After this incident with my roller-coaster ride of feels,
I learned one thing,
one
important
thing,
that it does not take a lot of time to fall in love.
It's unexpected, and sometimes only take a blink's time.
It's so fast that you have to wonder if it's real.
Like, "Have I really fallen in love? Or this is just a big crush?"
But, to one point, after much thinking and struggling,
you realized it's much more than a crush.
Then, you get mad at yourself for being so soft.
Why the heck could I basically fall in love so recklessly, foolishly and quickly?
Am I that easy?
Am I that craving for companion?
I have always thought that I'm the type that would find it hard to fall for anyone.
I would have to learn everything about them, falling for them by small and heart-warming gestures and virtues.
I would take a lot of time choosing and considering, building trust step by step.
But no,
reality hit me hard on this one.
Countless times did I ask myself,
do I love him? Like, in the true sense of love? The love of a lifetime that people have always been talking about?
Or it's just all about physical attraction and my stupid hormones.
I'm still asking myself that.
Why do I dramatize things so hard this time?
Why does it hurt more, so much more, this time?
I don't know.
Maybe this is not love.
Something else, still very powerful, but not love.
But something keeps convincing me that it is. That I have really fallen in love without any self-control, nor any shield and protection.
It's still too fast for me to take in.
And the person is also not any good for me to fall into.
Now I'm determined that I'm not gonna be with him. But I think I need to be with someone, at least for a while, or I'll go crazy.
People are still allowed to go for a non-serious relationship, right?
It's only me who put too much burden on a relationship. I have not learnt how to take risks and give myself to someone who I have not yet believed that will stick with me till the end.
I don't want my secret boxes going around, shouting their lungs out for other people to hear. Some of them could be nasty to my secrets.
I cannot give out my trust like that.
I don't know if I should learn to do so.
But still,
I hold no grudge against having sex before marriage.
But I dearly want that, my first time have to belong to someone with love. Someone I love and loves me back.
I would still be OK if he leaves me someday.
At least at that time, that stage, he respects me and my body. He want us to be happy and loved. And I love him back too.
That's perfect enough for my first time,
if I can ever find that person.
I don't want to give my first time to some fackboy I date for fun. No.
So it's really important for me to fall in love first, before I can do that.
Then maybe I will seduce him hard enough to be with me, haha. And I shouldn't wait too long, since it would be very likely that he will lose his respect and interest soon enough.
---
This should be enough for the love talk session today.
I really hope that next time,I could fall for someone better. Of course, with more time. Not within just a blink like this.
Let's try to make it quick, since I really want to forget my current "love" already.
Please, my future pet, find me fast.
Wednesday, 22 February 2017
Monday, 20 February 2017
20.02.2017
Vậy là nó đã biết rồi.
Nó đã biết đêm đó mình có nghe nó nói. Nhưng chắc nó không biết mình nghe được đến đâu, biết được đến đâu.
Mình cũng không biết bây giờ nó nghĩ gì, hay tệ hơn nữa là chẳng nghĩ gì.
Nhưng ít ra, cái cách thông tin đến được với nó cũng là đúng ý mình nhất có thể rồi.
Mình comment câu đó lên, cũng một phần do muốn cả thế giới biết. Cảm giác nói những cái đau đớn nhất cho người lạ cũng rất dễ chịu, kiểu mình cũng chỉ là một người lạ khác chất đầy tâm sự mà chẳng ai biết, chẳng ai quen, có khi lại gặp được những người đồng cảnh ngộ, lại cùng xáp vào an ủi nhau một cách chân tình nhất.
Vậy nên nếu nó biết, cũng là do mình muốn cho cả thế giới biết mà thôi.
Nhưng cái ấm áp đó là, có 5 đứa bạn cấp 2 thôi, mà đứa nào cũng căng mắt dỏng tai lên lo lắng cho mình cả. Chúng nó nhìn biểu hiện của mình, nghe tâm tư của mình, rồi dặn nhau tránh những chỗ đau của mình ra, bảo bọc cho mình được những ngày đi chơi vui vẻ.
Chúng nó thực lòng tin rằng mình là người tốt, và nếu mình quen tên kia thì sẽ rất dễ thương. Chỉ là mình và hắn còn ngại, nên cần tụi nó giúp để tụi mình đến với nhau.
Thực sự cảm thấy rất rất dễ thương, và kiểu gì cũng tha thứ được hết, vì tụi nó đều có tâm thật tốt.
Và cái cách tụi nó giúp để cho tên kia thấy được cái comment ấy, thực sự khiến mình rất cảm động. Vì thực ra nếu như đã hiểu tính của hắn, thì dù nó có tự bắt gặp cái comment ấy ngày qua ngày, thì hắn cũng chẳng để tâm đâu. Hoặc có thì cũng chỉ hời hợt thôi.
Nhưng nhờ lũ bạn này, cái comment ấy được biết đến một cách thật nâng niu và đầy quan tâm.
Và dù hắn có không quan tâm đi chăng nữa, thì cũng đã có người quan tâm. Không phải quan tâm đến cái nội dung, mà là quan tâm đến mình, lo rằng mình không chịu nổi nữa, rằng mình buồn như vậy thật không ổn.
Hoặc quan tâm như cái kiểu couple kia cũng tốt, dù gì chúng nó cũng biết mình đang buồn, và xúi hắn phải làm gì đó đi.
Vui phát khóc lên được.
Vẫn là bittersweet, nhưng cảm giác này dịu dàng hơn hẳn.
---
Giờ ngồi đây, mình cũng tò mò không biết thằng Th nó đưa cái comment ấy cho hắn kiểu gì, có bàn luận gì với nhau không, có phỏng đoán gì không.
Lâu lắm rồi mới có cảm giác làm nữ chính phim Hường Quắc, drama queen các thể loại, haha. Không thể chối rằng cũng thấy khá vui vẻ hả hê kì lạ.
Cũng đỡ một cái là, mình đã bớt thích nó rồi. Cũng may là có Lùn nó backup, làm tai mắt cho mình nghe. Vì mình vốn không chịu nổi các hạng con trai con đứa đi nói xấu người cũ như vậy, xét nét và khinh mạn người ta như vậy.
Mình ít khi nào lên tiếng vì bình đẳng giới, vì tận sâu trong thâm tâm, mình vẫn nghĩ rằng con gái nên được đối xử dịu dàng và trân trọng, được bảo bọc và chở che. Vì dù có bình đẳng đến đâu đi chăng nữa, cá nhân mình vẫn không muốn được đối xử như đàn ông. Mà nếu đã mong muốn như vậy, thì không có tư cách lên tiếng về bình đẳng giới. Vì chuyện bình đẳng ở đây không chỉ là cào bằng về quyền lợi và sự tôn trọng một cách có lợi cho phụ nữ, mà đồng thời cũng cào bằng luôn những nghĩa vụ và trách nhiệm mà phụ nữ phải gồng gánh.
Khi đã muốn đứng lên cho bình đẳng giới, thì đừng yêu cầu ai mở cửa giúp mình, đừng mượn sức ai đó sửa giúp cái nóc nhà lệch gạch, đừng trông chờ sự ưu tiên đối xử từ phía bên kia thế giới.
Tóm lại, mình vẫn rất thiên vị trong chuyện, không người con gái nào đáng bị bới móc những vấn đề ấy ra để nói.
Đẹp, xấu , thơm hay không thơm, lùn, mập, vòng 1 thế nào.
Đương nhiên ai cũng có quyền phán xét. Nhưng không phải ai cũng có quyền lột trần chúng ra cho cả thế giới.
Không người con gái nào muốn phơi bày hết những gì mình có cho cả thế giới, dù hoàn cảnh có đẩy đưa đến thế nào đi chăng nữa. Có những cái con gái chỉ để lộ ra cho người mình đặt niềm tin vào. Những cái riêng tư thầm kín, khiếm khuyết lẫn tật nguyền.
Ấy vậy mà khi một thằng con trai không biết giữ gìn cho họ, xé toạc tất cả những vỏ bọc ấy ra, phơi bày những cái thô mộc nhất, riêng tư nhất, dễ tổn thương nhất của người con gái từng tin tưởng mình, chuyện ấy nó khốn nạn và đáng khinh đến chừng nào.
Những chi tiết bị lôi ra ấy, chúng không phải là cái đáng để bị trách, không đáng để bị dèm pha. Chúng chỉ là những chi tiết hiện ra trước mắt, dù xấu dù đẹp cũng không nói được gì đến những thứ cất giữ bên trong.
Còn bao nhiêu thói đời cần được cân nhắc hơn. Cô ấy có thiện lương không, có tốt với chó mèo không. Cô ấy có nghị lực không, phải bôn ba hay được cưng chiều. Cô ấy có thật lòng không, hay lúc nào cũng đầy hoài nghi và cảnh giác. Cô ấy đã học những gì, đi những đâu. Cô ấy ước mơ gì. Cô ấy thích nghe nhạc gì lúc phiền muộn, và nơi nào cho cô ấy tìm chút bình yên. Cô ấy đã tìm được lối thoát chưa, bất kỳ đâu.
Và, cô ấy có biết rằng mình đang đặt niềm tin và tâm sự cho một người chẳng mảy may quan tâm không?
Những điều ấy, bất kỳ ai, dù có xấu xí đến đâu, hôi hám đến độ nào, phóng đãng với những ai, cũng đáng được có, đáng được lắng nghe, được một cái vỗ vai thông cảm.
Nếu cảm thấy bản thân chẳng muốn quan tâm vì bất kỳ lý do gì, thì bảo họ im đi, đừng kể nữa, vì tôi không quan tâm. Tự biết biến đi chỗ khác. Đừng ra vẻ ta đây ấm áp và hiểu biết, sẵn sàng xoa dịu mọi nỗi đau chất chứa, trong khi lòng lại đầy ắp khinh thường và nhẫn tâm. Và đừng có tham lam bới móc những bùn lầy của người khác để trét lên mặt, nhồi vào họng mình để ói ra hòng tỏ vẻ hay ho.
Nực cười.
Đang chửi chung chứ không phải riêng ai. Đang quy chụp cả lũ đàn ông lại chửi một lượt, cào ra hết những phẫn nộ lâu nay về cái thói quen đáng chê cười ấy.
Nhưng những thành kiến này đã ăn sâu vào máu mình tới độ, mình sẽ không không không bao giờ chấp nhận tin tưởng một con người như vậy. Đừng có mơ mình tâm sự những góc tối trong lòng, những xấu xa, tật nguyền không ai biết. Đừng có hy vọng mình tin tưởng hay yêu thương, và mở lòng bao dung cho những sai lầm, tổn thương mà người có thể gây ra vì những khoảnh khắc như vậy, những ấu trĩ như vậy.
Vì mình không muốn trở nên trần trụi như vậy trước mặt thiên hạ.
Mình không muốn những gì khiến mình đau nhất, tổn thương nhất, tự ti và nhạy cảm nhất bị bàn tán một cách thiếu trân trọng và vô cảm, châm biếm như vậy.
Dù yêu thương nhiều đến đâu, thì cái giá đó, mình cũng không muốn trả.
Huống chi giờ đã yêu được bao nhiêu đâu. Chỉ là chút tình cảm không lý trí. Chút dằn vặt, cuốn hút, hạnh phúc do bản năng mà có. Chút dựa dẫm, hy vọng đến huyễn hoặc, dù mạnh mẽ nhưng không thể tồn tại một mình.
Tình cảm của mình không đủ mạnh mẽ để tự tồn tại mà không có niềm tin.
