Đáng ra là phải viết từ hôm qua cho giải tỏa, hay chí ít là sáng nay, thế nhưng cuối cùng lại cù nhây đến giờ này. Ngực cứ có cái cục gì đấy nghẹn lại, không làm sao mà ngủ cho yên được.
Mà tính ra thì, trong những thần tượng mình yêu thương, thì Kim Jaejoong là người làm cho mình khóc-không-kiểm-soát nhiều nhất. Vì thường thì lúc khóc sẽ chỉ chọn lấy một góc không người, không tiếng động hoặc ồn đến hỗn loạn, rồi cứ thế mà âm thầm rơi nước mắt thôi.
Vậy mà cái con người ấy, lúc đưa bàn tay gầy guộc lên bắt những trái tim ấy, mân mê chúng và mỉm cười...
Khóc, khóc không thể nào kiềm chế được.
Nước mắt cứ lăn xuống. Nếu không phải do muốn nhìn thấy anh càng nhiều càng tốt, lưu giữ nụ cười anh trong trí óc càng nhiều càng tốt, thì mình đã ngồi thụp xuống đất rồi ôm ngực mà khóc rồi.
Chẳng cần biết anh có cầm được trái tim do mình cắt hay không. Chẳng cần biết trái tim anh chụp được ấy có đẹp hay không hay không. Vì chỉ cần thấy anh ngẩng đầu nhận ra hàng sa số những trái tim nhỏ bé chen lẫn giữa hàng bông giấy lập lòe, chỉ cần anh nhận ra sự tinh tế ấy, sự ấm áp ấy, là đã đủ để tim mình vỡ òa...
Cuối cùng thì anh cũng biết được, rằng xung quanh mình là một biển những trái tim.
Anh dùng nụ cười dịu dàng đón nhận nó.
Thử hỏi làm sao mà không khóc được đây? Thậm chí giờ đây ngồi type mà mắt cũng nhòe cả rồi.
Thương anh quá. Thương anh lắm. Yêu thiệt là yêu.
Yêu từ cái lừ mắt ấm áp anh dành cho cô bạn tròn trĩnh chỉ còn một bàn tay. Yêu cách anh nhẫn nại mỉm cười với YJ shippers. Yêu cách anh bưng mặt xấu hổ. Yêu gương mặt ngạc nhiên của anh. Yêu những biểu cảm anh tạo ra cho chúng em xem...
Yêu, yêu, yêu tất cả.
Yêu quả táo anh cất trong giỏ. Yêu cách anh vừa gom đồ vào túi vừa lắc đầu (bất lực). Yêu cách anh nói "Xin chào", "Tôi yêu các bạn", và "Cám ơn". Yêu cách anh bưng mặt tạo biểu cảm dễ thương cho tụi em xem, rồi lại vùi đầu cười xấu hổ. Yêu cách anh lém lỉnh mọi lúc mọi nơi.
Yêu cách anh cất cao giọng hát, cách anh ôm lấy trái tim và gửi tình cảm đến cho bọn em, bằng lời ca.
Lúc em cất giọng hát Wasurenaide cùng anh, vì đó là bài hát em thích nhất và thuộc từng chữ, tự dưng em thấy thiêng liêng lắm.
Anh à, là bài hát em thích nhất đó anh....
Khao khát được tiếp cận anh, nhưng cùng lúc cũng tự đẩy mình ra xa cái sự hão huyền đó. Dù có cơ hội, em cũng sẽ không tiếp cận anh. Vì em đã định hình sẵn trong đầu rằng anh luôn đứng ở một nơi em không có cơ hội chạm đến.
Vì nếu em đã lỡ bước chân vào thế giới ấy của anh, thì em sẽ không còn là em nữa, mà anh cũng sẽ không còn là người đàn ông mà em yêu thương nữa. Yêu anh, nhưng tự biết cột chặt mình ở một nơi thật xa, nơi anh không thể nhìn thấy. Chỉ còn chờ một ngày em cất được anh vào một ngăn của trái tim, và quay đầu đi về một hướng khác.
Một hướng không có anh, thần tượng mà em yêu.
Hôm nay biết được tin anh đi rồi, em hụt hẫng lắm. Hối tiếc vì em đã không cố gắng níu kéo những phút giây cuối cùng con được nhìn thấy anh, còn tim em cũng mẻ mất một mảng khi biết rằng giấc mộng đẹp này đã hết thật rồi. Phải bắt đầu quay về thực tại thôi.
Nếu hôm nay em vì vấn vương mà đeo bám anh, em đã không được trò chuyện với hai con người rất tuyệt vời khác. Nếu hôm nay em chỉ quan tâm đến việc giấc mơ của em đang dần khép lại, em đã không thể giúp bạn em có một sinh nhật (tạm gọi là) vui vẻ. Dù em làm nó bực mình và khó chịu, nhưng sau đó em đã nhẫn nại dỗ dành nó, xin lỗi nó, chọc cho nó cười (và cuối cùng thì nó cũng cười và vui vẻ như bình thường được), chắc cũng đủ để đền bù rồi anh hen?
Hôm nay em không hối hận vì đi chơi cùng nó, chỉ buồn rằng sao anh đi nhanh quá thôi.
Anh à, sau ngày hôm qua, anh nghĩ gì vậy?
Anh có yêu tụi em không? Có chút thất vọng nào không, có chút khó chịu nào không?
Anh thấy tụi em như thế nào? Em thực sự, thực sự rất muốn biết, anh à. Muốn nhảy vào đầu anh xem có những nhận xét nào đang nhảy loạn trong đó, muốn hiểu được những cảm nhận thực sự chứ không phải chỉ nghe những lời yêu thương rộng lượng của anh.
Vì em sợ, rất sợ, rằng anh đang nhẫn nhịn.
Haha, em vẩn vơ quá phải không...
Có thể vài chục năm nữa, nhìn lại khoảng thời gian hỗn loạn này, em sẽ cảm thấy buồn cười và xấu hổ, cũng có thể là hối tiếc một chút nữa, vì chắc chắn rằng khi đó em không còn có thể tìm lại những cảm xúc tươi nguyên như ngày hôm qua.
Chỉ là, em sẽ tuyệt nhiên không bao giờ hối hận.
Không thể nào hối hận, vì đã yêu thương anh đến nhường này, đã vì anh đến nhường này.
Vì anh xứng đáng.
Cho dù những suy nghĩ phức tạp của em về anh có tiếp diễn, dù những bài blog ngẫm nghĩ (trong bế tắc) về nhân cách của anh (như cái bài lúc trước em viết kia) vẫn sẽ còn nối dài...
Nhưng sự thực vẫn là, hiện tại em rất yêu anh. Trong quá khứ em cũng đã rất yêu anh.
Và có thể, trong tương lai cũng thế.
Monday, 12 November 2012
Friday, 2 November 2012
02.01.2012
Ừ thì là tôi dễ buồn nhảm, dễ khóc nhảm đó, có sao không?
Thiệt tình là bây giờ đi đâu cũng thấy buồn, thấy chán. Nhìn timeline cũng thấy tủi thân vu vơ. Nhìn bạn bè xung quanh thì... thôi, không muốn nói đến nữa. Đã gần đến cực điểm rồi.
Mình không tin nó là thật, không có nghĩa là họ cũng thế. Mình không quan tâm, không có nghĩa là họ quên đi. Sự thực là sao, bản chất tốt hay xấu, vốn không có câu trả lời.
Chỉ là tin, hay không tin, vậy thôi.
Mình sai, hay mình đúng, cũng là tự do mình cảm nhận thôi.
Hiện bây giờ đang cảm thấy mình sai. Nhưng lý trí và những chấp niệm trước kia lại một mực phản bác. Giờ có đi hỏi, cam đoan là cũng chẳng ai phân biệt nổi trắng đen.
Vậy rốt cuộc là sao? Chẳng ai biết, và có khi, cũng chẳng cần quan tâm làm gì.
Vì cái trọng yếu chính là hành động, là lời nói, là kết quả của suy nghĩ thể hiện ra bên ngoài.
Có phải không?
Làm quái gì có ai biết mình đang nghĩ gì? Họ chỉ nhìn, và đoán. Tất cả chúng ta đều như thế.
Vậy liệu có thực sự cần phải kiểm soát suy nghĩ và cảm xúc không? Có nên hướng suy nghĩ cho tích cực, có nên giữ cho tim đừng đau, có nên đào sâu vào suy nghĩ và cảm xúc của người khác?
Câu trả lời, có lẽ mình đã biết rồi. Thực chất cũng rất đơn giản thôi.
Cần thì làm.
Nhẫn tâm, cần thì làm. Yêu thương cũng thế, ích kỷ cũng vậy, nỗ lực hoàn thiện hóa bản thân cũng không khác gì.
Thấy cần thì làm, vậy thôi.
Tủi thân, cũng chỉ là quá trình. Tự ti, ghen tị, đau đớn, thỏa mãn, tham lam, nhỏ mọn, cũng chỉ là những viên sỏi trên con đường đi tới.
Quan trọng là cuối cùng có cười được không, có kiểm soát được bản thân không, có điều khiển được nhận thức của người khác về mình không.
Có làm chủ được cuộc đời mình không. Cái sinh mệnh mà không chỉ thuộc về một mình mình.
- - -
Cuối cùng cũng đã biết, cái cảm giác thèm người THÂN nó như thế nào rồi.
Khó chịu quá. Ấy vậy mà mới chỉ là khởi điểm thôi.
Muốn đi cắt tóc. Muốn ốm bớt. Muốn thử mặc váy. Muốn sơn móng tay màu đen kim tuyến. Muốn gắn một chùm highlight xanh lam nhỏ nhắn trên đầu.
Muốn gặp con Dung. Muốn ôm chặt căn nhà này không đi nữa. Muốn có bạn trai. Muốn được tặng thật nhiều quà.
Muốn thoát khỏi những bế tắc. Muốn ôm đầu ngủ vùi cho qua đi cái giai đoạn này.
Muốn họ nhớ đến mình, dù chỉ là một chút. Tham lam hơn nữa, muốn được yêu thương.
Nhưng do đã lỡ đánh rơi rồi, nên giờ phải đi vun đắp những yêu thương khác.
- - -
"Nếu được quay trở lại quá khứ và thay đổi một điều..."
Cái câu này, dường như tag nào cũng có.
Cơ mà cái quyền nói thật cũng không phải là của mình.
Vì nếu được như vậy, mình sẽ ngăn bản thân không bao giờ lún sâu vào cái thế giới ảo này.
Sẽ không tốn quá nhiều thời gian vô ích như mấy năm qua. Sẽ không hao tổn tâm tư như mấy năm qua. Sẽ không mất đi quá nhiều thứ như mấy năm qua.
Hối hận rồi.
Hối hận lắm rồi.
Giờ dứt thì tim đau, mà không dứt thì lý trí không cho phép.
Nói vậy chứ, nếu thực sự có thể quay ngược thời gian và làm điều đó, có lẽ mình sẽ thay đổi nhiều, thế giới xung quanh mình cũng sẽ thay đổi nhiều lắm.
Không thể lường trước được.
Suy cho cùng, thời gian luôn chỉ có một chiều...
Thôi thì, ôm lấy bản thân rồi sống cho qua những ngày u ám này.
Xả ra cho hết, rồi không bao giờ nhìn lại.
Không phải là thu xếp cho ổn thỏa, không phải là suy nghĩ cho thông suốt.
Mà là nhắm mắt bịt tai liều mạng chạy nhanh qua, bỏ lại tất cả hậu quả, hệ quả, tất cả mọi thứ dù đẹp dù xấu.
Ổn định lại, rồi bắt đầu lại.
Như trước giờ mình vẫn làm.
Mình nói mình mạnh mẽ, thì phải chứng tỏ được điều đó.
Giờ thì không đủ sức để cổ vũ bản thân rồi. Cứ viết, viết và viết, vậy thôi.
- - -
Ngày mai sẽ vùi đầu vào học lại bài. Học thêm bài. Ngày mốt sẽ đi cắt tóc, tuần sau sẽ tính đến chuyện mở WP, vài tháng nữa sẽ tiếp đến chuyện đi thi lấy bằng lái.
Và từ bây giờ sẽ mở căng mắt ra đi kiếm bạn trai.
Vậy đã.
Thiệt tình là bây giờ đi đâu cũng thấy buồn, thấy chán. Nhìn timeline cũng thấy tủi thân vu vơ. Nhìn bạn bè xung quanh thì... thôi, không muốn nói đến nữa. Đã gần đến cực điểm rồi.
Mình không tin nó là thật, không có nghĩa là họ cũng thế. Mình không quan tâm, không có nghĩa là họ quên đi. Sự thực là sao, bản chất tốt hay xấu, vốn không có câu trả lời.
