Wednesday, 30 January 2013

Khuya 29.01.2013

*ngồi sụp xuống, vùi đầu vào gối*

Hàng xóm đang cãi nhau, đóng cửa kiếng vào rồi mà vẫn nghe rõ quá. Khó chịu quá.

Tay đau quá, chắc sắp chai rồi. Bụng cũng đau nữa. Muốn đi khám quá.

Có mấy hôm tim như ngừng đập ấy. Sợ.

*vò tóc*

Nói chung mood đang down ghê gớm. Muốn vẽ quá. Chắc sẽ vẽ cho Crys. Còn chị Blanc thì, chắc để hôm nào tỉnh táo hơn đi.

Giờ nghe chữ *** nó cũng giống như nghe chữ *** vậy. Đều là những nơi mình không dám đối mặt.

Khi quá sức chịu đựng, mình sẽ quay đầu bỏ chạy và vứt bỏ tất cả.

Không bao giờ quay đầu lại, vì không dám.

Mình sẽ tiến đến những người, những gì không liên quan chúng để sống tiếp.

Mình lười lắm, không muốn can đảm lên đâu.

Đau quá. Khó chịu quá.

Giờ đến cả chạy cũng không nổi...

Tuesday, 29 January 2013

...

[Loạt bài: Trong các cặp sao tan vỡ, ai thường nói lời chia tay trước?]

Thiên Bình và Cự Giải: Cự Giải.


Haha, xoay vần kiểu gì thì cũng vẫn là mình truy cậu, và cậu lặng lẽ đi xa dần thôi :)

Đệch, chả lẽ mình phải ráo riết theo đuổi cậu rồi đá cậu để cái thông tin này sai đi? =))

Mà, có khi lại tự làm khổ bản thân...

Quay qua quay lại một hồi, nó thành đúng thì bm mồ côi...

*cười lớn*

Sunday, 27 January 2013

[Fic] Những chiếc điện thoại.

[Super short-fic]

Viết trong cơn bấn loạn KJJ Concert =))

.

.

.

.

.

.

Title: Những chiếc điện thoại.
Disclaimer: tác giả vô sản ;A; Chỉ có sự hoang tưởng là của tác giả thôi ;A;
Pairings: có YooSu, YunJae nha :))
A/N: chú ý thời gian và các nickname :)) Mỗi người tự gọi mình/tự đặt nick khác nhau đó :)) Và có phát hiện ra sự phi logic nào thì cũng hãy lơ nó đi nha :))

.

From Kim Junsu ta-không-béo to Jaeby chubby

Hyung ah~ Em biết lỗi rồi mà~

Sent at 10:01 AM, 26/01/2013

.

From Jaejoong ta-là-đại-ca to Mông Vịt

Hừ!

Sent at 10:03 AM, 26/01/2013

.

From Kim Junsu ta-không-béo to Jaeby chubby

Hyung ah~ Jaejoongie hyung ah~ Đừng giận mà, sẽ nhăn da đó!

Sent at 10:04 AM, 26/01/2013

.

From Jaejoong ta-là-đại-ca to Mông Vịt

Tối nay hyung sẽ có một bất ngờ dành cho em, Mông Mông ah~~~ ^___^

Sent at 10:10 AM, 26/01/2013

.

From Kim Junsu ta-không-béo to Jaeby chubby

Hyung đừng cười như thế, em sợ đó... ;A;

Sent at 10:11 AM, 26/01/2013

.

From Jaejoong ta-là-đại-ca to Mông Vịt

Hyung ngủ một chút đây, tối còn quậy nữa. Ngủ ngon ~

Sent at 10:12 AM, 26/01/2013

.

From Kim Junsu ta-không-béo to Jaeby chubby

Ngủ ngon thiệttttttt là ngon nha hyung, Su yêu hyung nhiều~

Sent at 10:12 AM, 26/01/2013

.

From Kim Junsu ta-không-béo to Bánh bao mắt hí

Cứu tớ!!! Tối nay chắc chắn tớ sẽ sống không bằng chết! Tìm cách bảo vệ cho tớ mau!

Sent at 10:13 AM, 26/01/2013

.

From Kim Junsu ta-không-béo to Đại ca đích thực

Hyung ơi, làm sao để Jaejoong hyung tha cho em đây? Em sợ...

Sent at 10:14 AM, 26/01/2013

.

From Yoochun mắt-rất-to to Vợ yêu vấu

Tớ chịu, lát nữa hyung ấy có concert mà còn xử cậu được á? Đoán không ra... Nhưng đừng lo, tớ sẽ cầu phước cho cậu!

Sent at 10:13 AM, 26/01/2013

.

From Jung Yunho to Kim Junsu

Em mà còn chưa đổi tên của Jaejoongie trong điện thoại của em thành gì đó ngầu hơn thì cậu ấy sẽ còn chà đạp em dài dài, an phận đi!

Sent at 10:14 AM, 26/01/2013

.

From Shim Changmin to Su

Đừng nhắn tin cho em làm gì, vô vọng thôi, muahahahaha ~

Sent at 10:14 AM, 26/01/2013

.

From Kim Junsu ta-không-béo to 3 contacts

Các người chả giúp ích được gì cả!!!

Sent at 10:15 AM, 26/01/2013

.
.
.

Incoming call from Bánh bao mắt hí, 10:33 PM, 26/01/2013

"Gì thế?"

"Vợ ơi, lo chăm chút nửa thân trên cho đẹp vào, mau mau lên, Jaejoong hyung sắp gọi video qua đó!"

"Quát đờ hợi, hyung ấy đang ở trong concert mà?!"

"Thế mới chết đó!!! Cái mặt em sẽ được phơi ra trước fan Đại Hàn Dân Quốc đó!!! Mau lên mau lên!!!"

(Another) Incoming call from Jaeby chubby, 10:34 PM, 26/01/2013

Do you want to answer?

"Chết rồi Chunnie ơi, hyung ấy gọi tới rồi!!!"

"Thôi rồi vợ ơi..."

"Làm sao đây làm sao... A, cái kính mát!!!"

*lạch cạch bụp bụp*

Beep~ [nhấn nút Answer]

"Yaboseo? Jaejoongie hyung?" *cười nhếch mép tỏ vẻ cool lòi*

"Yahhhhhhhh!!"

"Kim Junsu! Kim Junsu!"

"Ôi kính đen kìa, ngầu quá cơ!!!"

"Ôi trên kính có đính kim cương kìa!"

"Susu ơi anh đang khóc ư???" (!)

"Aaaaaaa ~~~~~"

*cười nham hiểm* "Junsu-yah... Vui không nè~~~"

"..."

"..."

"..."

"Vợ ơi, số điện thoại của vợ lên màn hình lớn rồi kìa, lớn lắm..."

"..."

Call ended, 11:37 PM, 26/01/2013

.

From Jaejoong ta-là-đại-ca to Mông Vịt 2

Sao rồi, rút sim ra chưa? ^__^

Sent at 11:55 PM, 26/01/2013

.

From Kim Junsu ta-đáng-thương to Jaeby hồ ly

Rồi ạ... T____T

Sent at 11:56 PM, 26/01/2013

.

From Jaejoong ta-là-đại-ca to Mông Vịt 2

Ừ, nhắn cho bạn bè biết là em đổi số chưa? ^___^

Sent at 11:57 PM, 26/01/2013

.

From Kim Junsu ta-đáng-thương to Jaeby hồ ly

Mới được 1/3 thôi... Huhu T___T Em chừa rồi, sau này không dám quên nhắn tin chúc mừng sinh nhật hyung nữa...

Sent at 11:57 PM, 26/01/2013

.

From Jaejoong ta-là-đại-ca to Mông Vịt 2

Haha, hyung cũng thỏa mãn rồi :D

Sent at 11:58 PM, 26/01/2013

.

Jaejoong ta-là-đại-ca, you have 4 new messages.

[nhấn nút View]

From Mông Vịt 2, Hay Cười, Tủ Lạnh and Lưng Ấm

생일축하합니다!!! Không ai quên đâu, hô hô!

Received at 11:59 PM, 26/01/2013

.
.
.
.
.

From Kim Junsu ta-đáng-thương to 3 contacts

Tại sao chỉ một mình em chịu chết là thế nào hả hả hả hả hả??? Bất công quá đi!!! ;A;



- End -



- Extra -


Yunho, Changmin, Junsu và Yoochun đang chat webcam.

- Ê SuSu với Chunnie này, kì sinh nhật này của Jaejoong, chúng ta trêu cậu ấy một chút không?

- Trêu thế nào? *tròn mắt*

- Mọi năm chúng ta tranh nhau nhắn lúc 00:00 cho cậu ta, hay hôm nay để đến cuối ngày hẵng nhắn đi.

