Wednesday, 18 January 2012

[FIC] sunny otaku

sunny otaku
Bằng những từ ngữ vượt thời gian, và những tấm ảnh vô giá
Chúng ta sẽ bay như những chú chim ngoài hành tinh
Jason Mraz; A Beautiful Mess

Author: [info]quirke
Pairing: YunJae
Translator: Moonrabit
PLZ DO NOT TAKE OUT!


[FIC] My Guardian Angel

[ YunJae Fiction ] My Guardian Angel 

~Link gốc~ 


Author: kami_no_kami@LJ

Translator: Moonrabit@SPVN

Editor: Độc Hàn Phong@SPVN

Link to the original fiction: My Guardian Angel

(Đã được sự cho phép của tác giả trước khi dịch)




A PROJECT DONE BY SLY - the STARLIT SKY TEAM of SPVN


Pairings: YunJae/JaeHo


Rating: PG


Genre: Fantasy + Drama


Length: One-Shot / 1000+


Summary: Yunho đang được đều trị trong bệnh viện, bỗng lên cơn đau tim trong giấc ngủ. Anh bỗng mơ về một thiên thần đưa anh đến Ngưỡng cửa của Thiên Đường. Đây là ngày cuối cùng của Yunho chăng?


*Note: This is my 1st entry to a fiction writing contest from yunjae_ftw

[FIC] unspoken words


unspoken words

Author: une_topaze

English's beta: under_an_oak

Trans: Tử Phong Quang

Editor: Mun

homin | pg-13 | 2,516 words

Have permission

~Link gốc~ 

Disclaimer: No permission has been given and since no money is being made here, no infringement is intended. This is a work of fiction inspired by some TVXQ's real life incidents/comments. My fanfics are meant for the enjoyment of fans only.

Changmin finds it easier to express himself through writings when it comes to riida-sshi.




•NOTEs:

- Một món quà nho nhỏ gửi tặng Què hyung sinh nhật tròn 20 :x tặng một người đã già rồi lại còn què ;)) mà em yêu vô cùng :"> hy vọng hyung sẽ thích... mặc dù thật tiếc vì đã không tìm được fic Changminho ;_; hì hì SINH NHẬT HẠNH PHÚC HYUNG NHÉ!! :x

- Và rất cảm ơn Mun Mun vì sự giúp đỡ tận tình của em :)

- Tài hèn sức mọn muốn bon chen :"> đọc và góp ý giúp tớ các bạn nhé!

[FIC] how to build a time machine

[FIC] how to build a time machine
Làm thế nào để chế tạo một cỗ máy thời gian
Junsu/Yoochun
~2200w. PG-13
một chuyện tình nhìn lại.

~Link gốc~

T/N: trans with author's permission
Vốn định trans fic này tặng mn vào YooSu Day nhưng không kịp

Tặng Yu cưng, người luôn có thể bấn loạn YooSu với bất kỳ hành động nhỏ nhặt nào.

Yat béo, cứ coi như đây là quà cho mi Sau này sẽ cố gắng cày 1 fic YunJae tặng mi

Tặng những người mà mình yêu thương Happy YooSu Day ~ *dù hơi muộn *


Friday, 13 January 2012

Thần thoại trăng sao


星月神話(神話插曲)

Thần thoại trăng sao (Thần thoại OST)