Chỉ là tin, hay không tin, vậy thôi.
Mình sai, hay mình đúng, cũng là tự do mình cảm nhận thôi.
Hiện bây giờ đang cảm thấy mình sai. Nhưng lý trí và những chấp niệm trước kia lại một mực phản bác. Giờ có đi hỏi, cam đoan là cũng chẳng ai phân biệt nổi trắng đen.
Vậy rốt cuộc là sao? Chẳng ai biết, và có khi, cũng chẳng cần quan tâm làm gì.
Vì cái trọng yếu chính là hành động, là lời nói, là kết quả của suy nghĩ thể hiện ra bên ngoài.
Có phải không?
Làm quái gì có ai biết mình đang nghĩ gì? Họ chỉ nhìn, và đoán. Tất cả chúng ta đều như thế.
Vậy liệu có thực sự cần phải kiểm soát suy nghĩ và cảm xúc không? Có nên hướng suy nghĩ cho tích cực, có nên giữ cho tim đừng đau, có nên đào sâu vào suy nghĩ và cảm xúc của người khác?
Câu trả lời, có lẽ mình đã biết rồi. Thực chất cũng rất đơn giản thôi.
Cần thì làm.
Nhẫn tâm, cần thì làm. Yêu thương cũng thế, ích kỷ cũng vậy, nỗ lực hoàn thiện hóa bản thân cũng không khác gì.
Thấy cần thì làm, vậy thôi.
Tủi thân, cũng chỉ là quá trình. Tự ti, ghen tị, đau đớn, thỏa mãn, tham lam, nhỏ mọn, cũng chỉ là những viên sỏi trên con đường đi tới.
Quan trọng là cuối cùng có cười được không, có kiểm soát được bản thân không, có điều khiển được nhận thức của người khác về mình không.
Có làm chủ được cuộc đời mình không. Cái sinh mệnh mà không chỉ thuộc về một mình mình.
- - -
Cuối cùng cũng đã biết, cái cảm giác thèm người THÂN nó như thế nào rồi.
Khó chịu quá. Ấy vậy mà mới chỉ là khởi điểm thôi.
Muốn đi cắt tóc. Muốn ốm bớt. Muốn thử mặc váy. Muốn sơn móng tay màu đen kim tuyến. Muốn gắn một chùm highlight xanh lam nhỏ nhắn trên đầu.
Muốn gặp con Dung. Muốn ôm chặt căn nhà này không đi nữa. Muốn có bạn trai. Muốn được tặng thật nhiều quà.
Muốn thoát khỏi những bế tắc. Muốn ôm đầu ngủ vùi cho qua đi cái giai đoạn này.
Muốn họ nhớ đến mình, dù chỉ là một chút. Tham lam hơn nữa, muốn được yêu thương.
Nhưng do đã lỡ đánh rơi rồi, nên giờ phải đi vun đắp những yêu thương khác.
- - -
"Nếu được quay trở lại quá khứ và thay đổi một điều..."
Cái câu này, dường như tag nào cũng có.
Cơ mà cái quyền nói thật cũng không phải là của mình.
Vì nếu được như vậy, mình sẽ ngăn bản thân không bao giờ lún sâu vào cái thế giới ảo này.
Sẽ không tốn quá nhiều thời gian vô ích như mấy năm qua. Sẽ không hao tổn tâm tư như mấy năm qua. Sẽ không mất đi quá nhiều thứ như mấy năm qua.
Hối hận rồi.
Hối hận lắm rồi.
Giờ dứt thì tim đau, mà không dứt thì lý trí không cho phép.
Nói vậy chứ, nếu thực sự có thể quay ngược thời gian và làm điều đó, có lẽ mình sẽ thay đổi nhiều, thế giới xung quanh mình cũng sẽ thay đổi nhiều lắm.
Không thể lường trước được.
Suy cho cùng, thời gian luôn chỉ có một chiều...
Thôi thì, ôm lấy bản thân rồi sống cho qua những ngày u ám này.
Xả ra cho hết, rồi không bao giờ nhìn lại.
Không phải là thu xếp cho ổn thỏa, không phải là suy nghĩ cho thông suốt.
Mà là nhắm mắt bịt tai liều mạng chạy nhanh qua, bỏ lại tất cả hậu quả, hệ quả, tất cả mọi thứ dù đẹp dù xấu.
Ổn định lại, rồi bắt đầu lại.
Như trước giờ mình vẫn làm.
Mình nói mình mạnh mẽ, thì phải chứng tỏ được điều đó.
Giờ thì không đủ sức để cổ vũ bản thân rồi. Cứ viết, viết và viết, vậy thôi.
- - -
Ngày mai sẽ vùi đầu vào học lại bài. Học thêm bài. Ngày mốt sẽ đi cắt tóc, tuần sau sẽ tính đến chuyện mở WP, vài tháng nữa sẽ tiếp đến chuyện đi thi lấy bằng lái.
Và từ bây giờ sẽ mở căng mắt ra đi kiếm bạn trai.
Vậy đã.
Saturday, 20 October 2012
Chán thật cái thời kì đại hạn
Tiên sư con bà nó!
Chửi cũng chả biết chửi ai cho phải đây.
Làm thế íu nào mà lại xui xẻo thế này?
Vụ FM JJ thì bị vụ vé làm cho hết nhiệt huyết. Bị chán. Bị nản mấy người làm chung. Đủ thứ vụ việc phát sinh, chán bm ra. Giỡn hoài, mình đâu có còn yêu anh đến thế, đâu có được như họ.
Vụ fic tặng ss Rei thì lại quá xớn xác, làm gần xong mới biết rằng có người làm y chang rồi. Vứt. Tiếc cái cmn vô đối là tiếc. Giờ tặng cái íu gì cho kịp đây?
Trans show trong rum thì quáng gà nộp trễ, chạy việc như con khùng, trễ cả h lên q7 để mà làm. Để rồi bây giờ vỡ lở cả lũ ra. Nghỉ phép. Ai cũng chán. Ai cũng nản. Đếch thèm về nữa à? Giờ muốn mình tính làm sao đây hả hả hả hả hả? Chưa ai biết là tôi muốn đánh sập cái nơi ấy à? Giờ có lý do cho tôi đánh sập rồi đấy, chỉ là tôi có muốn hay không thôi. Cái gì cũng đổ cho tôi nghĩ, cái gì cũng vẽ cho tôi làm, mệt lắm rồi.
Fic trong VCass thì trans chưa xong. Học AE thì ếu có thời gian. CLB gì mà người nào người nấy chán ngắt, chỉ có vài người chơi được, mà thực tình cũng chả biết chắc là có chơi được không nữa. Ngồi im lặng một đống, thiệt cmn chán. Có cái danh khó quá.
Trên mạng cũng ko xong, trong trường học ĐH cũng chả ổn. Mai lại phải đi học chính thức. Học AV chưa đăng kí. Mẹ bắt đi học gì đó cho rèn thể lực. Sắp chuyển nhà, LẦN NỮA!!!!!!!!!
LẠI CÒN VỪA BỊ GIẬT ĐIỆN THOẠI! CHƯA ĐỦ KHỔ HAY SAO?????
CMN MỆT QUÁ ĐI!!!!!!!!!!
GIỜ CHỈ MUỐN HÉT LÊN THÔI!
20/10 CÁI QUÁI GÌ. Vứt hết.
Chửi cũng chả biết chửi ai cho phải đây.
Làm thế íu nào mà lại xui xẻo thế này?
Vụ FM JJ thì bị vụ vé làm cho hết nhiệt huyết. Bị chán. Bị nản mấy người làm chung. Đủ thứ vụ việc phát sinh, chán bm ra. Giỡn hoài, mình đâu có còn yêu anh đến thế, đâu có được như họ.
Vụ fic tặng ss Rei thì lại quá xớn xác, làm gần xong mới biết rằng có người làm y chang rồi. Vứt. Tiếc cái cmn vô đối là tiếc. Giờ tặng cái íu gì cho kịp đây?
Trans show trong rum thì quáng gà nộp trễ, chạy việc như con khùng, trễ cả h lên q7 để mà làm. Để rồi bây giờ vỡ lở cả lũ ra. Nghỉ phép. Ai cũng chán. Ai cũng nản. Đếch thèm về nữa à? Giờ muốn mình tính làm sao đây hả hả hả hả hả? Chưa ai biết là tôi muốn đánh sập cái nơi ấy à? Giờ có lý do cho tôi đánh sập rồi đấy, chỉ là tôi có muốn hay không thôi. Cái gì cũng đổ cho tôi nghĩ, cái gì cũng vẽ cho tôi làm, mệt lắm rồi.
Fic trong VCass thì trans chưa xong. Học AE thì ếu có thời gian. CLB gì mà người nào người nấy chán ngắt, chỉ có vài người chơi được, mà thực tình cũng chả biết chắc là có chơi được không nữa. Ngồi im lặng một đống, thiệt cmn chán. Có cái danh khó quá.
Trên mạng cũng ko xong, trong trường học ĐH cũng chả ổn. Mai lại phải đi học chính thức. Học AV chưa đăng kí. Mẹ bắt đi học gì đó cho rèn thể lực. Sắp chuyển nhà, LẦN NỮA!!!!!!!!!
LẠI CÒN VỪA BỊ GIẬT ĐIỆN THOẠI! CHƯA ĐỦ KHỔ HAY SAO?????
CMN MỆT QUÁ ĐI!!!!!!!!!!
GIỜ CHỈ MUỐN HÉT LÊN THÔI!
20/10 CÁI QUÁI GÌ. Vứt hết.
Friday, 12 October 2012
[FIC] Speechless
Nhiều khi Harry vẫn thấy như chẳng có gì thay đổi cả - nó vẫn rảo bước trên những hành lang ấy, vẫn hướng đến những phòng học ấy, cũng khoác trên mình bộ áo chùng này, và đầu óc thì luôn nghĩ đến những bài tập cần hoàn tất vào ngày mai và, hỡi Merlin, hãy xem những nhóc năm nhất nhỏ bé đến thế nào kìa – cái cảm giác này thường làm nó giật mình, như thể vừa hắt hơi hay như vô tình phát hiện ra chẳng còn bậc thang nào để mà bước xuống nữa, khiến người nó bất giác run rẩy và nghĩ – chẳng biết nghĩ gì cho phải nữa. Phần lớn nó cảm thấy hơi bệnh, và tội lỗi và buồn khổ và già nua, trưởng thành theo cái cách mà nó không bao giờ muốn.
Dạo gần đây hiếm khi nào nó thấy vui vẻ, vì hầu hết mọi thứ đã thay đổi rồi, hay ít nhất những thứ quan trọng đều đã thế. Cuộc Đại chiến đã kết thúc, và cái mùa hè với số lượng vô tận các buổi tiệc và tang lễ và họp báo cuối cùng cũng đã chấm dứt, hiển nhiên thôi.
Bọn nó quyết định sẽ học lại năm cuối. Hermione nhất định sẽ không cho nó làm khác đi, tuy nhiên về phía Bộ Pháp Thuật, giờ đã trở nên quá cẩn trọng và thiếu nhân sự, liền có những động tĩnh bất mãn, và Harry biết rằng nối tiếp cuộc đời mình đáng ra phải là cái chương trình huấn luyện Thần Sáng kia cơ, nhưng – nó nghĩ mình vẫn muốn quay về đây hơn.
Học kì đầu tiên đã bắt đầu được hơn một tuần rồi, và bọn nó đã về trường được hai, và đôi lúc nó vẫn băn khoăn liệu quyết định của mình có phải là sai lầm hay không – nó ngóng tìm Hedwig chỉ để hoài niệm, nó trông thấy ánh đèn flash lóe lên ở sảnh và đầu lập tức lóe lên cái tên “Colin”, để rồi khi quay lại chỉ còn thấy một mảnh muộn màng. Lâu đài vẫn chưa được sửa xong hẳn – các Giáo sư và Học sinh năm thứ Tám vẫn đang tập trung vào từng khu một, xử lí những hư hại trong thời gian rảnh, nhưng có quá nhiều thứ cần sửa chữa. Mọi vết cháy xém của bùa chú, mọi hành lang bị chặn đều làm lòng dạ Harry quặn lên khó chịu.