- *gật gù*

- Hyung này, không phải ngày hôm đó Jaejoong hyung có concert ở Seoul sao?

- Càng tốt chứ sao Chunnie, cậu ấy sẽ không có thời gian đi đòi nợ chúng ta!

- Sao em thấy sợ quá...

- Xì, Kim Junsu nhát cáy.

- Yah yah ai nhát chứ hả, ok hyung chơi luôn! Come on baby!

- ... *trầm mặc*

...

*tắt webcam*

- Không ở với em thường xuyên, SuSu nó khờ hẳn ra đó Minnie à...

- Ờ, mới khích có 1 câu... Hồi đó đến 1 câu rưỡi lận... Có khi còn chả nhận ra là người ta khích mình...

*thở dài*

[Chát!]

- Không được tranh bim bim khuya với em nữa, fan người ta chê anh béo nhiều lắm rồi, biết không!

- *rưng rưng*

- Đừng có nghĩ đến chuyện mách lẻo với Jaejoong hyung, không thì khỏi ăn vặt bữa xế luôn!

- *chui vô góc trồng nấm*


[tác giả bò ra cười =)))))]


~*~*~*~


11:59 PM 26/01/2013, Jaejoong cầm điện thoại cười toe, ôm gối lăn qua lăn lại, giãy đành đạch trên sô pha. Lăn vài vòng tại chỗ thì dừng lại, ngửa cổ nói với anh quản lý đang ngẩn mặt nhìn mình lên cơn.

- Hyung, gửi hộ em chồng đĩa game cho Junsu đi, lần trước gửi cho nó có một đĩa, nó than thở quá chừng.

- À, còn cái chảo không dính ngoại cỡ cho Minnie nữa.

- Gửi luôn hộ em đôi giày cho Chunnie.

- Bim bim cho Yunnie ấy hả... Thôi, để lại đi. Gửi cho cậu ấy chút bắp cải là được rồi.

*tiếp tục lăn lăn*~~~


[tác giả lăn đi ngủ :)))))))]

Sunday, 13 January 2013

Kí ức

Có những tổn thương mãi chẳng thể lành.

Có những vết cắt không bao giờ liền sẹo.

Có những miền kí ức không muốn lạc bước đến.

Nhức nhối, âm ỉ trong tâm can.

Thậm chí đôi khi còn có thể cảm nhận được gốc rễ của nó ăn sâu, bám chặt vào tận cùng xa mãi.

...

Nếu bạn add FB tôi, có lẽ tôi sẽ không acc đâu.

Nếu ai mời tôi đến url đó, có lẽ tôi sẽ không vào đâu.

Nếu ai nhắc tôi về những thứ/người đó, có lẽ tôi sẽ không lịch sự được với người đâu.

...

Nói thế thôi chứ tôi sẽ không đến mức dộng nắm đấm vào mặt mn đâu =))

Chỉ là, nếu mn hỏi có lẽ tôi sẽ giả bộ ko nghe, hay chót lắm là gắt lên một câu, "Xin lỗi, nị không muốn nói về abcxyz này."

Còn nếu tâm trạng tốt thì sẽ giả bộ như ko có gì quan trọng và lái chủ đề đi cái vèo thôi.

...

Ờ, với lại hôm nay lật trúng mấy cuốn nhật kí cũ, tầm lớp 7, 8.

Trời ạ, mình đã từng thích một người đến thế sao? Trong sáng đến thế sao =))

Những năm tháng sau đó đã làm cái đếch gì để mình thành ra như thế này vậy =))

Giờ nhìn lại, chỉ còn một mảnh hỗn độn. Thực tình là không muốn xé nhỏ chúng ra để suy ngẫm chút nào. Đau lắm.

Mình già, ừ thì già, nhưng cũng là quá nhanh đi?

Hồi ấy mình trẻ trâu không để đâu cho hết, từ văn phong đến suy nghĩ.

Chậc, lại còn biết giận dỗi nữa chớ =))

Lâu lắm rồi mình chẳng giận dỗi ai nhỉ. Thằng Tín nó cũng nói mà, "3 năm cấp III chẳng thấy mày giận đứa nào bao giờ, unbelievable!" :))

Tình cảm cũng là trong trẻo quá đi.

Không chỉ có nhật ký chữ, mà còn có cả nhật ký hình. Cứ như tua đi tua lại một câu chuyện.

Ừ thì hồi đó cũng là viết để đừng quên mà :D Đừng quên là mình đã từng có một khoảng thời gian như thế.

Không biết 'mình' năm ấy mà biết rằng 'mình' hiện tại hơi bị khinh mạn cái người như bản thân sẽ thấy ntn nhỉ :))

Thôi, từ nay không khinh các trẻ trâu nữa. Đó chỉ là quy luật phát triển tâm lý bình thường thôi, phải thông cảm cho các em.

...

Có đọc lại cái đoạn tình cảm ấy, đọc kĩ lắm, lâu lắm.

Mà cũng đau nữa.

Hồi hai đứa ấy quen với nhau, cái ngày ấy, trong đầu mình chỉ tua đi tua lại được một câu, "Mắc gì mà quả Đất nó tròn cmn vo thế?"

Mình biết, cả hai đứa đều rất tốt, rất hợp với nhau.

Dù sao thì lúc thích cậu ấy, mình đã không hy vọng gì lắm rồi :)

Bạn ý post stt rằng cậu ấy biết đàn.

Ừ mình biết, vì mình học chung với cậu ấy mà.

Mình còn biết, mỗi khi trời trở lạnh, gót chân phải của cậu ấy sẽ đau nhức lắm.

Mình còn biết, cậu ấy không thích bị chụp hình đâu. Giống mình á. Nhưng có lẽ, đối với bạn sẽ là một ngoại lệ :)

Mình biết, cậu ấy tốt lắm, nhưng không biết an ủi đâu. Bởi vậy những lúc buồn, đừng đợi cậu ấy vòng tay ôm mình vào lòng, mà hãy chủ động tựa vào cậu ta.

Mình biết, tên dở người ấy thích nấu ăn lắm đó, nhưng ghét lám việc nhà kinh =__="

Mình biết, và nhớ, ngày sinh của cậu mỗi năm. Nhưng từ hai năm trước,  mình đã không còn chúc mừng cậu nữa, dù không phải không có dịp gặp...

Có những món quà cứ nên để cho bám bụi thì hơn.

...

Nói Thiên Bình không thể nào thành đôi với Cự Giải, nghe có vẻ hơi ngu... Mình vốn không tin lắm vào mấy cung hoàng đạo, nói chi dùng nó để quyết định duyên phận.

Nhưng suy cho cùng, đó cũng là một dạng lý do.

Cậu ấy quá tốt, quá ổn định, thế nên không thể nào hợp với một đứa nhiều mặt, phức tạp và không ổn định như mình. Cái sự thực ấy, mình đã lờ mờ nhận ra từ rất lâu rồi...

Một cái rất to nữa, ấy là mình tự ti, vì học không giỏi bằng cậu...

Ừ thì mình khá tiếng Anh hơn cậu, nhưng mỗi khi thấy cậu học Hóa, học Toán thật siêu, mình... chậc, khó nói lắm...

Nhớ không, cái hồi học thêm Toán chung, cậu ngồi cạnh mình và chỉ mình làm bài đó. Dù hình như đó không phải là bài kiểm tra, nhưng mình cũng có chút buồn vì học quá tệ...

Trong lớp tiếng Anh mình tự tin vui vẻ biết bao nhiêu, thì trong lớp Toán mình tự ti và im lặng bấy nhiêu...

Trong lớp ấy lại còn có cậu nữa...

Có lẽ vì thích cậu mà mình mù quáng, ngay cả đến bây giờ mình cũng không thể nghĩ ra một nhược điểm nào, một tánh xấu nào của cậu (mà quá nghiêm trọng) cả...

Hình như là, từ năm lớp 10 (cái hồi mình viết Lãng đãng sáo ngân ấy), mình đã quyết tâm chặt đứt đoạn tình cảm này rồi, nên đừng có lo, mình chỉ là đang hồi tưởng lại thôi, chứ không phải là ôm mối tình ám ảnh rồi theo dõi cậu đâu =))

Chỉ là, mình chưa thích được một ai khác hơn là đã từng thích cậu thôi...

...

Chậc, đơn phương thật là khổ.

Tất cả chỉ bắt đầu bằng cái duyên (trời đánh) và giấc mơ (nhảm nhí) trọng yếu ấy.

Nơi mà chỉ có mình, cậu, và một khoảng không trắng xóa.

