hạnh phúc mà thôi...
Thursday, 19 December 2013
Lời nói
http://mlog.yan.vn/2013/12/20-dieu-ban-uoc-da-khong-lam-o-tuoi-20
"Con H.A không làm được thì còn ai làm được nữa?"
Nói chung là hơi tủi. Và stress. Và bỗng dưng cảm thấy, hình như mình đã làm quá nhiều cho họ.
Mình chỉ giỏi tự làm khó bản thân.
- - -
"yên tâm có t lo m sẽ k phải sợ j hết"
"Con H.A không làm được thì còn ai làm được nữa?"
Nói chung là hơi tủi. Và stress. Và bỗng dưng cảm thấy, hình như mình đã làm quá nhiều cho họ.
Mình chỉ giỏi tự làm khó bản thân.
- - -
"yên tâm có t lo m sẽ k phải sợ j hết"
Chắc có ngày tao chịu hết nổi mà khóc trước mặt mày quá.
Làm ơn, đừng để tao phụ thuộc vào mày. Tao có linh cảm rằng, một khi tao bắt đầu phụ thuộc vào mày như những người bình thường vẫn thế, ngay lập tức tao sẽ trở thành một gánh nặng vô hình, và sẽ không còn chút xíu đặc biệt nào nữa.
Ừ, tao nghĩ tao có chút đặc biệt đối với mày.
Mày không hay lưu sđt của ai cả, chỉ những người mày hay liên lạc, hoặc là quan trọng thôi. Ít nhất mày nói với tao như thế.
Vậy mà hôm trước, lúc tao gọi, rõ ràng mày trả lời, "Tao nghe nè HA."
Tao sựng cả người luôn đó.
Là mày nhớ số tao, hay tên tao vô danh bạ đt mày ngồi rồi?
Rồi mày bảo, người quen trong clb, bình thường mày chỉ gật đầu chào, tại vì mày quen nhiều người quá rồi, chào đàng hoàng quá thì mất sức lắm.
Vậy mà mấy dạo này, mày toàn nhìn tao đến khi tao quay lại mới thôi. Tao thấy mày mà. Tao chỉ ngó lơ, chờ mày quay lại, chờ để là người làm cho bốn mắt chạm nhau thôi.
Ừ, cho tao hoang tưởng là tao có chút đặc biệt, có chút thân, nha?
- - -
Tao hiểu mày mà.
Khi mày cảm thấy mày vẫn chưa có gì cả, mày cảm thấy mày chưa đủ trưởng thành, mày sẽ không yêu đâu.
Tao hiểu rằng mày đồng cảm với những nỗ lực của tao.
Tao hiểu, mày luôn có gắng, dù mày có than thở đến đâu.
Tao hiểu, mày luôn để ý đánh giá người khác.
Quan trọng là, tao sẽ diễn vai nào trước mặt mày đây?
Vì nếu tao sống bằng con người thật của tao, mày sẽ thấy nhàm chán ngay. Tao tầm thường lắm. Tao chỉ thể hiện ra là tao không phải như thế, hay chí ít cũng có cố gắng thôi.
Ráng lên, cả hai đứa mình.
- - -
"Tại vì nó dễ thương!"
Lâu rồi mới nghe được một câu ngọt ngào :)
Tuesday, 3 December 2013
Vỡ
- Ê qua đây, tao chỉ mày chỗ này hay lắm.
- Xa không? Đi bộ nãy giờ rồi, tao muốn rụng giò ra luôn...
- Đi thêm chút xíu hà, nhưng mà đáng. Đi, đi với tao.
Hắn cầm cổ tay con bé lôi dậy, chợt nhíu mày một cái. Thân hình con bé vốn đầy đặn tròn trịa, nhưng mà sao cổ tay lại nhỏ và mỏng manh quá, lọt thỏm trong bàn tay hắn. Con bé thấy mình bị túm cổ tay cũng chẳng buồn giật mình, vật vờ nương theo sức hắn mà đứng lên. Hắn không biết nên vui hay nên buồn với sự quen thuộc của con bé đối với hắn nữa, chẳng cảnh giác gì cả, dù sao cũng là nắm tay...
Buông tay con bé ra, tự nhiên hắn thấy lưu luyến cái hơi ấm ấy quá. Hắn muốn đưa tay mình đan vào tay con bé cho thỏa mãn cơn khát này đi, nhưng không thể. Thay vào đó, hắn đi vòng ra sau lưng con bé, lấy hai tay chống vào vai nó và đẩy về phía trước.
- Đi nhanh nhanh nào, mấy anh chị thắc mắc bây giờ.
- Phải bõ công đi đó nha, không là tao quánh mày bờm đầu đó!
- - -
Hắn đang định dẫn con bé đến chỗ hắn thích nhất từ nhỏ đến giờ - cái sườn đồi mát lành của tuổi thơ hắn. Vì sao ư? Vì mỗi lần nhìn con bé, hắn lại cảm thấy sự bình yên quen thuộc giữa chốn Sài thành xô bồ đẩy đưa, mặc dù con bé chưa bao giờ đến nơi quê hắn này. Hắn muốn hai chốn bình yên của hắn được gặp nhau. Hắn muốn con bé cũng được biết đến sự thanh thản mà hắn từng có.
Trên đường đi, con bé và hắn cũng vẫn tía lia về đủ thứ chuyện: hồi nãy cái đèo nó đáng sợ ra sao, nhà hắn đẹp như thế nào, các anh chị ngày hôm nay vui cực, ba mẹ hắn dễ mến quá đi... Hắn cứ ngờ ngợ, rõ ràng là ban nãy thấy con bé rất mệt, sao giờ cứ nói luôn miệng làm chi. Hắn chỉ cần con bé đi chung với hắn thôi. Im lặng hay sinh động gì, hắn cũng thích hết, đâu cần phải...
- Giữ sức đi mày - Hắn đưa tay gõ đầu con bé - Lát leo lên đồi cũng hơi mệt đó.