我的一生最美好的場景
就是遇見你
在人海茫茫中靜靜凝望著你
陌生又熟悉

儘管呼吸著同一天空的氣息
卻無法擁抱到你
如果轉換了時空身份和姓名
但願認得你眼睛

千年之後的你會在哪裡
身邊有怎樣風景
我們的故事並不算美麗
卻如此難以忘記

儘管呼吸著同一天空的氣息
卻無法擁抱到你
如果轉換了時空身份和姓名
但願認得你眼睛

千年之後的你會在哪裡
身邊有怎樣風景
我們的故事並不算美麗
卻如此難以忘記

如果當初勇敢地在一起
會不會不同結局
你會不會也有千言萬語
埋在沉默的夢裡

     Ngã đích nhất sinh tối mỹ hảo đích tràng cảnh

    Tựu thị ngộ kiến nhĩ

    Tại nhân hải mang mang trung tĩnh tĩnh ngưng vọng trứ nhĩ

    Mạch sinh hựu thục tất

    Tẫn quản hô hấp trứ đồng nhất thiên không đích khí tức

    Khước vô pháp ủng bão đáo nhĩ

    Như quả chuyển hoán liễu thì không thân phân hòa tính danh

    Đãn nguyện nhận đắc nhĩ nhãn tình

    Thiên niên chi hậu đích nhĩ hội tại na lý

    Thân biên hữu chẩm dạng phong cảnh

    Ngã môn đích cố sự tịnh bất toán mỹ lệ

    Khước như thử nan dĩ vong ký

    Tẫn quản hô hấp trứ đồng nhất thiên không đích khí tức

    Khước vô pháp ủng bão đáo nhĩ

    Như quả chuyển hoán liễu thì không thân phân hòa tính danh

    Đãn nguyện nhận đắc nhĩ nhãn tình

    Thiên niên chi hậu đích nhĩ hội tại na lý

    Thân biên hữu chẩm dạng phong cảnh

    Ngã môn đích cố sự tịnh bất toán mỹ lệ

    Khước như thử nan dĩ vong ký

    Như quả đương sơ dũng cảm địa tại nhất khởi

    Hội bất hội bất đồng kết cục

    Nhĩ hội bất hội dã hữu thiên ngôn vạn ngữ

    Mai tại trầm mặc đích mộng lý
 

Tuesday, 10 January 2012

Giai đoạn chán ghét mọi thứ

Giờ mới biết được cảm giác chán ghét tất cả mọi thứ xung quanh là như thế nào.

Nhạc không buồn nghe. Không hiểu sao nghe bài nào cũng thấy mệt mỏi. Nghe nhạc các anh cũng chỉ đủ để an tĩnh được 1 đêm, còn những đêm sau đó thì vô dụng.

Vẽ? Ko có cảm hứng. Truyện? Hơ hơ, giờ cả ngôn tình cổ đại lẫn hiện đại mình đều chán. Vớ phải cuốn nào là mệt mỏi cuốn đó, dù nhẫn nại đọc, dù có hay đi chăng nữa cũng không cảm thấy thoải mái.

Mà dạo này còn bị rơi vào tình trạng chán ghét mẹ Đèn. Hừ, mình biết là đứa nào rồi cũng sẽ có 1 giai đoạn bị mình chán ghét thôi, nhưng mà mẹ ý rơi trúng thời điểm này thì hơi xui. Giờ mẹ ấy nói gì mình cũng ghét, làm gì mình cũng ghét, cả chuyện dở hơi nhất là đi đứng và ra vẻ cũng làm mình ghét. Hờ hờ... Mong là đợt này của mẹ ấy sẽ sớm qua đi. Ai sẽ là người tiếp theo đây nhỉ?


Mà này

Không biết là, nếu một người có khả năng nhận định chính xác hành đọng lẫn cảm xúc của mình, dù không kiểm soát đc nó nhưng vẫn nhận định được nó, giải thích được nó...

Có được cho là bình thường không nhỉ?

Mỗi lần tâm lý có chuyển biến, thường là do độ tuổi mà hình thành, mình đều nhận thức được và hiểu được vì sao mình lại cảm giác như thế, hành động như thế. Chỉ là không thể điều khiển được, hay cũng có thể là không muốn điều khiển. Để trôi theo cảm xúc, lâu lâu cho lý trí nghỉ ngơi một lần thì thoải mái hơn. Như thế, có được gọi là bình thường không? Những người bình thường khác, họ có thể nhận thức được cảm giác của mình không? Mình thực sự tò mò~



Xong 3 năm cấp 3, mình có những người bạn nào nhỉ? Đầu danh sách là phải kể đến Quỳnh Như và Giáng Tiên rồi. sau đó là đến Đèn, Ngọc và Tâm. Nam thì có Duy Phát. Có thể được cho là nhiều không? So với hồi cấp 2 thì chỉ có con Dung, bà Nương với thằng Quang?