Nó dành quá nhiều thời gian cho việc sửa chữa, cứ làm việc đến khi đầu óc mù mờ và giọng nói khản đặc mới chịu vấp váp đi qua những bậc thang của tòa lâu đài và quăng mình lên giường – thực chất cũng chẳng phải là giường của nó, vì phòng ngủ cũ đã phải nhường cho các học sinh năm dưới rồi. Giờ đây lũ Học sinh năm thứ Tám được gom vào một
Sau đêm ấy, dường như đi đâu Harry cũng thấy Malfoy. Nó thấy cậu ta trong các lớp học, luôn ngồi một mình và ghi chép điên cuồng. Nó quẹt ngang qua Malfoy trên các dãy hành lang, và ngó thấy cậu ta quanh khu phòng ngủ vào buổi tối, và có lẽ là nó chỉ tưởng tượng ra thôi, chắc chắn là thế, cơ mà nó có thể thề rằng Malfoy cũng đang liếc nhìn nó hoài, như là cậu ta muốn nói chuyện với nó.
Thi thoảng nó mơ về Malfoy, về một người mặc áo chùng đen đẩy cậu ta ngã xuống nền nhà và đấm, đá, ép Malfoy xuống đất và trực tiếp lấy đi giọng nói của cậu, cắt lưỡi của cậu đi và mặc cho Malfoy gào thét. Nó tỉnh dậy mà muốn phát bệnh, và cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng nó không thấy nhẹ người khi thấy Malfoy ở bàn ăn vào sáng hôm đó.
Harry khá sai lầm khi kể chuyện này cho Ron và Hermione, vô tình nhắc đến khi bọn nó đang ếm cái hành lang gần Bệnh thất cho trật tự thêm một chút. Hermione trông có vẻ rất lo lắng và Ron bảo nó rằng nó khùng rồi, nhưng Harry vẫn không thể ngừng suy nghĩ về Malfoy. Nó quyết định phải nói chuyện với cậu ấy, …, gì cũng được – nhưng nó vẫn không thể xua đi được cái ý nghĩ rằng Malfoy có điều gì đó cần phải nói với nó, và nó cần phải biết.
...
Harry ráng lập kế hoạch, nghĩ ra những cách để bắt gặp và bắt chuyện với Malfoy và an ổn thực hiện cuộc đối thoại đó khi chỉ một trong hai thằng còn có khả năng nói chuyện, và – và cuối cùng thì, nó khẳng định là chiến tranh đã làm nó thay đổi theo nhiều cách, thế nhưng vẫn chả thể làm nó lịch sự được thêm miếng nào.
Thay vào đó, nó viết giấy cho Malfoy, chỉ vài từ “Tao xin lỗi” vào một mẩu giấy nhỏ. Nó kí cái tên ‘Potter’ vào và dúi mảnh giấy vào túi của Malfoy trên đường đi đến lớp Biến hình, mặt đỏ tưng bừng. Nó không mong đợi nhận được hồi đáp cho lắm, vậy mà hai đêm sau nó tìm thấy một miếng giấy nhét vào khe cửa phòng mình. Trên đó ghi ‘Tại sao?’
Nó không kể cho Ron và Hermione nghe, một dấu hiệu cho thấy rằng nó đang làm một chuyện hết sức ngu. Thay vào đó, nó vắt óc để nghĩ xem phải viết cái gì tiếp theo, và cuối cùng thì nó quyết định đánh trống lảng. ‘Trông mày như đang muốn nói gì đó với tao. Gì thế?’ nó ngoáy vào mảnh giấy, ráng gò chữ cho đẹp nhất có thể, và đẩy nó vào dưới khe cửa phòng Malfoy.
Nó nhận được một mẩu giấy y chang, chỉ có vài từ, ‘Tháp Thiên văn. Nửa đêm.’ Giờ thì nó chắc chắn rằng việc nó đang làm là rất quái đản, nhưng việc nhận lại mảnh giấy làm bao tử nó thót lên một cái. Nó cảm thấy – mới lạ, thực tế. Nó quyết định sẽ đi.
...
Harry cố ý đến trễ năm phút, với một chút gì đó sợ hãi rằng Malfoy sẽ chẳng thèm đến. Hóa ra nó chỉ lo lắng không đâu – Malfoy đã đứng sẵn ở lan can khi nó mở cửa bước vào. Cậu ta không quay đầu lại, và Harry bước đến đứng cạnh cậu. Chẳng giải thích được tại sao, nhưng tim nó cứ dộng liên hồi trong lồng ngực.
“Chào,” nó thì thầm, ấy vậy mà vẫn là quá to trong màn đêm tĩnh lặng. Malfoy không nhìn vào Harry – cậu chỉ gật đầu. Đây là tình huống mà Harry đã lo sợ, chỉ đơn giản là không thể giao tiếp được. Malfoy lấy đũa phép của mình ra mặc cho Harry chỉ biết đứng ngó; cậu cạ đầu đũa phép vào mặt đá của chiếc lan can, từng vạch rồi lại từng vạch, đến khi từ ‘Cảm ơn’ xuất hiện. Malfoy ngẩng lên nhìn nó, mắt ánh lên cái vẻ gần như là thách thức, và quay lưng bỏ đi.
“Ê!” Harry nói, giật mình thoát khỏi cơn sốc. Nó vươn tay và tóm lấy cổ tay Malfoy, và chết tiệt thật, nhưng cậu ấy gầy quá. Malfoy quay đầu nhìn nó, và Harry nhận ra bàn tay mình đang run.
Malfoy trừng mắt nhìn nó phản đối. “Vì cái gì?” Harry thì thầm, chỉ vào cái từ kia, và Malfoy đảo mắt một vòng. Cậu ta có vẻ băn khoăn, chỉ trong giây lát thôi, trước khi vung đũa phép thành một cung dài hướng về lan can. Đám bột trông-như-bụi-phấn phu đầy mặt đá, nhắc Harry nhớ về những lớp đường phủ trên chiếc bánh Giáng sinh trước khi Malfoy – đặt đũa phép của mình xuống, và tiến đến gần cái lan can. Cậu xòe rộng bàn tay và bắt đầu tạo hình cho đám bột, vẽ những đường cong từ dưới lên trên, lắc lắc cổ tay để chúng trông như có bóng tối. Đó là lửa, không thể chối cãi được, và Harry hiểu ra trước khi Malfoy kịp quẹt thêm vào những chi tiết, cái tủ và những núi đồ vớ vẩn và một thằng nhóc bé xíu đang cưỡi chổi.
“Ồ,” nó nói, gần như không thành tiếng. “Không phải là – Tao không –” Draco vẫn đang quay lưng về phía nó, và Harry cố vin vào cái cớ rằng hai đứa đang không nhìn mặt nhau nên mới có thể nói những lời tiếp theo. Nó định nói ‘Không có chi”, vô duyên đến đau đớn nhưng an toàn – vậy mà những gì chạy khỏi miệng nó, chân thành tuyệt đối, lại là “Tao mừng vì mình đã làm thế.”
Dạo gần đây hiếm khi nào nó thấy vui vẻ, vì hầu hết mọi thứ đã thay đổi rồi, hay ít nhất những thứ quan trọng đều đã thế. Cuộc Đại chiến đã kết thúc, và cái mùa hè với số lượng vô tận các buổi tiệc và tang lễ và họp báo cuối cùng cũng đã chấm dứt, hiển nhiên thôi.
Bọn nó quyết định sẽ học lại năm cuối. Hermione nhất định sẽ không cho nó làm khác đi, tuy nhiên về phía Bộ Pháp Thuật, giờ đã trở nên quá cẩn trọng và thiếu nhân sự, liền có những động tĩnh bất mãn, và Harry biết rằng nối tiếp cuộc đời mình đáng ra phải là cái chương trình huấn luyện Thần Sáng kia cơ, nhưng – nó nghĩ mình vẫn muốn quay về đây hơn.
Học kì đầu tiên đã bắt đầu được hơn một tuần rồi, và bọn nó đã về trường được hai, và đôi lúc nó vẫn băn khoăn liệu quyết định của mình có phải là sai lầm hay không – nó ngóng tìm Hedwig chỉ để hoài niệm, nó trông thấy ánh đèn flash lóe lên ở sảnh và đầu lập tức lóe lên cái tên “Colin”, để rồi khi quay lại chỉ còn thấy một mảnh muộn màng. Lâu đài vẫn chưa được sửa xong hẳn – các Giáo sư và Học sinh năm thứ Tám vẫn đang tập trung vào từng khu một, xử lí những hư hại trong thời gian rảnh, nhưng có quá nhiều thứ cần sửa chữa. Mọi vết cháy xém của bùa chú, mọi hành lang bị chặn đều làm lòng dạ Harry quặn lên khó chịu.
Nó dành quá nhiều thời gian cho việc sửa chữa, cứ làm việc đến khi đầu óc mù mờ và giọng nói khản đặc mới chịu vấp váp đi qua những bậc thang của tòa lâu đài và quăng mình lên giường – thực chất cũng chẳng phải là giường của nó, vì phòng ngủ cũ đã phải nhường cho các học sinh năm dưới rồi. Giờ đây lũ Học sinh năm thứ Tám được gom vào một
Sau đêm ấy, dường như đi đâu Harry cũng thấy Malfoy. Nó thấy cậu ta trong các lớp học, luôn ngồi một mình và ghi chép điên cuồng. Nó quẹt ngang qua Malfoy trên các dãy hành lang, và ngó thấy cậu ta quanh khu phòng ngủ vào buổi tối, và có lẽ là nó chỉ tưởng tượng ra thôi, chắc chắn là thế, cơ mà nó có thể thề rằng Malfoy cũng đang liếc nhìn nó hoài, như là cậu ta muốn nói chuyện với nó.
Thi thoảng nó mơ về Malfoy, về một người mặc áo chùng đen đẩy cậu ta ngã xuống nền nhà và đấm, đá, ép Malfoy xuống đất và trực tiếp lấy đi giọng nói của cậu, cắt lưỡi của cậu đi và mặc cho Malfoy gào thét. Nó tỉnh dậy mà muốn phát bệnh, và cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng nó không thấy nhẹ người khi thấy Malfoy ở bàn ăn vào sáng hôm đó.
Harry khá sai lầm khi kể chuyện này cho Ron và Hermione, vô tình nhắc đến khi bọn nó đang ếm cái hành lang gần Bệnh thất cho trật tự thêm một chút. Hermione trông có vẻ rất lo lắng và Ron bảo nó rằng nó khùng rồi, nhưng Harry vẫn không thể ngừng suy nghĩ về Malfoy. Nó quyết định phải nói chuyện với cậu ấy, …, gì cũng được – nhưng nó vẫn không thể xua đi được cái ý nghĩ rằng Malfoy có điều gì đó cần phải nói với nó, và nó cần phải biết.
...
Harry ráng lập kế hoạch, nghĩ ra những cách để bắt gặp và bắt chuyện với Malfoy và an ổn thực hiện cuộc đối thoại đó khi chỉ một trong hai thằng còn có khả năng nói chuyện, và – và cuối cùng thì, nó khẳng định là chiến tranh đã làm nó thay đổi theo nhiều cách, thế nhưng vẫn chả thể làm nó lịch sự được thêm miếng nào.
Thay vào đó, nó viết giấy cho Malfoy, chỉ vài từ “Tao xin lỗi” vào một mẩu giấy nhỏ. Nó kí cái tên ‘Potter’ vào và dúi mảnh giấy vào túi của Malfoy trên đường đi đến lớp Biến hình, mặt đỏ tưng bừng. Nó không mong đợi nhận được hồi đáp cho lắm, vậy mà hai đêm sau nó tìm thấy một miếng giấy nhét vào khe cửa phòng mình. Trên đó ghi ‘Tại sao?’
Nó không kể cho Ron và Hermione nghe, một dấu hiệu cho thấy rằng nó đang làm một chuyện hết sức ngu. Thay vào đó, nó vắt óc để nghĩ xem phải viết cái gì tiếp theo, và cuối cùng thì nó quyết định đánh trống lảng. ‘Trông mày như đang muốn nói gì đó với tao. Gì thế?’ nó ngoáy vào mảnh giấy, ráng gò chữ cho đẹp nhất có thể, và đẩy nó vào dưới khe cửa phòng Malfoy.
Nó nhận được một mẩu giấy y chang, chỉ có vài từ, ‘Tháp Thiên văn. Nửa đêm.’ Giờ thì nó chắc chắn rằng việc nó đang làm là rất quái đản, nhưng việc nhận lại mảnh giấy làm bao tử nó thót lên một cái. Nó cảm thấy – mới lạ, thực tế. Nó quyết định sẽ đi.
...
Harry cố ý đến trễ năm phút, với một chút gì đó sợ hãi rằng Malfoy sẽ chẳng thèm đến. Hóa ra nó chỉ lo lắng không đâu – Malfoy đã đứng sẵn ở lan can khi nó mở cửa bước vào. Cậu ta không quay đầu lại, và Harry bước đến đứng cạnh cậu. Chẳng giải thích được tại sao, nhưng tim nó cứ dộng liên hồi trong lồng ngực.