- Gì, còn leo đồi nữa hả? - Hắn thoáng thấy nét mệt mỏi xuất hiện, nhưng ngay sau đó con bé lại làm bộ mặt bi kịch, rồi lườm hắn tóe lửa. Hắn cười xòa, con bé dễ thương ghê.
- - -
- Nè, đẹp khô...
Tới nơi, hắn quay lại nhìn con bé và phải bỏ dở câu nói của mình. Con bé đang đứng sau lưng hắn, miệng hơi mở, người cứ chầm chậm xoay vòng tròn, mắt mở thật to như muốn gom hết trời đất này vào tâm trí. Hắn mỉm cười, đưa tay gãi đầu theo thói quen. Hắn hiểu. Có những cảm nhận không nhất thiết phải được nói thành lời.
- Nè, mày qua đây - Hắn đưa tay ngoắc, kéo con bé ra khỏi sự trầm trồ của bản thân.
Con bé chạy lại, nhìn ra phía trước mặt hai đứa, rồi quay đầu nhìn hắn thắc mắc. Hắn nói tiếp:
- Mỗi lần mệt mỏi quá, tao hay ra chỗ này gào cho thiệt to lên, chửi bới gì đó cũng rống ra đây hết. Nghe chuối quá ha? Nhưng mà hiệu quả đối với tao lắm đó.
- Ừ đúng rồi mày, gào lên xong thấy sảng khoái lắm - Con bé cười tươi - Ở Sài Gòn làm gì có chỗ để gào đâu, ra giữa đồng không mông quạnh mà gào, coi chừng người ta tưởng là con điên đi lạc. Nói nhỏ mày nghe, mỗi lần cần xả, tao hay tới mấy công viên giải trí chơi tàu lượn siêu tốc ý, gào cho đã mà không mang tiếng. Thấy tao thông minh không, hehe ~
Hắn phụt cười. Ừ, công nhận thông minh thiệt. Đâu quan trọng hình thức, quan trọng là tìm được cách giải phóng tâm trạng mà.
Ngày hôm ấy, hắn nói rất nhiều, gào cũng nhiều. Cả sườn đồi xanh rì cứ văng vẳng mấy câu nhảm nhí như "Con muỗi khốn nạn, cắn cái kiểu gì mà ngứa bỏ m*!!!!!" hay "Phắc diu điểm cuối kỳ!!!!!" của hắn, đi kèm luôn là tiếng cười lảnh lót, giòn giã vang vọng của con bé...
Nhưng phải đến tận lúc hai đứa đã an vị ở nhà hắn, hắn mới nhận ra là con bé chẳng gào thét gì lần nào cả.
- - -
Sáng hôm ấy, hắn bị tiếng mở cửa của con bé đánh thức. Khuya trước đó hắn ham hố chơi game để rồi bụng đói cồn cào, đành phải bò xuống lục tủ lạnh kiếm chút gì để ăn, xong rồi lười quá nằm luôn trên salon mà ngủ. Đôi tai tuổi Tuất của hắn khiến tiếng mở cửa khẽ khàng của con bé trở nên đủ to để dựng hắn dậy. Con bé vừa khuất, hắn đứng lên thay quần áo rồi cũng chạy ra, mà con bé đi đâu mất hút rồi. Thiệt tình, hắn không biết con bé có thói quen tản bộ, mà cũng không biết là lại tản bộ nhanh tới vậy.
Hắn đứng lặng một chút, nghĩ về những nơi con bé có thể đến trong địa danh xa lạ với con bé này, và quyết định hướng đến đỉnh đồi nọ.
Lúc ấy, hắn không hề hay biết rằng những gì hắn sắp được tận mắt thấy sẽ hằn sâu trong trí nhớ hắn thiệt lâu, thiệt rõ ràng và thiệt đau...
- - -
Hai tay đút túi quần, hắn thủng thỉnh đi tới đỉnh đồi. Hắn đã dự định là có tìm thấy con bé hay không cũng được, coi như đi tản bộ đi, ấy vậy mà lúc gần tới nơi thì hắn lại nghe giọng con bé nhỏ nhẹ.
- Vâng, rồi có sao không ạ...? Dạ....
Hắn tới gần hơn để nhìn, à, con bé đang nghe điện thoại. Đầu con bé cúi gằm, hắn không nhìn thấy được gương mặt ẩn sau mái tóc ngắn cũn lòa xòa kia. Hắn cứ đứng tựa gốc cây tiếp tục nhìn, định bụng để con bé nghe điện thoại xong rồi hắn ra chào.
Cuối cùng thì cuộc điện thoại cũng chấm dứt. Hắn đang định bước ra, thì bỗng thấy con bé đưa hai tay vòng lên tự ôm lấy bản thân, người run rẩy. Hắn sững sờ, nhìn vào gương mặt vẫn đang cúi sụp. Con bé đưa bàn tay run run đang cầm điện thoại ra trước mặt, như thể muốn quẳng nó đi.
Rồi con bé ngẩng đầu lên.
Và hắn thề, hắn chưa bao giờ nhìn thấy một ánh mắt như thế bao giờ. Nó làm ruột gan hắn quặn lại, tim nhói lên nhức nhối.
Con bé bặm chặt môi, mắt cứ đau và tay cứ run như thế.
Được một lúc, nó nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu
và rụt tay về,
bỏ điện thoại vào túi quần.
Hắn sững sờ nhìn cách con bé hướng mắt về phía trước xa xăm, lòng thầm nhủ, "Hét đi, hét to lên đi. Đừng dồn nén như thế nữa, hét lên đi..."
Hắn biết, con bé đang muốn hét thật to, hay chí ít là làm chuyện gì đó thật mãnh liệt, thật điên cuồng, có vậy mới gỡ được cái cảm xúc mạnh mẽ chỉ chực trào ra trong mắt nó.