Vậy nên, nếu bây giờ niềm tin đã tan nát như thế này, thì cho cái tình cảm này chết luôn đi.
Dù nó có mạnh đến đâu, có rù quến đến đâu đi chăng nữa, có làm mình mất kiểm soát đến mức nào đi chăng nữa,
cũng vẫn là cho nó chết đi.
---
Những lần viết được theo cảm xúc như thế này, cảm thấy rất dễ chịu. Vì có thể nhiều năm sau đọc lại, vẫn thầy rằng bản thân cũng đã có vài lúc sống thật với chính mình.
Bao khổ đau, muộn phiền, hạnh phúc, không cái gì là không có giá trị cả.
Trước mắt là, đoạn tình cảm này, hãy cứ để nó phớt qua và làm cho mình vui vẻ. Vì sớm muộn gì, nó cũng sẽ chết thôi. Không việc chi phải quá lo lắng về nó. Nếu đã không thể ngăn nó lại (vì đám bạn kia sẽ chẳng để mình yên với kèo này đâu), thì có lẽ nên vô tư mà xẹm nhẹ nó đi một chút. Chỉ là chuyện chơi thôi, không sao cả.
Đừng nghĩ nhiều nữa, đừng bắt những rung động này gánh thêm trọng trách của tương lai cả đời nữa. Nó nhỏ xíu hà chứ có phải mạnh mẽ to lớn gì đâu.
Hãy cứ để mọi thứ tự nhiên, buông thả một chút, bất cần một chút, giữ mình một chút, vì người dành cho mình vẫn chưa lột kén xuất hiện đâu.
Mình sẽ vui vẻ chờ, và tận hưởng hết. Tất cả những mâu thuẫn này, đớn đau này, giằng xé này, mình ôm lấy hết.
Vì sống mà không có cảm xúc thì còn gì vui?
Nó đã biết đêm đó mình có nghe nó nói. Nhưng chắc nó không biết mình nghe được đến đâu, biết được đến đâu.
Mình cũng không biết bây giờ nó nghĩ gì, hay tệ hơn nữa là chẳng nghĩ gì.
Nhưng ít ra, cái cách thông tin đến được với nó cũng là đúng ý mình nhất có thể rồi.
Mình comment câu đó lên, cũng một phần do muốn cả thế giới biết. Cảm giác nói những cái đau đớn nhất cho người lạ cũng rất dễ chịu, kiểu mình cũng chỉ là một người lạ khác chất đầy tâm sự mà chẳng ai biết, chẳng ai quen, có khi lại gặp được những người đồng cảnh ngộ, lại cùng xáp vào an ủi nhau một cách chân tình nhất.
Vậy nên nếu nó biết, cũng là do mình muốn cho cả thế giới biết mà thôi.
Nhưng cái ấm áp đó là, có 5 đứa bạn cấp 2 thôi, mà đứa nào cũng căng mắt dỏng tai lên lo lắng cho mình cả. Chúng nó nhìn biểu hiện của mình, nghe tâm tư của mình, rồi dặn nhau tránh những chỗ đau của mình ra, bảo bọc cho mình được những ngày đi chơi vui vẻ.
Chúng nó thực lòng tin rằng mình là người tốt, và nếu mình quen tên kia thì sẽ rất dễ thương. Chỉ là mình và hắn còn ngại, nên cần tụi nó giúp để tụi mình đến với nhau.
Thực sự cảm thấy rất rất dễ thương, và kiểu gì cũng tha thứ được hết, vì tụi nó đều có tâm thật tốt.
Và cái cách tụi nó giúp để cho tên kia thấy được cái comment ấy, thực sự khiến mình rất cảm động. Vì thực ra nếu như đã hiểu tính của hắn, thì dù nó có tự bắt gặp cái comment ấy ngày qua ngày, thì hắn cũng chẳng để tâm đâu. Hoặc có thì cũng chỉ hời hợt thôi.
Nhưng nhờ lũ bạn này, cái comment ấy được biết đến một cách thật nâng niu và đầy quan tâm.
Và dù hắn có không quan tâm đi chăng nữa, thì cũng đã có người quan tâm. Không phải quan tâm đến cái nội dung, mà là quan tâm đến mình, lo rằng mình không chịu nổi nữa, rằng mình buồn như vậy thật không ổn.
Hoặc quan tâm như cái kiểu couple kia cũng tốt, dù gì chúng nó cũng biết mình đang buồn, và xúi hắn phải làm gì đó đi.
Vui phát khóc lên được.
Vẫn là bittersweet, nhưng cảm giác này dịu dàng hơn hẳn.
---
Giờ ngồi đây, mình cũng tò mò không biết thằng Th nó đưa cái comment ấy cho hắn kiểu gì, có bàn luận gì với nhau không, có phỏng đoán gì không.
Lâu lắm rồi mới có cảm giác làm nữ chính phim Hường Quắc, drama queen các thể loại, haha. Không thể chối rằng cũng thấy khá vui vẻ hả hê kì lạ.
Cũng đỡ một cái là, mình đã bớt thích nó rồi. Cũng may là có Lùn nó backup, làm tai mắt cho mình nghe. Vì mình vốn không chịu nổi các hạng con trai con đứa đi nói xấu người cũ như vậy, xét nét và khinh mạn người ta như vậy.
Mình ít khi nào lên tiếng vì bình đẳng giới, vì tận sâu trong thâm tâm, mình vẫn nghĩ rằng con gái nên được đối xử dịu dàng và trân trọng, được bảo bọc và chở che. Vì dù có bình đẳng đến đâu đi chăng nữa, cá nhân mình vẫn không muốn được đối xử như đàn ông. Mà nếu đã mong muốn như vậy, thì không có tư cách lên tiếng về bình đẳng giới. Vì chuyện bình đẳng ở đây không chỉ là cào bằng về quyền lợi và sự tôn trọng một cách có lợi cho phụ nữ, mà đồng thời cũng cào bằng luôn những nghĩa vụ và trách nhiệm mà phụ nữ phải gồng gánh.
Khi đã muốn đứng lên cho bình đẳng giới, thì đừng yêu cầu ai mở cửa giúp mình, đừng mượn sức ai đó sửa giúp cái nóc nhà lệch gạch, đừng trông chờ sự ưu tiên đối xử từ phía bên kia thế giới.
Tóm lại, mình vẫn rất thiên vị trong chuyện, không người con gái nào đáng bị bới móc những vấn đề ấy ra để nói.
Đẹp, xấu , thơm hay không thơm, lùn, mập, vòng 1 thế nào.
Đương nhiên ai cũng có quyền phán xét. Nhưng không phải ai cũng có quyền lột trần chúng ra cho cả thế giới.
Không người con gái nào muốn phơi bày hết những gì mình có cho cả thế giới, dù hoàn cảnh có đẩy đưa đến thế nào đi chăng nữa. Có những cái con gái chỉ để lộ ra cho người mình đặt niềm tin vào. Những cái riêng tư thầm kín, khiếm khuyết lẫn tật nguyền.
Ấy vậy mà khi một thằng con trai không biết giữ gìn cho họ, xé toạc tất cả những vỏ bọc ấy ra, phơi bày những cái thô mộc nhất, riêng tư nhất, dễ tổn thương nhất của người con gái từng tin tưởng mình, chuyện ấy nó khốn nạn và đáng khinh đến chừng nào.
Những chi tiết bị lôi ra ấy, chúng không phải là cái đáng để bị trách, không đáng để bị dèm pha. Chúng chỉ là những chi tiết hiện ra trước mắt, dù xấu dù đẹp cũng không nói được gì đến những thứ cất giữ bên trong.
Còn bao nhiêu thói đời cần được cân nhắc hơn. Cô ấy có thiện lương không, có tốt với chó mèo không. Cô ấy có nghị lực không, phải bôn ba hay được cưng chiều. Cô ấy có thật lòng không, hay lúc nào cũng đầy hoài nghi và cảnh giác. Cô ấy đã học những gì, đi những đâu. Cô ấy ước mơ gì. Cô ấy thích nghe nhạc gì lúc phiền muộn, và nơi nào cho cô ấy tìm chút bình yên. Cô ấy đã tìm được lối thoát chưa, bất kỳ đâu.
Và, cô ấy có biết rằng mình đang đặt niềm tin và tâm sự cho một người chẳng mảy may quan tâm không?
Những điều ấy, bất kỳ ai, dù có xấu xí đến đâu, hôi hám đến độ nào, phóng đãng với những ai, cũng đáng được có, đáng được lắng nghe, được một cái vỗ vai thông cảm.
Nếu cảm thấy bản thân chẳng muốn quan tâm vì bất kỳ lý do gì, thì bảo họ im đi, đừng kể nữa, vì tôi không quan tâm. Tự biết biến đi chỗ khác. Đừng ra vẻ ta đây ấm áp và hiểu biết, sẵn sàng xoa dịu mọi nỗi đau chất chứa, trong khi lòng lại đầy ắp khinh thường và nhẫn tâm. Và đừng có tham lam bới móc những bùn lầy của người khác để trét lên mặt, nhồi vào họng mình để ói ra hòng tỏ vẻ hay ho.
Nực cười.
Đang chửi chung chứ không phải riêng ai. Đang quy chụp cả lũ đàn ông lại chửi một lượt, cào ra hết những phẫn nộ lâu nay về cái thói quen đáng chê cười ấy.
Nhưng những thành kiến này đã ăn sâu vào máu mình tới độ, mình sẽ không không không bao giờ chấp nhận tin tưởng một con người như vậy. Đừng có mơ mình tâm sự những góc tối trong lòng, những xấu xa, tật nguyền không ai biết. Đừng có hy vọng mình tin tưởng hay yêu thương, và mở lòng bao dung cho những sai lầm, tổn thương mà người có thể gây ra vì những khoảnh khắc như vậy, những ấu trĩ như vậy.
Vì mình không muốn trở nên trần trụi như vậy trước mặt thiên hạ.
Mình không muốn những gì khiến mình đau nhất, tổn thương nhất, tự ti và nhạy cảm nhất bị bàn tán một cách thiếu trân trọng và vô cảm, châm biếm như vậy.
Dù yêu thương nhiều đến đâu, thì cái giá đó, mình cũng không muốn trả.
Huống chi giờ đã yêu được bao nhiêu đâu. Chỉ là chút tình cảm không lý trí. Chút dằn vặt, cuốn hút, hạnh phúc do bản năng mà có. Chút dựa dẫm, hy vọng đến huyễn hoặc, dù mạnh mẽ nhưng không thể tồn tại một mình.
Tình cảm của mình không đủ mạnh mẽ để tự tồn tại mà không có niềm tin.
Vậy nên, nếu bây giờ niềm tin đã tan nát như thế này, thì cho cái tình cảm này chết luôn đi.
Dù nó có mạnh đến đâu, có rù quến đến đâu đi chăng nữa, có làm mình mất kiểm soát đến mức nào đi chăng nữa,
cũng vẫn là cho nó chết đi.
---
Những lần viết được theo cảm xúc như thế này, cảm thấy rất dễ chịu. Vì có thể nhiều năm sau đọc lại, vẫn thầy rằng bản thân cũng đã có vài lúc sống thật với chính mình.
Bao khổ đau, muộn phiền, hạnh phúc, không cái gì là không có giá trị cả.