“Chào,” nó thì thầm, ấy vậy mà vẫn là quá to trong màn đêm tĩnh lặng. Malfoy không nhìn vào Harry – cậu chỉ gật đầu. Đây là tình huống mà Harry đã lo sợ, chỉ đơn giản là không thể giao tiếp được. Malfoy lấy đũa phép của mình ra mặc cho Harry chỉ biết đứng ngó; cậu cạ đầu đũa phép vào mặt đá của chiếc lan can, từng vạch rồi lại từng vạch, đến khi từ ‘Cảm ơn’ xuất hiện. Malfoy ngẩng lên nhìn nó, mắt ánh lên cái vẻ gần như là thách thức, và quay lưng bỏ đi.
“Ê!” Harry nói, giật mình thoát khỏi cơn sốc. Nó vươn tay và tóm lấy cổ tay Malfoy, và chết tiệt thật, nhưng cậu ấy gầy quá. Malfoy quay đầu nhìn nó, và Harry nhận ra bàn tay mình đang run.
Malfoy trừng mắt nhìn nó phản đối. “Vì cái gì?” Harry thì thầm, chỉ vào cái từ kia, và Malfoy đảo mắt một vòng. Cậu ta có vẻ băn khoăn, chỉ trong giây lát thôi, trước khi vung đũa phép thành một cung dài hướng về lan can. Đám bột trông-như-bụi-phấn phu đầy mặt đá, nhắc Harry nhớ về những lớp đường phủ trên chiếc bánh Giáng sinh trước khi Malfoy – đặt đũa phép của mình xuống, và tiến đến gần cái lan can. Cậu xòe rộng bàn tay và bắt đầu tạo hình cho đám bột, vẽ những đường cong từ dưới lên trên, lắc lắc cổ tay để chúng trông như có bóng tối. Đó là lửa, không thể chối cãi được, và Harry hiểu ra trước khi Malfoy kịp quẹt thêm vào những chi tiết, cái tủ và những núi đồ vớ vẩn và một thằng nhóc bé xíu đang cưỡi chổi.
“Ồ,” nó nói, gần như không thành tiếng. “Không phải là – Tao không –” Draco vẫn đang quay lưng về phía nó, và Harry cố vin vào cái cớ rằng hai đứa đang không nhìn mặt nhau nên mới có thể nói những lời tiếp theo. Nó định nói ‘Không có chi”, vô duyên đến đau đớn nhưng an toàn – vậy mà những gì chạy khỏi miệng nó, chân thành tuyệt đối, lại là “Tao mừng vì mình đã làm thế.”
Wednesday, 3 October 2012
Suicide? No way thankyouverymuch. I'm a tough girl.
Wanna kill
yourself? Imagine this. You come home from school one day. You’ve had
yet another horrible day. You’re just ready to give up. So you go to
your room, close the door, and take out that suicide note you’ve
written
and rewritten over and over and over You take out those razor blades,
and cut for the very last time. You grab that bottle of pills and take
them all. Laying down, holding the letter to your chest, you close your
eyes for the very last time. A few hours later, your little brother
knocks on your door to come tell you dinners ready. You don’t answer, so
he walks in. All he sees is you laying on your bed, so he thinks you’re
asleep. He tells your mom this. Your mom goes to your room to wake you
up. She notices something is odd. She grabs the paper in your hand and
reads it. Sobbing, she tries to wake you up. She’s screaming your name.
Your brother, so confused, runs to go tell Dad that “Mommy is crying and
sissy won’t wake up.” Your dad runs to your room. He looks at your mom,
crying, holding the letter to her chest, sitting next to your lifeless
body. It hits him, what’s going on, and he screams. He screams and
throws something at the wall. And then, falling to his knees, he starts
to cry. Your mom crawls over to him, and they sit there, holding each
other, crying. The next day at school, there’s an announcement. The
principal tells everyone about your suicide. It takes a few seconds for
it to sink in, and once it does, everyone goes silent. Everyone blames
themselves. Your teachers think they were too hard on you. Those mean
popular girls, they think of all the things they’ve said to you. That
boy that used to tease you and call you names, he can’t help but hate
himself for never telling you how beautiful you really are. Your ex
boyfriend, the one that you told everything to, that broke up with you..
He can’t handle it. He breaks down and starts crying, and runs out of
the school. Your friends? They’re sobbing too, wondering how they could
never see that anything was wrong, wishing they could have helped you
before it was too late. And your best friend? She’s in shock. She can’t
believe it. She knew what you were going through, but she never thought
it would get that bad… Bad enough for you to end it. She can’t cry, she
can’t feel anything. She stands up, walks out of the classroom, and just
sinks to the floor. Shaking, screaming, but no tears coming out. It’s a
few days later, at your funeral. The whole town came. Everyone knew
you, that girl with the bright smile and bubbly personality. The one
that was always there for them, the shoulder to cry on. Lots of people
talk about all the good memories they had with you, there were a lot.
Everyone’s crying, your little brother still doesn’t know you killed
yourself, he’s too young. Your parents just said you died. It hurts him,
a lot. You were his big sister, you were supposed to always be there
for him. Your best friend, she stays strong through the entire service,
but as soon as they start lowering your casket into the ground, she just
loses it. She cries and cries and doesn’t stop for days. It’s two years
later. The whole school talks to a counselor/therapist at least once a
week. Your teachers all quit their job. Those mean girls have eating
disorders now. That boy that used to tease you cuts himself. Your ex
boyfriend doesn’t know how to love anymore and just sleeps around with
girls. Your friends all go into depression. Your best friend? She tried
to kill herself. She didn’t succeed like you did, but she tried… your
brother? He finally found out the truth about your death. He self harms,
he cries at night, he does exactly what you did for years leading up to
your suicide. Your parents? Their marriage fell apart. Your dad became a
workaholic to distract himself from your death. Your mom got diagnosed
with depression and just lays in bed all day. People care. You may not
think so, but they do. Your choices don’t just effect you. They effect
everyone. Don’t end your life, you have so much to live for. Things
can’t get better if you give up. I’m here for absolutely anyone that
needs to talk, no matter who you are. Even if we’ve NEVER talked before,
I’m here for you. Copy and paste this as your status to show people
there are people out there that care.
Saturday, 15 September 2012
Anh là ai?
Nhiều lúc nhìn lại mà phải tự hỏi, mình thực sự đã bước qua ngưỡng "yêu" họ chưa, hay chỉ là dừng lại ở mức "thần tượng".
Nói thực chứ nể phục họ là do âm nhạc. Lún sâu hơn là bắt đầu mê đắm nhan sắc, nụ cười, hình thể. Thê thảm hơn nữa là bắt đầu hâm mộ nhân cách, rồi đến yêu quý fan của họ.
Tự lúc nào đã gán cho mình cái mác "yêu"?
Thực sự là không biết.
*lảm nhảm không luận điểm luận cứ, văn phong vớ vẩn, lặp từ lung tung. Thực tình là vừa viết vừa khóc, nên có thể còn sai cả chính tả. Ngoài chủ blog ra, chỉ có đứa hâm mới đi đọc tiếp. Mà bản thân chủ blog cũng là một đứa khùng rồi. Đối với những người mang trong mình định kiến về fan kpop, thì mình đích thực là một con điên rồi.
Đã nói đến thế, vị khách vãng lai nào vẫn tiếp tục dấn bước thì đừng có chửi thầm chủ blog trong bụng. Chả làm được gì, nhưng sẽ rất buồn và hận*
Nói thực chứ nể phục họ là do âm nhạc. Lún sâu hơn là bắt đầu mê đắm nhan sắc, nụ cười, hình thể. Thê thảm hơn nữa là bắt đầu hâm mộ nhân cách, rồi đến yêu quý fan của họ.
Tự lúc nào đã gán cho mình cái mác "yêu"?
Thực sự là không biết.
*lảm nhảm không luận điểm luận cứ, văn phong vớ vẩn, lặp từ lung tung. Thực tình là vừa viết vừa khóc, nên có thể còn sai cả chính tả. Ngoài chủ blog ra, chỉ có đứa hâm mới đi đọc tiếp. Mà bản thân chủ blog cũng là một đứa khùng rồi. Đối với những người mang trong mình định kiến về fan kpop, thì mình đích thực là một con điên rồi.
Đã nói đến thế, vị khách vãng lai nào vẫn tiếp tục dấn bước thì đừng có chửi thầm chủ blog trong bụng. Chả làm được gì, nhưng sẽ rất buồn và hận*
Wednesday, 8 August 2012
[Elfia] Năm 2. Chưa vào học.
Ngày 28 Hiver | Quán Cái Vạc Lủng | 9h sáng
Looney đứng ở bậc cửa của quán Cái Vạc Lủng vẫy tay tiễn anh trai mình, lặng người nhìn bóng anh mờ dần trong làn sương mù dày đặc của phố xá London. Mấy ngày nay cô đã dẫn anh Fye đi tham quan khắp Hẻm Xéo, chỉ cho anh tất cả những gì cô biết về con phố đặc biệt này, giống như anh đã dẫn cô đi khắp mọi nơi trên chiếc máy bay màu đỏ của mình suốt mùa hè vậy.
Looney thở dài. Cô thậm chí đã mua tặng anh một mô hình dải ngân hà, nhỏ thôi, nhưng có thể xoay tròn suốt và muốn xem kĩ hành tinh nào thì chỉ việc hô tên nó và lôi nó ra. Anh Fye thường khó có thể giữ cả đôi chân lẫn tâm hồn mình dính được với mặt đất lắm.
Giờ thì đi mua đồ dùng học tập cho năm học mới thôi.
Looney quay lưng lại với con phố London với những người không-thể-thấy-được-cô, và bước vào trong quán. Cô đi thẳng một lèo đến quầy, mỉm cười chào ông Tom chủ quán, rồi tiến đến bức tường đầy rêu phủ và gõ đũa phép lên những viên gạch theo một thứ tự mà cô đã quá quen thuộc.
Một năm học nữa đang chờ đón cô.
Tuesday, 7 August 2012
[Elfia] Tưởng ký.
Looney Felicia Glinx. Năm 9 tuổi, ở thảo nguyên BlueFleik.
Looney khệ nệ vác xô nước từ giếng làng về. Hôm nay là ngày lễ Tuyết - ngày các gia đình tề tựu để cùng chào đón những bông tuyết đầu tiên của năm. Càng đầy đủ thành viên gia đình họp về càng tốt, và họ sẽ cùng cầu chúc cho một mùa tuyết yên bình, sẽ cùng cúng tế để nữ thần Khione mang đến cho họ những sân chơi đầy tuyết cho trẻ con, hay những đợt gió lạnh vừa đủ để những cánh đồng lúa mạch trổ bông chứ không phải là những cơn bão tuyết đầy cuồng nộ và những trận lở đất nguy hiểm.
Tuyết và cái lạnh là những thứ rất quen thuộc với người dân xứ BlueFleik. Tuyết phủ thường trực trong hơn nửa năm trời, và ngay cả những tháng không có nó thì nhiệt độ nơi đây cũng chẳng hơn được mùa đông ở xứ nhiệt đới được là bao. Cuộc sống của Looney cũng như mọi đứa trẻ khác, mọi con người khác ở BlueFleik, đều gắn liền với tuyết. Vậy nên ngày lễ này là rất quan trọng.
Looney thở dài khi nghĩ đến cảnh tượng cả đại gia đình dồn hết về mảnh sân nhỏ ở nhà cô. Đừng hiểu nhầm, cô rất yêu thương họ - tất cả bọn họ - và bọn họ cũng yêu thương cô hết mực. Nhưng vấn đề ở đây là họ... ừm... không hòa thuận được với nhau. Dành quá nhiều thời gian cho người này thì sẽ làm mếch lòng người kia. Bênh vực cho một người thì sẽ làm tổn thương một người khác. Mọi thứ đều phải công bằng, phải được chia đều, không lúc nào là không có sự cạnh tranh tị nạnh nhau, từ chuyện to tát xốc nổi đến chuyện nhỏ nhặt tinh tế.
Nhưng cũng thật may, vì cái Looney giỏi nhất là giữ cân bằng. Hay cũng có thể nói chính do việc lớn lên trong môi trường ấy làm cô có khả năng cười, buồn, vui, ấm áp, lạnh lùng,... bất cứ khi nào cô cần. Cô có thể cười giỡn khằng khặc với Leone và Fingo, để rồi vài phút sau lo lắng sốt vó khi Flora tâm sự về người bạn trai mới chia tay. Cô có thể mỉm cười trấn an mẹ ở bếp khi bà sợ rằng thức ăn vẫn chưa hoàn hảo, và trở nên lạnh nhạt một cách nhẹ nhàng mà thấm thía khi cậu Greib châm chọc cái tên của cô Brit, để rồi chú ta phải đầu hàng mà xin lỗi và lon ton chạy theo làm hòa mới thôi.