Hắn biết. Hắn chờ.
Con bé hít một hơi thật sâu, run rẩy và ngắt quãng.
Mắt nhắm chặt.
Người vẫn thật run.
Khuôn miệng dần mở.
Một tiếng "A..." yếu ớt thoát ra.
Người con bé như giật nhẹ một cái, âm thanh đứt đôi.
Con bé hít vào thêm một hơi nữa.
Lần này, hay bàn tay đã nắm chặt thành đấm.
Gồng mình.
Mở miệng lần nữa.
Kết quả vẫn là tiếng "A..." bóp nghẹt.
Miệng vẫn hé mở.
Hắn tê liệt nhìn con bé hét tiếng hét lặng câm.
Không phải không có tiếng động, mà là không thể thoát ra.
Tiếng hét giờ đã thành tiếng nấc.
Mắt con bé đẫm lệ, dần rơi xuống thành những hàng trong suốt.
Đây là lần đầu tiên trong đời, hắn thấy con bé khóc.
Cũng là lần đầu tiên trong đời, hắn cảm nhận được sự sụp đổ, vỡ toang của một con người, khi con bé bưng mặt ngồi thụp xuống, đầu gối áp ngực, hai tay ôm lấy mình thật chặt.
Vỡ vụn.
Tung tóe.
Nấc một cái, người run rẩy mạnh hơn một nhịp.
Tiếng khóc nhỏ xíu, tắc nghẽn giữa đồi núi rộng lớn, bao dung.
Hắn cảm thấy như thời gian đã biến mất. Bản thân hắn cũng như đã biến mất.
Hắn đang nhìn thấy người con gái hắn cho là mạnh mẽ nhất, vô tư nhất, tài năng nhất, hoàn hảo nhất
tan vỡ chỉ trong vài phút của cuộc đời.
Người con gái đang vòng tay tự ôm lấy mình kia, đang tự khóc cho bản thân nghe kia
Hắn đã từng hoang tưởng, rằng con bé tin cậy hắn hoàn toàn, gặp vấn đề gì cũng nói cho hắn nghe. Hắn tự hào, rằng chỗ con bé tìm đến khi gặp khó khăn là hắn. Thậm chí đôi lúc hắn còn ích kỷ mà trộm lo sợ, lỡ sau này con bé phụ thuộc vào hắn thật, không biết có phiền hà lắm không.
Nhưng những gì hắn đang thấy trước mắt bỗng làm hắn thấy bản thân hèn mọn quá.
Những gì con bé nhờ cậy hắn, xem ra đều là vặt vãnh.
Những nụ cười con bé dành cho hắn, đã được dọn sạch khỏi nỗi lòng thật sự.
Vì không có nỗi đau nào mà hắn tưởng tượng ra có thể làm cho một người không còn khả năng khó cthành tiếng.
Không phản xạ xã giao nào mà hắn tưởng tượng ra có thể chặn lại tiếng thét tuyệt vọng của một người, ý muốn của một người.
Hắn thấy tận mắt rồi, nhưng vẫn không thế tin.
Bỗng nhiên hắn phải tự hỏi, Trước giờ hắn đã ở đâu? Từ trước tới giờ, con bé đã ở đâu?
- - -
- Xa không? Đi bộ nãy giờ rồi, tao muốn rụng giò ra luôn...
- Đi thêm chút xíu hà, nhưng mà đáng. Đi, đi với tao.
Hắn cầm cổ tay con bé lôi dậy, chợt nhíu mày một cái. Thân hình con bé vốn đầy đặn tròn trịa, nhưng mà sao cổ tay lại nhỏ và mỏng manh quá, lọt thỏm trong bàn tay hắn. Con bé thấy mình bị túm cổ tay cũng chẳng buồn giật mình, vật vờ nương theo sức hắn mà đứng lên. Hắn không biết nên vui hay nên buồn với sự quen thuộc của con bé đối với hắn nữa, chẳng cảnh giác gì cả, dù sao cũng là nắm tay...
Buông tay con bé ra, tự nhiên hắn thấy lưu luyến cái hơi ấm ấy quá. Hắn muốn đưa tay mình đan vào tay con bé cho thỏa mãn cơn khát này đi, nhưng không thể. Thay vào đó, hắn đi vòng ra sau lưng con bé, lấy hai tay chống vào vai nó và đẩy về phía trước.
- Đi nhanh nhanh nào, mấy anh chị thắc mắc bây giờ.
- Phải bõ công đi đó nha, không là tao quánh mày bờm đầu đó!
- - -
Hắn đang định dẫn con bé đến chỗ hắn thích nhất từ nhỏ đến giờ - cái sườn đồi mát lành của tuổi thơ hắn. Vì sao ư? Vì mỗi lần nhìn con bé, hắn lại cảm thấy sự bình yên quen thuộc giữa chốn Sài thành xô bồ đẩy đưa, mặc dù con bé chưa bao giờ đến nơi quê hắn này. Hắn muốn hai chốn bình yên của hắn được gặp nhau. Hắn muốn con bé cũng được biết đến sự thanh thản mà hắn từng có.
Trên đường đi, con bé và hắn cũng vẫn tía lia về đủ thứ chuyện: hồi nãy cái đèo nó đáng sợ ra sao, nhà hắn đẹp như thế nào, các anh chị ngày hôm nay vui cực, ba mẹ hắn dễ mến quá đi... Hắn cứ ngờ ngợ, rõ ràng là ban nãy thấy con bé rất mệt, sao giờ cứ nói luôn miệng làm chi. Hắn chỉ cần con bé đi chung với hắn thôi. Im lặng hay sinh động gì, hắn cũng thích hết, đâu cần phải...
- Giữ sức đi mày - Hắn đưa tay gõ đầu con bé - Lát leo lên đồi cũng hơi mệt đó.