Trước mắt là, đoạn tình cảm này, hãy cứ để nó phớt qua và làm cho mình vui vẻ. Vì sớm muộn gì, nó cũng sẽ chết thôi. Không việc chi phải quá lo lắng về nó. Nếu đã không thể ngăn nó lại (vì đám bạn kia sẽ chẳng để mình yên với kèo này đâu), thì có lẽ nên vô tư mà xẹm nhẹ nó đi một chút. Chỉ là chuyện chơi thôi, không sao cả.
Đừng nghĩ nhiều nữa, đừng bắt những rung động này gánh thêm trọng trách của tương lai cả đời nữa. Nó nhỏ xíu hà chứ có phải mạnh mẽ to lớn gì đâu.
Hãy cứ để mọi thứ tự nhiên, buông thả một chút, bất cần một chút, giữ mình một chút, vì người dành cho mình vẫn chưa lột kén xuất hiện đâu.
Mình sẽ vui vẻ chờ, và tận hưởng hết. Tất cả những mâu thuẫn này, đớn đau này, giằng xé này, mình ôm lấy hết.
Vì sống mà không có cảm xúc thì còn gì vui?
Friday, 17 February 2017
16.02.2017
Sao mình cứ dính thính của những người thật tệ ấy nhỉ.
Mình biết nó rất vui, rất rất rất vui luôn. Và chắc cũng không tới nỗi không thèm đếm xỉa gì đến công sức của mình, vì mình biết nếu mình la lên thì nó cũng sẽ xun xoe chạy lại an ủi và thề sống thề chết rằng nó đội ơn mình lên đầu cho mình vui vẻ mà quên đi.
Nhưng sau đợt này cũng đủ biết, trong thâm tâm của nó, sự giúp đỡ của mình không quan trọng như mình nghĩ. Chắc mình chỉ là người dẫn lối, người bạn có tâm, còn lại là do khả năng và sự cố gắng của nó.
Ừ thì cũng đúng thôi.
Đâu phải ai cũng coi mình như trời và coi trời như vung.
Nhưng mà buồn.
Buồn lắm. Buồn chẳng đáng.
Chỉ muốn buồn thật buồn cho chết hẳn cái tâm đi. Cho đừng phải nghĩ về nữa.
Này không phải chỉ là buồn về chuyện tình cảm. Mà tình bạn cũng bị sứt mẻ nữa. Mình sợ rằng khi mình đã thuyết phục bản thân không thích nó nữa, mình cũng sẽ không thể làm bạn với nó nữa luôn, vì đã không thể chấp nhận được nữa rồi.
Muốn chết tâm đâu có dễ.
Mà muốn chết tâm để không phải nghĩ về nữa, lại còn khó khăn hơn, dễ sa lầy thêm lần nữa.
Mình vẫn còn thích nó, đương nhiên mình có nhiều tưởng tượng, nhiều kỳ vọng vào việc nó sẽ cảm kích mình thế nào, vui vẻ cảm ơn minh thế nào, và còn nhiều viễn cảnh nữa.
Nhưng không cái nào trong đó là về nó bơ tin nhắn mình, và chẳng nói riêng được thêm lời nào suốt 2 ngày sau đó.
Thật sự không hề nghĩ nó lại tệ tới vậy.
Thất vọng tràn trề luôn.
Chắc do mình niềm nở quá, dễ dãi với nhiệt tình quá, nên bị xem như đương nhiên.
Cơ bản mình cũng không hối hận khi giới thiệu nó vào đó và giúp nó như vậy. Nói một cách tính toán, thì nó vẫn đã chịu mình một cái ơn. Mình cũng đã xây dựng được hình ảnh tốt. Mình cũng học được thêm từ chính trường hợp của nó lúc phỏng vấn.
Nhưng những cái như vậy, chỉ là những cái mình ép bản thân nghĩ tới thôi.
Chứ giờ cảm giác theo bản năng vẫn là buồn.
Mình sợ sau vụ này tim mình chắc nguội luôn quá.
Thích một người, sao bao giờ đối với mình cũng buồn quá.
Đó giờ cũng mới trải nghiệm cảm giác, tuyệt vọng vậy mà hy vọng cũng nhiều như vậy. Tuyệt vọng vì nó quá tệ. Và cũng hy vọng là nó không đến nỗi như vậy.
Mình hết thuốc chữa rồi.
Mình nuôi hy vọng, không phải chỉ vì mình thích nó, mà còn là vì mình là bạn nó. Mà bạn mình thì mình vẫn luôn tin tưởng, dù nó đúng hay nó sai thì đối với mình nó vẫn đúng. Mình mù quáng vậy đó.
Nên mình tin, là nó vẫn tốt, nó không nghĩ xấu như vậy. Nó vô tâm và lười biếng, nhưng nó tốt tính. Mình vẫn thuyết phục bản thân tin như vậy.
.
Phải quên đi thôi.
Còn quá nhiều việc phải làm, phải đi, phải tìm hiểu.
Cố lên nào.
Mình biết nó rất vui, rất rất rất vui luôn. Và chắc cũng không tới nỗi không thèm đếm xỉa gì đến công sức của mình, vì mình biết nếu mình la lên thì nó cũng sẽ xun xoe chạy lại an ủi và thề sống thề chết rằng nó đội ơn mình lên đầu cho mình vui vẻ mà quên đi.
Nhưng sau đợt này cũng đủ biết, trong thâm tâm của nó, sự giúp đỡ của mình không quan trọng như mình nghĩ. Chắc mình chỉ là người dẫn lối, người bạn có tâm, còn lại là do khả năng và sự cố gắng của nó.
Ừ thì cũng đúng thôi.
Đâu phải ai cũng coi mình như trời và coi trời như vung.
Nhưng mà buồn.
Buồn lắm. Buồn chẳng đáng.
Chỉ muốn buồn thật buồn cho chết hẳn cái tâm đi. Cho đừng phải nghĩ về nữa.
Này không phải chỉ là buồn về chuyện tình cảm. Mà tình bạn cũng bị sứt mẻ nữa. Mình sợ rằng khi mình đã thuyết phục bản thân không thích nó nữa, mình cũng sẽ không thể làm bạn với nó nữa luôn, vì đã không thể chấp nhận được nữa rồi.
Muốn chết tâm đâu có dễ.
Mà muốn chết tâm để không phải nghĩ về nữa, lại còn khó khăn hơn, dễ sa lầy thêm lần nữa.
Mình vẫn còn thích nó, đương nhiên mình có nhiều tưởng tượng, nhiều kỳ vọng vào việc nó sẽ cảm kích mình thế nào, vui vẻ cảm ơn minh thế nào, và còn nhiều viễn cảnh nữa.
Nhưng không cái nào trong đó là về nó bơ tin nhắn mình, và chẳng nói riêng được thêm lời nào suốt 2 ngày sau đó.
Thật sự không hề nghĩ nó lại tệ tới vậy.
Thất vọng tràn trề luôn.
Chắc do mình niềm nở quá, dễ dãi với nhiệt tình quá, nên bị xem như đương nhiên.
Cơ bản mình cũng không hối hận khi giới thiệu nó vào đó và giúp nó như vậy. Nói một cách tính toán, thì nó vẫn đã chịu mình một cái ơn. Mình cũng đã xây dựng được hình ảnh tốt. Mình cũng học được thêm từ chính trường hợp của nó lúc phỏng vấn.
Nhưng những cái như vậy, chỉ là những cái mình ép bản thân nghĩ tới thôi.
Chứ giờ cảm giác theo bản năng vẫn là buồn.
Mình sợ sau vụ này tim mình chắc nguội luôn quá.
Thích một người, sao bao giờ đối với mình cũng buồn quá.
Đó giờ cũng mới trải nghiệm cảm giác, tuyệt vọng vậy mà hy vọng cũng nhiều như vậy. Tuyệt vọng vì nó quá tệ. Và cũng hy vọng là nó không đến nỗi như vậy.
Mình hết thuốc chữa rồi.
Mình nuôi hy vọng, không phải chỉ vì mình thích nó, mà còn là vì mình là bạn nó. Mà bạn mình thì mình vẫn luôn tin tưởng, dù nó đúng hay nó sai thì đối với mình nó vẫn đúng. Mình mù quáng vậy đó.
Nên mình tin, là nó vẫn tốt, nó không nghĩ xấu như vậy. Nó vô tâm và lười biếng, nhưng nó tốt tính. Mình vẫn thuyết phục bản thân tin như vậy.
.
Phải quên đi thôi.
Còn quá nhiều việc phải làm, phải đi, phải tìm hiểu.
Cố lên nào.
Thursday, 9 February 2017
09.02.2017
How come that I cannot imagine any future with you,
while I still love you this much?
.
I can't imagine how we can deal with life together,
through all ups and downs.
I've never seen you being through things like that. If you've ever been through them.
.
I don't know if I can be gentle enough to embrace all of your imperfections, understanding enough to stick with you through every choice you make. Every choice we make.
I don't even know if you're faithful.
.
I can't imagine how can I be proud of you in front of my parents and friends,
and I don't dare imagine that you would change because of me. Change into the person I need for my life.
Because right now, you aren't. I need you to change. But I can't force you to do so.
.
I can't imagine all that. They all seem impossible.
But I don't know. This is the very first time I want them to happen. I want to make them happen.
Normally, I only feel this way about myself. Fulfilling my dream. Imagine things and make them happen. Like saving for a small apartment and plant some trees.
They are my calls, and at least I can try to accomplish them.
But now it's not my call to make. It's yours. And I can't do anything about it.
I don't have the right to. Who am I to force someone to change the way I like?
I understand that.
I want to. But I won't do it.
You are you. And if we can't make it together, it's ok,
Because love only is never enough for a future together. It takes a lot more than that.
.
So I still love you,
but I will try to wait and look for my future, patiently.
Wish you be well, too.
while I still love you this much?
.
I can't imagine how we can deal with life together,
through all ups and downs.
I've never seen you being through things like that. If you've ever been through them.
.
I don't know if I can be gentle enough to embrace all of your imperfections, understanding enough to stick with you through every choice you make. Every choice we make.
I don't even know if you're faithful.
.
I can't imagine how can I be proud of you in front of my parents and friends,
and I don't dare imagine that you would change because of me. Change into the person I need for my life.
Because right now, you aren't. I need you to change. But I can't force you to do so.
.
I can't imagine all that. They all seem impossible.
But I don't know. This is the very first time I want them to happen. I want to make them happen.
Normally, I only feel this way about myself. Fulfilling my dream. Imagine things and make them happen. Like saving for a small apartment and plant some trees.
They are my calls, and at least I can try to accomplish them.
But now it's not my call to make. It's yours. And I can't do anything about it.
I don't have the right to. Who am I to force someone to change the way I like?
I understand that.
I want to. But I won't do it.
You are you. And if we can't make it together, it's ok,
Because love only is never enough for a future together. It takes a lot more than that.
.
So I still love you,
but I will try to wait and look for my future, patiently.
Wish you be well, too.
Wednesday, 8 February 2017
08.02.2017
Sometimes, I think,
If we are ever in a relationship, then maybe, just maybe, I might get radiant with happiness.
.
Just a thought.
If we are ever in a relationship, then maybe, just maybe, I might get radiant with happiness.
.
Just a thought.
Tuesday, 7 February 2017
07.02.2017
I have been waiting for him to say that he loves me. Looking at my eyes, while I'm wide awake.
But he didn't. He never did.
.
.
.
.
I'm just not sure how much longer I can wait. How far can I endure this sadness. How long it's gonna be before I shut down everything and just simply forget.
I don't want to forget.
Not right now.