Có cả bàn tay đưa ra và cái mát lạnh ẩm ướt.

Cái nắm tay trong mơ đầu tiên.

:)

...

Và ừ, dọn nhà là một chuyện hành hạ tâm lý vô cùng ; v ;

Hôm qua type bài này giữa chừng thì nghe phải những điều không nên nghe...

Để rồi phải ôm tổn thương đi ngủ, máy còn chưa kịp tắt.

Chỉ là, sáng nay đã dẹp nó ra sau đầu rồi.

Cất vào một góc, và ngoảnh mặt ra hướng khác.

Chậc, sớm muộn gì rồi cũng không còn chỗ mà cất nữa =__="

Quay đầu đi đâu cũng thấy tổn thương, chắc sẽ tổn thọ mất...

Kệ đi.

Thuyền đến, đầu cầu sẽ tự thẳng.

Tất cả đều là tùy duyên.

Thursday, 10 January 2013

Khách đến nhà.

Đang type với cái mũi bị nghẹt và đôi mắt khô khốc rát buốt. Cứ nhắm lại là cảm nhận được cái đau trong đầu. Chỉ muốn nhắm mắt lại luôn thôi. Gió máy lạnh đang thổi phù phù, ừ Sài Gòn là đang mùa lạnh đó. Sáng nay thiếu điều còn không dậy nổi.

Là bác thử tôi, đúng không?

Việc gì phải khoe hết người này đến người nọ làm chi vậy? Làm gì phải hỏi tôi những từ như thế, khinh thường khả năng tiếng Anh của tôi ư? Khinh thường công sức tôi thi vào Đại học ư?

Nhiều lúc tôi tự khinh bỉ chính bản thân tôi, tự dìm mình để nâng cao người khác lên cho họ vui lòng. Nhưng bác thì không có quyền như thế. Chỉ vì bác là sếp của ba tôi nên bác có quyền hành hạ tâm lý người khác sao?

Nói, cứ nói. Hùa, cứ hùa. Tôi thì chỉ mỉm cười thôi.

Ừ, có lẽ mình đã không buồn đến thế này nếu như không có những lời của ba mẹ mình.

Nói xấu con là vui lắm à?

Chê cười con là vui lắm à?

Sao không khen con dù chỉ một chút?

Hay chí ít, sao không nói thẳng những sự thật của con, những nỗ lực của con?

Khi nghe người ngoài nói vậy, sao không bảo vệ con?

...

Nói thực, hôm nay mình tự múc bao nhiêu bát, tự nốc vào bao nhiêu nước ngọt, mình cũng không rõ nữa.

Rửa bao nhiêu cái bát, cũng không đếm cho vui như mọi khi.

Mà lúc rửa, cứ phải tự thầm nhủ, "Họ chưa đi, họ chưa đi," rồi kềm nước mắt lại.

À, còn câu "Phải về phòng, phải về phòng," nữa.

Dùng luôn cả câu thần chú LTH của mình. Chắc là mấy chục lần đó. Đếm rồi mà quên rồi.

Nước mắt cứ đọng ngập khắp. Thậm chí chẳng dám chớp mắt nữa, chờ chúng ráo đi rồi mới dám nhắm lại.

...

Người dưng khinh mạn con, khiêu khích con, con cũng sẽ chỉ dùng nụ cười để trả lời, dùng thành công để trả đũa.

Duy chỉ có đối với bố mẹ, là con không làm được.

Cảm giác tủi thân ăn sâu vào tận xương tủy. Để khi bố nói câu "Nghỉ đi con," mà chỉ muốn òa khóc. Muốn chạy thật nhanh khỏi nơi đó, thật xa.

Ngay cả giờ đang nhớ lại mấy giây phút ấy, nước mắt cũng đã lại đong đầy. Chậc, cả nước mũi cũng chảy ra luôn. Haha.

Ừ, là con bất tài. Là con vụng về. Là con lơ ngơ.

Giờ nếu như đối mặt với bố mẹ mà con nỗ lực để KHÔNG còn như thế, có chắc là bố mẹ sẽ vui hơn không?

Chắc là có chứ ha?

Bố mẹ chỉ cần biết con mình tài giỏi hẳn ra, chứ đâu cần biết con mình THAY ĐỔI?

Ừ, vậy con sẽ "tài giỏi hẳn ra".

Buồn nhỉ, sau này sẽ không thể thả lỏng mình ở đâu khác trừ căn phòng này rồi. Ít nhất, tính đến vài tiếng trước đây, diện tích thả lỏng còn được giới hạn trong một căn nhà.

Ờ mà nhà này cũng đã phải là nhà mình đâu.

Mới ở trong này có hơn 1 tuần.

Ờm, khoan, đừng có khóc.... Phải viết cho xong đã.

Lâu rồi mình mới khóc một trận to như vậy. Vùi đầu vào gối mà khóc thành tiếng, thút thít thổn thức như một đứa trẻ. Chắc là do tâm lý rằng cửa rất dày, phòng cách âm cũng rất tốt nên mới an tâm mà khóc. Giờ vẫn đang phơi cái gối dưới quạt máy lạnh cho nó khô.

Khóc đến mệt lả cả người. Chậc, chưa có rèm cửa nữa.

...
...
...

Sau này khi có con, phải ghi tạc trong đầu rằng, nhớ đặt cảm nhận của nó lên hàng đầu. Lên số 1. Mặc kệ tất cả những yếu tố khác.

Vì tổn thương do những người chúng nó yêu gây ra là đau đớn hơn cả.

Người dưng gây ra còn có thể lơ đi, còn có thể trả thù.

Nhưng nếu là người chúng nó yêu, thì chúng nó biết làm sao?

Chúng nó yêu. Chúng nó tin. Và mỗi khi bị những người thân thiết hạ thấp, thì chúng nó tin rằng chúng nó như thế thật.

Nói chung là tự ti đó. Tủi thân đó.

...

Không biết đã có tổng cộng bao nhiêu lần mình suýt khóc vì tủi thân. Vì cảm thấy tình cảm cho mình là không đủ, là quá thiên vị.

Và sự lãng quên là một cái gì đó mang sức tổn thương quá lớn.

Rồi chợt nhớ ra, mình lớn rồi. Và cũng nhận ra, những điều xảy đến với mình đều có lý lẽ riêng của nó cả.

...

Đập chết cmn cái loại lý lẽ đó đi. Đau lắm.

...

Tính ra thì, mẹ là người làm mình khóc nhiều hơn. Vì mẹ lãng quên nhiều. Buông lơi nhiều.

Bố vẫn làm mình khóc, bất chấp những quan tâm. Vì bố làm mình cảm thấy không thực. Giống như bạn gặp một tảng băng rét lạnh, bỗng tự nhiên nó ném cho bạn một cục lửa.

Có ủy mị quá không? Có bất hiếu quá không? Có khốn nạn quá không, khi mình đang đay nghiến những gì người khác hằng ao ước?

...

Có thể là mình quý trọng, vậy nên mình đã không buông tay. Vì nếu không còn hy vọng vào cái tình yêu này, thì mình đã không cần quan tâm đến, đã không cần phải đau.

'Còn đau chứng tỏ vẫn còn yêu' là một loại lý lẽ nhảm cùi.

Có phải chăng chỉ đơn thuần là mình lười thay đổi?

...

Tóm lại là, có nên thay đổi không?

Học bổng đã ngay trước mắt rồi. Có khi là nên đi.

Ừ, đi.

Bố mẹ, xin hãy chuẩn bị chi tiền cho con.

Còn không thì, có lẽ bố mẹ kịp thấy được con khôn ngoan ra hơn một chút.

Có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, rằng đây cũng là một dạng bài học.

...

Chân lý phải được ngộ ra từ trong tâm. Không từ ngữ nào có thể thay thế, hay biểu đạt.

Đau, cũng phải được cảm nhận bằng tim, không phải nước mắt.

...

Cứ thế này, thử hỏi sao lũ trẻ cứ thích vùi đầu vào thế giới ảo...

Tự dưng mắt khô queo. Quạt máy lạnh cũng tắt rồi.

Chân tê mỏi đến đau đớn mà bất lực. Đầu cũng nhức nữa.

...

Chuẩn bị thôi. Sáng mai sẽ phải thi cái môn mình sợ nhất đó.

Thi xong rồi đi coi phim, khóc cho đã.

Les Misérables, chờ nha.

:)

Wednesday, 12 December 2012

Customer Service



MAINTAINING A GOOD CUSTOMER SERVICE



1. Use personalized treatment: each people has different issues, that’s why we need to listen to them with all care, note their specific problems and deal with each of them appropriately. Make them your friend, not just some businesses to be taken care of. That way will make the customers feel respected and special, and when there are some other competitors that surpass you, your customers will still stay by your side because they feel good working with you.