Thôi thì ít ra, ở bên những con người này mình mới có thể thả lỏng chút ít...


À, dạo này còn lên được Tiêu Dao Du, quả là một nơi thích hợp với mình a~ Lặng lẽ mà ấm áp, giản đơn mà giàu có, mình thực sự thích nơi ấy. Chỉ tiếc một vài chỗ, đó là kiến thức của mình về Trung Quốc không nhiều, thậm chỉ có thể nói là rất ít. Với lại mình cũng đã sống trên mạng, tranh luận trên mạng lâu quá rồi, đã đủ lâu để được gọi một tiếng bá bá luôn rồi, nên không có cách chi để nói chuyện tự nhiên, mộc mạc như một người bình thường lên mạng chơi nữa. Xét ra thì, mình xa cách hẳn so với họ. Hy vọng sau vài lần gặp mặt, mình sẽ có thể yêu quý họ hơn. Vì hiện tại, mình đã rất thích họ rồi.


Nhìn lại bỗng thấy lão K hơi hơi giống anh Quờ :)) Cơ mà hình như anh Quờ còn cao tay hơn Lão K một chút :))




Tự dưng dạo này mình hay mơ về quán sách tương lai quá~ Thậm chí muốn ngồi thiết kế ra nó luôn... Cơ mà cái vấn đề muôn thuở là tiền a~



Dạo này hay bị hoang tưởng về tương lai, trong khi hiện tại thì chưa đâu vào đâu cả...


Hy vọng ngày mai sẽ là một buổi chiếu phim thành công a~ :">

Tuesday, 22 November 2011

Rose of May

her heart underneath
cries quietly
this part of me
I choose not to see

what lives must I take
for fealty's sake?
how much blood must stain
this warrior's blade?

war leaves its trail
in moonlight so pale
its shadows they flow
in rivers, in rivers
so put on my mask
I'll go where they ask
so I might once again see the
Roses of May

Staining my soul and stinging my eyes
the red on my hands
won't wash away, wash away
no where to run from what I have done
I'm no longer, no longer
a Rose of May

fate holds the blade before you
mirrored in maiden's eyes
far from myself I fly
into the perilous skies
and they said
follow the blade before you
fear fall and courage rise
leave all your tears behind you
far from where innocence lies

Cage of the kings
No need for wings
So turn them to stone
from roses to bone

when you look at me
what do you see?
this costume I weave
disfiguring me...

(chorus A)

Storm clouds are creeping closer
danger is drawing near
why am I not protecting all that
I once held dear?
and you said
break free from all that holds you
kings hand and maiden's tear
run now into my arms
together we'll conquer our fears

Led here by fate
No longer afraid
So here now I lay
My Roses of May
══════════════════════════════
~MP3 DOWNLOAD:
══════════════════════════════
══════════════════════════════
CREDITS:
Music composed by: Nobuo Uematsu
Sung by: katethegreat19
instumentals
and arrangement by: katethegreat19
lyrics copyrighted 2008 by:
Kate Covington / katethegreat19

Sunday, 20 November 2011

"Có một nghề bụi phấn dính đầy tay
Người ta bảo là nghề trong sạch nhất
Có một nghề không trồng cây trên đất
Lại nở cho đời những đóa hoa thơm"
 
 Hay quá, Long à... Hâm mộ ông thiệt đó... :x

Tuesday, 18 October 2011

MA5IMUM

Haha, các người chỉ giỏi chế nhạo tôi :)) Các người nói chỉ có con nít mới yêu cái kiểu như tôi, mới mơ hão như tôi. Các người bảo tôi yêu mù quáng, tôi hoang tưởng vào một tương lai không có thực.