- Gì, còn leo đồi nữa hả? - Hắn thoáng thấy nét mệt mỏi xuất hiện, nhưng ngay sau đó con bé lại làm bộ mặt bi kịch, rồi lườm hắn tóe lửa. Hắn cười xòa, con bé dễ thương ghê.
- - -
- Nè, đẹp khô...
Tới nơi, hắn quay lại nhìn con bé và phải bỏ dở câu nói của mình. Con bé đang đứng sau lưng hắn, miệng hơi mở, người cứ chầm chậm xoay vòng tròn, mắt mở thật to như muốn gom hết trời đất này vào tâm trí. Hắn mỉm cười, đưa tay gãi đầu theo thói quen. Hắn hiểu. Có những cảm nhận không nhất thiết phải được nói thành lời.
- Nè, mày qua đây - Hắn đưa tay ngoắc, kéo con bé ra khỏi sự trầm trồ của bản thân.
Con bé chạy lại, nhìn ra phía trước mặt hai đứa, rồi quay đầu nhìn hắn thắc mắc. Hắn nói tiếp:
- Mỗi lần mệt mỏi quá, tao hay ra chỗ này gào cho thiệt to lên, chửi bới gì đó cũng rống ra đây hết. Nghe chuối quá ha? Nhưng mà hiệu quả đối với tao lắm đó.
- Ừ đúng rồi mày, gào lên xong thấy sảng khoái lắm - Con bé cười tươi - Ở Sài Gòn làm gì có chỗ để gào đâu, ra giữa đồng không mông quạnh mà gào, coi chừng người ta tưởng là con điên đi lạc. Nói nhỏ mày nghe, mỗi lần cần xả, tao hay tới mấy công viên giải trí chơi tàu lượn siêu tốc ý, gào cho đã mà không mang tiếng. Thấy tao thông minh không, hehe ~
Hắn phụt cười. Ừ, công nhận thông minh thiệt. Đâu quan trọng hình thức, quan trọng là tìm được cách giải phóng tâm trạng mà.
Ngày hôm ấy, hắn nói rất nhiều, gào cũng nhiều. Cả sườn đồi xanh rì cứ văng vẳng mấy câu nhảm nhí như "Con muỗi khốn nạn, cắn cái kiểu gì mà ngứa bỏ m*!!!!!" hay "Phắc diu điểm cuối kỳ!!!!!" của hắn, đi kèm luôn là tiếng cười lảnh lót, giòn giã vang vọng của con bé...
Nhưng phải đến tận lúc hai đứa đã an vị ở nhà hắn, hắn mới nhận ra là con bé chẳng gào thét gì lần nào cả.
- - -
Sáng hôm ấy, hắn bị tiếng mở cửa của con bé đánh thức. Khuya trước đó hắn ham hố chơi game để rồi bụng đói cồn cào, đành phải bò xuống lục tủ lạnh kiếm chút gì để ăn, xong rồi lười quá nằm luôn trên salon mà ngủ. Đôi tai tuổi Tuất của hắn khiến tiếng mở cửa khẽ khàng của con bé trở nên đủ to để dựng hắn dậy. Con bé vừa khuất, hắn đứng lên thay quần áo rồi cũng chạy ra, mà con bé đi đâu mất hút rồi. Thiệt tình, hắn không biết con bé có thói quen tản bộ, mà cũng không biết là lại tản bộ nhanh tới vậy.
Hắn đứng lặng một chút, nghĩ về những nơi con bé có thể đến trong địa danh xa lạ với con bé này, và quyết định hướng đến đỉnh đồi nọ.
Lúc ấy, hắn không hề hay biết rằng những gì hắn sắp được tận mắt thấy sẽ hằn sâu trong trí nhớ hắn thiệt lâu, thiệt rõ ràng và thiệt đau...
- - -
Hai tay đút túi quần, hắn thủng thỉnh đi tới đỉnh đồi. Hắn đã dự định là có tìm thấy con bé hay không cũng được, coi như đi tản bộ đi, ấy vậy mà lúc gần tới nơi thì hắn lại nghe giọng con bé nhỏ nhẹ.
- Vâng, rồi có sao không ạ...? Dạ....
Hắn tới gần hơn để nhìn, à, con bé đang nghe điện thoại. Đầu con bé cúi gằm, hắn không nhìn thấy được gương mặt ẩn sau mái tóc ngắn cũn lòa xòa kia. Hắn cứ đứng tựa gốc cây tiếp tục nhìn, định bụng để con bé nghe điện thoại xong rồi hắn ra chào.
Cuối cùng thì cuộc điện thoại cũng chấm dứt. Hắn đang định bước ra, thì bỗng thấy con bé đưa hai tay vòng lên tự ôm lấy bản thân, người run rẩy. Hắn sững sờ, nhìn vào gương mặt vẫn đang cúi sụp. Con bé đưa bàn tay run run đang cầm điện thoại ra trước mặt, như thể muốn quẳng nó đi.
Rồi con bé ngẩng đầu lên.
Và hắn thề, hắn chưa bao giờ nhìn thấy một ánh mắt như thế bao giờ. Nó làm ruột gan hắn quặn lại, tim nhói lên nhức nhối.
Con bé bặm chặt môi, mắt cứ đau và tay cứ run như thế.
Được một lúc, nó nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu
và rụt tay về,
bỏ điện thoại vào túi quần.
Hắn sững sờ nhìn cách con bé hướng mắt về phía trước xa xăm, lòng thầm nhủ, "Hét đi, hét to lên đi. Đừng dồn nén như thế nữa, hét lên đi..."
Hắn biết, con bé đang muốn hét thật to, hay chí ít là làm chuyện gì đó thật mãnh liệt, thật điên cuồng, có vậy mới gỡ được cái cảm xúc mạnh mẽ chỉ chực trào ra trong mắt nó.
Hắn biết. Hắn chờ.
Con bé hít một hơi thật sâu, run rẩy và ngắt quãng.
Mắt nhắm chặt.
Người vẫn thật run.