2. Be reliable: there are many ways to prove that your company is reliable to customers. Firstly, always be there when you are in need. Unanswered phone calls or unsolved problems will leave a terrible impression. Secondly, be punctual and keep your word. If you promised your customer to be there on Tuesday for maintenance business, try your best to be on time, or at least give the customer a call for the delay if your staff cannot make it there.

3. Be flexible: change the schedule, or even some company policies to accommodate clients. Be a company that seems easy to do business with. You may offer them more than what they need to complete the whole set, for example,

4. Ask for feedbacks: this is the way to show that you are sensitive to their needs. Ask for feedbacks regularly; it can be informally or formally, neither is fine, but remember to reply and show your gratefulness to each of them. This way can help you reinforce the customers’ interest and address small problems before they become big and impossible to be solved.

5. Communicate with customers not only within but also outside the company: hold institute celebrations, recognition ceremonies, even social parties – almost everyone loves parties! Send them messages wishing them a happy birthday or a memorable anniversary of some sort; make them feel happy and satisfied every time they see messages from your company.

6. Focus on recruiting qualified staff and remove the unsuitable ones: the staffs working in the customer service sector are the face of your company, especially AFTER you have sold your products. So if their attitude is not good enough, they will make the customer think that the whole welcoming and caring process before are just fakes, therefore they will probably never do business with your company again, and of course, they will not introduce your company to anyone else. That’s why you need to give your staffs a training course in order to for them to be helpful, courteous, and knowledgeable about not only your company but also the outside world. You also have to give them a certain amount of power and information to make customer-pleasing decisions, so that they would not have to ask for your opinion on every single tiny problem. You should remove employees who do not show necessary behaviors towards customers. Also make sure to involve all staffs in brainstorming ways to improve the service and develop the company, encourage them to spot potential customers and debate if your decisions are not appropriate. Remember, the higher quality your staff is, the higher will your service be improved.

7.

Friday, 7 December 2012

07.12.2012

Không được... Vẫn là không thể nào hát được Proud...

Vì không nghe thì không để biết đường hát theo... Mà nghe và hát thì...

Tim đau đến không chịu được...

Ngu ngốc...

Sao lại yêu họ đến chừng này...

Sâu, quả thực là đã lún QUÁ sâu rồi...

Giờ, muốn thoát ly khỏi cái tình yêu này mà làm một con người bình thường trở lại, chỉ yêu thích âm nhạc và ngưỡng mộ tính cách...

Không còn có thể nữa rồi...

...
...
...

Haha... Chỉ mỗi cái điệp khúc thôi mà vẫn...

:)

Monday, 12 November 2012

Hậu FM

Đáng ra là phải viết từ hôm qua cho giải tỏa, hay chí ít là sáng nay, thế nhưng cuối cùng lại cù nhây đến giờ này. Ngực cứ có cái cục gì đấy nghẹn lại, không làm sao mà ngủ cho yên được.


Mà tính ra thì, trong những thần tượng mình yêu thương, thì Kim Jaejoong là người làm cho mình khóc-không-kiểm-soát nhiều nhất. Vì thường thì lúc khóc sẽ chỉ chọn lấy một góc không người, không tiếng động hoặc ồn đến hỗn loạn, rồi cứ thế mà âm thầm rơi nước mắt thôi.

Vậy mà cái con người ấy, lúc đưa bàn tay gầy guộc lên bắt những trái tim ấy, mân mê chúng và mỉm cười...

Khóc, khóc không thể nào kiềm chế được.

Nước mắt cứ lăn xuống. Nếu không phải do muốn nhìn thấy anh càng nhiều càng tốt, lưu giữ nụ cười anh trong trí óc càng nhiều càng tốt, thì mình đã ngồi thụp xuống đất rồi ôm ngực mà khóc rồi.

Chẳng cần biết anh có cầm được trái tim do mình cắt hay không. Chẳng cần biết trái tim anh chụp được ấy có đẹp hay không hay không. Vì chỉ cần thấy anh ngẩng đầu nhận ra hàng sa số những trái tim nhỏ bé chen lẫn giữa hàng bông giấy lập lòe, chỉ cần anh nhận ra sự tinh tế ấy, sự ấm áp ấy, là đã đủ để tim mình vỡ òa...

Cuối cùng thì anh cũng biết được, rằng xung quanh mình là một biển những trái tim.

Anh dùng nụ cười dịu dàng đón nhận nó.

Thử hỏi làm sao mà không khóc được đây? Thậm chí giờ đây ngồi type mà mắt cũng nhòe cả rồi.



Thương anh quá. Thương anh lắm. Yêu thiệt là yêu.

Yêu từ cái lừ mắt ấm áp anh dành cho cô bạn tròn trĩnh chỉ còn một bàn tay. Yêu cách anh nhẫn nại mỉm cười với YJ shippers. Yêu cách anh bưng mặt xấu hổ. Yêu gương mặt ngạc nhiên của anh. Yêu những biểu cảm anh tạo ra cho chúng em xem...

Yêu, yêu, yêu tất cả.

Yêu quả táo anh cất trong giỏ. Yêu cách anh vừa gom đồ vào túi vừa lắc đầu (bất lực). Yêu cách anh nói "Xin chào", "Tôi yêu các bạn", và "Cám ơn". Yêu cách anh bưng mặt tạo biểu cảm dễ thương cho tụi em xem, rồi lại vùi đầu cười xấu hổ. Yêu cách anh lém lỉnh mọi lúc mọi nơi.

Yêu cách anh cất cao giọng hát, cách anh ôm lấy trái tim và gửi tình cảm đến cho bọn em, bằng lời ca.

Lúc em cất giọng hát Wasurenaide cùng anh, vì đó là bài hát em thích nhất và thuộc từng chữ, tự dưng em thấy thiêng liêng lắm.

Anh à, là bài hát em thích nhất đó anh....


Khao khát được tiếp cận anh, nhưng cùng lúc cũng tự đẩy mình ra xa cái sự hão huyền đó. Dù có cơ hội, em cũng sẽ không tiếp cận anh. Vì em đã định hình sẵn trong đầu rằng anh luôn đứng ở một nơi em không có cơ hội chạm đến.

Vì nếu em đã lỡ bước chân vào thế giới ấy của anh, thì em sẽ không còn là em nữa, mà anh cũng sẽ không còn là người đàn ông mà em yêu thương nữa. Yêu anh, nhưng tự biết cột chặt mình ở một nơi thật xa, nơi anh không thể nhìn thấy. Chỉ còn chờ một ngày em cất được anh vào một ngăn của trái tim, và quay đầu đi về một hướng khác.

Một hướng không có anh, thần tượng mà em yêu.


Hôm nay biết được tin anh đi rồi, em hụt hẫng lắm. Hối tiếc vì em đã không cố gắng níu kéo những phút giây cuối cùng con được nhìn thấy anh, còn tim em cũng mẻ mất một mảng khi biết rằng giấc mộng đẹp này đã hết thật rồi. Phải bắt đầu quay về thực tại thôi.

Nếu hôm nay em vì vấn vương mà đeo bám anh, em đã không được trò chuyện với hai con người rất tuyệt vời khác. Nếu hôm nay em chỉ quan tâm đến việc giấc mơ của em đang dần khép lại, em đã không thể giúp bạn em có một sinh nhật (tạm gọi là) vui vẻ. Dù em làm nó bực mình và khó chịu, nhưng sau đó em đã nhẫn nại dỗ dành nó, xin lỗi nó, chọc cho nó cười (và cuối cùng thì nó cũng cười và vui vẻ như bình thường được), chắc cũng đủ để đền bù rồi anh hen?

Hôm nay em không hối hận vì đi chơi cùng nó, chỉ buồn rằng sao anh đi nhanh quá thôi.



Anh à, sau ngày hôm qua, anh nghĩ gì vậy?

Anh có yêu tụi em không? Có chút thất vọng nào không, có chút khó chịu nào không?

Anh thấy tụi em như thế nào? Em thực sự, thực sự rất muốn biết, anh à. Muốn nhảy vào đầu anh xem có những nhận xét nào đang nhảy loạn trong đó, muốn hiểu được những cảm nhận thực sự chứ không phải chỉ nghe những lời yêu thương rộng lượng của anh.


Vì em sợ, rất sợ, rằng anh đang nhẫn nhịn.

Haha, em vẩn vơ quá phải không...



Có thể vài chục năm nữa, nhìn lại khoảng thời gian hỗn loạn này, em sẽ cảm thấy buồn cười và xấu hổ, cũng có thể là hối tiếc một chút nữa, vì chắc chắn rằng khi đó em không còn có thể tìm lại những cảm xúc tươi nguyên như ngày hôm qua.