It has been too sweet to be let go.
Bittersweet,
to be honest.
But the sweet part is enough to hold me back.
I want to hug him. I want to share my secrets. I want to be smiling with him and be appreciated by him.
But I also know,
that nothing will come out as I want and expected.
Nothing is gonna be like my dreams. Even when it's theoretically accurate.
.
.
.
I wanna hold his hands - which we kinda did. I want to kiss - which we did too. I want to snuggle into his warmth and forget about the world.
This one, I haven't had the guts to do yet.
It would mean taking down every single armor I have left. Every shield, every layer - just like what I did to the last lover, and got nothing back but pain and loneliness.
I am too freaked out to ever do that again. With a person who is too much alike the previous one. With a situation where I can predict almost every detail, because I've already been through it.
.
.
.
.
I'm too scared to love you.
But I already did.
And you love me back.
But you left me alone again, with my fights, after everything I've told you about my struggles.
So how is it love?
How is it the love I want?
.
I love you, but I don't want to.
And that's why I can't get out of my sadness.
Because I'm still loving you. And it saddens me just too much.
.
Maybe you're the same.
You love me. But not my burden.
You can challenge your burden, but you're scared about facing another one.
Mine.
.
I don't know for sure,
but I think if you are brave enough to step up now,
stupid enough to face all odds,
love me enough to stop caring about life and everything else,
maybe, just maybe, I will leave my world behind too,
and take your hand.
Because it is you whom I love. After such a long time.
.
But you took a step backwards.
One step. Two steps.
.
Out of sight.
.
And they're killing me. Your steps backwards.
.
But I understand. I embrace the pain with ease.
It's simply just a choice. You made yours.
Maybe I will wait a little bit longer to make mine.
.
.
.
.
I just wish I am stronger to love you. I wish we met earlier and faced this dilemma sooner.
So no one would have come between us. Before you.
.
Miss you already.
But he didn't. He never did.
.
.
.
.
I'm just not sure how much longer I can wait. How far can I endure this sadness. How long it's gonna be before I shut down everything and just simply forget.
I don't want to forget.
Not right now.
It has been too sweet to be let go.
Bittersweet,
to be honest.
But the sweet part is enough to hold me back.
I want to hug him. I want to share my secrets. I want to be smiling with him and be appreciated by him.
But I also know,
that nothing will come out as I want and expected.
Nothing is gonna be like my dreams. Even when it's theoretically accurate.
.
.
.
I wanna hold his hands - which we kinda did. I want to kiss - which we did too. I want to snuggle into his warmth and forget about the world.
This one, I haven't had the guts to do yet.
It would mean taking down every single armor I have left. Every shield, every layer - just like what I did to the last lover, and got nothing back but pain and loneliness.
I am too freaked out to ever do that again. With a person who is too much alike the previous one. With a situation where I can predict almost every detail, because I've already been through it.
.
.
.
.
I'm too scared to love you.
But I already did.
And you love me back.
But you left me alone again, with my fights, after everything I've told you about my struggles.
So how is it love?
How is it the love I want?
.
I love you, but I don't want to.
And that's why I can't get out of my sadness.
Because I'm still loving you. And it saddens me just too much.
.
Maybe you're the same.
You love me. But not my burden.
You can challenge your burden, but you're scared about facing another one.
Mine.
.
I don't know for sure,
but I think if you are brave enough to step up now,
stupid enough to face all odds,
love me enough to stop caring about life and everything else,
maybe, just maybe, I will leave my world behind too,
and take your hand.
Because it is you whom I love. After such a long time.
.
But you took a step backwards.
One step. Two steps.
.
Out of sight.
.
And they're killing me. Your steps backwards.
.
But I understand. I embrace the pain with ease.
It's simply just a choice. You made yours.
Maybe I will wait a little bit longer to make mine.
.
.
.
.
I just wish I am stronger to love you. I wish we met earlier and faced this dilemma sooner.
So no one would have come between us. Before you.
.
Miss you already.
Monday, 6 February 2017
06.02.2017
Cuối cùng mình cũng đã làm được, đã thử được.
Đọc lại mới thấy hồi tháng 11 đã có một lần quắn quéo rồi, và cũng đã ước làm thế nào biết được tình cảm của người ta. Và dù là méo nhớ đến điều ước đó nhưng cũng đã thực hiện được rồi.
Ôm có, hôn có, nắm tay có, vuốt ve xoa đầu dỗ dành có. Vì hắn tưởng mình đang ngủ như chết nên mới dám làm vậy. Nhưng vấn đề là hắn không biết rằng, uống 1 chai bia thì mình ngủ chứ uống 2-3 chai mà còn mix đủ loại kiểu đó thì làm đéo gì mà ngủ được, bị lên huyết áp cmnl, và nhờ vậy mình mới đủ sức thức nguyên đêm để canh hắn.
Và hậu quả của việc canh me thử người thử ta mà giờ đầu mình nó như cái mớ bòng bong.
Mình cả đời chắc cũng không quên được cái hôn cái ôm ấy. Nó ấm mà ngọt mà đau lòng tê tái. Cả hắn chắc cũng thức cả đêm, cứ mỗi lần mình trở mình là hắn biết. Mình cũng thức cả đêm, lâu lâu hắn ngủ được thì mình mở mắt ngắm và dỏng tai nghe hắn thở.
Giờ cũng chẳng biết phải nghĩ gì nữa. Nhưng mà làm việc không vô. Kiểu mình có thể ngồi thẫn thờ cả ngày chỉ để nghĩ về hôm qua. Về hắn. Về những gì đã có thể xảy ra và những gì không thể. Về mình ở đâu và hắn ở đâu và nếu muốn tiến lại với nhau thì phải đi đâu.
Nếu không, mối quan hệ sẽ chỉ dừng lai ở việc trộm nhớ và những cái hôn len lén suốt đêm dài.
...Với lại buồn ngủ nữa. Thức nguyên đêm chết hết bao nhiêu tế bào não rồi không biết.
Mình thích hắn. Mình thích cảm giác ở cạnh hắn, để hắn thương. Nhưng mình cũng không thích hắn. Quá nhiều thứ để không thích. Chưa thể chấp nhận được hết con người nó.
Nên là cứ day dứt vậy thôi.
Wednesday, 21 December 2016
21.12.2016
Hôm nay mình làm một việc hơi tốt. Và tự nhiên nhận ra nhiều thứ thật lạ.
Mình vốn chỉ biết đến bản thân thôi, ít khi nào chịu đưa mắt quan sát, nhìn ngó xung quanh lắm. Nên nhiều lúc cũng không phải do quá phũ, mà chỉ đơn giản là không nghe không nhìn không thấy không giúp thôi. Nên mình vẫn là kẻ xấu. Xấu vì sự vô tâm vô duyên.
Nhưng mà, nhắc lại, hôm nay mình làm một việc hơi tốt.
Chỉ đơn giản là trong cái bãi xe lồi lõm hôm nay, mình đưa tay kéo giúp chị kia một chiếc SH mode nặng trịch ra khỏi đống ổ gà ổ chim, khi xung quanh mọi người đều đang nhăn nhó đợi chờ vì chị làm tắc hàng. Thật ra mình cũng nhăn nhó. Trong 2 lần chị nỗ lực kéo cái cục nợ ấy ra, thì mình đã khó chịu trong lần đầu, nhưng tới lần sau thì phản xạ ở đâu đó khiến mình nhảy ra kéo hộ.
Có thể đó là phản xạ muốn được về cho nhanh vì đầu đang nhức buốt đến nổi da gà da vịt. Có thể đó là phản xạ tích tụ từ bao bài post Humans of every freaking country. Có thể đó là phản xạ do đồng cảm vì những lúc lấy xe mình cũng ước có một ai đó ở phía sau kéo đít xe phụ.
Nhưng dù phản xạ ấy đến từ cái gì đi chăng nữa, nó cũng đến rất nhanh mà mình chưa kịp suy nghĩ.
Mà quan trọng và ngạc nhiên hơn cả, đó là phút giật mình của những người xung quanh. Bừng tỉnh. Nhận ra lúc đó mình nên làm việc tốt chứ không nên đứng đó nhăn. Nhưng những cơn đau đầu và nhừng mệt mỏi chán chường của cuộc sống hằng ngày đã đè bẹp chuyện đó đi mất rồi.
Tất cả chỉ cần một người giật mình tỉnh giấc, mọi người xung quanh cũng sẽ tỉnh ngủ theo.
Và bỗng dưng không khí nhẹ nhàng hơn hẳn. Câu chuyện trở thành một người gặp khó khăn và một người giúp, chứ không còn là câu chuyện về một con mẹ yếu đuối chậm chạp xúi quẩy làm kẹt đường nữa.
Kiểu như mình nhận ra là, làm việc tốt nó không lan tỏa một cách rõ ràng và dễ thấy. Nó như ngồi fill cây mana của thằng tướng yêu thích nhất, tích đủ mana nó mới bùng nổ lên ulti được. Lòng tồt nó sẽ tích tụ dần, để đến một ngày nó trở thành chuyện bình thường. Kiểu giúp họ tiếp thu dần lại được, à lúc này làm việc tốt được nè, làm làm ~~
Cũng hay.
Mình vốn chỉ biết đến bản thân thôi, ít khi nào chịu đưa mắt quan sát, nhìn ngó xung quanh lắm. Nên nhiều lúc cũng không phải do quá phũ, mà chỉ đơn giản là không nghe không nhìn không thấy không giúp thôi. Nên mình vẫn là kẻ xấu. Xấu vì sự vô tâm vô duyên.
Nhưng mà, nhắc lại, hôm nay mình làm một việc hơi tốt.
Chỉ đơn giản là trong cái bãi xe lồi lõm hôm nay, mình đưa tay kéo giúp chị kia một chiếc SH mode nặng trịch ra khỏi đống ổ gà ổ chim, khi xung quanh mọi người đều đang nhăn nhó đợi chờ vì chị làm tắc hàng. Thật ra mình cũng nhăn nhó. Trong 2 lần chị nỗ lực kéo cái cục nợ ấy ra, thì mình đã khó chịu trong lần đầu, nhưng tới lần sau thì phản xạ ở đâu đó khiến mình nhảy ra kéo hộ.
Có thể đó là phản xạ muốn được về cho nhanh vì đầu đang nhức buốt đến nổi da gà da vịt. Có thể đó là phản xạ tích tụ từ bao bài post Humans of every freaking country. Có thể đó là phản xạ do đồng cảm vì những lúc lấy xe mình cũng ước có một ai đó ở phía sau kéo đít xe phụ.
Nhưng dù phản xạ ấy đến từ cái gì đi chăng nữa, nó cũng đến rất nhanh mà mình chưa kịp suy nghĩ.
Mà quan trọng và ngạc nhiên hơn cả, đó là phút giật mình của những người xung quanh. Bừng tỉnh. Nhận ra lúc đó mình nên làm việc tốt chứ không nên đứng đó nhăn. Nhưng những cơn đau đầu và nhừng mệt mỏi chán chường của cuộc sống hằng ngày đã đè bẹp chuyện đó đi mất rồi.
Tất cả chỉ cần một người giật mình tỉnh giấc, mọi người xung quanh cũng sẽ tỉnh ngủ theo.
Và bỗng dưng không khí nhẹ nhàng hơn hẳn. Câu chuyện trở thành một người gặp khó khăn và một người giúp, chứ không còn là câu chuyện về một con mẹ yếu đuối chậm chạp xúi quẩy làm kẹt đường nữa.