Nhưng mà này, các người không biết ư? 

Rằng tình yêu của một đứa trẻ mới là một trong những tình yêu chân thật nhất, thuần khiết nhất?

Rằng ước mơ cho hạnh phúc của người mình yêu thương chính là chúc phúc cho họ, là chung tay gửi gắm khát vọng hạnh phúc của họ vào tương lai?

Các người có yêu họ không?

Vậy tại sao các người lại không lạc quan hộ phần của họ? 



Các người bảo phải biết nhìn vào thực tế, phải biết phân tích tình hình, và khinh thường cũng như khó chịu với những ảo vọng phi-logic của người khác. Hình như các người đã quên rằng, chẳng thứ logic nào có thể lý giải được tình cảm và những giấc mơ. Và các người cứ như vậy, phô ra cái vẻ trưởng thành nửa mùa của mình.

Làm vậy, có được gì không?

Có giúp ích gì được cho ai không?



Các người có YÊU họ không?

Có GIÚP ÍCH gì được cho họ chưa?


Vậy sao lại cứ thích vùi dập ước mơ của người khác, bóp méo đi cái thành ý mà người khác dành cho họ? Sao lại cứ ngăn cản người khác ước vọng cho hạnh phúc của người mà họ yêu thương?

Các người có hơn gì những-con-người-mơ-hão, những đứa-con-nít đây không? Hơn chỗ nào? Có chắc là mình giỏi hơn không? Có chắc chắn là SUY LUẬN của mình đúng hay không?

Các người có chắc, rằng MÌNH CÓ BIẾT TÍ TI GÌ CỦA SỰ THẬT HAY KHÔNG, hay tất cả chỉ là cái SUY DIỄN của các người? Các người có căn cứ hơn lũ-con-nít này chắc? Thật nực cười và ấu trĩ khi nghĩ rằng mình biết nhiều hơn người khác, khi những nguồn tin của các người chẳng phải là của riêng ai.


Các người không nói được câu chúc phúc cho họ, không dám ước cho họ hạnh phúc, và thế là ghen ghét, khinh mạn, dùng cái nhỏ nhen của mình để phá bĩnh những việc làm ấy của người khác à?


CÁC NGƯỜI CÓ YÊU HỌ KHÔNG?

Hay chỉ quan tâm đến bản thân, muốn khoe ra cái "sâu sắc", "nhạy bén", "tỉnh táo", hay đủ thứ vớ vẩn gì đấy mà các người tự phong cho mình?


Biết gì không, tôi khinh nhất là cái hạng, dù trong thâm tâm cũng rất vui đấy, rất hy vọng cũng như mơ mộng về cái tương lai "ảo tưởng" ấy đấy. Nhưng khi thấy người khác "thực tế" thì lại đua theo.

Hạng người ấy, tôi không dám nghĩ rằng họ đủ can đảm nói rằng họ YÊU thực sự. Có không? Hay là chỉ chạy theo bám đuôi người khác, dựng nên  một vở "kịch tính" cho đời mình? Học đòi "sâu sắc"?



Nếu yêu thương họ thì hãy chúc cho họ hạnh phúc, và chấp nhận hạnh phúc của họ dù nó đến dưới bất kỳ hình thức nào, vì tôi nghĩ đó là điều ít nhất mà đa số những con người yêu thương HỌ thực sự ở đây có thể làm được. Vì khi yêu thương MỘT NHÓM NGƯỜI, cũng có nghĩa là yêu thương luôn cả hạnh phúc của HỌ.


Còn nếu không, vui lòng xéo xa ra và hạn chế khoe mẽ những lời khó nghe của mình đi. Đừng làm hoen ố tình yêu của người khác. Nếu không chấp nhận hạnh phúc của họ, không chấp nhận một tương lai đẹp nhất cho họ, thì đừng tự nhận là mình YÊU họ. Các người không đáng.



...