Không ai muốn làm mích lòng Looney cả. Vì họ đều yêu thương Looney đến mức không cam tâm thấy cô buồn. Và Looney cũng yêu thương họ đủ để không ai phải thấy cô buồn.
- - -
- Mọi người ơi, tuyết rơi rồi!!! - Leone nhảy tưng tưng cạnh bệ cửa sổ, miệng réo gọi không ngừng.
Buổi tối hôm nay đã diễn ra khá suôn sẻ và đỡ căng thẳng hơn Looney lo ngại. Cô Brit và chú Shane mang Grace - con đầu lòng của hai cô chú - đến ra mắt đại gia đình lần đầu tiên. Cô bé vừa tròn hai tháng tuổi với những sợi tóc lưa thưa vàng óng và đôi mắt xanh tím miên man, và bé dễ thương đến mức Looney không nỡ đặt bé xuống khỏi vòng tay mình. Ngay cả giờ đây cô cũng đang bồng bé chạy vội ra cửa sổ để đón những bông tuyết đầu mùa cùng cả nhà.
Và kia rồi, những tinh thể trắng muốt nhẹ nhàng buông xuống từ màn đêm đen thăm thẳm, chúng đáp xuống mặt đất rồi tan đi trong chốc lát, nhường chỗ cho những bông tuyết khác tiếp tục đáp xuống, và cứ như thế. Đèn điện dần được tắt đi, thế vào đó là ánh sáng leo lét mà huyền ảo của những ngọn đèn cầy trên tay mỗi người. Lầm rầm khắp xóm là những lời cảm ơn thần Khione. những lời cầu nguyện và ước vọng.
Looney, tuy không cầm được nến vì đang ôm Grace trong tay, cũng nhắm mắt lại và ước điều ước mà cô vẫn lặp đi lặp lại trong suốt mấy năm qua.
'Fye, anh về đi.'
Ngay cả bé Grace cũng cảm nhận được sự thiêng liêng của thời khắc này. Bé nằm ngoan ngoãn trong vòng tay Looney, mắt bé mở tròn nhìn những đốm sáng lung linh trước mắt. Nhưng, vì là người duy nhất còn mở mắt do không phải cầu nguyện, Grace trông thấy gì đó và nó làm cô bé bất an, và bé giật giật tay áo của Looney, miệng 'Po, po' những tiếng vô nghĩa.
- Shhh, yên nào Grace - Looney khẽ dỗ dành, mắt vẫn khép - Chờ một lát thôi... Vài phút là xong ấy mà... - Thế nhưng bé con vẫn giật tay áo cô và thậm chí còn kêu to hơn nữa - Grace, cái gì... Wah!
Khi đã mở mắt, cô không khỏi giật mình.
Bầu trời khi nãy đen thăm thẳm, giờ bỗng loang ra thành từng mảng, từng mảng đỏ sẫm. Những bông tuyết đang duyên dáng bay lượn đột nhiên cuộn lại thành những cơn gió xoáy giận dữ, lạnh tê tái. Dân làng dần nhận ra sự thay đổi này. Những tiếng rì rầm than thảnh ban nãy giờ đã bị thay thế bằng những tiếng xì xào lo lắng, thậm chí có cả những tiếng thét hoang mang.
Looney bất giác lùi lại mấy bước, ôm bé Grace vào lòng chặt hơn nữa. Bé đã bắt đầu khóc.
- - -
Thảm họa đến nhanh hơn bất kì ai có thể tưởng tượng được.
Đêm lễ Tuyết đáng sợ ấy chỉ là khúc dạo đầu. Sau ngày hôm ấy, một thứ bệnh dịch kì lạ bắt đầu lan ra khắp BlueFleik. Bắt đầu từ trẻ con, những nốt sần nho nhỏ xuất hiện và trở nên đau đớn không thể tả. Suốt mấy tháng trời, BlueFleik ngập chìm trong những tiếng khóc, tiếng rên rỉ xót xa.
Looney đã hoảng sợ đến tê người khi bé Grace nhiễm bệnh. Lạy thần Khione, con bé chưa đầy ba tháng tuổi! Cô Brit đã khóc hết nước mắt khi một số đứa trẻ trong làng bắt đầu yếu dần và chết đi, và thời gian ngủ của Grace thì ngày càng tăng. Chú Shane cũng ngày càng trắng bệch ra, và việc thuyết phục chú đi ăn, ngủ cũng càng khó hơn bao giờ hết. Looney thường túc trực bên giường Grace suốt đêm, thì thầm trò chuyện và bế bé trên tay khi bố mẹ bé đang cố gắng có những giấc ngủ khó khăn. Mỗi vết mẩn mới, mỗi giọt nước mắt của bé là một nhát dao cứa vào tim Looney.
'Fye à, làm gì bây giờ hở anh?'
- - -
Và rồi dịch bệnh cũng lan sang người lớn.
Triệu chứng ban đầu cũng giống với điều đã xảy ra với những đứa trẻ, thậm chí còn tệ hơn nữa. Họ sốt cao đến mức không còn tỉnh táo, vô thức lang thang vào khu rừng âm u để rồi mất tích dưới móng vuốt của lũ thú dữ, hay đơn giản chỉ là rơi xuống và chết dưới lòng hồ lạnh cóng của mùa tuyết trắng. Số còn lại bắt đầu xuất huyết không thể kiềm chế, và rồi cũng đến lúc chẳng ai còn có thể vực mình dậy chăm sóc cho nhau nữa. Họ chỉ có thể nằm đó, chờ chết.
Nhưng thật kì lạ, và cũng đau đớn thay, Looney vẫn không sao. Tất nhiên, là về thể xác. Chứ tâm hồn cô đã vỡ tan tành rồi.
Gia đình cô, bạn bè cô, tất cả bọn họ đã đi hết rồi.
Chỉ còn mình cô, quỳ gối giữa nền tuyết xốp mềm mà lạnh lẽo, cơ thể run đến co giật. Đôi mắt xanh trống rỗng, vô định hướng, nửa giống như đang nhìn rất chăm chú, nửa giống như một người mù. Cô không còn cứu được ai nữa. Thậm chí không biết được ai còn sống để mà cứu. Trừ cô.
Looney cứ tê liệt ngồi giữa cơn bão tuyết như thế, lòng thầm mong thần Khione lấy luọn mạng sống của mình đi. Cô còn gì nữa để sống đâu? Cả cuộc đời cô, quá khứ và cả tương lai mà cô từng tưởng tượng cho mình, đều ở nơi đây, ở cái nghĩa địa kinh hoàng này. Trừ Fye. Anh ấy không ở đây.
'Fye, về đi anh...'
Cảnh vật dần tối đen, và Looney ngã xuống nền tuyết trắng.
- - -
Ở một góc xa xôi nào đó nơi đường chân trời, có một chiếc máy bay đỏ rẽ mây bay đến vùng thảo nguyên tuyết phủ đầy.
Looney khệ nệ vác xô nước từ giếng làng về. Hôm nay là ngày lễ Tuyết - ngày các gia đình tề tựu để cùng chào đón những bông tuyết đầu tiên của năm. Càng đầy đủ thành viên gia đình họp về càng tốt, và họ sẽ cùng cầu chúc cho một mùa tuyết yên bình, sẽ cùng cúng tế để nữ thần Khione mang đến cho họ những sân chơi đầy tuyết cho trẻ con, hay những đợt gió lạnh vừa đủ để những cánh đồng lúa mạch trổ bông chứ không phải là những cơn bão tuyết đầy cuồng nộ và những trận lở đất nguy hiểm.
Tuyết và cái lạnh là những thứ rất quen thuộc với người dân xứ BlueFleik. Tuyết phủ thường trực trong hơn nửa năm trời, và ngay cả những tháng không có nó thì nhiệt độ nơi đây cũng chẳng hơn được mùa đông ở xứ nhiệt đới được là bao. Cuộc sống của Looney cũng như mọi đứa trẻ khác, mọi con người khác ở BlueFleik, đều gắn liền với tuyết. Vậy nên ngày lễ này là rất quan trọng.
Looney thở dài khi nghĩ đến cảnh tượng cả đại gia đình dồn hết về mảnh sân nhỏ ở nhà cô. Đừng hiểu nhầm, cô rất yêu thương họ - tất cả bọn họ - và bọn họ cũng yêu thương cô hết mực. Nhưng vấn đề ở đây là họ... ừm... không hòa thuận được với nhau. Dành quá nhiều thời gian cho người này thì sẽ làm mếch lòng người kia. Bênh vực cho một người thì sẽ làm tổn thương một người khác. Mọi thứ đều phải công bằng, phải được chia đều, không lúc nào là không có sự cạnh tranh tị nạnh nhau, từ chuyện to tát xốc nổi đến chuyện nhỏ nhặt tinh tế.
Nhưng cũng thật may, vì cái Looney giỏi nhất là giữ cân bằng. Hay cũng có thể nói chính do việc lớn lên trong môi trường ấy làm cô có khả năng cười, buồn, vui, ấm áp, lạnh lùng,... bất cứ khi nào cô cần. Cô có thể cười giỡn khằng khặc với Leone và Fingo, để rồi vài phút sau lo lắng sốt vó khi Flora tâm sự về người bạn trai mới chia tay. Cô có thể mỉm cười trấn an mẹ ở bếp khi bà sợ rằng thức ăn vẫn chưa hoàn hảo, và trở nên lạnh nhạt một cách nhẹ nhàng mà thấm thía khi cậu Greib châm chọc cái tên của cô Brit, để rồi chú ta phải đầu hàng mà xin lỗi và lon ton chạy theo làm hòa mới thôi.
Không ai muốn làm mích lòng Looney cả. Vì họ đều yêu thương Looney đến mức không cam tâm thấy cô buồn. Và Looney cũng yêu thương họ đủ để không ai phải thấy cô buồn.
- - -
- Mọi người ơi, tuyết rơi rồi!!! - Leone nhảy tưng tưng cạnh bệ cửa sổ, miệng réo gọi không ngừng.
Buổi tối hôm nay đã diễn ra khá suôn sẻ và đỡ căng thẳng hơn Looney lo ngại. Cô Brit và chú Shane mang Grace - con đầu lòng của hai cô chú - đến ra mắt đại gia đình lần đầu tiên. Cô bé vừa tròn hai tháng tuổi với những sợi tóc lưa thưa vàng óng và đôi mắt xanh tím miên man, và bé dễ thương đến mức Looney không nỡ đặt bé xuống khỏi vòng tay mình. Ngay cả giờ đây cô cũng đang bồng bé chạy vội ra cửa sổ để đón những bông tuyết đầu mùa cùng cả nhà.
Và kia rồi, những tinh thể trắng muốt nhẹ nhàng buông xuống từ màn đêm đen thăm thẳm, chúng đáp xuống mặt đất rồi tan đi trong chốc lát, nhường chỗ cho những bông tuyết khác tiếp tục đáp xuống, và cứ như thế. Đèn điện dần được tắt đi, thế vào đó là ánh sáng leo lét mà huyền ảo của những ngọn đèn cầy trên tay mỗi người. Lầm rầm khắp xóm là những lời cảm ơn thần Khione. những lời cầu nguyện và ước vọng.
Looney, tuy không cầm được nến vì đang ôm Grace trong tay, cũng nhắm mắt lại và ước điều ước mà cô vẫn lặp đi lặp lại trong suốt mấy năm qua.
'Fye, anh về đi.'
Ngay cả bé Grace cũng cảm nhận được sự thiêng liêng của thời khắc này. Bé nằm ngoan ngoãn trong vòng tay Looney, mắt bé mở tròn nhìn những đốm sáng lung linh trước mắt. Nhưng, vì là người duy nhất còn mở mắt do không phải cầu nguyện, Grace trông thấy gì đó và nó làm cô bé bất an, và bé giật giật tay áo của Looney, miệng 'Po, po' những tiếng vô nghĩa.
- Shhh, yên nào Grace - Looney khẽ dỗ dành, mắt vẫn khép - Chờ một lát thôi... Vài phút là xong ấy mà... - Thế nhưng bé con vẫn giật tay áo cô và thậm chí còn kêu to hơn nữa - Grace, cái gì... Wah!
Khi đã mở mắt, cô không khỏi giật mình.