Chỉ là, em sẽ tuyệt nhiên không bao giờ hối hận.



Không thể nào hối hận, vì đã yêu thương anh đến nhường này, đã vì anh đến nhường này.

Vì anh xứng đáng.



Cho dù những suy nghĩ phức tạp của em về anh có tiếp diễn, dù những bài blog ngẫm nghĩ (trong bế tắc) về nhân cách của anh (như cái bài lúc trước em viết kia) vẫn sẽ còn nối dài...

Nhưng sự thực vẫn là, hiện tại em rất yêu anh. Trong quá khứ em cũng đã rất yêu anh.

Và có thể, trong tương lai cũng thế.


Friday, 2 November 2012

02.01.2012

Ừ thì là tôi dễ buồn nhảm, dễ khóc nhảm đó, có sao không?

Thiệt tình là bây giờ đi đâu cũng thấy buồn, thấy chán. Nhìn timeline cũng thấy tủi thân vu vơ. Nhìn bạn bè xung quanh thì... thôi, không muốn nói đến nữa. Đã gần đến cực điểm rồi.

Mình không tin nó là thật, không có nghĩa là họ cũng thế. Mình không quan tâm, không có nghĩa là họ quên đi. Sự thực là sao, bản chất tốt hay xấu, vốn không có câu trả lời.

Chỉ là tin, hay không tin, vậy thôi.

Mình sai, hay mình đúng, cũng là tự do mình cảm nhận thôi.

Hiện bây giờ đang cảm thấy mình sai. Nhưng lý trí và những chấp niệm trước kia lại một mực phản bác. Giờ có đi hỏi, cam đoan là cũng chẳng ai phân biệt nổi trắng đen.

Vậy rốt cuộc là sao? Chẳng ai biết, và có khi, cũng chẳng cần quan tâm làm gì.

Vì cái trọng yếu chính là hành động, là lời nói, là kết quả của suy nghĩ thể hiện ra bên ngoài.

Có phải không?

Làm quái gì có ai biết mình đang nghĩ gì? Họ chỉ nhìn, và đoán. Tất cả chúng ta đều như thế.

Vậy liệu có thực sự cần phải kiểm soát suy nghĩ và cảm xúc không? Có nên hướng suy nghĩ cho tích cực, có nên giữ cho tim đừng đau, có nên đào sâu vào suy nghĩ và cảm xúc của người khác?

Câu trả lời, có lẽ mình đã biết rồi. Thực chất cũng rất đơn giản thôi.

Cần thì làm.

Nhẫn tâm, cần thì làm. Yêu thương cũng thế, ích kỷ cũng vậy, nỗ lực hoàn thiện hóa bản thân cũng không khác gì.

Thấy cần thì làm, vậy thôi.

Tủi thân, cũng chỉ là quá trình. Tự ti, ghen tị, đau đớn, thỏa mãn, tham lam, nhỏ mọn, cũng chỉ là những viên sỏi trên con đường đi tới.

Quan trọng là cuối cùng có cười được không, có kiểm soát được bản thân không, có điều khiển được nhận thức của người khác về mình không.

Có làm chủ được cuộc đời mình không. Cái sinh mệnh mà không chỉ thuộc về một mình mình.

- - -

Cuối cùng cũng đã biết, cái cảm giác thèm người THÂN nó như thế nào rồi.

Khó chịu quá. Ấy vậy mà mới chỉ là khởi điểm thôi.

Muốn đi cắt tóc. Muốn ốm bớt. Muốn thử mặc váy. Muốn sơn móng tay màu đen kim tuyến. Muốn gắn một chùm highlight xanh lam nhỏ nhắn trên đầu.

Muốn gặp con Dung. Muốn ôm chặt căn nhà này không đi nữa. Muốn có bạn trai. Muốn được tặng thật nhiều quà.

Muốn thoát khỏi những bế tắc. Muốn ôm đầu ngủ vùi cho qua đi cái giai đoạn này.

Muốn họ nhớ đến mình, dù chỉ là một chút. Tham lam hơn nữa, muốn được yêu thương.

Nhưng do đã lỡ đánh rơi rồi, nên giờ phải đi vun đắp những yêu thương khác.

- - -

"Nếu được quay trở lại quá khứ và thay đổi một điều..."

Cái câu này, dường như tag nào cũng có.

Cơ mà cái quyền nói thật cũng không phải là của mình.

Vì nếu được như vậy, mình sẽ ngăn bản thân không bao giờ lún sâu vào cái thế giới ảo này.

Sẽ không tốn quá nhiều thời gian vô ích như mấy năm qua. Sẽ không hao tổn tâm tư như mấy năm qua. Sẽ không mất đi quá nhiều thứ như mấy năm qua.

Hối hận rồi.

Hối hận lắm rồi.

Giờ dứt thì tim đau, mà không dứt thì lý trí không cho phép.

Nói vậy chứ, nếu thực sự có thể quay ngược thời gian và làm điều đó, có lẽ mình sẽ thay đổi nhiều, thế giới xung quanh mình cũng sẽ thay đổi nhiều lắm.

Không thể lường trước được.

Suy cho cùng, thời gian luôn chỉ có một chiều...

Thôi thì, ôm lấy bản thân rồi sống cho qua những ngày u ám này.

Xả ra cho hết, rồi không bao giờ nhìn lại.

Không phải là thu xếp cho ổn thỏa, không phải là suy nghĩ cho thông suốt.

Mà là nhắm mắt bịt tai liều mạng chạy nhanh qua, bỏ lại tất cả hậu quả, hệ quả, tất cả mọi thứ dù đẹp dù xấu.

Ổn định lại, rồi bắt đầu lại.

Như trước giờ mình vẫn làm.

Mình nói mình mạnh mẽ, thì phải chứng tỏ được điều đó.

Giờ thì không đủ sức để cổ vũ bản thân rồi. Cứ viết, viết và viết, vậy thôi.


- - -

Ngày mai sẽ vùi đầu vào học lại bài. Học thêm bài. Ngày mốt sẽ đi cắt tóc, tuần sau sẽ tính đến chuyện mở WP, vài tháng nữa sẽ tiếp đến chuyện đi thi lấy bằng lái.

Và từ bây giờ sẽ mở căng mắt ra đi kiếm bạn trai.

Vậy đã.

Saturday, 20 October 2012

Chán thật cái thời kì đại hạn

Tiên sư con bà nó!

Chửi cũng chả biết chửi ai cho phải đây.

Làm thế íu nào mà lại xui xẻo thế này?

Vụ FM JJ thì bị vụ vé làm cho hết nhiệt huyết. Bị chán. Bị nản mấy người làm chung. Đủ thứ vụ việc phát sinh, chán bm ra. Giỡn hoài, mình đâu có còn yêu anh đến thế, đâu có được như họ.

Vụ fic tặng ss Rei thì lại quá xớn xác, làm gần xong mới biết rằng có người làm y chang rồi. Vứt. Tiếc cái cmn vô đối là tiếc. Giờ tặng cái íu gì cho kịp đây?

Trans show trong rum thì quáng gà nộp trễ, chạy việc như con khùng, trễ cả h lên q7 để mà làm. Để rồi bây giờ vỡ lở cả lũ ra. Nghỉ phép. Ai cũng chán. Ai cũng nản. Đếch thèm về nữa à? Giờ muốn mình tính làm sao đây hả hả hả hả hả? Chưa ai biết là tôi muốn đánh sập cái nơi ấy à? Giờ có lý do cho tôi đánh sập rồi đấy, chỉ là tôi có muốn hay không thôi. Cái gì cũng đổ cho tôi nghĩ, cái gì cũng vẽ cho tôi làm, mệt lắm rồi.

Fic trong VCass thì trans chưa xong. Học AE thì ếu có thời gian. CLB gì mà người nào người nấy chán ngắt, chỉ có vài người chơi được, mà thực tình cũng chả biết chắc là có chơi được không nữa. Ngồi im lặng một đống, thiệt cmn chán. Có cái danh khó quá.

Trên mạng cũng ko xong, trong trường học ĐH cũng chả ổn. Mai lại phải đi học chính thức. Học AV chưa đăng kí. Mẹ bắt đi học gì đó cho rèn thể lực. Sắp chuyển nhà, LẦN NỮA!!!!!!!!!

LẠI CÒN VỪA BỊ GIẬT ĐIỆN THOẠI! CHƯA ĐỦ KHỔ HAY SAO?????

CMN MỆT QUÁ ĐI!!!!!!!!!!

GIỜ CHỈ MUỐN HÉT LÊN THÔI!