Bản thân tôi khi nghe đoạn nhạc ấy, đã thực sự rất vui. Tôi không dám nói rằng mình hạnh phúc, nhưng thực sự tôi đã cảm nhận được niềm vui quen thuộc mà đã từ lâu tôi không còn được cảm nhận. Niềm vui khi được nghe một ca khúc mới của 5 con người ấy.


Dù tôi đã có nghe Maximum bao nhiêu lần trước đây, thì đối với tôi, đây vẫn là một bài hát mới của 5 con người mà tôi yêu quý. Nó mới vì tôi chưa bao giờ được nghe qua, chưa bao giờ được cảm nhận giọng ca của đầy đủ 5 con người hòa vào ca khúc ấy.


Đã bao lâu rồi nhỉ, kể từ lần cuối cùng tôi còn cảm nhận được niềm vui này?

Vốn chỉ còn sót lại vài phần trong kí ức, nhưng ngày hôm nay cảm giác ấy lại quay về, đột ngột đến ngỡ ngàng...



Trong cùng một ngày, tôi được thấy Yunho và Changmin bật lại ca khúc của cả 5 người khi tập luyện. Họ vốn có thể bật bài hát của riêng họ. Họ vốn có thể vất bản nhạc ấy đi. Nhưng họ đã không làm vậy, họ đã giữ lại, và trân trọng nó còn hơn cả bài hát của mình.


Và, cũng trong ngày hôm nay, Jaejoong, Yoochun và Junsu đã cùng biểu diễn Stand By You. Cũng là một bài hát của cả 5 người từ những ngày xưa cũ vui vẻ ấy.


Vậy tôi có quyền hạnh phúc không? Có quyền được mơ mộng không? Rằng cái ngày mà bọn họ trở về bên nhau đã rất gần?


Tôi có quyền hạnh phúc không, khi 5 con người ấy lần lượt nhắc lại và trân trọng những kỉ niệm bên nhau ấy.

Tôi có quyền mơ mộng không, khi tưởng tượng rằng họ đang dùng hết khả năng của mình để gửi cho nhau những thông điệp yêu thương? Jaejoong, Yoochun, Junsu, những ngọn gió tài năng nay đã được tự do tung cánh, tự do bày tỏ tình yêu, nỗi nhớ cũng như bất kỳ những cảm xúc nào khác của mình, ít nhất thì cũng tự do hơn ngày trước rất nhiều. Còn Yunho và Changmin thì nào có được như vậy? Họ vẫn còn hình tượng cần phải giữ, còn miếng cơm manh áo phụ thuộc vào người khác. Thế mà họ vẫn tận dụng bất kỳ kẽ hở nào để đáp lại những yêu thương của 3 con người kia, có phải thế không?


Họ có còn yêu thương nhau hay không, tôi không chắc chắn. Nhưng tôi hoàn toàn tin vào điều đó, và tôi nguyện toàn tâm toàn ý nguyện cầu cho điều đó thành hiện thực. Đó là lựa chọn của tôi, và không ai có thể thay đổi được nó trừ tôi.

Friday, 14 October 2011

[50TFs] Day 1 - Day 3

Day 1. I'm not afraid of anyting but responsibility :(

Đúng vậy. Ngoài những người mình yêu quý ra, thì cái mình sợ nhất trên đời chính là trách nhiệm.


Có thể lúc ban đầu mình sẽ rất hào hứng với nó, rất hăng hái hoàn thành nó. Nhưng, vì cái bản tính mau chán của mình, mình sẽ sớm gạt bỏ nó và gây khổ cực cho biết bao người xung quanh.


Điển hình là YunYunKun, thật đáng tiếc khi đó là nơi mình không muốn quay lại nhất trong tất cả các chốn trên mạng này. Nói thẳng ra thì, vốn dĩ ngay từ đầu mình đã trốn tránh trách nhiệm, đã không muốn đứng ra làm admin. Nói thẳng nữa thì, cái rum ấy vốn dĩ là của Kinz. Nhưng vì sao mình lại bị cuốn vào cái vòng xoáy chết tiệt đó, vì sao mọi chuyện lại thành ra nông nỗi này, mình cũng chẳng rõ. Có thể chuyện đó cũng có phần của những người khác, nhưng có lẽ, phần tội lớn nhất là của mình, vì đã trẻ con mà quyết định sai lầm, vì đã ngu ngốc mà làm theo ý mình. 