Khuôn miệng dần mở.
Một tiếng "A..." yếu ớt thoát ra.
Người con bé như giật nhẹ một cái, âm thanh đứt đôi.
Con bé hít vào thêm một hơi nữa.
Lần này, hay bàn tay đã nắm chặt thành đấm.
Gồng mình.
Mở miệng lần nữa.
Kết quả vẫn là tiếng "A..." bóp nghẹt.
Miệng vẫn hé mở.
Hắn tê liệt nhìn con bé hét tiếng hét lặng câm.
Không phải không có tiếng động, mà là không thể thoát ra.
Tiếng hét giờ đã thành tiếng nấc.
Mắt con bé đẫm lệ, dần rơi xuống thành những hàng trong suốt.
Đây là lần đầu tiên trong đời, hắn thấy con bé khóc.
Cũng là lần đầu tiên trong đời, hắn cảm nhận được sự sụp đổ, vỡ toang của một con người, khi con bé bưng mặt ngồi thụp xuống, đầu gối áp ngực, hai tay ôm lấy mình thật chặt.
Vỡ vụn.
Tung tóe.
Nấc một cái, người run rẩy mạnh hơn một nhịp.
Tiếng khóc nhỏ xíu, tắc nghẽn giữa đồi núi rộng lớn, bao dung.
Hắn cảm thấy như thời gian đã biến mất. Bản thân hắn cũng như đã biến mất.
Hắn đang nhìn thấy người con gái hắn cho là mạnh mẽ nhất, vô tư nhất, tài năng nhất, hoàn hảo nhất
tan vỡ chỉ trong vài phút của cuộc đời.
Người con gái đang vòng tay tự ôm lấy mình kia, đang tự khóc cho bản thân nghe kia
Hắn đã từng hoang tưởng, rằng con bé tin cậy hắn hoàn toàn, gặp vấn đề gì cũng nói cho hắn nghe. Hắn tự hào, rằng chỗ con bé tìm đến khi gặp khó khăn là hắn. Thậm chí đôi lúc hắn còn ích kỷ mà trộm lo sợ, lỡ sau này con bé phụ thuộc vào hắn thật, không biết có phiền hà lắm không.
Nhưng những gì hắn đang thấy trước mắt bỗng làm hắn thấy bản thân hèn mọn quá.
Những gì con bé nhờ cậy hắn, xem ra đều là vặt vãnh.
Những nụ cười con bé dành cho hắn, đã được dọn sạch khỏi nỗi lòng thật sự.
Vì không có nỗi đau nào mà hắn tưởng tượng ra có thể làm cho một người không còn khả năng khó cthành tiếng.
Không phản xạ xã giao nào mà hắn tưởng tượng ra có thể chặn lại tiếng thét tuyệt vọng của một người, ý muốn của một người.
Hắn thấy tận mắt rồi, nhưng vẫn không thế tin.
Bỗng nhiên hắn phải tự hỏi, Trước giờ hắn đã ở đâu? Từ trước tới giờ, con bé đã ở đâu?
- - -
Saturday, 30 November 2013
29.11.2013
Trong đầu mình đã hiện ra một người rồi đó.
Hôm nay có thức xuyên đêm, có hụt kèo, xoa đầu đinh, có hệ số co dãn khác nhau tùy mức giá, chuối chiên nhiều bột và đứng chờ xe buýt.
Kỉ niệm càng nhiều, tim càng nặng.
Ừ, dạo này hôm nào cũng có chỉ bài, có dặn nhau đi ngủ sớm.
Ừ, mà hình như tụi mình nhắc nhau vụ ngủ nghê cũng nhiều rồi.
Cho mình ngu ngốc cười khờ một thời gian đi, nha?
- - -
Blog của mình, không phải là để viết ra cho văn vẻ, cũng không phải để khoe tim gan phèo phổi của mình ra cho thế giới
mà chỉ đơn giản là nơi cất đi một số thứ thôi.
Những cái mình viết ra, xếp gọn lại ở góc nhỏ này, sẽ không bị quên lãng, nhưng cũng sẽ không lảng vảng trong đầu mình mọi lúc mọi nơi. Não mình yếu lắm, không làm nhiều việc cùng một lúc được đâu.
Nói mình vô tâm vô tình cũng tội, vì thực sự là mình không đủ sức để nghĩ đến chuyện quan tâm.
Không đủ sức.
Mà cứ vô tâm thế này, được cái là mình chẳng phải nhờ vào ai cả. Cứ tự mình ôm lấy mình rồi cất bước đi tiếp, mà là đi tiếp một cách thật lòng chứ không phải cố gắng gượng hay trưng ra bộ mặt giả tạo gì cả.
Mình có nhiều gương mặt, không có nghĩa chúng là giả tạo. Đối với mỗi người khác nhau, mỗi môi trường khác nhau, mình có một cách hành xử khác nhau. Đó là sự linh động, không phải giả tạo. Lý do? Vì mình không giả bộ quan tâm, khi sự thực là mình không-quan-tâm-nổi. Vì mình không giả tạo yêu quý, khi tình hình là mình yêu quý họ thực. Vì mình không tỏ vẻ nhã nhặn để lừa phỉnh người khác, mà mình đang cố tỏ ra lịch sự, cố chứng tỏ đẳng cấp văn hoa của bản thân chứ chẳng vì lý do gì khác cả. Mình có thể này nọ, nhưng mình có thể tự tin mà nói rằng mình biết phép lịch sự tối thiểu.
Mình kiềm chế cơn giận tốt, vì mình không giận đủ mạnh để làm gì khác.
Mình vượt qua nỗi buồn tốt, vì mình biết cách viết ra để dỗ dành bản thân.
Mình yêu không tốt, vì mình không biết vươn tay ra thế nào cả. Mình cũng không muốn cố gắng. Mình rất sợ phải phụ thuộc cảm giác vào bất cứ ai.