20/10 CÁI QUÁI GÌ. Vứt hết.

Friday, 12 October 2012

[FIC] Speechless

Nhiều khi Harry vẫn thấy như chẳng có gì thay đổi cả - nó vẫn rảo bước trên những hành lang ấy, vẫn hướng đến những phòng học ấy, cũng khoác trên mình bộ áo chùng này, và đầu óc thì luôn nghĩ đến những bài tập cần hoàn tất vào ngày mai và, hỡi Merlin, hãy xem những nhóc năm nhất nhỏ bé đến thế nào kìa – cái cảm giác này thường làm nó giật mình, như thể vừa hắt hơi hay như vô tình phát hiện ra chẳng còn bậc thang nào để mà bước xuống nữa, khiến người nó bất giác run rẩy và nghĩ – chẳng biết nghĩ gì cho phải nữa. Phần lớn nó cảm thấy hơi bệnh, và tội lỗi và buồn khổ và già nua, trưởng thành theo cái cách mà nó không bao giờ muốn.

Dạo gần đây hiếm khi nào nó thấy vui vẻ, vì hầu hết mọi thứ đã thay đổi rồi, hay ít nhất những thứ quan trọng đều đã thế. Cuộc Đại chiến đã kết thúc, và cái mùa hè với số lượng vô tận các buổi tiệc và tang lễ và họp báo cuối cùng cũng đã chấm dứt, hiển nhiên thôi.

Bọn nó quyết định sẽ học lại năm cuối. Hermione nhất định sẽ không cho nó làm khác đi, tuy nhiên về phía Bộ Pháp Thuật, giờ đã trở nên quá cẩn trọng và thiếu nhân sự, liền có những động tĩnh bất mãn, và Harry biết rằng nối tiếp cuộc đời mình đáng ra phải là cái chương trình huấn luyện Thần Sáng kia cơ, nhưng – nó nghĩ mình vẫn muốn quay về đây hơn.

Học kì đầu tiên đã bắt đầu được hơn một tuần rồi, và bọn nó đã về trường được hai, và đôi lúc nó vẫn băn khoăn liệu quyết định của mình có phải là sai lầm hay không – nó ngóng tìm Hedwig chỉ để hoài niệm, nó trông thấy ánh đèn flash lóe lên ở sảnh và đầu lập tức lóe lên cái tên “Colin”, để rồi khi quay lại chỉ còn thấy một mảnh muộn màng. Lâu đài vẫn chưa được sửa xong hẳn – các Giáo sư và Học sinh năm thứ Tám vẫn đang tập trung vào từng khu một, xử lí những hư hại trong thời gian rảnh, nhưng có quá nhiều thứ cần sửa chữa. Mọi vết cháy xém của bùa chú, mọi hành lang bị chặn đều làm lòng dạ Harry quặn lên khó chịu.

Nó dành quá nhiều thời gian cho việc sửa chữa, cứ làm việc đến khi đầu óc mù mờ và giọng nói khản đặc mới chịu vấp váp đi qua những bậc thang của tòa lâu đài và quăng mình lên giường – thực chất cũng chẳng phải là giường của nó, vì phòng ngủ cũ đã phải nhường cho các học sinh năm dưới rồi. Giờ đây lũ Học sinh năm thứ Tám được gom vào một

Sau đêm ấy, dường như đi đâu Harry cũng thấy Malfoy. Nó thấy cậu ta trong các lớp học, luôn ngồi một mình và ghi chép điên cuồng. Nó quẹt ngang qua Malfoy trên các dãy hành lang, và ngó thấy cậu ta quanh khu phòng ngủ vào buổi tối, và có lẽ là nó chỉ tưởng tượng ra thôi, chắc chắn là thế, cơ mà nó có thể thề rằng Malfoy cũng đang liếc nhìn nó hoài, như là cậu ta muốn nói chuyện với nó.

Thi thoảng nó mơ về Malfoy, về một người mặc áo chùng đen đẩy cậu ta ngã xuống nền nhà và đấm, đá, ép Malfoy xuống đất và trực tiếp lấy đi giọng nói của cậu, cắt lưỡi của cậu đi và mặc cho Malfoy gào thét. Nó tỉnh dậy mà muốn phát bệnh, và cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng nó không thấy nhẹ người khi thấy Malfoy ở bàn ăn vào sáng hôm đó.

Harry khá sai lầm khi kể chuyện này cho Ron và Hermione, vô tình nhắc đến khi bọn nó đang ếm cái hành lang gần Bệnh thất cho trật tự thêm một chút. Hermione trông có vẻ rất lo lắng và Ron bảo nó rằng nó khùng rồi, nhưng Harry vẫn không thể ngừng suy nghĩ về Malfoy. Nó quyết định phải nói chuyện với cậu ấy, …, gì cũng được – nhưng nó vẫn không thể xua đi được cái ý nghĩ rằng Malfoy có điều gì đó cần phải nói với nó, và nó cần phải biết.

...

Harry ráng lập kế hoạch, nghĩ ra những cách để bắt gặp và bắt chuyện với Malfoy và an ổn thực hiện cuộc đối thoại đó khi chỉ một trong hai thằng còn có khả năng nói chuyện, và – và cuối cùng thì, nó khẳng định là chiến tranh đã làm nó thay đổi theo nhiều cách, thế nhưng vẫn chả thể làm nó lịch sự được thêm miếng nào.

Thay vào đó, nó viết giấy cho Malfoy, chỉ vài từ “Tao xin lỗi” vào một mẩu giấy nhỏ. Nó kí cái tên ‘Potter’ vào và dúi mảnh giấy vào túi của Malfoy trên đường đi đến lớp Biến hình, mặt đỏ tưng bừng. Nó không mong đợi nhận được hồi đáp cho lắm, vậy mà hai đêm sau nó tìm thấy một miếng giấy nhét vào khe cửa phòng mình. Trên đó ghi ‘Tại sao?’

Nó không kể cho Ron và Hermione nghe, một dấu hiệu cho thấy rằng nó đang làm một chuyện hết sức ngu. Thay vào đó, nó vắt óc để nghĩ xem phải viết cái gì tiếp theo, và cuối cùng thì nó quyết định đánh trống lảng. ‘Trông mày như đang muốn nói gì đó với tao. Gì thế?’ nó ngoáy vào mảnh giấy, ráng gò chữ cho đẹp nhất có thể, và đẩy nó vào dưới khe cửa phòng Malfoy.

Nó nhận được một mẩu giấy y chang, chỉ có vài từ, ‘Tháp Thiên văn. Nửa đêm.’ Giờ thì nó chắc chắn rằng việc nó đang làm là rất quái đản, nhưng việc nhận lại mảnh giấy làm bao tử nó thót lên một cái. Nó cảm thấy – mới lạ, thực tế. Nó quyết định sẽ đi.

...

Harry cố ý đến trễ năm phút, với một chút gì đó sợ hãi rằng Malfoy sẽ chẳng thèm đến. Hóa ra nó chỉ lo lắng không đâu – Malfoy đã đứng sẵn ở lan can khi nó mở cửa bước vào. Cậu ta không quay đầu lại, và Harry bước đến đứng cạnh cậu. Chẳng giải thích được tại sao, nhưng tim nó cứ dộng liên hồi trong lồng ngực.

“Chào,” nó thì thầm, ấy vậy mà vẫn là quá to trong màn đêm tĩnh lặng. Malfoy không nhìn vào Harry – cậu chỉ gật đầu. Đây là tình huống mà Harry đã lo sợ, chỉ đơn giản là không thể giao tiếp được. Malfoy lấy đũa phép của mình ra mặc cho Harry chỉ biết đứng ngó; cậu cạ đầu đũa phép vào mặt đá của chiếc lan can, từng vạch rồi lại từng vạch, đến khi từ ‘Cảm ơn’ xuất hiện. Malfoy ngẩng lên nhìn nó, mắt ánh lên cái vẻ gần như là thách thức, và quay lưng bỏ đi.

“Ê!” Harry nói, giật mình thoát khỏi cơn sốc. Nó vươn tay và tóm lấy cổ tay Malfoy, và chết tiệt thật, nhưng cậu ấy gầy quá. Malfoy quay đầu nhìn nó, và Harry nhận ra bàn tay mình đang run.