Khi phải gánh trên vai sự vui vẻ, thoải mái của người khác, phải làm quen với những quản lý, sắp xếp, những cãi cọ, gây gổ và gồng mình "lớn lên" để có thể làm đầu tàu cho một tập thể, mình biết, mình đã sai rồi. Chính mình đã tự biến cộng đồng mạng, đáng ra phải vui vẻ và thoải mái, không ràng buộc này, trở thành một gánh nặng cho bản thân. Là mình tự chuốc lấy thôi. Và giờ có hối hận cũng không kịp nữa rồi. Thôi thì, coi như một bước sai lầm của cuộc đời. Dù sao thì, cái sai lầm này cũng đã giúp mình trưởng thành phần nào, giúp mình có thêm những mối quan hệ tốt đẹp, và hơn cả là giúp mình hiểu bản thân mình hơn.


Mình, vốn là người hoàn toàn không phù hợp với trách nhiệm.





Day 2. I dislike people who always try to show off their 'emotional side' although they feel nothing. All fake~ 


Đúng vậy, mình chúa ghét những loại người như thế. Họ làm ra vẻ như ta đây rất "nhạy cảm", "tinh tế", đôi lúc "tự kỉ" hay "sâu sắc" theo cái kiểu mà họ tưởng người khác sẽ ganh tị. Có gì đó đáng khinh, và cũng đáng thương nữa.


Và đáng ghét nhất là cái dạng tỏ ra như thế nhằm ra vẻ "người lớn", dằn mặt người khác. Họ nghĩ, những câu chữ của họ là hay, là thâm thúy. Họ nghĩ, rằng cảm xúc của họ là thâm sâu khó ai sánh bằng, là chuẩn mực cho người khác và khó mà chấp nhận ai đó không CẢM NHẬN giống như mình. Nực cười, đã gọi là cảm nhận rồi thì làm quái gì có chuyện giống nhau được cơ chứ??? Vậy mà khi được khuyên giải, họ lại ra vẻ "Ta đây đã biết tỏng tòng tong rồi", cụ thể là "Tôi biết chứ, 9 người 10 ý mà, tôi đâu có quyền ý kiến". Lên mặt thế đấy, và thái độ thì đáng ghét cực kì.


Tất cả những dạng người như thế, mình đều xem là con nít. Những đứa trẻ chưa chấp nhận được cái tôi của người khác.


Tốt nhất, có cảm thì hẵng có nói. Nếu không sẽ giả tạo lắm.




Day 3. When I'm nervous or scared, I'm exeptionally calm, though mah heart races w full speed. Well, the face never shows anything anw.


Lúc đối mặt với ngày hôm ấy, cái ngày bị ghi vào sổ đầu bài một cách đáng xấu hổ ấy, mình đã rất, rất sợ hãi. Sợ hãi đến run rẩy, nhưng đủ tê liệt để không thể hiện ra. Vẫn biết là dám làm dám chịu, nhưng vẫn sợ. Sợ cô Vân buồn, tức giận, tệ hơn nữa là làm cho mình thất vọng, làm sụp đổ hình tượng của cô trong mình. Sợ bố mẹ biết được, sợ các thầy cô khác đọc sổ đầu bài và thấy được, sẽ mang tiếng xấu rất lâu về sau~


Nhưng, có lẽ vận may vẫn chưa tận, cô đã không hề làm mình thất vọng, trái lại còn làm tăng thêm sự nể phục của mình dành cho cô. Các thầy cô khác cũng không có thói quen vọc sổ đầu bài (may nhất là cô Duyên cũng không có thói quen đó), nên hầu như không ai nhìn thấy chuyện đó cả. Và cũng thật may, là mọi chuyện cũng đã qua. Dù mai này có còn gặp lại đi chăng nữa, như lúc phát bài chẳng hạn, thì mình nghĩ mình vẫn có thể đối mặt được.