Vậy thôi. Mình biết cách bỏ qua thị phi, nhận xét, đàm tiếu, vì mình không đủ sức quan tâm đến chúng. Những người ở xung quanh, mình quan tâm còn chưa xong. Bản thân mình, mình còn quan tâm chưa đủ, đâu còn khả năng lo chuyện bao đồng?
Mình sống cho mình, cho những người mình yêu quý (mà đôi khi mình chả nhớ được họ là những ai) là đã đủ sức tàn lực kiệt rồi.
- - -
Ai chối bỏ trách nhiệm, mình chấp nhận gánh chịu. Mình muốn những gì qua tay mình đều phải ổn, ít nhất là với tiêu chuẩn của mình. Tranh cãi tới đâu thì việc cũng không xong, quan hệ lại rạn nứt. Chi bằng cứ âm thầm làm cho xong, cho tốt, mai này có thể ngẩng cao đầu khi nói về thành tích của "nhóm". Chỉ cần sống không hổ thẹn thôi, nhất là với bản thân.
Áp lực lớn quá thì cứ rúc vào góc nào đó, khóc cho đã một trận là xong. Chỉ là tâm lý thôi mà.
Thể lực suy kiệt quá thì cáo bệnh, ném hết trách nhiệm đi với lý do chính đáng là xong, vì lúc trước đã gánh rồi nên lúc này sẽ không thấy tội lỗi nữa.
Ai giành vinh quang, mình tặng luôn. Cái quan trọng đối với mình là quá trình, là những cái mình học được cũng như đánh giá được, cả về công việc lẫn con người. Thành tích, chung quy cũng chỉ là tối cần thiết đối với những người cần nỗ lực từ cái nguyên sơ. Chứ mình có cha mẹ quan hệ rộng, mạng lưới bạn bè cũng rộng, tài chính không phải lo, vậy thì đi giành giật làm chi cho xấu tính ra. Tính cách mình đã không đẹp đẽ gì cho cam rồi.
Không phải mình thương hại, mà là mình bước đi chậm lắm, mình không muốn cản đường người khác. Ai muốn vượt lên thì cứ bấm còi, mình né, vì mình thấy họ cần hơn. Họ không có gì cả, còn mình thì có.
Đương nhiên, đối với những người có điều kiện đủ đầy, cạnh tranh với tinh thần giống như mình, thì mình sẵn sàng hăng máu chiến đấu. Chiến đấu để thắng, chứ không phải để giành, vì mình không cần. Không phải mình muốn làm khó gia đình, mà thực sự mình có điều kiện nên không việc gì phải làm như thế, và bố mẹ mình cũng không muốn mình đấu tranh quá mạnh.
Mình có điều kiện thì mình hưởng, đơn giản vậy thôi.
Ai không có điều kiện thì cố gắng lên, mình không giành. Quan trọng là họ có đủ khả năng để vượt qua một người đang đứng yên hay không thôi.
- - -
Lảm nhảm đêm khuya vậy thôi, đi ngủ đây. Đã hứa là đi ngủ sớm, vậy mà lại làm trái rồi.
Monday, 25 November 2013
Run away
Run Away
They say you shouldn't run from problems
But for me that's all it takes.
A simple jog or sprint becomes
A truly sweet escape.
Jump jump skip,
Jump jump flip.
I run around the corner
And hop o'er the cliff.
Deep breaths in
Smooth breaths out
My anger simmers down,
Yet I still long to shout.
Bounce bounce kick,
Bounce bounce sh*t!
I start to lose focus and
Fall in a ditch.
My head is no longer swollen,
The nerves, once tight, are calm.
My heart, it pounds so rhythmically,
I relax my clenching palms.
Glide glide kick,
Glide glide skip.
I run along the pavement
Smooth as a whip.
My mind is lost,
I feel so free.
My legs are swift
They carry me.
Bound bound graze,
Bound bound leap.
I jog across the tree shades
And spring o'er the creek.
Through worn dirt paths
To familiar destinations,
These evening runs are really
My only self evasion.
The space between the words
The space between the words
Now you have gone into that space
Beyond language
You have gone into the pauses in our conversation
The time beyond time and time within time
You are in those moments when we sit in the audience
Waiting for the curtain to rise
And the end when the curtain has closed
And the actors have taken their bows
You are within the pauses of the bird’s song
When we strain to hear the next note
In the water between the fish
In the traveler’s silence within a foreign language
You are in the air that fills the sky
In the moments after the sunset
You are between night and day
Spirit next to soul
You are in the space between the words
The moment before the artist picks up her brush
Vicky Lettmann
Oct. 1, 2013
Original Link
Sunday, 24 November 2013
Cổ tích ngược
Không phải gu truyện mình thích, nhưng thực sự là nó hay quá, đem về đây cất chứ không thì quên mất.
Nguồn, NGUỒN: http://faithfair.wordpress.com/2011/09/06/c%E1%BB%95-tich-ng%C6%B0%E1%BB%A3c/
*Vì đây là dựa vào bối cảnh phương Tây, vợ của Hoàng tử thay vì được gọi là Hoàng tức, sẽ chuyển thành “Công chúa”. Lưu ý Công chúa ở đây là vợ Hoàng tử, không phải em gái.
Cổ Tích Ngược
Nguồn, NGUỒN: http://faithfair.wordpress.com/2011/09/06/c%E1%BB%95-tich-ng%C6%B0%E1%BB%A3c/
Thể loại: fanfic (của Cinderella?), oneshot, SE, angst, fairy-tale, horror, romance…
Rate: M
Disclaimer: Nhân vật thuộc truyện cổ tích. Tính cách, số phận của nhân vật nằm trong tay tác giả.
*Vì đây là dựa vào bối cảnh phương Tây, vợ của Hoàng tử thay vì được gọi là Hoàng tức, sẽ chuyển thành “Công chúa”. Lưu ý Công chúa ở đây là vợ Hoàng tử, không phải em gái.