Malfoy trừng mắt nhìn nó phản đối. “Vì cái gì?” Harry thì thầm, chỉ vào cái từ kia, và Malfoy đảo mắt một vòng. Cậu ta có vẻ băn khoăn, chỉ trong giây lát thôi, trước khi vung đũa phép thành một cung dài hướng về lan can. Đám bột trông-như-bụi-phấn phu đầy mặt đá, nhắc Harry nhớ về những lớp đường phủ trên chiếc bánh Giáng sinh trước khi Malfoy – đặt đũa phép của mình xuống, và tiến đến gần cái lan can. Cậu xòe rộng bàn tay và bắt đầu tạo hình cho đám bột, vẽ những đường cong từ dưới lên trên, lắc lắc cổ tay để chúng trông như có bóng tối. Đó là lửa, không thể chối cãi được, và Harry hiểu ra trước khi Malfoy kịp quẹt thêm vào những chi tiết, cái tủ và những núi đồ vớ vẩn và một thằng nhóc bé xíu đang cưỡi chổi.

“Ồ,” nó nói, gần như không thành tiếng. “Không phải là – Tao không –” Draco vẫn đang quay lưng về phía nó, và Harry cố vin vào cái cớ rằng hai đứa đang không nhìn mặt nhau nên mới có thể nói những lời tiếp theo. Nó định nói ‘Không có chi”, vô duyên đến đau đớn nhưng an toàn – vậy mà những gì chạy khỏi miệng nó, chân thành tuyệt đối, lại là “Tao mừng vì mình đã làm thế.”

Wednesday, 3 October 2012

Suicide? No way thankyouverymuch. I'm a tough girl.

Wanna kill yourself? Imagine this. You come home from school one day. You’ve had yet another horrible day. You’re just ready to give up. So you go to your room, close the door, and take out that suicide note you’ve
written and rewritten over and over and over You take out those razor blades, and cut for the very last time. You grab that bottle of pills and take them all. Laying down, holding the letter to your chest, you close your eyes for the very last time. A few hours later, your little brother knocks on your door to come tell you dinners ready. You don’t answer, so he walks in. All he sees is you laying on your bed, so he thinks you’re asleep. He tells your mom this. Your mom goes to your room to wake you up. She notices something is odd. She grabs the paper in your hand and reads it. Sobbing, she tries to wake you up. She’s screaming your name. Your brother, so confused, runs to go tell Dad that “Mommy is crying and sissy won’t wake up.” Your dad runs to your room. He looks at your mom, crying, holding the letter to her chest, sitting next to your lifeless body. It hits him, what’s going on, and he screams. He screams and throws something at the wall. And then, falling to his knees, he starts to cry. Your mom crawls over to him, and they sit there, holding each other, crying. The next day at school, there’s an announcement. The principal tells everyone about your suicide. It takes a few seconds for it to sink in, and once it does, everyone goes silent. Everyone blames themselves. Your teachers think they were too hard on you. Those mean popular girls, they think of all the things they’ve said to you. That boy that used to tease you and call you names, he can’t help but hate himself for never telling you how beautiful you really are. Your ex boyfriend, the one that you told everything to, that broke up with you.. He can’t handle it. He breaks down and starts crying, and runs out of the school. Your friends? They’re sobbing too, wondering how they could never see that anything was wrong, wishing they could have helped you before it was too late. And your best friend? She’s in shock. She can’t believe it. She knew what you were going through, but she never thought it would get that bad… Bad enough for you to end it. She can’t cry, she can’t feel anything. She stands up, walks out of the classroom, and just sinks to the floor. Shaking, screaming, but no tears coming out. It’s a few days later, at your funeral. The whole town came. Everyone knew you, that girl with the bright smile and bubbly personality. The one that was always there for them, the shoulder to cry on. Lots of people talk about all the good memories they had with you, there were a lot. Everyone’s crying, your little brother still doesn’t know you killed yourself, he’s too young. Your parents just said you died. It hurts him, a lot. You were his big sister, you were supposed to always be there for him. Your best friend, she stays strong through the entire service, but as soon as they start lowering your casket into the ground, she just loses it. She cries and cries and doesn’t stop for days. It’s two years later. The whole school talks to a counselor/therapist at least once a week. Your teachers all quit their job. Those mean girls have eating disorders now. That boy that used to tease you cuts himself. Your ex boyfriend doesn’t know how to love anymore and just sleeps around with girls. Your friends all go into depression. Your best friend? She tried to kill herself. She didn’t succeed like you did, but she tried… your brother? He finally found out the truth about your death. He self harms, he cries at night, he does exactly what you did for years leading up to your suicide. Your parents? Their marriage fell apart. Your dad became a workaholic to distract himself from your death. Your mom got diagnosed with depression and just lays in bed all day. People care. You may not think so, but they do. Your choices don’t just effect you. They effect everyone. Don’t end your life, you have so much to live for. Things can’t get better if you give up. I’m here for absolutely anyone that needs to talk, no matter who you are. Even if we’ve NEVER talked before, I’m here for you. Copy and paste this as your status to show people there are people out there that care.



Saturday, 15 September 2012

Anh là ai?

Nhiều lúc nhìn lại mà phải tự hỏi, mình thực sự đã bước qua ngưỡng "yêu" họ chưa, hay chỉ là dừng lại ở mức "thần tượng".

Nói thực chứ nể phục họ là do âm nhạc. Lún sâu hơn là bắt đầu mê đắm nhan sắc, nụ cười, hình thể. Thê thảm hơn nữa là bắt đầu hâm mộ nhân cách, rồi đến yêu quý fan của họ.

Tự lúc nào đã gán cho mình cái mác "yêu"?

Thực sự là không biết.

*lảm nhảm không luận điểm luận cứ, văn phong vớ vẩn, lặp từ lung tung. Thực tình là vừa viết vừa khóc, nên có thể còn sai cả chính tả. Ngoài chủ blog ra, chỉ có đứa hâm mới đi đọc tiếp. Mà bản thân chủ blog cũng là một đứa khùng rồi. Đối với những người mang trong mình định kiến về fan kpop, thì mình đích thực là một con điên rồi.

Đã nói đến thế, vị khách vãng lai nào vẫn tiếp tục dấn bước thì đừng có chửi thầm chủ blog trong bụng. Chả làm được gì, nhưng sẽ rất buồn và hận*

Wednesday, 8 August 2012

[Elfia] Năm 2. Chưa vào học.



Looney Felicia Glinx

Ngày 28 Hiver | Quán Cái Vạc Lủng | 9h sáng


Looney đứng ở bậc cửa của quán Cái Vạc Lủng vẫy tay tiễn anh trai mình, lặng người nhìn bóng anh mờ dần trong làn sương mù dày đặc của phố xá London. Mấy ngày nay cô đã dẫn anh Fye đi tham quan khắp Hẻm Xéo, chỉ cho anh tất cả những gì cô biết về con phố đặc biệt này, giống như anh đã dẫn cô đi khắp mọi nơi trên chiếc máy bay màu đỏ của mình suốt mùa hè vậy.

Looney thở dài. Cô thậm chí đã mua tặng anh một mô hình dải ngân hà, nhỏ thôi, nhưng có thể xoay tròn suốt và muốn xem kĩ hành tinh nào thì chỉ việc hô tên nó và lôi nó ra. Anh Fye thường khó có thể giữ cả đôi chân lẫn tâm hồn mình dính được với mặt đất lắm.

Giờ thì đi mua đồ dùng học tập cho năm học mới thôi.

Looney quay lưng lại với con phố London với những người không-thể-thấy-được-cô, và bước vào trong quán. Cô đi thẳng một lèo đến quầy, mỉm cười chào ông Tom chủ quán, rồi tiến đến bức tường đầy rêu phủ và gõ đũa phép lên những viên gạch theo một thứ tự mà cô đã quá quen thuộc.

Một năm học nữa đang chờ đón cô.

Tuesday, 7 August 2012

[Elfia] Tưởng ký.

Looney Felicia Glinx. Năm 9 tuổi, ở thảo nguyên BlueFleik.



Looney khệ nệ vác xô nước từ giếng làng về. Hôm nay là ngày lễ Tuyết - ngày các gia đình tề tựu để cùng chào đón những bông tuyết đầu tiên của năm. Càng đầy đủ thành viên gia đình họp về càng tốt, và họ sẽ cùng cầu chúc cho một mùa tuyết yên bình, sẽ cùng cúng tế để nữ thần Khione mang đến cho họ những sân chơi đầy tuyết cho trẻ con, hay những đợt gió lạnh vừa đủ để những cánh đồng lúa mạch trổ bông chứ không phải là những cơn bão tuyết đầy cuồng nộ và những trận lở đất nguy hiểm.

Tuyết và cái lạnh là những thứ rất quen thuộc với người dân xứ BlueFleik. Tuyết phủ thường trực trong hơn nửa năm trời, và ngay cả những tháng không có nó thì nhiệt độ nơi đây cũng chẳng hơn được mùa đông ở xứ nhiệt đới được là bao. Cuộc sống của Looney cũng như mọi đứa trẻ khác, mọi con người khác ở BlueFleik, đều gắn liền với tuyết. Vậy nên ngày lễ này là rất quan trọng.