Bầu trời khi nãy đen thăm thẳm, giờ bỗng loang ra thành từng mảng, từng mảng đỏ sẫm. Những bông tuyết đang duyên dáng bay lượn đột nhiên cuộn lại thành những cơn gió xoáy giận dữ, lạnh tê tái. Dân làng dần nhận ra sự thay đổi này. Những tiếng rì rầm than thảnh ban nãy giờ đã bị thay thế bằng những tiếng xì xào lo lắng, thậm chí có cả những tiếng thét hoang mang.
Looney bất giác lùi lại mấy bước, ôm bé Grace vào lòng chặt hơn nữa. Bé đã bắt đầu khóc.
- - -
Thảm họa đến nhanh hơn bất kì ai có thể tưởng tượng được.
Đêm lễ Tuyết đáng sợ ấy chỉ là khúc dạo đầu. Sau ngày hôm ấy, một thứ bệnh dịch kì lạ bắt đầu lan ra khắp BlueFleik. Bắt đầu từ trẻ con, những nốt sần nho nhỏ xuất hiện và trở nên đau đớn không thể tả. Suốt mấy tháng trời, BlueFleik ngập chìm trong những tiếng khóc, tiếng rên rỉ xót xa.
Looney đã hoảng sợ đến tê người khi bé Grace nhiễm bệnh. Lạy thần Khione, con bé chưa đầy ba tháng tuổi! Cô Brit đã khóc hết nước mắt khi một số đứa trẻ trong làng bắt đầu yếu dần và chết đi, và thời gian ngủ của Grace thì ngày càng tăng. Chú Shane cũng ngày càng trắng bệch ra, và việc thuyết phục chú đi ăn, ngủ cũng càng khó hơn bao giờ hết. Looney thường túc trực bên giường Grace suốt đêm, thì thầm trò chuyện và bế bé trên tay khi bố mẹ bé đang cố gắng có những giấc ngủ khó khăn. Mỗi vết mẩn mới, mỗi giọt nước mắt của bé là một nhát dao cứa vào tim Looney.
'Fye à, làm gì bây giờ hở anh?'
- - -
Và rồi dịch bệnh cũng lan sang người lớn.
Triệu chứng ban đầu cũng giống với điều đã xảy ra với những đứa trẻ, thậm chí còn tệ hơn nữa. Họ sốt cao đến mức không còn tỉnh táo, vô thức lang thang vào khu rừng âm u để rồi mất tích dưới móng vuốt của lũ thú dữ, hay đơn giản chỉ là rơi xuống và chết dưới lòng hồ lạnh cóng của mùa tuyết trắng. Số còn lại bắt đầu xuất huyết không thể kiềm chế, và rồi cũng đến lúc chẳng ai còn có thể vực mình dậy chăm sóc cho nhau nữa. Họ chỉ có thể nằm đó, chờ chết.
Nhưng thật kì lạ, và cũng đau đớn thay, Looney vẫn không sao. Tất nhiên, là về thể xác. Chứ tâm hồn cô đã vỡ tan tành rồi.
Gia đình cô, bạn bè cô, tất cả bọn họ đã đi hết rồi.
Chỉ còn mình cô, quỳ gối giữa nền tuyết xốp mềm mà lạnh lẽo, cơ thể run đến co giật. Đôi mắt xanh trống rỗng, vô định hướng, nửa giống như đang nhìn rất chăm chú, nửa giống như một người mù. Cô không còn cứu được ai nữa. Thậm chí không biết được ai còn sống để mà cứu. Trừ cô.
Looney cứ tê liệt ngồi giữa cơn bão tuyết như thế, lòng thầm mong thần Khione lấy luọn mạng sống của mình đi. Cô còn gì nữa để sống đâu? Cả cuộc đời cô, quá khứ và cả tương lai mà cô từng tưởng tượng cho mình, đều ở nơi đây, ở cái nghĩa địa kinh hoàng này. Trừ Fye. Anh ấy không ở đây.
'Fye, về đi anh...'
Cảnh vật dần tối đen, và Looney ngã xuống nền tuyết trắng.
- - -
Ở một góc xa xôi nào đó nơi đường chân trời, có một chiếc máy bay đỏ rẽ mây bay đến vùng thảo nguyên tuyết phủ đầy.
Tuesday, 3 July 2012
Hội chứng “thây ma sống” - Nodding Syndrome in Uganda
Căn bệnh kỳ lạ ở Uganda: Hội chứng “thây ma sống”
Top 10 Worst Diseases
One of the worst ways for the human population to be thinned is to die from disease. Millions of people each year have perished as a result of one of any number of seemingly unstoppable diseases. Throughout history mankind has suffered the crippling and mortal effects of a ravaging disease brought on by any number of target factors ranging from animals to one single human host. Here are but ten, in no particular order, that have decimated humankind since the earliest recordings.
Saturday, 30 June 2012
Bảng chữ cái -> romanji Nhật
A- ka
B- zu
C- mi
D- te
E- ku
F- lu
G- ji
H- ri
I- ki
J-zu
K- me
L- ta
M- rin
N- to
O-mo
P- no
Q- ke
R- shi
S- ari
T-chi
U- do
V- ru
W-mei
X- na
Y- fu
Z- zi
Animal thì dài quá, nó ra Katokirinkata =)) Đọc như đọc bùa =)) Còn đc có Chidori (nghe quen quá, hình như là trong Naruto thì phải :D) Mà để nó thành THU thì cũng hơi kì =)) Chắc đổi thành Chidorí quá :))
B- zu
C- mi
D- te
E- ku
F- lu
G- ji
H- ri
I- ki
J-zu
K- me
L- ta
M- rin
N- to
O-mo
P- no
Q- ke
R- shi
S- ari
T-chi
U- do
V- ru
W-mei
X- na
Y- fu
Z- zi
Animal thì dài quá, nó ra Katokirinkata =)) Đọc như đọc bùa =)) Còn đc có Chidori (nghe quen quá, hình như là trong Naruto thì phải :D) Mà để nó thành THU thì cũng hơi kì =)) Chắc đổi thành Chidorí quá :))
Thursday, 28 June 2012
28.06.2012
Tim đang ngập tràn yêu thương ♥ Bụng đang đầy khoai tây, mì gói và nước ngọt. Đầu óc thì chứa đủ thứ.
Sắp rồi.
[dư âm hậu-NowZone. Nhảm nhí là vô đối. Văng tục là tất yếu. Và đã cười là không tắt được ♥]
Sắp rồi.
[dư âm hậu-NowZone. Nhảm nhí là vô đối. Văng tục là tất yếu. Và đã cười là không tắt được ♥]
Friday, 22 June 2012
.Fandom.
Source: http://hesychasm.livejournal.com/187818.html
Fandom is focus. Fandom is obsession. Fandom is insatiable consumption. Fandom is sitting for hours in front of a TV screen a movie screen a computer screen with a comic book a novel on your lap. Fandom is eyestrain and carpal tunnel syndrome and not enough exercise and staying up way, way past your bedtime.
Fandom is people you don’t tell your mother you’re meeting. Fandom is people in the closet, people out and proud, people in costumes, people in T-shirts with slogans only fifty others would understand. Fandom is a loud dinner conversation scaring the waiter and every table nearby.
Fandom is you in Germany and me in the US and him in Australia and her in Japan. Fandom is a sofabed in New York, a roadtrip to Oxnard, a friend behind a face in London. Fandom talks past timezones and accents and backgrounds. Fandom is conversation. Communication. Contact.
Fandom is drama. Fandom is melodrama. Fandom is high school. Fandom is Snacky’s law and Godwin’s law and Murphy’s law. Fandom is smarter than you. Fandom is stupider than you. Fandom is five arguments over and over and over again. Fandom is the first time you’ve ever had them.
Fandom is female. Fandom is male. Fandom lets female play at being male. Fandom bends gender, straight, gay, prude, promiscuous. Fandom is fantasy. Fandom doesn’t care about norms or taboos or boundaries. Fandom cares too much about norms and taboos and boundaries. Fandom is not real life. Fandom is closer than real life. Fandom knows what you’re really like in the bedroom. Fandom is how you would never, could never be in the bedroom.
Fandom is shipping, never shipping, het, slash, gen, none of the above, more than the above. Fandom is love for characters you didn’t create. Fandom is recreating the characters you didn’t create. Fandom is appropriation, subversion, dissention. Fandom is adoration, extrapolation, imitation. Fandom is dissection, criticism, interpretation. Fandom is changing, experimenting, attempting.
Fandom is creating. Fandom is drawing, painting, vidding: nine seasons in four minutes of love. Fandom is words, language, authoring. Fandom is essays, stories, betas, parodies, filks, zines, usenet posts, blog posts, message board posts, emails, chats, petitions, wank, concrit, feedback, recs. Fandom is writing for the first time since you were twelve. Fandom is finally calling yourself a writer.
Fandom is signal and response. Fandom is a stranger moving you to tears, anger, laughter. Fandom is you moving a stranger to speak.
Fandom is distraction. Fandom is endangering your job, your grades, your relationships, your bank account. Fandom gets no work done. Fandom is too much work. Fandom was/is just a phase. Fandom could never be just a phase. Fandom is where you found a friend, a sister, a kindred spirit. Fandom is where you found a talent, a love, a reason.
Fandom is where you found yourself.
♥~♥~♥~♥~♥~♥~♥
My notes: I almost cried when I first read this. Yesterday, a girl popped out from nowhere - well, not exactly, cuz she is one of my rare followers on Twitter. Supposed you knew how it works, like strangers just crossing by each other's lives. She did stop by mine. She shared sth and I shared sth. Things I never said out loud to anyone. Pains I forgot I had suffered, then realized that they has always been there, just that I ignored them so well. Tears whose existence I almost forgot started dwelling up.
It just happened when you both - when we all - love something together.
It doesn't matter who she is. Where she is. Where I am. It doesn't matter she's white and I'm yellow. We don't even know each other's age. We just talked. And shared. And reached out for hands and hearts and dreams and love and pains, like we've always been capable of, just that we didn't know, and didn't try.
Fandom is where random little things can be remembered, for a life time ♥
Fandom is focus. Fandom is obsession. Fandom is insatiable consumption. Fandom is sitting for hours in front of a TV screen a movie screen a computer screen with a comic book a novel on your lap. Fandom is eyestrain and carpal tunnel syndrome and not enough exercise and staying up way, way past your bedtime.
Fandom is people you don’t tell your mother you’re meeting. Fandom is people in the closet, people out and proud, people in costumes, people in T-shirts with slogans only fifty others would understand. Fandom is a loud dinner conversation scaring the waiter and every table nearby.
Fandom is you in Germany and me in the US and him in Australia and her in Japan. Fandom is a sofabed in New York, a roadtrip to Oxnard, a friend behind a face in London. Fandom talks past timezones and accents and backgrounds. Fandom is conversation. Communication. Contact.
Fandom is drama. Fandom is melodrama. Fandom is high school. Fandom is Snacky’s law and Godwin’s law and Murphy’s law. Fandom is smarter than you. Fandom is stupider than you. Fandom is five arguments over and over and over again. Fandom is the first time you’ve ever had them.
Fandom is female. Fandom is male. Fandom lets female play at being male. Fandom bends gender, straight, gay, prude, promiscuous. Fandom is fantasy. Fandom doesn’t care about norms or taboos or boundaries. Fandom cares too much about norms and taboos and boundaries. Fandom is not real life. Fandom is closer than real life. Fandom knows what you’re really like in the bedroom. Fandom is how you would never, could never be in the bedroom.
Fandom is shipping, never shipping, het, slash, gen, none of the above, more than the above. Fandom is love for characters you didn’t create. Fandom is recreating the characters you didn’t create. Fandom is appropriation, subversion, dissention. Fandom is adoration, extrapolation, imitation. Fandom is dissection, criticism, interpretation. Fandom is changing, experimenting, attempting.
Fandom is creating. Fandom is drawing, painting, vidding: nine seasons in four minutes of love. Fandom is words, language, authoring. Fandom is essays, stories, betas, parodies, filks, zines, usenet posts, blog posts, message board posts, emails, chats, petitions, wank, concrit, feedback, recs. Fandom is writing for the first time since you were twelve. Fandom is finally calling yourself a writer.
Fandom is signal and response. Fandom is a stranger moving you to tears, anger, laughter. Fandom is you moving a stranger to speak.
Fandom is distraction. Fandom is endangering your job, your grades, your relationships, your bank account. Fandom gets no work done. Fandom is too much work. Fandom was/is just a phase. Fandom could never be just a phase. Fandom is where you found a friend, a sister, a kindred spirit. Fandom is where you found a talent, a love, a reason.
Fandom is where you found yourself.