Cổ Tích Ngược
Thursday, 14 November 2013
14.11.2013 - Quan tâm
A... Nói ngắn gọn là, quan tâm tao vừa phải thôi mày ơi...
Quan tâm quá, làm tao cảm động quá, coi chừng tao thích luôn cả mày thì mệt :v Tao đã tự hứa với lòng rằng chưa xong bước đà lần này là chưa được léng phéng gì hết đó...
Qua bao lần xương máu thì tao đã bỏ được thói hoang tưởng rồi =)) Chắc chắn là mày chỉ quan tâm tao như cách mày quan tâm đến những người khác xung quanh mày thôi. Tao thì chắc có cái ưu điểm là lúc nào cũng mù quáng tin vào lời mày nói, dù bị lừa hoài mà vẫn cứ tin hoài (tao cũng chả biết tại sao nữa). Nhưng ngoài chuyện đó ra thì tao biết mình chả có điểm gì thu hút mày cả.
Tao sẽ không hoang tưởng đâu, chắc luôn. Nhưng mà bảo kiềm chế lòng mình thì tao không đảm bảo mình làm được.
Tao tham lam quá. Ngoài miệng thì cứ muốn mày bớt quan tâm tao đi, nói chính xác hơn là lý trí nó kêu gào như thế. Nhưng trong lòng, trong phản xạ, tao cứ lưu luyến chút ấm áp ấy mà mày dành cho tao. Thiệt tình, mày làm tao thương mày lắm luôn. Thương dài dài, tin tưởng dài dài luôn ý.
Và tao cũng không muốn chút tình cảm này nó phình bự lên thêm chút nào nữa. Thương mày vầy, có lẽ là đủ rồi.
Đừng có lúc nào cũng tự mắng bản thân như thế. Có tao tin mày mà. Đừng có dùng cách nói chuyện chém đinh chặt sắt của mày mà thử tao nữa, tội cho lòng tin của tao. Đừng làm tao cảm thấy mình ngu dần đi, ngu riết rồi chẳng muốn nghe thêm cái gì nữa. Tao cũng có cực hạn mà. Cũng đừng bỏ tao nghen. Tao lỡ quen rồi. Bỏ tao đi thì sau một thời gian tao cũng sẽ quen sống một mình lại thôi, nhưng mà sẽ buồn lắm. Đừng quên tao. Có tao nhớ mày mà...
Nói chung là, hiện tại tao thương mày nhiều. Ráng lên, thằng ròm già.
- - -
Mình đúng là một con phát triển chậm.
Hồi đó cứ thầm mắng vì sao lũ con gái nó phức tạp thế, mình cũng là con gái mà có cảm nhận cái đinh ốc gì đâu, đời có bạn bè, gia đình, học tập và vui chơi, thế là đã dư thứ để nghĩ tới rồi.
Ấy vậy mà giờ mới thực sự cảm nhận được sự rối rắm đó, chắc là rối loạn tâm lý tuổi dậy thì, chỉ có điều là nó đến muộn quá xá lị luôn :v
Mà đã tới cái tuổi này rồi, tâm sự mấy vụ đó sao được nữa, trẻ con quá.
Nhưng mà vẫn thèm tâm sự ghê.
Giờ mới nhận thức rõ rằng hồi đó mình vô tâm đệ nhất luôn, thành nếp sống luôn. Kể cũng tệ, sống như vầy hình như là sai rồi.
Vì hầu hết những người mình quen đều quý mến mình.
Mà người quan tâm đến mình thì, haiz, như trên kia có tỉ tê rồi kìa. Tóm lại là mình nhớ đến già luôn, ở một ngày nào đó đã từng có người quan tâm đến mình. Mà thường thì khi họ làm mình đau, mình lại tự xóa chúng đi...
Hình như là sống sai rồi.
Khá buồn.
Thôi kệ, vô tâm vô tư là được rồi. Chỉ là, từ giờ sẽ tập cách thể hiện cá tính (gì đó) nhiều hơn một chút, thách người ta ghét...
- - -
À, éo le ở chỗ là mình chung nhóm với bạn ý rồi.
Ai sắp nhóm mà khéo quá chừng luôn đó. Đâu phải chỉ một mình mình đâu, mấy người có-vấn-đề khác cũng đều chung một chỗ cả :)) Mình không muốn thành nữ chính/phụ trong tiểu thuyết ngôn tình đâu, làm ơn, đường tình duyên của mình hãy đơn giản chút đi. Với cả, mình đã nén lòng cho nguội rồi, bình thường với bạn ý được rồi. Dù là nụ cười của bạn ý vẫn làm mình mất hồn, nhưng (hy vọng là) chỉ có vậy thôi.
Tim con gái lớn muộn, dễ liêu xiêu quá.
Lớn muộn khổ quá.
Ai rước mình về lẹ lẹ đi, cho mình có cơ hội chỉ nhìn về 1 người thôi. Vì hiện tại, mình đang tự khinh ghét bản thân đó. Ai đời trong tim lại có một lúc nhiều hơn 1 người cơ chứ... Không chấp nhận được.
- - -
À, hôm nay nhận được một tin kì lạ nữa, nhưng lười type vào quá =))
Đại khái là thằng H lên cơn cua đại r =)) Thấy hôm trước nó ngỏ ý cua mình là thấy nó bệnh lắm rồi =)) Giờ lại còn... :v
Dù là giỡn hay thiệt, thì câu trả lời của mình vẫn là thiệt.
- - -
Ngủ thôi, mai còn dậy sớm gọi thằng ròm dậy học bài.
Nhớ giọng của nó ghê, hy vọng sáng mai nó bắt máy.