Looney thở dài khi nghĩ đến cảnh tượng cả đại gia đình dồn hết về mảnh sân nhỏ ở nhà cô. Đừng hiểu nhầm, cô rất yêu thương họ - tất cả bọn họ - và bọn họ cũng yêu thương cô hết mực. Nhưng vấn đề ở đây là họ... ừm... không hòa thuận được với nhau. Dành quá nhiều thời gian cho người này thì sẽ làm mếch lòng người kia. Bênh vực cho một người thì sẽ làm tổn thương một người khác. Mọi thứ đều phải công bằng, phải được chia đều, không lúc nào là không có sự cạnh tranh tị nạnh nhau, từ chuyện to tát xốc nổi đến chuyện nhỏ nhặt tinh tế.

Nhưng cũng thật may, vì cái Looney giỏi nhất là giữ cân bằng. Hay cũng có thể nói chính do việc lớn lên trong môi trường ấy làm cô có khả năng cười, buồn, vui, ấm áp, lạnh lùng,... bất cứ khi nào cô cần. Cô có thể cười giỡn khằng khặc với Leone và Fingo, để rồi vài phút sau lo lắng sốt vó khi Flora tâm sự về người bạn trai mới chia tay. Cô có thể mỉm cười trấn an mẹ ở bếp khi bà sợ rằng thức ăn vẫn chưa hoàn hảo, và trở nên lạnh nhạt một cách nhẹ nhàng mà thấm thía khi cậu Greib châm chọc cái tên của cô Brit, để rồi chú ta phải đầu hàng mà xin lỗi và lon ton chạy theo làm hòa mới thôi.

Không ai muốn làm mích lòng Looney cả. Vì họ đều yêu thương Looney đến mức không cam tâm thấy cô buồn. Và Looney cũng yêu thương họ đủ để không ai phải thấy cô buồn.

- - -

- Mọi người ơi, tuyết rơi rồi!!! - Leone nhảy tưng tưng cạnh bệ cửa sổ, miệng réo gọi không ngừng.

Buổi tối hôm nay đã diễn ra khá suôn sẻ và đỡ căng thẳng hơn Looney lo ngại. Cô Brit và chú Shane mang Grace - con đầu lòng của hai cô chú - đến ra mắt đại gia đình lần đầu tiên. Cô bé vừa tròn hai tháng tuổi với những sợi tóc lưa thưa vàng óng và đôi mắt xanh tím miên man, và bé dễ thương đến mức Looney không nỡ đặt bé xuống khỏi vòng tay mình. Ngay cả giờ đây cô cũng đang bồng bé chạy vội ra cửa sổ để đón những bông tuyết đầu mùa cùng cả nhà.

Và kia rồi, những tinh thể trắng muốt nhẹ nhàng buông xuống từ màn đêm đen thăm thẳm, chúng đáp xuống mặt đất rồi tan đi trong chốc lát, nhường chỗ cho những bông tuyết khác tiếp tục đáp xuống, và cứ như thế. Đèn điện dần được tắt đi, thế vào đó là ánh sáng leo lét mà huyền ảo của những ngọn đèn cầy trên tay mỗi người. Lầm rầm khắp xóm là những lời cảm ơn thần Khione. những lời cầu nguyện và ước vọng.

Looney, tuy không cầm được nến vì đang ôm Grace trong tay, cũng nhắm mắt lại và ước điều ước mà cô vẫn lặp đi lặp lại trong suốt mấy năm qua.

'Fye, anh về đi.'

Ngay cả bé Grace cũng cảm nhận được sự thiêng liêng của thời khắc này. Bé nằm ngoan ngoãn trong vòng tay Looney, mắt bé mở tròn nhìn những đốm sáng lung linh trước mắt. Nhưng, vì là người duy nhất còn mở mắt do không phải cầu nguyện, Grace trông thấy gì đó và nó làm cô bé bất an, và bé giật giật tay áo của Looney, miệng 'Po, po' những tiếng vô nghĩa.

- Shhh, yên nào Grace - Looney khẽ dỗ dành, mắt vẫn khép - Chờ một lát thôi... Vài phút là xong ấy mà... - Thế nhưng bé con vẫn giật tay áo cô và thậm chí còn kêu to hơn nữa - Grace, cái gì... Wah!

Khi đã mở mắt, cô không khỏi giật mình.

Bầu trời khi nãy đen thăm thẳm, giờ bỗng loang ra thành từng mảng, từng mảng đỏ sẫm. Những bông tuyết đang duyên dáng bay lượn đột nhiên cuộn lại thành những cơn gió xoáy giận dữ, lạnh tê tái. Dân làng dần nhận ra sự thay đổi này. Những tiếng rì rầm than thảnh ban nãy giờ đã bị thay thế bằng những tiếng xì xào lo lắng, thậm chí có cả những tiếng thét hoang mang.

Looney bất giác lùi lại mấy bước, ôm bé Grace vào lòng chặt hơn nữa. Bé đã bắt đầu khóc.

- - -

Thảm họa đến nhanh hơn bất kì ai có thể tưởng tượng được.

Đêm lễ Tuyết đáng sợ ấy chỉ là khúc dạo đầu. Sau ngày hôm ấy, một thứ bệnh dịch kì lạ bắt đầu lan ra khắp BlueFleik. Bắt đầu từ trẻ con, những nốt sần nho nhỏ xuất hiện và trở nên đau đớn không thể tả. Suốt mấy tháng trời, BlueFleik ngập chìm trong những tiếng khóc, tiếng rên rỉ xót xa.

Looney đã hoảng sợ đến tê người khi bé Grace nhiễm bệnh. Lạy thần Khione, con bé chưa đầy ba tháng tuổi! Cô Brit đã khóc hết nước mắt khi một số đứa trẻ trong làng bắt đầu yếu dần và chết đi, và thời gian ngủ của Grace thì ngày càng tăng. Chú Shane cũng ngày càng trắng bệch ra, và việc thuyết phục chú đi ăn, ngủ cũng càng khó hơn bao giờ hết. Looney thường túc trực bên giường Grace suốt đêm, thì thầm trò chuyện và bế bé trên tay khi bố mẹ bé đang cố gắng có những giấc ngủ khó khăn. Mỗi vết mẩn mới, mỗi giọt nước mắt của bé là một nhát dao cứa vào tim Looney.

'Fye à, làm gì bây giờ hở anh?'

- - -

Và rồi dịch bệnh cũng lan sang người lớn.

Triệu chứng ban đầu cũng giống với điều đã xảy ra với những đứa trẻ, thậm chí còn tệ hơn nữa. Họ sốt cao đến mức không còn tỉnh táo, vô thức lang thang vào khu rừng âm u để rồi mất tích dưới móng vuốt của lũ thú dữ, hay đơn giản chỉ là rơi xuống và chết dưới lòng hồ lạnh cóng của mùa tuyết trắng. Số còn lại bắt đầu xuất huyết không thể kiềm chế, và rồi cũng đến lúc chẳng ai còn có thể vực mình dậy chăm sóc cho nhau nữa. Họ chỉ có thể nằm đó, chờ chết.

Nhưng thật kì lạ, và cũng đau đớn thay, Looney vẫn không sao. Tất nhiên, là về thể xác. Chứ tâm hồn cô đã vỡ tan tành rồi.

Gia đình cô, bạn bè cô, tất cả bọn họ đã đi hết rồi.

Chỉ còn mình cô, quỳ gối giữa nền tuyết xốp mềm mà lạnh lẽo, cơ thể run đến co giật. Đôi mắt xanh trống rỗng, vô định hướng, nửa giống như đang nhìn rất chăm chú, nửa giống như một người mù. Cô không còn cứu được ai nữa. Thậm chí không biết được ai còn sống để mà cứu. Trừ cô.

Looney cứ tê liệt ngồi giữa cơn bão tuyết như thế, lòng thầm mong thần Khione lấy luọn mạng sống của mình đi. Cô còn gì nữa để sống đâu? Cả cuộc đời cô, quá khứ và cả tương lai mà cô từng tưởng tượng cho mình, đều ở nơi đây, ở cái nghĩa địa kinh hoàng này. Trừ Fye. Anh ấy không ở đây.

'Fye, về đi anh...'

Cảnh vật dần tối đen, và Looney ngã xuống nền tuyết trắng.

- - -

Ở một góc xa xôi nào đó nơi đường chân trời, có một chiếc máy bay đỏ rẽ mây bay đến vùng thảo nguyên tuyết phủ đầy.