♥~♥~♥~♥~♥~♥~♥
My notes: I almost cried when I first read this. Yesterday, a girl popped out from nowhere - well, not exactly, cuz she is one of my rare followers on Twitter. Supposed you knew how it works, like strangers just crossing by each other's lives. She did stop by mine. She shared sth and I shared sth. Things I never said out loud to anyone. Pains I forgot I had suffered, then realized that they has always been there, just that I ignored them so well. Tears whose existence I almost forgot started dwelling up.
It just happened when you both - when we all - love something together.
It doesn't matter who she is. Where she is. Where I am. It doesn't matter she's white and I'm yellow. We don't even know each other's age. We just talked. And shared. And reached out for hands and hearts and dreams and love and pains, like we've always been capable of, just that we didn't know, and didn't try.
Fandom is where random little things can be remembered, for a life time ♥
Thursday, 14 June 2012
14.06.2012. A time that should never be recalled.
3 tuần nữa...
Còn có 3 tuần nữa thôi...
3 tuần chết tiệt nữa là cô đi rồi... Chú và mấy đứa nhỏ cũng đi rồi...
Xa quá...
Đến nửa vòng thế giới...
Cứ nghĩ tới là đau đến kinh khủng...
Muốn khóc quá...
Thiệt sự là muốn khóc NỮA quá mà...
Hôm trước nghe bố mẹ nói mà não phẳng đơ...
Chuyển nhượng tài sản ở Việt Nam rồi...
Là đi luôn, đi hẳn đó... Không phải là đi chơi đôi ba tháng nữa đâu...
Nghe mẹ kể là cô không cười...
Lạy Chúa tôi, cô không cười là cô khóc đó...
Mẹ không hiểu, chứ con...
Con lớn lên cùng cô mà...
Cô chả khóc đâu...
Giống như mẹ vậy á...
Giống như con luôn...
Đau quá...
Hôm trước nằm trên giường mà nước mắt rơi như mưa rồi...
Mắt thâm quầng...
Mà giở vẫn muốn... tiếp...
Ừ thì sẽ còn gặp lại... Con biết chứ... Thế nên đừng có ai mở miệng ra an ủi con kiểu đó!!!
Gia đình mà... Nói vậy nghe sao được...
Xa quá...
Đừng làm con phát khùng lên... Xin mọi người đấy...
Cô sắp đi rồi... Thành viên gia đình mà con thích nhất, thoải mái nhất khi ở cạnh bên... Người đơn giản và thẳng thắn vừa đủ để con cảm thấy được yêu thương mọi lúc...
Hai đứa nhỏ cũng đi luôn... Hai đứa em ngoan nhất, nhất nhất nhất nhất trên đời mà người chị tồi tệ này có thể được gặp gỡ...
Hai đứa trẻ đầu tiên mà chị cõng trên vai... Hai đứa trẻ đầu tiên chỉ chị làm bánh ngọt...
Chú cũng đi mất... Chú là chuẩn mực đầu tiên của con về một người đàn ông... Luôn là động lực để con học tiếng Anh, để nói chú nghe và hiểu chú nói...
Cả nhà... đi rồi... con biết làm sao?
Con sẽ ra sao? Hay là chẳng sao cả?
Con không muốn biết đâu...
Mà giờ cũng chẳng nghĩ được...
Đau quá...
- - -
Hôm qua đang ủ dột thì nhận được tin nhắn là Già Dê nó về...
Trời ạ...
Chẳng biết nên nghĩ làm sao...
Mừng vì nó về... Thở phào vì vẫn bình thường... Và mệt vì tất cả...
Chẳng có lựa chọn đúng đắn nào khác cả...
Tiếp tục thôi...
Còn 17 ngày nữa thôi...
Bế quan học bài...
Dù thực sự đang muốn bay ra khỏi nhà và dành những ngày bình thường cuối cùng với cô...
Bà cũng sợ đau lên không lên nhà nữa rồi... Giờ đang chịu đựng ông... Khóc lên khóc xuống...
Chắc điên mất thôi...
- - -
Chẳng có gì là đúng cả...
Suy nghĩ cái đéo gì...
Giờ làm sao...
Mệt quá...
Còn có 3 tuần nữa thôi...
3 tuần chết tiệt nữa là cô đi rồi... Chú và mấy đứa nhỏ cũng đi rồi...
Xa quá...
Đến nửa vòng thế giới...
Cứ nghĩ tới là đau đến kinh khủng...
Muốn khóc quá...
Thiệt sự là muốn khóc NỮA quá mà...
Hôm trước nghe bố mẹ nói mà não phẳng đơ...
Chuyển nhượng tài sản ở Việt Nam rồi...
Là đi luôn, đi hẳn đó... Không phải là đi chơi đôi ba tháng nữa đâu...
Nghe mẹ kể là cô không cười...
Lạy Chúa tôi, cô không cười là cô khóc đó...
Mẹ không hiểu, chứ con...
Con lớn lên cùng cô mà...
Cô chả khóc đâu...
Giống như mẹ vậy á...
Giống như con luôn...
Đau quá...
Hôm trước nằm trên giường mà nước mắt rơi như mưa rồi...
Mắt thâm quầng...
Mà giở vẫn muốn... tiếp...
Ừ thì sẽ còn gặp lại... Con biết chứ... Thế nên đừng có ai mở miệng ra an ủi con kiểu đó!!!
Gia đình mà... Nói vậy nghe sao được...
Xa quá...
Đừng làm con phát khùng lên... Xin mọi người đấy...
Cô sắp đi rồi... Thành viên gia đình mà con thích nhất, thoải mái nhất khi ở cạnh bên... Người đơn giản và thẳng thắn vừa đủ để con cảm thấy được yêu thương mọi lúc...
Hai đứa nhỏ cũng đi luôn... Hai đứa em ngoan nhất, nhất nhất nhất nhất trên đời mà người chị tồi tệ này có thể được gặp gỡ...
Hai đứa trẻ đầu tiên mà chị cõng trên vai... Hai đứa trẻ đầu tiên chỉ chị làm bánh ngọt...
Chú cũng đi mất... Chú là chuẩn mực đầu tiên của con về một người đàn ông... Luôn là động lực để con học tiếng Anh, để nói chú nghe và hiểu chú nói...
Cả nhà... đi rồi... con biết làm sao?
Con sẽ ra sao? Hay là chẳng sao cả?
Con không muốn biết đâu...
Mà giờ cũng chẳng nghĩ được...
Đau quá...
- - -
Hôm qua đang ủ dột thì nhận được tin nhắn là Già Dê nó về...
Trời ạ...
Chẳng biết nên nghĩ làm sao...
Mừng vì nó về... Thở phào vì vẫn bình thường... Và mệt vì tất cả...
Chẳng có lựa chọn đúng đắn nào khác cả...
Tiếp tục thôi...
Còn 17 ngày nữa thôi...
Bế quan học bài...
Dù thực sự đang muốn bay ra khỏi nhà và dành những ngày bình thường cuối cùng với cô...
Bà cũng sợ đau lên không lên nhà nữa rồi... Giờ đang chịu đựng ông... Khóc lên khóc xuống...
Chắc điên mất thôi...
- - -
Chẳng có gì là đúng cả...
Suy nghĩ cái đéo gì...
Giờ làm sao...
Mệt quá...
Tuesday, 12 June 2012
12.06.2012
Đã thôi làm học sinh được... bao lâu rồi nhỉ... vài tuần chăng? Vậy mà sao cảm xúc cảm giác gì đó nó vẫn không chịu đến...
Và đáng buồn thay, mình chẳng thấy được đủ lý do để buồn.
Ngày ra trường ư? Đúng, là một ngày quan trọng, nhưng đâu có lý do gì để buồn thương? Chỉ là một mốc thời gian trên đường đời, đánh dấu một bước trưởng thành, một khoảnh khắc chuyển giai đoạn. Đâu phải chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại? Nước mắt bỏ ra làm chi, để rồi ngay sau ngày bế giảng lại được ôm điện thoại nghe giọng nhau? Tim đau làm chi, để vài ngày sau đó lại họp về cả đám lấy phiếu báo danh tốt nghiệp? Và nói những câu đầy tình cảm chất chứa, cho nhau những cái ôm siết thật chặt làm chi, để rồi đi học thêm còn gặp nhau dài dài?
Ừ thì cái vụ cuối cùng là nên có, vì coi như những ngày ấy là dịp duy nhất, cũng như cuối cùng, để ta có thể ôm nhau thật chặt, không gượng ép, không bị phán xét hay làm mục tiêu cho những nụ cười đầy hàm ý và những câu hỏi không ngừng. Nhưng ý chính ở đây là, sao lại phải nặng nề và quan trọng hóa nó lên như thế? Đời đâu thiếu những cuộc chia tay? Đáng nhớ ở đây, có chăng cũng chỉ là vì ngày ra trường là một cuộc chia tay đẹp.
Nghe có lý, nhỉ?
Ừ thì có lý thế đấy. Đâu phải riêng mình chuyện này. Mình đâu chỉ làm chuyện "không khóc trong ngày cuối cùng của đời học sinh" nghe có lý. Vậy chắc nói bản thân vô cảm là không đúng hoàn toàn rồi, mà phải là suy nghĩ nhiều quá. Suy nghĩ đến mức luôn tìm thấy lời giải thích thỏa đáng cho mọi hành động của bản thân, làm bản thân chấp nhận được. Không hối tiếc, không quay đầu lại. Không mất kiềm chế, không quá bộc trực.
Mà ừ, hình như thế là vô cảm chứ còn gì.
Có thương ai cũng phải giấu. Có muốn dỗ dành ai cũng phải kín đáo. Có ôm ai, chùi nước mắt cho ai cũng phải nhìn trước ngó sau. Chỉ những ai đã được mình yêu thương mới biết, mà may mắn thay, con số ấy đang tăng dần.
Nhiều người hay hỏi sao mình quen biết được rộng, có nhiều bạn tốt, xin thưa chính là do những cái "thỏn mỏn" ấy đấy. Nắm chặt tay một người lúc họ cần, và họ sẽ mỉm cười với ta bất cứ khi nào, bất kể đã cách biệt bao xa, bao lâu. Lau nước mắt cho một người bạn, và họ sẽ dùng trái tim của họ vỗ về ta lúc đau đớn, hay chí ít là bảo đảm khi ta đau sẽ luôn có họ cạnh bên. Nói những lời dịu dàng, những lời khuyên đúng đắn khi họ cần, dù chỉ là những dòng chữ khô khan chạy ngang màn hình máy tính, và họ sẽ sẵn sàng đưa tay vực ta dậy, bất cứ khi nào ta cần...
Chỉ như vậy thôi...
Cái vấn đề chính đó là, khi nào thì ta biết họ cần ta...
Nhiều lúc người ta sẽ thấy mình làm những việc tưởng chừng như ngẫu nhiên, như phí thời gian. Mình cũng không giải thích được chuyện ấy nữa. Chỉ biết rằng, giống như linh tính vậy, tuy hành động ấy không tốn của ta bao nhiêu thời gian, không hao của ta bao nhiêu công sức, cũng như không có ý nghĩa lắm đối với ta cũng như những người ngoài khác, nhưng ta biết, rằng nó sẽ vô cùng có ý nghĩa đối với một cá nhân, một tập thể xác định nào đó. Như món quà giản đơn tặng cho cô bảo mẫu trẻ đang mang trong mình một sinh linh bé bỏng: một chiếc ví tiền mua vội, một khoản tiền mọn, một lá thư miên man, và niềm hy vọng rằng cô sẽ không bỏ nghề, bỏ trường mà đi, ít nhất là không phải vì chán nản. Có lẽ vài năm nữa mình sẽ quên đi lá thư ấy, món quà ấy, nhưng mình không nghĩ cô sẽ như thế. Mình nghĩ cô cần điều ấy, một chút hy vọng ấm áp, một chút tình cảm đáp trả cho cái trách nhiệm của cô.
Mà thật tình, chắc gì những hy vọng và suy nghĩ của mình là đúng? Chỉ thấy cần, rồi làm, vậy thôi.
Hay như vài lời tâm sự với những chị em mới đăng kí vào làm trong 4rum, mỉm cười với những lo ngại mơ hồ, nhảy choi choi để nhóm lên tia lửa ấm áp đầu tiên trong họ, hy vọng rằng ngọn lửa ấy sẽ cháy bùng lên và sưởi ấm cho cả bản thân. Hay như lần mình ôm điện thoại hát cho chị ấy nghe lúc chị đang ốm, vì mình thực sự muốn cảm ơn, cũng như muốn dùng ấm áp xua bớt đi những đau đớn mà chị phải viết lên blog, chì chờ một ai đó nhìn thấy để đoán xem họ sẽ làm gì tiếp theo: im lặng, vỗ về, hay một điều gì đó bất ngờ khác.