Kiểu như mình nhận ra là, làm việc tốt nó không lan tỏa một cách rõ ràng và dễ thấy. Nó như ngồi fill cây mana của thằng tướng yêu thích nhất, tích đủ mana nó mới bùng nổ lên ulti được. Lòng tồt nó sẽ tích tụ dần, để đến một ngày nó trở thành chuyện bình thường. Kiểu giúp họ tiếp thu dần lại được, à lúc này làm việc tốt được nè, làm làm ~~
Cũng hay.
Monday, 19 December 2016
a cookie dough of feels
Trải nghiệm được rất nhiều cảm giác.
Cảm giác hai đứa bạn thật thân bỗng dưng có gấu (nhất là chúng nó lại còn gấu chó với nhau) làm mình cảm thấy cả thế giới có đôi có cặp hết rồi trong khi mình còn chỏng chơ héo hắt.
Cảm giác bỗng hẫng một phát, mình không còn là nhất của bạn thật thân nữa. Hơn phân nửa những gì trước đây nó chỉ có thể nói với mình, giờ nó có người khác để rót hết tim gan rồi.
Cảm giác ghen tị khi ai đó tìm được một người thật tốt ngay trước mặt mình, khi mình vẫn biết từ thời ông tổ nào rồi là người đó tốt. Và chỉ muốn gào lên với cả thế giới hỏi xem tới đời nào mình mới tìm được một người tốt như bạn mình đây?
Cảm giác hụt hẫng và sứt mẻ khi tất cả những fantasy từng dựng lên về một ngày mình và họ sẽ tới già cùng nhau và sẽ dựa dẫm vào nhau bỗng sụp cái ầm trong nháy mắt, chỉ trong vài giây khi tin tức được thông báo. Và khổ đau ở chỗ những con người chính sự đang dòm chằm chằm biểu cảm của mình mà phỏng đoán, trông chờ. Tức là mình chỉ có duy nhất vài giây để chuẩn bị kịch bản và diễn.
Cảm giác vui và hạnh phúc không kiềm chế được khi hai người mình thật yêu quý tìm được đường về với nhau. Và mọi tư duy logic đều dẫn đến được kết quả ấy thật viên mãn.
Cảm giác phi lý khi vẫn biết chỗ nào không phải là của mình, mà mình cũng không muốn nhảy vào, mà khi người khác nhảy vào như cuộc sống vẫn tiếp diễn và vạn vật phải thế thì mình lại cảm thấy có gì đó bị lấy đi khỏi mình. Dù không phải của mình.
Cảm giác thất bại khi vòng tròn xung quanh nhỏ đến độ bất kỳ thay đổi nào cũng làm cho tâm trí xoắn xuýt hết cả vào nhau, chẳng nghĩ đến việc gì khác được. Và mình chẳng bao giờ thể hiện ra rằng họ quan trọng đến thế. Họ cũng chẳng bao giờ biết mình xem sự hạnh phúc của họ như một chỗ dựa yên bình cho mình mỗi đợt stress về.
Cảm giác lạ lẫm khi dẫu biết mình ích kỷ vê lờ và mình lại cảm thấy người khác ích kỷ. Dù chỉ một chút thôi. Họ không hề ích kỷ, và mình cảm thấy rõ rệt được não mình và tim mình đang bụp nhau để rẽ sang hai hướng khác nhau. Đầu thì biết là chắc chắn éo phải và tin hoàn toàn vào chuyện đó, trong khi tim thì cứ ngẩn ngơ "Nhìn giống như ích kỷ". Cho dù họ là những người rộng mở nhất thế gian này.
Cảm giác ngộ ra chân lý khi mình biết rõ được họ là ai và mình là ai, họ sẽ như thế nào và mình sẽ dựa vào họ như thế nào. Hai bên sẽ cứ mãi ghen tị với nhau về những gì bản thân không có, dù sự ghen tị cũng chỉ nhỏ tí teo thôi. Mình ghen tị, vì mình sẽ không thể bình yên như họ, giản đơn và chân thành với những hạnh phúc vẹn nguyên như họ. Trong khi họ ghen tị với mình vì những gì mình có thể chịu đựng được, vượt qua được. Nhưng mà ai cũng biết, cuộc sống này là chi phí cơ hội của cuộc sống kia thôi. Hai phạm trù không thể nhập chung vào với nhau được.
Cảm giác chấp nhận khi hiểu rằng có những khía cạnh mình sẽ không bao giờ để họ biết, không cần để họ biết, vì thực ra mình cũng đã có một nơi để hiểu mình, ủng hộ mình bằng lý trí rồi. Một bên là phao cứu sinh khi đang chìm dưới biển, một bên là dù khẩn cấp khi đang rơi cách mặt đất nghìn dặm. Những người mình giữ lại chính là như vậy đó, mình tự biết đâu là nơi chỗ đâu là chức năng, ai sẽ tối ưu lúc nào. Đó chính là cách mình tránh được những cảm xúc tiêu cực không đáng có, nhất là đối với những người mình biết rằng mình yêu quý rất nhiều. Chỉ là, một số chỗ trong lòng mình không phải dành cho họ.
Cảm giác trong veo khi nhận ra nhiều thứ về bản thân mình, như việc mình có khả năng nhìn xem thằng nào trong lúc thằng tim đang ngó đường khác. Khi nhận ra mình không biến tất cả mọi cảm xúc thành suy nghĩ, như thể hai bên chẳng có điểm chung. Mình hầu như không bao giờ nghĩ về cảm xúc của mình. Nên lúc nào cảm xúc quẩy lên thì nó cứ đơn thuần như vậy mà tác động thôi, và các cảm giác của mình bao giờ cũng trọn vẹn, đâu ra đó.
Mà cũng khổ, tới hồi có cảm xúc mà chẳng hiểu chúng đến từ đâu, lại mất công ngồi ngẫm lại suy lại, như thể cho não với tim đàm đạo cùng nhau để đi tới thống nhất vậy.
Cũng may mà còn viết ra được. Cũng may là phần vui và hy vọng bự hơn những cái khác rất rất rất nhiều, nên cũng đọng lại thật nhiều.
Chân thành, chân chân chân thành chúc tụi bay đều hạnh phúc. Chúc bạn thân mập cũng thật hạnh phúc. Chúc cho tất cả chúng ta đều hạnh phúc.
Cảm giác hai đứa bạn thật thân bỗng dưng có gấu (nhất là chúng nó lại còn gấu chó với nhau) làm mình cảm thấy cả thế giới có đôi có cặp hết rồi trong khi mình còn chỏng chơ héo hắt.
Cảm giác bỗng hẫng một phát, mình không còn là nhất của bạn thật thân nữa. Hơn phân nửa những gì trước đây nó chỉ có thể nói với mình, giờ nó có người khác để rót hết tim gan rồi.
Cảm giác ghen tị khi ai đó tìm được một người thật tốt ngay trước mặt mình, khi mình vẫn biết từ thời ông tổ nào rồi là người đó tốt. Và chỉ muốn gào lên với cả thế giới hỏi xem tới đời nào mình mới tìm được một người tốt như bạn mình đây?
Cảm giác hụt hẫng và sứt mẻ khi tất cả những fantasy từng dựng lên về một ngày mình và họ sẽ tới già cùng nhau và sẽ dựa dẫm vào nhau bỗng sụp cái ầm trong nháy mắt, chỉ trong vài giây khi tin tức được thông báo. Và khổ đau ở chỗ những con người chính sự đang dòm chằm chằm biểu cảm của mình mà phỏng đoán, trông chờ. Tức là mình chỉ có duy nhất vài giây để chuẩn bị kịch bản và diễn.
Cảm giác vui và hạnh phúc không kiềm chế được khi hai người mình thật yêu quý tìm được đường về với nhau. Và mọi tư duy logic đều dẫn đến được kết quả ấy thật viên mãn.
Cảm giác phi lý khi vẫn biết chỗ nào không phải là của mình, mà mình cũng không muốn nhảy vào, mà khi người khác nhảy vào như cuộc sống vẫn tiếp diễn và vạn vật phải thế thì mình lại cảm thấy có gì đó bị lấy đi khỏi mình. Dù không phải của mình.
Cảm giác thất bại khi vòng tròn xung quanh nhỏ đến độ bất kỳ thay đổi nào cũng làm cho tâm trí xoắn xuýt hết cả vào nhau, chẳng nghĩ đến việc gì khác được. Và mình chẳng bao giờ thể hiện ra rằng họ quan trọng đến thế. Họ cũng chẳng bao giờ biết mình xem sự hạnh phúc của họ như một chỗ dựa yên bình cho mình mỗi đợt stress về.
Cảm giác lạ lẫm khi dẫu biết mình ích kỷ vê lờ và mình lại cảm thấy người khác ích kỷ. Dù chỉ một chút thôi. Họ không hề ích kỷ, và mình cảm thấy rõ rệt được não mình và tim mình đang bụp nhau để rẽ sang hai hướng khác nhau. Đầu thì biết là chắc chắn éo phải và tin hoàn toàn vào chuyện đó, trong khi tim thì cứ ngẩn ngơ "Nhìn giống như ích kỷ". Cho dù họ là những người rộng mở nhất thế gian này.
Cảm giác ngộ ra chân lý khi mình biết rõ được họ là ai và mình là ai, họ sẽ như thế nào và mình sẽ dựa vào họ như thế nào. Hai bên sẽ cứ mãi ghen tị với nhau về những gì bản thân không có, dù sự ghen tị cũng chỉ nhỏ tí teo thôi. Mình ghen tị, vì mình sẽ không thể bình yên như họ, giản đơn và chân thành với những hạnh phúc vẹn nguyên như họ. Trong khi họ ghen tị với mình vì những gì mình có thể chịu đựng được, vượt qua được. Nhưng mà ai cũng biết, cuộc sống này là chi phí cơ hội của cuộc sống kia thôi. Hai phạm trù không thể nhập chung vào với nhau được.
Cảm giác chấp nhận khi hiểu rằng có những khía cạnh mình sẽ không bao giờ để họ biết, không cần để họ biết, vì thực ra mình cũng đã có một nơi để hiểu mình, ủng hộ mình bằng lý trí rồi. Một bên là phao cứu sinh khi đang chìm dưới biển, một bên là dù khẩn cấp khi đang rơi cách mặt đất nghìn dặm. Những người mình giữ lại chính là như vậy đó, mình tự biết đâu là nơi chỗ đâu là chức năng, ai sẽ tối ưu lúc nào. Đó chính là cách mình tránh được những cảm xúc tiêu cực không đáng có, nhất là đối với những người mình biết rằng mình yêu quý rất nhiều. Chỉ là, một số chỗ trong lòng mình không phải dành cho họ.
Cảm giác trong veo khi nhận ra nhiều thứ về bản thân mình, như việc mình có khả năng nhìn xem thằng nào trong lúc thằng tim đang ngó đường khác. Khi nhận ra mình không biến tất cả mọi cảm xúc thành suy nghĩ, như thể hai bên chẳng có điểm chung. Mình hầu như không bao giờ nghĩ về cảm xúc của mình. Nên lúc nào cảm xúc quẩy lên thì nó cứ đơn thuần như vậy mà tác động thôi, và các cảm giác của mình bao giờ cũng trọn vẹn, đâu ra đó.
Mà cũng khổ, tới hồi có cảm xúc mà chẳng hiểu chúng đến từ đâu, lại mất công ngồi ngẫm lại suy lại, như thể cho não với tim đàm đạo cùng nhau để đi tới thống nhất vậy.