Nhưng cái vấn đề là, trong cơn sợ hãi ấy, ngoài mặt mình hoàn toàn bình thản.Vẫn cười đùa, vẫn tỏ ra mạnh mẽ như bao ngày bình thường khác. Có người từng bảo mình lỳ lợm. Mình không quan tâm. Chẳng ai bắt được mình PHẢI thể hiện một cảm xúc gì đó ra cả, nếu mình không muốn.



Mình tự hào khi là một đứa lỳ lợm~

Sunday, 2 October 2011

No more heroes

When the waves are crashing down
Pulling you to sorrow
I will sail you back to shore
When there are no more heroes

Khi những ngọn sóng vỡ vụn bên bờ
Kéo cậu chìm vào nỗi buồn thương
Tớ sẽ đem thuyền đến đưa cậu về
Khi trên đời không còn anh hùng nữa

Over under, near or far
I’ll be right beside you
Standing here with open arms
When there are no more heroes

Dù trên hay dưới, gần hay xa
Tớ sẽ mãi ở bên cạnh cậu
Sẽ mãi chờ và dang rộng đôi tay
Khi trên đời không còn anh hùng nữa

Chorus:
And through it all
And through it all
When you’re tired and you stumble I will carry you

Vượt qua tất cả
Vượt qua tất cả
Khi cậu kiệt sức và gục ngã, tớ sẽ đỡ cậu dậy

When starlight falls, my love will guide you home
You’ll never be alone
When there are no more heroes

Khi những vì sao rơi xuống, tình yêu của tớ sẽ dẫn cậu về nhà
Cậu sẽ không bao giờ phải cô đơn
Khi trên đời không còn anh hùng nữa

It was you who showed me how
Brought me back to glory
Through hopelessness and darkest days
It was breath you gave me 

Cậu chính là người giúp tớ tỉnh ngộ
Mang tớ về với vinh quang
Giúp tớ vượt qua những ngày tối tăm và vô vọng nhất
Cái cậu cho tớ, chính là hơi thở

Chorus x 3 


Khi trên cuộc đời này, không còn anh hùng nữa....

Giấc mơ trưa

 Em nằm em nhớ
Một ngày trong veo
Một mùa nghiêng nghiêng
Cánh đồng xa mờ
Cánh cò nghiêng cuối trời


Em về nơi ấy
Một bờ vai xanh
Một dòng tóc xanh
Ðó là chân trời
Hay là mưa cuối trờỉ



Và gió theo em trôi về con đường
Và nắng theo em bên dòng sông vắng
Mùa đã trôi đi những miền xanh thẳm
Người đã quên đi những lần em buồn.


Từng dấu chân xưa trên đường em về
Giờ đã lên hoa những nhành hoa vắng
Người đã đi qua những lời em kể
Này giấc mơ trưa bao giờ em về
Một tiếng chuông chùa


* Này giấc mơ trưa bao giờ em về?
Một giấc mơ vắng.

Saturday, 1 October 2011

Xin hãy trân trọng những gì đã từng có
Nâng niu những gì đang nắm trong tay
Và mỉm cười đón nhận những gì sẽ đến.
Hồi ức
Có thể sẽ mất đi,
Nhưng tình yêu
Là vĩnh cửu.
Nếu một ngày nào đó, thật xa
Ngày mà 5 không còn là 1
Xin hãy để bản thân quay về thời khắc này
Cảm nhận tình yêu này, cái ấm áp này
Một lần nữa.
Chúng ta là Cassiopeia cơ mà!
Vậy nên, xin hãy dõi theo năm con người ấy
Ủng hộ họ, tin tưởng họ...
...till the end...