Hoặc có lẽ cũng chẳng có nguyên do gì cả. Thấy cần thì làm, vậy thôi.
Ừ, và cũng có buông tay. Đã từng vươn tay ra khi tưởng em ấy cần mình, tưởng mình có thể ảnh hưởng đến em ấy. Nhưng không. Dường như ôm lấy tình cảm của mọi người chỉ là một sở thích của em; dùng cái mỏng manh của mình để bắt lấy yêu thương của người khác. Sau đó không dùng cái yêu thương ấy để lớn lên, dể mạnh mẽ, mà trái lại, em cứ tiếp tục hủy hoại hình ảnh của mình, trái tim của mình, để tham lam gom về những tình cảm khác. Em xem đó là cuộc sống của mình. Và chị nhận ra, chị không dư tình cảm đến thế. Chị vốn nghĩ rằng, em cần chị. Ừ thì em cần thật, nhưng không nhất thiết phải là chị. Thiếu chị cũng giống như thiếu đi một thói quen, mất đi một mảnh sắc màu trong cuộc đời xếp lớp như lăng kính vạn hoa. Hụt hẫng tí chút, nhớ nhung tí chút nữa, nhưng thực sự là không cần.
Nên chị buông tay. Vì thấy em không cần chị. Không nhất thiết phải là chị. Có thể chị sai, nhưng chị không hối tiếc.
Nói chung là thế. Còn nhiều, nhiều, và nhiều thứ tủn mủn khác nữa, nếu muốn được mọi người đối xử tốt với mình. Cảm thông, thấu hiểu, cứng rắn đúng nơi và mềm mại đúng chỗ. Che giấu cảm xúc vừa đủ để không trở nên giả tạo. Tôn trọng sự riêng tư và im lặng vừa đủ để không trở thành vô tâm. Mạnh mẽ vừa đủ để không vô hình. Hết mình vừa đủ để không phải vỡ tan.
Nói gì thì nói, chứ tóm lại chỉ cần có cái tâm, chỉ cần mình thật lòng mong muốn điều tốt đẹp cho người đối diện, thì mọi chuyện cuối cùng cũng sẽ ổn thôi. Mình chỉ là biết cách làm mọi chuyện dễ dàng hơn một chút. Hơi khổ công, nhưng có vẻ đáng. Mà tình hình là cứ như thế riết rồi sẽ thành bản năng thôi, thậm chí chẳng cần cố gắng.
Nói một hồi quên mất mình định nói gì rồi.
Có nên làm thêm một cái label "Nói nhảm" không?
Thêm một tí: cái "Tôn trọng sự riêng tư và im lặng vừa đủ" nó cũng cần có kĩ năng lắm. Có những người trở nên nhiễu sự, hỏi liên tục đến phát phiền, để rồi đến lúc người kia thực sự cần thì chẳng thấy đâu, hay quan tâm chẵng đúng chỗ gì sất. Hay có khi phát biểu vài câu hỏng hết cả tâm trạng, rạn hết cả niềm tin. Nhiều lúc buồn lắm.
Nhiều chuyện và quan tâm, thường khi chỉ cách nhau bởi một lằn ranh rất nhỏ. Tôn trọng và vô tâm cũng thế.
Thiêm một tí tí nữa: tự dưng muốn có chồng quá. Nhưng không thể lơ đi mục tiêu 25 tuổi được.
Nhiều người sẽ thấy mình kiêu ngạo, quá tự tin vào bản thân, chỉ biết ca ngợi những tố chất mà mình không có. Biết gì không, mình mặc kệ. Vì đó là cách để mình không hối tiếc.
Đã bảo là nói nhảm mà.
Và đáng buồn thay, mình chẳng thấy được đủ lý do để buồn.
Ngày ra trường ư? Đúng, là một ngày quan trọng, nhưng đâu có lý do gì để buồn thương? Chỉ là một mốc thời gian trên đường đời, đánh dấu một bước trưởng thành, một khoảnh khắc chuyển giai đoạn. Đâu phải chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại? Nước mắt bỏ ra làm chi, để rồi ngay sau ngày bế giảng lại được ôm điện thoại nghe giọng nhau? Tim đau làm chi, để vài ngày sau đó lại họp về cả đám lấy phiếu báo danh tốt nghiệp? Và nói những câu đầy tình cảm chất chứa, cho nhau những cái ôm siết thật chặt làm chi, để rồi đi học thêm còn gặp nhau dài dài?
Ừ thì cái vụ cuối cùng là nên có, vì coi như những ngày ấy là dịp duy nhất, cũng như cuối cùng, để ta có thể ôm nhau thật chặt, không gượng ép, không bị phán xét hay làm mục tiêu cho những nụ cười đầy hàm ý và những câu hỏi không ngừng. Nhưng ý chính ở đây là, sao lại phải nặng nề và quan trọng hóa nó lên như thế? Đời đâu thiếu những cuộc chia tay? Đáng nhớ ở đây, có chăng cũng chỉ là vì ngày ra trường là một cuộc chia tay đẹp.
Nghe có lý, nhỉ?
Ừ thì có lý thế đấy. Đâu phải riêng mình chuyện này. Mình đâu chỉ làm chuyện "không khóc trong ngày cuối cùng của đời học sinh" nghe có lý. Vậy chắc nói bản thân vô cảm là không đúng hoàn toàn rồi, mà phải là suy nghĩ nhiều quá. Suy nghĩ đến mức luôn tìm thấy lời giải thích thỏa đáng cho mọi hành động của bản thân, làm bản thân chấp nhận được. Không hối tiếc, không quay đầu lại. Không mất kiềm chế, không quá bộc trực.
Mà ừ, hình như thế là vô cảm chứ còn gì.
Có thương ai cũng phải giấu. Có muốn dỗ dành ai cũng phải kín đáo. Có ôm ai, chùi nước mắt cho ai cũng phải nhìn trước ngó sau. Chỉ những ai đã được mình yêu thương mới biết, mà may mắn thay, con số ấy đang tăng dần.
Nhiều người hay hỏi sao mình quen biết được rộng, có nhiều bạn tốt, xin thưa chính là do những cái "thỏn mỏn" ấy đấy. Nắm chặt tay một người lúc họ cần, và họ sẽ mỉm cười với ta bất cứ khi nào, bất kể đã cách biệt bao xa, bao lâu. Lau nước mắt cho một người bạn, và họ sẽ dùng trái tim của họ vỗ về ta lúc đau đớn, hay chí ít là bảo đảm khi ta đau sẽ luôn có họ cạnh bên. Nói những lời dịu dàng, những lời khuyên đúng đắn khi họ cần, dù chỉ là những dòng chữ khô khan chạy ngang màn hình máy tính, và họ sẽ sẵn sàng đưa tay vực ta dậy, bất cứ khi nào ta cần...
Chỉ như vậy thôi...
Cái vấn đề chính đó là, khi nào thì ta biết họ cần ta...
Nhiều lúc người ta sẽ thấy mình làm những việc tưởng chừng như ngẫu nhiên, như phí thời gian. Mình cũng không giải thích được chuyện ấy nữa. Chỉ biết rằng, giống như linh tính vậy, tuy hành động ấy không tốn của ta bao nhiêu thời gian, không hao của ta bao nhiêu công sức, cũng như không có ý nghĩa lắm đối với ta cũng như những người ngoài khác, nhưng ta biết, rằng nó sẽ vô cùng có ý nghĩa đối với một cá nhân, một tập thể xác định nào đó. Như món quà giản đơn tặng cho cô bảo mẫu trẻ đang mang trong mình một sinh linh bé bỏng: một chiếc ví tiền mua vội, một khoản tiền mọn, một lá thư miên man, và niềm hy vọng rằng cô sẽ không bỏ nghề, bỏ trường mà đi, ít nhất là không phải vì chán nản. Có lẽ vài năm nữa mình sẽ quên đi lá thư ấy, món quà ấy, nhưng mình không nghĩ cô sẽ như thế. Mình nghĩ cô cần điều ấy, một chút hy vọng ấm áp, một chút tình cảm đáp trả cho cái trách nhiệm của cô.
Mà thật tình, chắc gì những hy vọng và suy nghĩ của mình là đúng? Chỉ thấy cần, rồi làm, vậy thôi.
Hay như vài lời tâm sự với những chị em mới đăng kí vào làm trong 4rum, mỉm cười với những lo ngại mơ hồ, nhảy choi choi để nhóm lên tia lửa ấm áp đầu tiên trong họ, hy vọng rằng ngọn lửa ấy sẽ cháy bùng lên và sưởi ấm cho cả bản thân. Hay như lần mình ôm điện thoại hát cho chị ấy nghe lúc chị đang ốm, vì mình thực sự muốn cảm ơn, cũng như muốn dùng ấm áp xua bớt đi những đau đớn mà chị phải viết lên blog, chì chờ một ai đó nhìn thấy để đoán xem họ sẽ làm gì tiếp theo: im lặng, vỗ về, hay một điều gì đó bất ngờ khác.
Hoặc có lẽ cũng chẳng có nguyên do gì cả. Thấy cần thì làm, vậy thôi.
Ừ, và cũng có buông tay. Đã từng vươn tay ra khi tưởng em ấy cần mình, tưởng mình có thể ảnh hưởng đến em ấy. Nhưng không. Dường như ôm lấy tình cảm của mọi người chỉ là một sở thích của em; dùng cái mỏng manh của mình để bắt lấy yêu thương của người khác. Sau đó không dùng cái yêu thương ấy để lớn lên, dể mạnh mẽ, mà trái lại, em cứ tiếp tục hủy hoại hình ảnh của mình, trái tim của mình, để tham lam gom về những tình cảm khác. Em xem đó là cuộc sống của mình. Và chị nhận ra, chị không dư tình cảm đến thế. Chị vốn nghĩ rằng, em cần chị. Ừ thì em cần thật, nhưng không nhất thiết phải là chị. Thiếu chị cũng giống như thiếu đi một thói quen, mất đi một mảnh sắc màu trong cuộc đời xếp lớp như lăng kính vạn hoa. Hụt hẫng tí chút, nhớ nhung tí chút nữa, nhưng thực sự là không cần.
Nên chị buông tay. Vì thấy em không cần chị. Không nhất thiết phải là chị. Có thể chị sai, nhưng chị không hối tiếc.
Nói chung là thế. Còn nhiều, nhiều, và nhiều thứ tủn mủn khác nữa, nếu muốn được mọi người đối xử tốt với mình. Cảm thông, thấu hiểu, cứng rắn đúng nơi và mềm mại đúng chỗ. Che giấu cảm xúc vừa đủ để không trở nên giả tạo. Tôn trọng sự riêng tư và im lặng vừa đủ để không trở thành vô tâm. Mạnh mẽ vừa đủ để không vô hình. Hết mình vừa đủ để không phải vỡ tan.
Nói gì thì nói, chứ tóm lại chỉ cần có cái tâm, chỉ cần mình thật lòng mong muốn điều tốt đẹp cho người đối diện, thì mọi chuyện cuối cùng cũng sẽ ổn thôi. Mình chỉ là biết cách làm mọi chuyện dễ dàng hơn một chút. Hơi khổ công, nhưng có vẻ đáng. Mà tình hình là cứ như thế riết rồi sẽ thành bản năng thôi, thậm chí chẳng cần cố gắng.
Nói một hồi quên mất mình định nói gì rồi.
Có nên làm thêm một cái label "Nói nhảm" không?
Thêm một tí: cái "Tôn trọng sự riêng tư và im lặng vừa đủ" nó cũng cần có kĩ năng lắm. Có những người trở nên nhiễu sự, hỏi liên tục đến phát phiền, để rồi đến lúc người kia thực sự cần thì chẳng thấy đâu, hay quan tâm chẵng đúng chỗ gì sất. Hay có khi phát biểu vài câu hỏng hết cả tâm trạng, rạn hết cả niềm tin. Nhiều lúc buồn lắm.
Nhiều chuyện và quan tâm, thường khi chỉ cách nhau bởi một lằn ranh rất nhỏ. Tôn trọng và vô tâm cũng thế.
Thiêm một tí tí nữa: tự dưng muốn có chồng quá. Nhưng không thể lơ đi mục tiêu 25 tuổi được.
Nhiều người sẽ thấy mình kiêu ngạo, quá tự tin vào bản thân, chỉ biết ca ngợi những tố chất mà mình không có. Biết gì không, mình mặc kệ. Vì đó là cách để mình không hối tiếc.
Đã bảo là nói nhảm mà.
Subscribe to:
Posts (Atom)