Cũng may mà còn viết ra được. Cũng may là phần vui và hy vọng bự hơn những cái khác rất rất rất nhiều, nên cũng đọng lại thật nhiều.
Chân thành, chân chân chân thành chúc tụi bay đều hạnh phúc. Chúc bạn thân mập cũng thật hạnh phúc. Chúc cho tất cả chúng ta đều hạnh phúc.
| một ngày bạn thân có chốn về |
Tuesday, 29 November 2016
YOLA application | Self-confidence
Well, the contest was cancelled, but I still got 2 boxes of flashcards and a backpack. Good deal though xD
- - -
Among the 6 factors of an ACUPIT culture (Action, Caring, Understanding, Passion for Excellence, Innovation, Trust), I find the Passion for Excellence to be the most interesting. It is not that I prefer the other factors – to me, they are mostly at the same level of importance – but it is because many people may have different opinions on this matter. Some may say that the strongest Passion for Excellence is ambition, or relationships, or money. However, I personally think that the most important thing needed for success is self-confidence.
First of all, one of the basic factors required in building one’s self-confidence is self-understanding. As you might know, the power of gossip and media nowadays is getting stronger than ever. It would be nice if people were talking about good stuffs, but in fact, that speed of spreading is often applied to embarrassing moments, awful criticisms, etc., which can really hurt one’s self-confidence if we do not have a clear mind about ourselves. We should be the one who know ourselves best. We should know what we are missing from perfection, understand what we have, and what we are still trying to have, then aim for it only. The public should be considered as a blurry mirror which partially reflects what we look like. We should better ourselves to look nice in it, not convince it to reflect differently.
The next factor I want to mention about gaining self-confidence is the support from one’s close people. They can be members of the family, relatives, friends, co-workers, etc. Why? In my opinion, the contrary of self-confidence is insecurity. To be more specific, it is the fear of failing without being able to get back up. A person who is ensured of having someone at their back is not likely to have this problem. The power of affection can be limitless, and our way of accepting it also makes a big difference. We can hide in a corner and wait for someone to find us despite their busy lives, or we can ask for a hug, and surely that an “Are you ok?” question will follow. If you know that you are not alone, that you will always have some sort of warm pillows to catch your fall, I believe that you can walk your way as confidently as you want.
Last but not least, I strongly believe that courage is also a very important factor. It is not the kind of courage like stepping forward to fight a big monster, but the kind of taking responsibility, of believing in oneself, of taking a leap of faith and jump to one’s dream. Nothing can be achieved by hesitating and being afraid of falling, because you will definitely fall before succeeding. Only when the fear is controlled will the confidence take place.
In conclusion, I consider self-confidence is the most powerful motivation for overcoming obstacles, because only when you acknowledge your true value will you find your own way of reaching success.
- - -
Among the 6 factors of an ACUPIT culture (Action, Caring, Understanding, Passion for Excellence, Innovation, Trust), I find the Passion for Excellence to be the most interesting. It is not that I prefer the other factors – to me, they are mostly at the same level of importance – but it is because many people may have different opinions on this matter. Some may say that the strongest Passion for Excellence is ambition, or relationships, or money. However, I personally think that the most important thing needed for success is self-confidence.
First of all, one of the basic factors required in building one’s self-confidence is self-understanding. As you might know, the power of gossip and media nowadays is getting stronger than ever. It would be nice if people were talking about good stuffs, but in fact, that speed of spreading is often applied to embarrassing moments, awful criticisms, etc., which can really hurt one’s self-confidence if we do not have a clear mind about ourselves. We should be the one who know ourselves best. We should know what we are missing from perfection, understand what we have, and what we are still trying to have, then aim for it only. The public should be considered as a blurry mirror which partially reflects what we look like. We should better ourselves to look nice in it, not convince it to reflect differently.
The next factor I want to mention about gaining self-confidence is the support from one’s close people. They can be members of the family, relatives, friends, co-workers, etc. Why? In my opinion, the contrary of self-confidence is insecurity. To be more specific, it is the fear of failing without being able to get back up. A person who is ensured of having someone at their back is not likely to have this problem. The power of affection can be limitless, and our way of accepting it also makes a big difference. We can hide in a corner and wait for someone to find us despite their busy lives, or we can ask for a hug, and surely that an “Are you ok?” question will follow. If you know that you are not alone, that you will always have some sort of warm pillows to catch your fall, I believe that you can walk your way as confidently as you want.
Last but not least, I strongly believe that courage is also a very important factor. It is not the kind of courage like stepping forward to fight a big monster, but the kind of taking responsibility, of believing in oneself, of taking a leap of faith and jump to one’s dream. Nothing can be achieved by hesitating and being afraid of falling, because you will definitely fall before succeeding. Only when the fear is controlled will the confidence take place.
In conclusion, I consider self-confidence is the most powerful motivation for overcoming obstacles, because only when you acknowledge your true value will you find your own way of reaching success.
Monday, 7 November 2016
Falling | The Messy Me
I think I am fucking falling for him all over again. After weeks and months and days and years of supressing. I am freaking out as I wrote this, since it would become real if expressed in words, I think.
My imagination is back to elementary base again, where fantasies take over every single inch of my body and I cannot focus on anything.
I imagined how we would talk about love. How we would snuggle together in any kind of weather. How we would kiss and make love and hug and find each other in our sleep. How I would take so so so ever many of pictures of him to seize every moment, and how he would look at me, and only me with those dreamy, yet intensive eyes. How we would hold hands and walk on whatever path that Fate has settled for us. How I would find comfort by hugging his back or chest or arm. How would I adore his smell, his touch, the feeling of his rough, messy hair. How would he adore my stupid face while sleeping. How he would keep my hands warm when I'm nervous. How he would see me break down and heal me back to life.
Now I'm stuck with how he brushed his hair with his gigantic hands, how he shook his hips playfully to make us laugh, how he sulked and whined and complained about how violent I treated him. How he shielded me from the coming traffic just because I'm to stubborn to stay on the safe side. His safe side.
And the voice. Omg with his voice. I have a high tendency to fall for boys with good voice, low and warm and has that special vibration to it (that was how I fell for the last jerk anyway.)
Not to mention that I know he is so good-hearted. I knew how he loved his last girlfriend to the moon and back. How he would do good things to his friends even without the credit. How he never lies about important matters, or at least he would tell me the truth right after he has got me fooled (still feel not very well tho, but at least I have some trust in him.)
It's not that I never knew he is a good person. It's just that feelings for him tend to get too strong, and they scared me. I don't feel things very often. I'd rather stay behind and be a good, violent and cheerful friend than take the leap of faith and jump into that mess. So I never do anything but pushed everything away. I didn't even want to THINK if I liked him or not. It's just too dangerous even just to think. It's best not to think about it. It's best to put my mind to different matters, to a different world.
So now I sitting here, and keeps wondering if I truly LIKE(D) him or not. Do I really see him as he is, or it's just that I have just been lonely for too long?
Damn, I don't even know if he is still single or not.
- - -
I am a detailed person like that, even if my brain will not let these memories last for long. They will fade, and disappear eventually, as always. But if I put them here, they might stay. They might remain for as long as I need. I need some safe haven. I need to know that somewhere, I am safe with my thoughts. I need somewhere, something to help me keep my important stuffs. Something without judgement, comments nor suggestions.
It was just one encounter in what, 5 years? And I'm already a big mess like this. So pathetic.
Not to mention my huge self-doubt obstacle still haunting me recently, where all the stress just came from nowhere. May be Olivia was right. I am stressed and having a depression.
"Sadness is when you feel sad when things are bad. But depression is when you feel sad while everything around you is good."
I still think that I'm fine, tho. I am the kind of person who never want to classify anything. I never want to force anything into order, never want to agressively get things under a detailed control.
I just want the world to live with itself, to kick their limits away and grow to their fullest without any chains nor boundaries. But I guess freedom is just and ideal. A far-away illusion that we often use as the target.
But it can never be reached, I think. We cannot build freedom wihout rules and restrictions. Its result would be chaos, not freedom. Good people need rules. Perfect masterpieces need patience and discipline. All goods thing need their rules to keep each other from falling into the black hole. We would not be very likely to get a bad person's back. We would not be able to unite. And things will fall for sure.
- - -
Right now I really want to have a machine that lets me date him for one day. Just one day to see what happens. To see whether if my heart was right or it was just messing with my head. To see if he truly have feelings for me.
Genie, when can I find you?
My imagination is back to elementary base again, where fantasies take over every single inch of my body and I cannot focus on anything.
I imagined how we would talk about love. How we would snuggle together in any kind of weather. How we would kiss and make love and hug and find each other in our sleep. How I would take so so so ever many of pictures of him to seize every moment, and how he would look at me, and only me with those dreamy, yet intensive eyes. How we would hold hands and walk on whatever path that Fate has settled for us. How I would find comfort by hugging his back or chest or arm. How would I adore his smell, his touch, the feeling of his rough, messy hair. How would he adore my stupid face while sleeping. How he would keep my hands warm when I'm nervous. How he would see me break down and heal me back to life.
Now I'm stuck with how he brushed his hair with his gigantic hands, how he shook his hips playfully to make us laugh, how he sulked and whined and complained about how violent I treated him. How he shielded me from the coming traffic just because I'm to stubborn to stay on the safe side. His safe side.
And the voice. Omg with his voice. I have a high tendency to fall for boys with good voice, low and warm and has that special vibration to it (that was how I fell for the last jerk anyway.)
Not to mention that I know he is so good-hearted. I knew how he loved his last girlfriend to the moon and back. How he would do good things to his friends even without the credit. How he never lies about important matters, or at least he would tell me the truth right after he has got me fooled (still feel not very well tho, but at least I have some trust in him.)
It's not that I never knew he is a good person. It's just that feelings for him tend to get too strong, and they scared me. I don't feel things very often. I'd rather stay behind and be a good, violent and cheerful friend than take the leap of faith and jump into that mess. So I never do anything but pushed everything away. I didn't even want to THINK if I liked him or not. It's just too dangerous even just to think. It's best not to think about it. It's best to put my mind to different matters, to a different world.
So now I sitting here, and keeps wondering if I truly LIKE(D) him or not. Do I really see him as he is, or it's just that I have just been lonely for too long?
Damn, I don't even know if he is still single or not.
- - -
I am a detailed person like that, even if my brain will not let these memories last for long. They will fade, and disappear eventually, as always. But if I put them here, they might stay. They might remain for as long as I need. I need some safe haven. I need to know that somewhere, I am safe with my thoughts. I need somewhere, something to help me keep my important stuffs. Something without judgement, comments nor suggestions.
It was just one encounter in what, 5 years? And I'm already a big mess like this. So pathetic.
Not to mention my huge self-doubt obstacle still haunting me recently, where all the stress just came from nowhere. May be Olivia was right. I am stressed and having a depression.
"Sadness is when you feel sad when things are bad. But depression is when you feel sad while everything around you is good."
I still think that I'm fine, tho. I am the kind of person who never want to classify anything. I never want to force anything into order, never want to agressively get things under a detailed control.
I just want the world to live with itself, to kick their limits away and grow to their fullest without any chains nor boundaries. But I guess freedom is just and ideal. A far-away illusion that we often use as the target.
But it can never be reached, I think. We cannot build freedom wihout rules and restrictions. Its result would be chaos, not freedom. Good people need rules. Perfect masterpieces need patience and discipline. All goods thing need their rules to keep each other from falling into the black hole. We would not be very likely to get a bad person's back. We would not be able to unite. And things will fall for sure.