Friday, 23 September 2011

[Short-fic] Nghe lời mẹ - YunJae

Author: Moonrabit


Disclaimer: họ là của nhau~


Genre: fluff, romance


Pairing: YunJae, còn lại rất nhạt~


Rating: PG.


Status: On-going.


Note: viết trong thời kì bấn loạn Kiệt Luân sư huynh~ 


Summary: 


“Này, rốt cuc là cu yêu t đến chng nào?


“Tớ yêu cu bng mt na trái tim t” – tóc anh c c vào c tôi, hơi nht.


“Thế phn còn li?


“Là dành cho mẹ t.


“Vậy còn phn cho bn thân?


“Tớ không cn.


“Ngốc.


Anh khẽ cười. “Tình yêu dành cho t, có cu và m là đã quá đ ri.


Đã thế, đến tn cùng cuc đi này, Kim Jaejoong s yêu Jung Yunho bng tt c nhng gì cậu có, để tên đần ấy biết thế nào là được yêu thương.


Wednesday, 14 September 2011

Barking at the moon - Tru lên cùng vầng trăng

I have got so much to give, I swear I do.
I may not have nine lives, this one feels brand new.
Yes I've lived a good one.
I have tried to be true.
There are some things I never realized, till I met you.
How the wind feels on my cheeks, when I'm barking at the moon.


Tôi có quá nhiều thứ để cho, tôi thề đấy.
Tôi có thể không có đến 9 mạng, nhưng đây là một kiếp sống hoàn toàn mới.
Vâng tôi đã sống một cuộc đời tốt.
Tôi đã cố gắng sống chân thật.
Có nhiều thứ tôi chưa bao giờ nhận ra, đến ngày tôi gặp bạn.
Như cách gió vuốt ve đôi gò má, khi tôi tru lên cùng vầng trăng.


[chorus]
There is no home like the one you've got, cuz that home belongs to you.
Woo Woo! Here I come.
Woo Woo! Back to you.
There is no home like the one you've got, cuz that home belongs to you.


Chẳng ngôi nhà nào có thể giống như ngôi nhà của bạn, vì đó là nơi thuộc về bạn.
Woo Woo! Tôi về đây.
Woo Woo! Về với bạn.
Chẳng ngôi nhà nào có thể giống như ngôi nhà của bạn, vì đó là nơi thuộc về bạn.


Well I was in trouble, bad.
I was so confused.
I may not see in color babe, but I sure can feel blue.
I have been a lot of things, they may not all be true.
My experience was so mysterious, till I met you.
Now the sun may rise in the east, but I'm barking at the moon.


Ồ tôi vốn đang gặp rắc rối, rất tệ.
Tôi đã rất hoang mang.
Tôi có thể mù màu bạn à, nhưng tôi chắc chắn cảm nhận được màu xanh/nỗi buồn.
Tôi đã từng đóng vai rất nhiều thứ, và có lẽ chúng đều không thực.
Kinh nghiệm sống của tôi quá mờ mịt, đến ngày tôi gặp bạn.


[Chorus]
There is no home like the one you've got, cuz that home belongs to you.
Woo Woo! Here I come.
Woo Woo! Back to you.
There is no home like the one you've got, cuz that home belongs to you.


Chẳng ngôi nhà nào có thể giống như ngôi nhà của bạn, vì đó là nơi thuộc về bạn.
Woo Woo! Tôi về đây.
Woo Woo! Về với bạn.
Chẳng ngôi nhà nào có thể giống như ngôi nhà của bạn, vì đó là nơi thuộc về bạn.


There is no home like the one you've got, cuz that home belongs to you.

Chẳng ngôi nhà nào có thể giống như ngôi nhà của bạn, vì đó là nơi thuộc về bạn.

There is no home like the one you've got, cuz that home belongs to you...

Chẳng ngôi nhà nào có thể giống như ngôi nhà của bạn, vì đó là nơi thuộc về bạn.



[Title] Barking at the Moon
[Artist] Jenny Lewis
[Transcription] Kei Kobayashi