- - -
Klq nhưng mà bookmark cái trang này lại, cần ghê: http://9gag.com/gag/aeNA4Zp (18 ways to tie a knot)
Còn cái này là cho BKT: http://forum.vietdesigner.net/threads/huong-dan-su-dung-cong-cu-co-ban-trong-photoshop.40841/
Quan tâm quá, làm tao cảm động quá, coi chừng tao thích luôn cả mày thì mệt :v Tao đã tự hứa với lòng rằng chưa xong bước đà lần này là chưa được léng phéng gì hết đó...
Qua bao lần xương máu thì tao đã bỏ được thói hoang tưởng rồi =)) Chắc chắn là mày chỉ quan tâm tao như cách mày quan tâm đến những người khác xung quanh mày thôi. Tao thì chắc có cái ưu điểm là lúc nào cũng mù quáng tin vào lời mày nói, dù bị lừa hoài mà vẫn cứ tin hoài (tao cũng chả biết tại sao nữa). Nhưng ngoài chuyện đó ra thì tao biết mình chả có điểm gì thu hút mày cả.
Tao sẽ không hoang tưởng đâu, chắc luôn. Nhưng mà bảo kiềm chế lòng mình thì tao không đảm bảo mình làm được.
Tao tham lam quá. Ngoài miệng thì cứ muốn mày bớt quan tâm tao đi, nói chính xác hơn là lý trí nó kêu gào như thế. Nhưng trong lòng, trong phản xạ, tao cứ lưu luyến chút ấm áp ấy mà mày dành cho tao. Thiệt tình, mày làm tao thương mày lắm luôn. Thương dài dài, tin tưởng dài dài luôn ý.
Và tao cũng không muốn chút tình cảm này nó phình bự lên thêm chút nào nữa. Thương mày vầy, có lẽ là đủ rồi.
Đừng có lúc nào cũng tự mắng bản thân như thế. Có tao tin mày mà. Đừng có dùng cách nói chuyện chém đinh chặt sắt của mày mà thử tao nữa, tội cho lòng tin của tao. Đừng làm tao cảm thấy mình ngu dần đi, ngu riết rồi chẳng muốn nghe thêm cái gì nữa. Tao cũng có cực hạn mà. Cũng đừng bỏ tao nghen. Tao lỡ quen rồi. Bỏ tao đi thì sau một thời gian tao cũng sẽ quen sống một mình lại thôi, nhưng mà sẽ buồn lắm. Đừng quên tao. Có tao nhớ mày mà...
Nói chung là, hiện tại tao thương mày nhiều. Ráng lên, thằng ròm già.
- - -
Mình đúng là một con phát triển chậm.
Hồi đó cứ thầm mắng vì sao lũ con gái nó phức tạp thế, mình cũng là con gái mà có cảm nhận cái đinh ốc gì đâu, đời có bạn bè, gia đình, học tập và vui chơi, thế là đã dư thứ để nghĩ tới rồi.
Ấy vậy mà giờ mới thực sự cảm nhận được sự rối rắm đó, chắc là rối loạn tâm lý tuổi dậy thì, chỉ có điều là nó đến muộn quá xá lị luôn :v
Mà đã tới cái tuổi này rồi, tâm sự mấy vụ đó sao được nữa, trẻ con quá.
Nhưng mà vẫn thèm tâm sự ghê.
Giờ mới nhận thức rõ rằng hồi đó mình vô tâm đệ nhất luôn, thành nếp sống luôn. Kể cũng tệ, sống như vầy hình như là sai rồi.
Vì hầu hết những người mình quen đều quý mến mình.
Mà người quan tâm đến mình thì, haiz, như trên kia có tỉ tê rồi kìa. Tóm lại là mình nhớ đến già luôn, ở một ngày nào đó đã từng có người quan tâm đến mình. Mà thường thì khi họ làm mình đau, mình lại tự xóa chúng đi...
Hình như là sống sai rồi.
Khá buồn.
Thôi kệ, vô tâm vô tư là được rồi. Chỉ là, từ giờ sẽ tập cách thể hiện cá tính (gì đó) nhiều hơn một chút, thách người ta ghét...
- - -
À, éo le ở chỗ là mình chung nhóm với bạn ý rồi.
Ai sắp nhóm mà khéo quá chừng luôn đó. Đâu phải chỉ một mình mình đâu, mấy người có-vấn-đề khác cũng đều chung một chỗ cả :)) Mình không muốn thành nữ chính/phụ trong tiểu thuyết ngôn tình đâu, làm ơn, đường tình duyên của mình hãy đơn giản chút đi. Với cả, mình đã nén lòng cho nguội rồi, bình thường với bạn ý được rồi. Dù là nụ cười của bạn ý vẫn làm mình mất hồn, nhưng (hy vọng là) chỉ có vậy thôi.
Tim con gái lớn muộn, dễ liêu xiêu quá.
Lớn muộn khổ quá.
Ai rước mình về lẹ lẹ đi, cho mình có cơ hội chỉ nhìn về 1 người thôi. Vì hiện tại, mình đang tự khinh ghét bản thân đó. Ai đời trong tim lại có một lúc nhiều hơn 1 người cơ chứ... Không chấp nhận được.
- - -
À, hôm nay nhận được một tin kì lạ nữa, nhưng lười type vào quá =))
Đại khái là thằng H lên cơn cua đại r =)) Thấy hôm trước nó ngỏ ý cua mình là thấy nó bệnh lắm rồi =)) Giờ lại còn... :v
Dù là giỡn hay thiệt, thì câu trả lời của mình vẫn là thiệt.
- - -
Ngủ thôi, mai còn dậy sớm gọi thằng ròm dậy học bài.
Nhớ giọng của nó ghê, hy vọng sáng mai nó bắt máy.
- - -
Klq nhưng mà bookmark cái trang này lại, cần ghê: http://9gag.com/gag/aeNA4Zp (18 ways to tie a knot)
Còn cái này là cho BKT: http://forum.vietdesigner.net/threads/huong-dan-su-dung-cong-cu-co-ban-trong-photoshop.40841/
Subscribe to:
Posts (Atom)