- - -
Right now I really want to have a machine that lets me date him for one day. Just one day to see what happens. To see whether if my heart was right or it was just messing with my head. To see if he truly have feelings for me.
Genie, when can I find you?
Monday, 24 October 2016
Lost in nowhere
I'm just terribly lost.
Lost in thoughts, in future plans and teenage feelings.
I don't want to feel so old any more. I want these mumblings in my head to stop. Just stop.
I want to stop thinking. I want to paralyze my mind for a while.
I want these insecurities to fuck off and leave me alone with whatever I've got. Just get lost. I'm already a mess and I don't want to feel WORSE about my pathetic self.
---
I don't know why I always feel bad about my self. And sometimes, those thoughts don't even match.
Like once in a while, I would see my self as an idiot who knows nothing about life, like a sailor in the dark without his lighthouse in sight.
Like it's so often that I feel I'm an arrogant biatch who always says the wrong thing at the wrong time. Someone who always act as if she is superior among others. Someone who can't even keep even ONE friend beside her. Just plain pathetic.
Like always, I am so desperate for a hand to hold, but too wary to give mine to anyone. It's my dilemma. It has always been.
I want to be carefree. I want to be able to decide my life. I want to escape from the mess of my own mind.
---
Thinking about the future is just too hard these days.
What will I do? What would I become?
I don't even know what I like, what I want to do. I can't just hopping around with all these internships without any stable stay.
Who would I meet? Who should I keep?
How many people have I let go? How many of them tried so hard to be with me, then give up because it's not worth it? Because I'm not worth it?
Yet, if I could turn back time, I still would not keep them by my side. I'm just bitchy and reserved that way. I just don't like spending time with them.
Sometimes I regret those choices. Maybe I should have kept some of them. But sometimes, I confused and unsure if those are really bad or not.
I am trying to keep some of them now anyways.
---
So many things are still undone. So many risks are on the line. So many problems to think about.
Yet I just want to be lazy and freeze my brain.
Fuck these insecurities. Fuck fuck fuck.
Friday, 7 October 2016
7.10.2014
Ai cũng có lúc thích cái này, đòi cái nọ, muốn những cái không hẳn là cần.
Trải qua nhiều chuyện, chứng kiến nhiều cảnh, rồi cũng sẽ tới lúc tự nhủ "À, thế này đã là may mắn lắm rồi, có bao nhiêu thì phải biết trân trọng bấy nhiêu, đừng để đến lúc mất mới biết hối hận."
Dần dà, bao đòi hỏi cũng chỉ cất đi để đó. Dễ thỏa mãn, thoải mái, dễ chịu không phiền phức, nghe riết cũng thành quen, ghi vô đầu vô lòng riết cũng thành mình.
Bỗng thấy mọi thứ cứ trôi tuột đi đâu hết, luồn lách rơi khỏi kẽ tay. Mà bản thân cũng trôi tuột đi đâu mất.
Thursday, 11 August 2016
Mẻ từng chút lại từng chút
Hôm nay là một ngày luẩn quẩn.
Sau hôm nay mới thấy mình thật dễ bị kích động.
Có lẽ là do rất ít khi nào đụng phải những việc như ly gián, nói xấu, bằng mặt không bằng lòng,...
Hoặc vốn dĩ có lẽ đã luôn không quan tâm, cán bao nhiều mìn mà không biết.
Nhưng hôm nay đã không thể làm lơ đi được rồi.
Có lẽ nó vốn dĩ không như vậy, vì trước giờ vẫn rất ngơ và vẫn đối xử với mình rất tốt. Mình biết nó vẫn luôn nín nhịn, vì nó đủ bản lĩnh để không cum cúp nghe lời mình như những người khác. Mà vì nó quá ngơ nên nhiều lúc mình cũng không cho nó được nhiều tôn trọng hơn.
Mình bá đạo như vậy, và cơ bản là không quan tâm xem những người bị mình đối xử phũ phàng nghĩ như thế nào, vì miễn là xong việc, mình sẽ lại chẳng còn mấy liên hệ với họ.
Muốn duy trì sự bá đạo, phải giỏi, phải mạnh, phải đáng được tôn trọng.
Mình vẫn luôn hiểu đạo lý này.
Nhưng bi kịch ở đây là, mình đã sơ suất và lựa chọn mở lòng với nó. Mình đã không còn bá đạo và bí ẩn. Mình đã dần lộ ra sự mềm mỏng bánh bèo trong tâm trí.
Và khi nó không còn sợ, không cần e ngại nữa, tự những uất ức sẽ dần đổ ra, mình nói nó cũng sẽ không phục nữa. Mình làm nó cũng sẽ không thấy là đúng nữa.
Mối quan hệ dần trở nên bình đẳng hơn, nhưng theo cái cách khiến mình đau lòng quá.
Mình cũng biết là nó ngơ, nó không phân biệt được những gì nên nói và những gì không nên nói. Mình cũng biết khi có người yêu, mọi tin tưởng đều gói lại đem trao cho họ. Bí mật của một đứa cũng là bí mật của đứa kia. Nói chung không có gì đáng trách quá cả.
Nhưng chính mắt nhìn thấy những riêng tư, những bí mật của mình bị đem ra bàn tán không nương tay, không nhân nhượng, cảm giác vẫn rất tuyệt vọng.
Vì vốn dĩ, bí mật nho nhỏ hay lớn lớn của mình, mình đều giữ rất kĩ. Chỉ để lộ ra với những người cần lộ. Và mình cũng mong họ sẽ chia sẻ chúng một cách trân trọng hơn chút xíu.
Chứ nhìn những câu ác ý như thế này, không chút bênh vực, không chút cảm thông, bỗng thấy đời người thật nhạt.
Nhìn thấy một mối tình mà một người xem một người như con nít, còn một người lại xem một người như của cải, như vật riêng, cảm thấy quá mệt mỏi.
Nhìn thấy cảnh một người giao hết tâm tư, to nhỏ, ẩn nhẫn cho một người, để rồi người đó kéo một phát chat log cho một đứa khác, dù chỉ là mối quan hệ hời hợt, cảm giác cả cuộc đời chỉ còn có mỗi bản thân mình cho mình.
Trước giờ những lời mình nói ra, rất ít khi nào hối hận. Chỉ vào những ngày dần lớn, bỗng buông lỏng mà thả rông cho câu từ. Tính toán cũng vụng về, mà xử lý n6cũng lủng củng, dần mới sinh ra sự chột dạ này.
Cũng muốn cảm ơn, sự việc này như một hồi chuông cảnh tỉnh. Mình không phù hợp để tung cánh nở nụ cười hòa nhập vào đám người đông đúc kia. Chỗ của mình là ở một nơi nào đó mát lành, sống cuộc đời không phải nghi ngờ người sau lưng, không phải tránh hướng đao trước mặt.
Cực khổ mấy cũng chịu. Cô tịch mấy cũng cam. Chỉ cần trong tâm được thanh thản.
Sống phải cẩn trọng hơn, ẩn mình hơn nữa. Những người mình vốn không quan tâm, họ chỉ cần biết những gì nên biết. Chỉ cần vừa đủ duy trì mối quan hệ bằng những câu chuyện nhạt như nước ốc mà thôi.
Lần này, đã lỡ quan tâm đến một người, nhưng sai lầm rồi. Không phải ai có lỗi gì hết, chỉ là mình chọn sai người, chọn sai cách, cũng thiếu quan tâm để nhìn thấu mọi chuyện.
Dù có là do người cố ý ly gián, hay thực sự đến từ trong tâm, thì kết quả vẫn là mình không tin không thương được nữa.
Giúp đỡ? Okay. Nhưng nếu có gì đau khổ buồn bã, đừng kêu mình tiếp đón.
Vì chữ Thân, kiểu gì cũng đã mất rồi.
Sau hôm nay mới thấy mình thật dễ bị kích động.
Có lẽ là do rất ít khi nào đụng phải những việc như ly gián, nói xấu, bằng mặt không bằng lòng,...
Hoặc vốn dĩ có lẽ đã luôn không quan tâm, cán bao nhiều mìn mà không biết.
Nhưng hôm nay đã không thể làm lơ đi được rồi.
Có lẽ nó vốn dĩ không như vậy, vì trước giờ vẫn rất ngơ và vẫn đối xử với mình rất tốt. Mình biết nó vẫn luôn nín nhịn, vì nó đủ bản lĩnh để không cum cúp nghe lời mình như những người khác. Mà vì nó quá ngơ nên nhiều lúc mình cũng không cho nó được nhiều tôn trọng hơn.
Mình bá đạo như vậy, và cơ bản là không quan tâm xem những người bị mình đối xử phũ phàng nghĩ như thế nào, vì miễn là xong việc, mình sẽ lại chẳng còn mấy liên hệ với họ.
Muốn duy trì sự bá đạo, phải giỏi, phải mạnh, phải đáng được tôn trọng.
Mình vẫn luôn hiểu đạo lý này.
Nhưng bi kịch ở đây là, mình đã sơ suất và lựa chọn mở lòng với nó. Mình đã không còn bá đạo và bí ẩn. Mình đã dần lộ ra sự mềm mỏng bánh bèo trong tâm trí.
Và khi nó không còn sợ, không cần e ngại nữa, tự những uất ức sẽ dần đổ ra, mình nói nó cũng sẽ không phục nữa. Mình làm nó cũng sẽ không thấy là đúng nữa.
Mối quan hệ dần trở nên bình đẳng hơn, nhưng theo cái cách khiến mình đau lòng quá.
Mình cũng biết là nó ngơ, nó không phân biệt được những gì nên nói và những gì không nên nói. Mình cũng biết khi có người yêu, mọi tin tưởng đều gói lại đem trao cho họ. Bí mật của một đứa cũng là bí mật của đứa kia. Nói chung không có gì đáng trách quá cả.
Nhưng chính mắt nhìn thấy những riêng tư, những bí mật của mình bị đem ra bàn tán không nương tay, không nhân nhượng, cảm giác vẫn rất tuyệt vọng.
Vì vốn dĩ, bí mật nho nhỏ hay lớn lớn của mình, mình đều giữ rất kĩ. Chỉ để lộ ra với những người cần lộ. Và mình cũng mong họ sẽ chia sẻ chúng một cách trân trọng hơn chút xíu.
Chứ nhìn những câu ác ý như thế này, không chút bênh vực, không chút cảm thông, bỗng thấy đời người thật nhạt.
Nhìn thấy một mối tình mà một người xem một người như con nít, còn một người lại xem một người như của cải, như vật riêng, cảm thấy quá mệt mỏi.
Nhìn thấy cảnh một người giao hết tâm tư, to nhỏ, ẩn nhẫn cho một người, để rồi người đó kéo một phát chat log cho một đứa khác, dù chỉ là mối quan hệ hời hợt, cảm giác cả cuộc đời chỉ còn có mỗi bản thân mình cho mình.
Trước giờ những lời mình nói ra, rất ít khi nào hối hận. Chỉ vào những ngày dần lớn, bỗng buông lỏng mà thả rông cho câu từ. Tính toán cũng vụng về, mà xử lý n6cũng lủng củng, dần mới sinh ra sự chột dạ này.
Cũng muốn cảm ơn, sự việc này như một hồi chuông cảnh tỉnh. Mình không phù hợp để tung cánh nở nụ cười hòa nhập vào đám người đông đúc kia. Chỗ của mình là ở một nơi nào đó mát lành, sống cuộc đời không phải nghi ngờ người sau lưng, không phải tránh hướng đao trước mặt.
Cực khổ mấy cũng chịu. Cô tịch mấy cũng cam. Chỉ cần trong tâm được thanh thản.
Sống phải cẩn trọng hơn, ẩn mình hơn nữa. Những người mình vốn không quan tâm, họ chỉ cần biết những gì nên biết. Chỉ cần vừa đủ duy trì mối quan hệ bằng những câu chuyện nhạt như nước ốc mà thôi.
Lần này, đã lỡ quan tâm đến một người, nhưng sai lầm rồi. Không phải ai có lỗi gì hết, chỉ là mình chọn sai người, chọn sai cách, cũng thiếu quan tâm để nhìn thấu mọi chuyện.
Dù có là do người cố ý ly gián, hay thực sự đến từ trong tâm, thì kết quả vẫn là mình không tin không thương được nữa.
Giúp đỡ? Okay. Nhưng nếu có gì đau khổ buồn bã, đừng kêu mình tiếp đón.
Vì chữ Thân, kiểu gì cũng đã mất rồi.
Sunday, 26 June 2016
Wisdom?
Bỗng dưng thấy mình đang phí hoài từ ngày này sang ngày khác.
- - -
Người ta bảo, mình "giỏi" như vậy, nếu không làm gì đó to lớn sẽ là rất phí phạm.
Người ta bảo, lăn lộn ngoài đời đi, mai này kiếm vài chục triệu một tháng, mua biệt thự bên Mỹ về xài.
Người ta bảo, cuộc đời dư thừa những doanh nhân và chính trị gia quá rồi, còn những người chia sẻ, người kể chuyện, người hàn gắn thì tìm mãi chẳng còn được bao nhiêu nữa.
Người ta bảo, tuổi trẻ đừng để phí hoài.
Nguời nhà bảo, đi làm là phải có tiền, đừng để bị bóc lột. Không được ngu ngốc, không được khờ dại.
- - -
Tới bây giờ, lạc lối rồi, làm sao đi tiếp đây?
- - -
Khủng hoảng tiêu biểu tuổi 22. Đứng giữa quá nhiều ngã rẽ, quá nhiều lựa chọn, mà chưa kịp hiểu rõ bản thân.
Chọn đường nào?
Thực ra nếu nhắm mắt lại và nghĩ thật kĩ, có vẻ như mọi chuyện có một thứ gì đó quan trọng lắm, cốt lõi lắm, nhưng chẳng thể nào nhìn ra được.
Nếu cuộc đời là một bài toán, với một (vài) con đường đúng đắn nhất, thông thái nhất, khôn ngoan nhất, vậy thì ai sẽ là người giải ra?
Người giỏi nhất trong cuộc đời, có hay không?
Hình như là không có.
Quay lại đề bài. Vậy cuộc đời có phải là một bài toán hay không?
Với đầu óc ngổn ngang với thật nhiều áp đặt như hiện tại, mình rất muốn nghĩ nó là một bài toán để giải. Mình không hề giỏi trong việc đi ngược đám đông, và cũng chưa đủ dũng cảm để thoát ly khỏi những xiềng xích tư duy, logic, trách nhiệm, truyền thống, tục lệ, tiền bạc và tỉ tỉ những thứ khác tương tự.
Muốn thoát khỏi lối mòn của người ta, phải tự biết thoát ly khỏi người ta. Phải biết chấp nhận sự cô đơn ấy, cả về thể xác lẫn tâm hồn.
Sao mà làm được đây?
Tách ra khỏi xã hội, sẽ rất sợ bị xem như một đứa gàn dở tùy hứng. Ba mẹ xấu hổ. Không đi làm kiếm đủ tiền chăm lo họ, chăm lo em, chăm lo họ hàng bạn bè.
Gắng gượng mà hòa nhập, sẽ rất sợ bị coi như cún hùa, tầm thường, bé nhỏ, một con ong cần mẫn dễ lợi dụng. Chứ không phải là một ai đó cần được trân trọng.
Đáng sợ nhất, là sự sợ hãi cái nhìn của xã hội.
Mà cái này, mình không thoát ra nổi.
Sợ, buồn, nản chí.
- - -
Nhiều lúc có cảm giác, mình làm gì cũng sẽ bị ai đó thóa mạ, phán xét và khinh ghét.
Bất kể quyết định của mình có là gì, vẫn sẽ có ai đó không vừa lòng.
Khổ nỗi, hầu hết những người còn ở lại với mình, đều là những người quan trọng. Và mình quá nhu nhuợc để có thể rời bỏ họ, để tự tay hủy đi mối quan hệ với họ.
Mình đã từng nhẫn tâm cắt đứt đi rất nhiều những sợi dây liên kết, và tới giờ mình vẫn chưa hết cảm giác tội lỗi về việc đó. Tới tận bây giờ, mình vẫn không biết như vậy có là đúng hay không?
Vậy mà lúc này, mình lại đang nghĩ đến việc cắt đứt thêm nữa ư?
Liệu mình còn đủ dũng cảm, còn đủ trái tim để mở lòng, để nối thêm nhiều sợi dây nữa không?
Hay sẽ yếu đuối đến độ cắt đứt xong thì cứ phải suy nghĩ mãi, dằn vặt mãi về nó đến heo hon tâm hồn, dây nhợ gì cũng chẳng thể mọc lên lại lần nữa?
- - -
Không có ai bên cạnh, sẽ héo mòn dần đi.
Có nhiều người bên cạnh, sẽ vô cùng mệt mỏi, như hiện tại.
- - -
Nhiều lúc chỉ muốn vùi đầu vào đâu đó, tạm ngưng tồn tại trong chốc lát.
Nghỉ ngơi một chút. Yên bình một chút.
Chờ, tìm, đuổi, đến khi tìm lại được bản thân.
Tìm lại những gì cốt lõi nhất tạo nên mình. Tìm lại cái làm mình hạnh phúc. Cái mình muốn. Cái mình cần.
Không quan tâm đến bất kỳ thứ gì khác nữa, đến khi nào mình tìm lại đuợc yên bình cho bản thân.
Tự cảm thấy yên bình, mới tìm lại đuợc tự tin, mới nắm lại được mái chèo con thuyền này.
- - -
Mà để bản thân nghỉ ngơi, thì lại sợ phí thời gian.
- - -
Người ta bảo, mình "giỏi" như vậy, nếu không làm gì đó to lớn sẽ là rất phí phạm.
Người ta bảo, lăn lộn ngoài đời đi, mai này kiếm vài chục triệu một tháng, mua biệt thự bên Mỹ về xài.
Người ta bảo, cuộc đời dư thừa những doanh nhân và chính trị gia quá rồi, còn những người chia sẻ, người kể chuyện, người hàn gắn thì tìm mãi chẳng còn được bao nhiêu nữa.
Người ta bảo, tuổi trẻ đừng để phí hoài.
Nguời nhà bảo, đi làm là phải có tiền, đừng để bị bóc lột. Không được ngu ngốc, không được khờ dại.
- - -
Tới bây giờ, lạc lối rồi, làm sao đi tiếp đây?
- - -
Khủng hoảng tiêu biểu tuổi 22. Đứng giữa quá nhiều ngã rẽ, quá nhiều lựa chọn, mà chưa kịp hiểu rõ bản thân.
Chọn đường nào?
Thực ra nếu nhắm mắt lại và nghĩ thật kĩ, có vẻ như mọi chuyện có một thứ gì đó quan trọng lắm, cốt lõi lắm, nhưng chẳng thể nào nhìn ra được.
Nếu cuộc đời là một bài toán, với một (vài) con đường đúng đắn nhất, thông thái nhất, khôn ngoan nhất, vậy thì ai sẽ là người giải ra?
Người giỏi nhất trong cuộc đời, có hay không?
Hình như là không có.
Quay lại đề bài. Vậy cuộc đời có phải là một bài toán hay không?
Với đầu óc ngổn ngang với thật nhiều áp đặt như hiện tại, mình rất muốn nghĩ nó là một bài toán để giải. Mình không hề giỏi trong việc đi ngược đám đông, và cũng chưa đủ dũng cảm để thoát ly khỏi những xiềng xích tư duy, logic, trách nhiệm, truyền thống, tục lệ, tiền bạc và tỉ tỉ những thứ khác tương tự.
Muốn thoát khỏi lối mòn của người ta, phải tự biết thoát ly khỏi người ta. Phải biết chấp nhận sự cô đơn ấy, cả về thể xác lẫn tâm hồn.
Sao mà làm được đây?
Tách ra khỏi xã hội, sẽ rất sợ bị xem như một đứa gàn dở tùy hứng. Ba mẹ xấu hổ. Không đi làm kiếm đủ tiền chăm lo họ, chăm lo em, chăm lo họ hàng bạn bè.
Gắng gượng mà hòa nhập, sẽ rất sợ bị coi như cún hùa, tầm thường, bé nhỏ, một con ong cần mẫn dễ lợi dụng. Chứ không phải là một ai đó cần được trân trọng.
Đáng sợ nhất, là sự sợ hãi cái nhìn của xã hội.
Mà cái này, mình không thoát ra nổi.
Sợ, buồn, nản chí.
- - -
Nhiều lúc có cảm giác, mình làm gì cũng sẽ bị ai đó thóa mạ, phán xét và khinh ghét.
Bất kể quyết định của mình có là gì, vẫn sẽ có ai đó không vừa lòng.
Khổ nỗi, hầu hết những người còn ở lại với mình, đều là những người quan trọng. Và mình quá nhu nhuợc để có thể rời bỏ họ, để tự tay hủy đi mối quan hệ với họ.
Mình đã từng nhẫn tâm cắt đứt đi rất nhiều những sợi dây liên kết, và tới giờ mình vẫn chưa hết cảm giác tội lỗi về việc đó. Tới tận bây giờ, mình vẫn không biết như vậy có là đúng hay không?
Vậy mà lúc này, mình lại đang nghĩ đến việc cắt đứt thêm nữa ư?
Liệu mình còn đủ dũng cảm, còn đủ trái tim để mở lòng, để nối thêm nhiều sợi dây nữa không?
Hay sẽ yếu đuối đến độ cắt đứt xong thì cứ phải suy nghĩ mãi, dằn vặt mãi về nó đến heo hon tâm hồn, dây nhợ gì cũng chẳng thể mọc lên lại lần nữa?
- - -
Không có ai bên cạnh, sẽ héo mòn dần đi.
Có nhiều người bên cạnh, sẽ vô cùng mệt mỏi, như hiện tại.
- - -
Nhiều lúc chỉ muốn vùi đầu vào đâu đó, tạm ngưng tồn tại trong chốc lát.
Nghỉ ngơi một chút. Yên bình một chút.
Chờ, tìm, đuổi, đến khi tìm lại được bản thân.
Tìm lại những gì cốt lõi nhất tạo nên mình. Tìm lại cái làm mình hạnh phúc. Cái mình muốn. Cái mình cần.
Không quan tâm đến bất kỳ thứ gì khác nữa, đến khi nào mình tìm lại đuợc yên bình cho bản thân.
Tự cảm thấy yên bình, mới tìm lại đuợc tự tin, mới nắm lại được mái chèo con thuyền này.
- - -
Mà để bản thân nghỉ ngơi, thì lại sợ phí thời gian.
Subscribe to:
Posts (Atom)
